Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Phần 2: Thực trạng các vấn đề về phụ nữ mại dâm và các chính sách xã hội đối với phụ nữ mại dâm ở Việt Nam

Phần 2: Thực trạng các vấn đề về phụ nữ mại dâm và các chính sách xã hội đối với phụ nữ mại dâm ở Việt Nam

Tải bản đầy đủ - 0trang

- TP Cologne (Đức) bắt đầu thu thuế mại dâm từ năm 2004 để lấy tiền trang

trải sau khi các cuộc cải cách về chính sách khiến thành phố này thiếu tiền

nghiêm trọng. Theo quy định này mỗi cô gái bán hoa phải nộp 200 USD mỡi

tháng thay vì tự nguyện khai thuế thu nhập như trước kia.

- Mỗi năm số thuế này thu được trên 1 triệu USD.

Theo ước lượng của Hiệp hội những người mại dâm- Hội Hydra và của các tổ

chức giúp đỡ khác có từ 100.000 đến 200.000 phụ nữ người ngoại quốc làm việc

tại Đức như là người hành nghề mại dâm, trong số đó phần lớn và ngày càng

tăng là phụ nữ đến từ Đơng Âu, Columbia và châu Phi phía nam sa mạc Sahara

là những vùng người mại dâm bị đưa đến. Nhiều phụ nữ bị băng đảng tội phạm

đưa vào và cưỡng bức làm mại dâm.

- Mại dâm tại Đức được pháp luật quy định. Hành động trao đổi tình dục để

lấy tiền, khơng còn là phạm pháp nữa, nhờ vào Luật này mà mại dâm trở thành

một quan hệ trao đổi được pháp luật thừa nhận.

- Tòa án châu Âu đã nêu rõ là hoạt động mại dâm là một trong các nghề nghiệp,

"là một phần của cuộc sống kinh tế của cộng đồng" (phán quyết của Tòa án châu

Âu, ngày 20/11/2001)

- Tại Hàn Quốc: theo Bộ Giới tính và Cơng bằng Gia đình ước tính nghề mại

dâm đóng góp khoảng 4% vào GDP của quốc gia này. Theo các tổ chức xã hội,

ước có khoảng 1,2 triệu phụ nữ hoạt động mại dâm (20% phụ nữ 18 đến 29

tuổi). Ước tính chính thức của Chính phủ Hàn Quốc thì con số này trên 500.000

người.

- Mại dâm tương đối ít bị xã hội cấm kỵ vì quan niệm tự do tình dục (tự nguyện

quan hệ không phải trả tiền) như tại các nước phương Tây. Đối với nam giới,

việc được xem là bình thường là khi dẫn người đối tác kinh doanh vào các club

“nhạy cảm" do doanh nghiệp chi trả; đối với phụ nữ thì mại dâm gần như lúc

8



nào cũng là tự nguyện và được xem hoàn toàn một cách thực dụng như là một

biện pháp để có tiền nhanh hơn so với việc làm bình thường. Chủ đề thường

xuyên của các tờ báo khôi hài ở Nhật minh họa điều này, khi người cha hay bạn

trai gặp chính con gái hay người yêu của mình trong lúc đến chơi một club có

tiếp viên nữ phục vụ.

- Ngược lại, các geisha Nhật Bản là một hình thức ca nhạc giải trí, thư giãn mà

trong đó cũng có thể có hành động trao đổi tình dục.

- Tại Thụy Điển: Mại dâm nói chung là bị cấm nhưng trái lại với các quốc gia

khác, người mua dâm phạm luật chứ không phải người bán dâm.

- Hà Lan trước đây cấm mại dâm, nay đã thay đổi, được cả thế giới coi là có

chính sách thống đáng lo ngại: Nhà nước cấp giấy phép kinh doanh mại dâm...

Khu đèn đỏ ở thủ đô Amsterdam là trung tâm sex của Hà Lan.

- Không chỉ có Hà Lan tổ chức các “khu đèn đỏ” kiểu này. Quanh các khu phố

Băng Cốc (Thái Lan), Phnôm Pênh (Campuchia) chúng ta cũng gặp nhiều khu

đèn đỏ tương tự.

- Ở Anh, luật chống tội phạm tập trung vào các chủ chứa ma cô và bọn dắt mối..

Bản thân mại dâm không bị coi là tội phạm nếu gái mại dâm sống một mình,

phòng của cơ ta khơng phải là nhà chứa (nhà chứa được định nghĩa là nơi có ít

nhất hai phụ nữ với mục đích mại dâm).

- Ấn Độ: Cũng là một quốc gia khơng cấm đốn tệ nạn mại dâm. Bức hình

dưới đây ghi lại một cuộc biểu tình của người bán dâm.

- Mại dâm phổ biến rộng rãi ở Thái Lan. Ở Băng Cốc có tới 60.000 gái mại dâm

và 350 quán rượu trá hình, 130 hiệu massage và 100 vũ trường cộng với các

khách sạn giải trí hộp đêm và nơi trình diễn thốt y. Ủy ban quốc tế của các luật

gia thống kê tổng số gái mại dâm của Thái Lan vào những năm đầu thế kỷ XXI

là gần 1 triệu người.

9



- Một thống kê của Bộ Lao động Philippines cho biết, số gái mại dâm phục vụ

cho nhu cầu của khách du lịch là 150.000 người.

Campuchia các cơ sở dịch vụ tình dục có nhiều các cơ gái trẻ chờ đợi phục vụ

khách. Tiếng là các dịch vụ này do nhà nước quản lý, gái mại dâm được khám

sức khỏe, có bảo hiểm y tế, nhưng thực tế đằng sau các dịch vụ tình dục là các

thế lực “xã hội đen”.

1.2.



Tình hình chung về tệ nạn mại dâm ở Việt Nam:



Từ khi nước ta bước vào giai đoạn đổi mới, thực hiện cơ chế thị trường với

nhiều điều kiện thơng thống cả về kinh tế và xã hội. Những thay đổi này, đã

dẫn đến sự biến đổi nhiều mặt của đời sống kinh tế xã hội cũng như kéo theo sự

gia tăng ồ ạt của các loại tệ nạn xã hội, trong đó có tệ nạn mại dâm. Hiện tượng

mại dâm tập trung nhiều ở các đô thị lớn, các khu du lịch hoặc quanh các khu

cơng nghiệp, nơi có nhiều nam công nhân lao động xa nhà. Người mại dâm

thường hoạt động lén lút, núp bóng, trá hình. Hiện nay, mại dâm phát sinh thêm

một số hình thức hoạt động mới, đó là sự chuyển đổi vai trò của người mua và

người bán, ngồi mại dâm nữ còn có thêm mại dâm nam. Tuy nhiên chiễm chủ

yếu vẫn là mại dâm nữ.

Theo báo cáo “ Cơng tác phòng chống mại dâm và cai nghiện ma túy” 9 tháng

đầu năm 2011 của Cục Phòng chống tệ nạn xã hội, Bộ Lao động Thương binh

Xã hội: trên cả nước hiện có 86.547 cơ sở kinh doanh dịch vụ dễ bị lợi dụng để

hoạt động mại dâm, cụ thể: 48.213 cơ sở lưu trú (khách sạn, nhà nghỉ, nhà trọ),

7.198 quán karaoke, 367 vũ trường, 1.831 cơ sở xông hơi, mát xa và 27.512

quán cà phê, giải khát, cơ sở hớt tóc, gội đầu. Gái bán dâm ngày càng trẻ hóa, từ

16 - 18 tuổi chiếm 15,3%, từ 25 - 35 tuổi chiếm 35% và đông nhất là lứa tuổi rất

trẻ: từ 18 - 25 tuổi chiếm 42%, đa số có trình độ học vấn thấp.

2.



Những vấn đề cơ bản và thực trạng mà phụ nữ mại dâm ở Việt Nam

đang phải đối mặt:

10



Hoạt động mại dâm không chỉ làm cho những người bán dâm là những người

phụ nữ bị người đời khinh rẻ, bị xã hội lên án mà bản thân họ cũng gặp khơng ít

những khó khăn khi phải đối mặt như nguy cơ bị bạo hành tình dục hay bị khách

quỵt tiền và bị giết. Chưa hết họ còn có thể bị chủ chứa bạo hành vì khơng chịu

nghe lời và nhiễm các căn bệnh lây qua đường tình dục như HIV/AIDS, lậu,

giang mai.

Bị bạo hành tình dục, bạo hành thể chất là điểu không thể tránh khỏi đối với

những người bán dâm bởi họ chỉ là công cụ thỏa mãn nhu cầu dục vọng của

khách mua dâm chứ không phải là quan hệ bằng tình yêu, và họ phục vụ cho rất

nhiều người đàn ơng thì có người như thế này, người thế kia là bình thường.

Thực tế có rất nhiều người đàn ơng bệnh hoạn thích khi quan hệ phải dùng

những biện pháp mạnh như đánh, đạp, véo và chỉ sung mãn khi thấy người tình

của mình đau đớn. Hay cũng có rất nhiều người quá khỏe, nhu cầu của họ rất

cao khi bản thân những cô gái này khơng thể đáp ứng được thì cũng sẽ bị đánh.

Và việc bạo hành gái mại dâm còn đáng sợ hơn rất nhiều với những bạo hành

khác bởi họ không thể lên tiếng, khơng được bảo vệ mà chỉ có thể im lặng chấp

nhận, chịu đựng.

Nguy cơ thứ hai mà gái mại dâm thường phải đối mặt đó chính là bị khách quỵt

tiền và bị giết. Trên báo chí có rất nhiều vụ đăng tin gái mại dâm bị giết ở khách

sạn này, nhà nghỉ nọ. Có rất nhiều khách mua dâm khi thỏa mãn nhu cầu của bản

thân lại không muốn trả tiền hoặc khơng có tiền để trả nên tìm bài chuồn. Đây

khơng chỉ xảy ra với một người mà hầu hết các cô gái này đều bị rơi vào hồn

cảnh này và khơng phải chỉ một lần bởi đàn ông nhiều người không phải ai cũng

tốt. Nếu không cẩn thận thì nếu cứ đòi thì họ còn bị đánh thậm tệ. Bởi khi chấp

nhận bước vào con đường này bản thân họ đã bị xem thường, họ không còn

được xem là con người mà chỉ là những món hàng, những con rối mua vui cho

đàn ông. Vậy họ làm gì được cảm thơng, được trân trọng, và có nhiều người còn

bị giết một cách dã man.

11



Khơng phải bất cứ người bán dâm nào cũng đều là tự nguyện đi theo con đường

này mà khơng ít cơ gái là vì bị bán, bị lừa bắt phải bán dâm. Rất nhiều người khi

chống cự khơng bán dâm thì bị chủ chứa đánh tới thừa sống thiếu chết, đánh

không thương tiếc để làm gương cho người khác vì có hành vi chống đối hay

muốn bỏ trốn, đánh xong thì nhốt, bỏ đói cho tới lúc nào chấp nhận làm theo yêu

cầu của chúng.

Họ khơng còn được xem là con người mà chỉ là những món hàng trong tay

người khác, họ khơng có quyền được lên tiếng và mơi trường của họ lại gặp

khơng ít những nguy cơ, rủi ro.

Kết quả khảo sát của Viện Khoa học lao động xã hội về bạo lực giới trong nhóm

người bán dâm dựa trên phỏng vấn 150 người bán dâm cho thấy, có trên 49%

cho biết từng bị bạo hành hoặc biết phụ nữ bán dâm khác bị bạo hành, trong đó

44% bị bạo hành khi đang hành nghề. Hầu hết phụ nữ bán dâm khơng trình báo

với chính quyền địa phương (chiếm 46% số người được khảo sát) do họ ngại, lo

sợ việc làm vi phạm pháp luật và bản thân họ cũng chưa hiểu biết quy định pháp

luật nhằm bảo vệ quyền lợi của chính bản thân mình.

Để cụ thể, tơi xin trích dẫn bài phỏng vấn “một cô gái bán hoa” của báo VOV

VN

Cre:https://vov.vn/xa-hoi/tam-su-dam-nuoc-mat-va-ky-uc-kinh-hoang-cuanhung-co-gai-ban-dam-459768.vov

Trong giàn giụa nước mắt, chị Nguyễn Thị T, kể lại: “Một lần tơi bị nhóm 5

người đưa ra bãi tha ma, quan hệ với tôi xong không đưa cho tôi một đồng nào

và cũng không chở tôi về, vì họ sợ ra đường có ánh sáng thì tơi sẽ kêu. Quan hệ

như vậy phần đa là khơng có bao cao su. Cứ người này xong thì người kia đứng

ở bên cạnh và quan hệ tiếp ln với mình. Tơi bò lên mặt đường quốc lộ, sau

gần 1 giờ thì có 1 xe tải đi qua. Tơi vẫy đi nhờ. Đi được khoảng 15 phút thì anh

lái xe bắt phải cho quan hệ nếu khơng thì đuổi xuống. Tơi là người sử dụng ma

12



túy, lúc ấy nếu không cho anh ta quan hệ thì tơi khơng về được, khơng về được

thì khơng đi làm được và khơng có tiền. Lúc ấy tôi phải chiều nốt người lái xe ô

tô đó và anh ta đưa về bến xe Giáp Bát”.

Một lần khác, chị T. kể: “Tôi đi làm ở một nhà hàng rất lịch sự. Hôm đầu tiên

chỉ ngồi hát thì khách bo cho 500.000 đồng. Hơm sau đến thì anh ta rủ tôi đi

chơi. Mỗi lần ra khỏi quán thì phải mua một vé mát xa 150.000 đồng. Anh mua

một vé và rủ tơi ra ngồi, đưa sang nhà nghỉ ở Gia Lâm. Khi tơi vừa bước chân

vào phòng thì có khoảng 9 người. Khi quan hệ với tơi thì bạn anh ta đứng ngay

ở cửa phòng và mở cửa ra chờ đến lượt, tay cầm dao lam đe dọa chống cự thì

rạch nát mặt ra. Lúc đó tơi chỉ biết để họ muốn làm gì thì làm. Cứ người này đến

người kia thay phiên nhau”.

Phần 3: Vai trò biện hộ chính sách của nhân viên CTXH trong việc trợ giúp

nhóm phụ nữ làm nghề mại dâm

-



Kết nối dạy nghề, tạo việc làm



Điều 14 Pháp lệnh phòng, chống mại dâm quy định nội dung cụ thể của biện

pháp kinh tế - xã hội trong việc phòng, chống mại dâm bao gồm:

1. Giải quyết việc làm, tổ chức dạy nghề, hướng nghiệp, xố đói, giảm nghèo

cho những gia đình nghèo, những người khơng có việc làm. Tạo điều kiện trợ

giúp những phụ nữ nghèo được vay vốn, tổ chức tư vấn và hướng dẫn họ tiếp

cận với các dịch vụ sản xuất, kinh doanh, sử dụng vốn làm kinh tế để tăng thu

nhập theo các chương trình, dự án nhằm ngăn chặn tệ nạn mại dâm phát sinh,

phát triển;

2. Tổ chức chữa bệnh, giáo dục, dạy nghề, tạo việc làm cho người bán dâm hồn

lương; trợ cấp khó khăn hoặc tạo điều kiện cho họ vay vốn, tư vấn, hướng dẫn

phương pháp sản xuất, kinh doanh để họ có thu nhập ổn định;



13



Theo đó, hiện nay Nhà nước có chính sách hỗ trợ người nghiện ma túy và người

mại dâm học nghề ở trung tâm 05, 06 và ở cộng đồng. Hiện nay có trên 50% các

đối tượng tại các trung tâm được học nghề. Chi phí học nghề cho các đối tượng

đang ở mức thấp. Trong trung tâm, họ chỉ được đào tạo nghề ở trình độ sơ cấp,

học nghề ngắn hạn với thời gian dưới 1 năm, chưa có điều kiện đào tạo nghề cho

các đối tượng này ở trình độ trung cấp.

Theo chính sách hiện hành, Quỹ Quốc gia giải quyết việc làm sẽ giải quyết cho

các doanh nghiệp vay, tùy vào số lượng lao động thu hút là nhiều hay ít, từ vài

chục triệu đến hàng trăm triệu đồng. Thời gian tới, chính sách này phải phổ biến

rộng rãi để nhiều người dân được biết. Đồng thời, phải có sự phối hợp giữa các

doanh nghiệp và chính quyền thì mới giải quyết được việc làm cho người mại

dâm tái hòa nhập cộng đồng, . Chính quyền địa phương - nơi xác nhận các dự án

vay vốn của doanh nghiệp - cần đưa khuyến nghị để gắn trách nhiệm xã hội đối

với doanh nghiệp, để doanh nghiệp nhận một tỷ lệ lao động nhất định là đối

tượng đặc thù nêu trên.

Để giúp cho người mại dâm tái hòa nhập cộng đồng một cách hiệu quả, cần tăng

cường giúp đỡ họ học nghề và nâng cao khả năng tiếp cận vốn. Cần thiết phải

đầu tư dạy nghề trọng điểm, tạo sự kết nối và hỗ trợ giữa ba khâu: nhu cầu thị

trường, đào tạo nghề và hỗ trợ giới thiệu việc làm.

Đồng thời, xây dựng các mơ hình hỗ trợ, tạo điều kiện cho người hoạt động mại

dâm được dễ dàng tiếp cận với các dịch vụ can thiệp dự phòng lây truyền

HIV/AIDS và các bệnh lây truyền qua đường tình dục...

Chương trình đào tạo nghề cho người bán dâm được quy định cụ thể trong nhiều

văn bản quy phạm pháp luật khác nhau nhằm tạo điều kiện giúp đối tượng rời xa

tệ nạn và hòa nhập vào đời sống xã hội. Những chương trình và văn bản quy

phạm pháp luật đã quy định rõ trách nhiệm của các cơ quan, ban ngành, tổ chức



14



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Phần 2: Thực trạng các vấn đề về phụ nữ mại dâm và các chính sách xã hội đối với phụ nữ mại dâm ở Việt Nam

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×