Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
CHƯƠNG 5: ĐỀ XUẤT CẢI THIỆN TÍNH BỀN VỮNG CỦA MÔ HÌNH DU LỊCH TẠI BẢN LÁC

CHƯƠNG 5: ĐỀ XUẤT CẢI THIỆN TÍNH BỀN VỮNG CỦA MÔ HÌNH DU LỊCH TẠI BẢN LÁC

Tải bản đầy đủ - 0trang

Chính quyền và cộng đồng địa phương có thể đặt các phông tuyên truyền về ý thức

bảo vệ môi trường ở các vị trí nhất định trong bản, thậm chí phải thể hiện sự nhắc nhở

một cách tinh tế qua mọi đồ vật và sản phẩm. Bên cạnh đó có thể áp dụng tuyên truyền

theo loa, nhắc nhở khách du lịch trong các buổi giao lưu văn hóa, đốt lửa trại, thăm

quan phong cảnh,… Chính quyền địa phương phải tổ chức hoạt động quản lý, giám sát

thường xuyên, nhắc nhở khi cần thiết và nên có chế tài xử phạt các hành vi làm xấu

mơi trường, các hình thức xử phạt có thể là phạt tiền, các cá nhân có hành vi quá đáng

sẽ bị cấm thăm quan du lịch, thậm chí có thể học tập cách xử phạt tại một số mơ hình

du lịch khác như phạt dọn vệ sinh. Cuối cùng, cả cộng đồng cần tiếp tục duy trì thói

quen gìn giữ nhà cửa và làng bản sạch đẹp, các buổi dọn về sinh chung cần có sự tham

gia của đông đảo người dân địa phương, điều này sẽ tạo nên một vẻ đẹp khác cho bản

và thậm chí khách du lịch tham gia trực tiếp vào giúp đỡ người dân địa phương làm

sạch làng bản có thể là một trải nghiệm đáng nhớ với họ, giúp họ nâng cao ý thức của

riêng mình, các khách du lịch khác cũng sẽ ngại và hạn chế hơn các hành vi xấu đó.

Thứ ba, vấn đề nên được quan tâm hơn cả là cấp bách phải có một hệ thống xử

lý chất thải chuyên nghiệp và bãi rác tập trung. Hiện tại bản Lác chưa có quy hoạch

phát triển các hệ thống này, chính quyền xã và trưởng bản nên kiến nghị và giám sát

việc lập kế hoạch này, trong khi đó trách nhiệm hồn thành cơng việc này thuộc về

UBND huyện Mai Châu và tỉnh Hòa Bình, đặc biệt phải vận hành một cách hiệu quả

và tránh sự cố. Không chỉ áp dụng một hệ thống xử lý đảm bảo vệ sinh, các chuyên gia

cũng cần phải có sự tham gia tư vấn và thiết kế soa cho phù hợp với đặc điểm địa hình

và khơng làm ảnh hưởng đến cảnh quan tự nhiên, văn hóa ở Bản Lác.

Thứ tư, khi khía cạnh kinh tế đã được đảm bảo bắt buộc các bên phải có đóng

góp chung bằng tiền cho bảo vệ mơi trường, các khoản đóng góp này có thể dưới dạng

phí xử lý rác thải, vệ sinh đường xá, đóng góp xây dựng các cơng trình vệ sinh cơng

cộng. Bên cạnh đó, các hộ gia đình làm du lịch homestay phải dành kinh phí trang bị

dụng cụ vệ sinh như chổi, thùng rác, giấy vệ sinh… đầy đủ, đặc biệt là phải đầu tư xây

dựng cải tạo nhà vệ sinh hợp tiêu chuẩn.

Thứ năm, các nhà khoa học, thanh tra, quản lý phải thường xuyên thực hiện

đánh giá chất lượng vệ sinh môi trường cho Bản, đảm bảo vận hành tốt hệ thống xử lý

chất thải, các chỉ tiêu môi trường nằm ở mức cho phép và khắc phục được các sự cố môi

trường một cách kịp thời.

Thứ sáu, hiện nay tỉnh Hòa Bình đã có quy hoạch du lịch Mai Châu trở thành điểm

du lịch quốc gia, trong quy hoạch cần thể hiện nhận thức đúng mực hơn về tác động của

môi trường đối với tương lai, phải có sự tham gia tích cực và phối hợp của cả chính quyền

địa phương, doanh nghiệp du lịch và cộng đồng trong vấn đề bảo vệ môi trường.



Cuối cùng, trong tương lai khi hạ tầng cơ sở đổi mới và hiện đại, nên có hướng

phát triển du lịch dựa vào các nguồn năng lượng tái tạo, áp dụng công nghệ hiện đại

giám sát và quản lý môi trường.

5.2. Đề xuất cải thiện tính bền vững cho nhóm tiêu chí về Cộng đồng & Phát triển

du lịch

Các giải pháp sau đây nhằm nâng cao sự chuyên nghiệp trong cách vận hành du

lịch, năng lực thực hiện các hoạt động du lịch của cộng đồng và một số vấn đề khác

trong sự tham gia của các bên vào du lịch cộng đồng tại Bản Lác:

Thứ nhất, về thái độ tương tác giữa người dân và khách du lịch, tác phong chân

chất và ngại giao tiếp của một bộ phận cộng đồng khiến họ bị hiểu lầm là thiếu niềm

nở với khách du lịch. Người dân tộc Thái rất thật thà và hiền hậu, vì vậy một điểm tốt

ở du lịch Bản Lác là rất ít xảy ra hiện tượng ép giá và chèo kéo du khách, bên cạnh đó

lại là vấn đề về thái độ tương tác của một số người dân chưa chủ động. Để khắc phục

vấn đề này, tốt hơn hết nên nghiên cứu thêm và đưa vào giáo án giảng dạy trong các kỳ

tập huấn kinh doanh du lịch các kỹ năng về giao tiếp, ứng xử cho người dân mà không

làm thay đổi bản chất văn hóa người Thái tại đây. Các khóa học này mới hướng dẫn

một số nghiệp vụ và kỹ năng cơ bản như tạo menu thực đơn song ngữ cho khách, hoạt

động kinh doanh nhà ở homestay, tránh phản ứng gây mâu thuẫn với khách… (theo kết

quả phỏng vấn người dân địa phương). Cùng với đó là tạo cho người dân một quy cách

làm việc chuyên nghiệp, tránh các hiện tượng bỏ trống cửa hàng như phân tích ở phần

trước.

Thứ hai, du lịch Bản Lác vốn là du lịch văn hóa, vì vậy cần phải tạo cơ hội dễ

dàng để khách du lịch được tham gia trải nghiệm các hoạt động văn hóa của người dân

địa phương, điển hình là các buổi giao lưu văn hóa văn nghệ. Bên cạnh các chương

trình được đặt lịch từ trước của các đoàn du khách, địa phương nên có những chương

trình giao lưu miễn phí và công khai trong phạm vi điểm du lịch tạo điều kiện tha, gia

cho các đồn du lịch ít người. Ví dụ, vào các buổi thứ bảy và chủ nhật hàng tuần khi

khách tham quan đơng đúc, địa phương có thể tổ chức một số điểm chơi trò chơi dân

gian, biểu diễn nghệ thuật đường phố hay lễ hội nhỏ mô phỏng lễ hội truyền thống

người Thái… các sự kiện này có thể tham khảo cách làm ở phố đi bộ Hồ Gươm, Hà

Nội đã và đang tạo nên điểm mới hấp dẫn khách du lịch.

Thứ ba, về phương hướng thực hiện công tác đào tạo, bồi dưỡng nâng cao chất

lượng nhân lực du lịch phải hướng đến 2 mục tiêu cơ bản là giáo dục phẩm chất chính

trị, đạo đức nghề nghiệp, thái độ giao tiếp ứng xử với các tổ chức, cá nhân liên quan

đến hoạt động du lịch cho đội ngũ cán bộ, công chức và việc đào tạo, bồi dưỡng



chuyên môn nghiệp vụ, kỹ năng kinh doanh cho lao động du lịch trực tiếp và cộng

đồng địa phương tại bản nhằm thúc đẩy tính chuyên nghiệp đến từng người dân.

Thứ tư, các chính sách đầu tư du lịch phải thật sự rõ ràng, không nên mở rộng

cho phép người ngoài bản tham gia hoạt động kinh doanh du lịch tại đây mà phải thực

hiện liên kết và hợp tác làm ăn giữa các hộ gia đình làm du lịch và các doanh nghiệp lữ

hành, tạo điều kiện cho các doanh nghiệp này tiếp tục móc nối với các hộ chưa có nhiều sự

hợp tác.

Thứ năm, về công tác xúc tiến và quảng bá du lịch, công tác tổ chức các chương

trình, sự kiện du lịch trong và ngoài nước cần được đầu tư và chuẩn bị kỹ lưỡng từ nội

dung đến hình thức, theo hướng chuyên nghiệp, góp phần thúc đẩy phát triển du lịch,

tăng lượng khách đến bản. Du lịch Bản Lác hiện tại được biết đến qua kênh giới thiệu

lẫn nhau của du khách, cơng tác quảng bá hình ảnh chưa chun nghiệp và không hấp

dẫn người đọc, người xem.

Thứ sáu, cần thiết phải có một ban quản lý du lịch hoạt động chuyên nghiệp, có

đại diện của các bên liên quan như chính quyền, doanh nghiệp và cộng đồng địa

phương tham gia giám sát và quản lý các hoạt động du lịch, du lịch Bản Lác quá phụ

thuộc vào sự tự giác và tự phát của người dân địa phương, vai trò của nhà nước và

chính quyền còn rất hạn chế.

Cuối cùng, về sự tham gia của nhà nước trong mơ hình du lịch cộng đồng, bên

cạnh các hỗ trợ về mặt tài chính, nhà nước nên có các hỗ trợ phi tài chính như hỗ trợ

kỹ thuật, cải tạo cơ sở hạ tầng, khuyến khích các nhà khoa học tham gia đánh giá về

tính bền vững của mơ hình du lịch và phát hiện, dự báo các vấn đề khác trong tương

lai. Bên cạnh đó, quy hoạch phát triển vùng phải kịp thời và đảm bảo tránh nguy hại

cho các tài nguyên du lịch.

5.3. Một số đề xuất khác

Trong mục này, nhóm nghiên cứu xin đưa ra một số đề xuất khắc phục những

điểm hạn chế về các tiêu chí kinh tế và văn hóa – xã hội. Một vấn đề đáng lưu ý trong

việc bảo tồn đặc trưng văn hóa Thái tại Bản Lác là ngày càng ít người có khả năng hát

các bài hát truyền thống, hầu hết dân bản chỉ biết điệu múa xòe phổ biến. Bên cạnh đó,

việc người dân tộc tại đây khơng còn thường xun mặc các trang phục truyền thống

khiến khách du lịch ít thấy thích thú hơn. Vì vậy để đảm bảo gìn giữ được các nét đẹp

văn hóa đó, cá nhận có thẩm quyền và chính quyền địa phương cần phải giải thích

đúng mực và phối hợp với trưởng bản để xem xét đặt ra một số quy định về thời gian

bắt buộc mặc trang phục truyền thống, hay cải thiện chất liệu của các trang phục này

để thuận tiện hơn trong cách ăn mặc. Những người dân cao tuổi và am hiểu văn hóa



nên nhận được sự quan tâm và khuyến khích họ truyền dạy lại các điệu múa, lời ca của

dân tộc cho con cháu, địa phương có thể tổ chức các lớp dạy nghệ thuật, dạy chữ Thái

cho lớp trẻ trong bản. Việc tổ chức các lớp học này miễn phí cũng sẽ là một cách cải

thiện sự đóng góp kinh tế của địa phương vào các hoạt động văn hóa.

Về cải thiện hệ thống điện, theo quan sát cả bản và khu vực các bản xung quanh

chỉ có một trạm biến áp và hệ thống đường dây đã lâu năm, chính quyền địa phương

nên có phương án xử lý kỹ thuật kịp thời tránh tình trạng quá tải như nâng cấp đường

dây hay lắp đặt mới trạm biến áp.

Mặc dù công tác an ninh trật tự của bản là rất tốt, hầu hết người dân đều cho

rằng bản tuyệt đối an tồn, nhờ có sự đồn kết và niềm tin của cộng đồng, tuy nhiên

vẫn phải tránh trường hợp có các các nhân tổ chức chức có hành vi xấu lợi dụng lòng

tốt của bản làng để thực hiện các ý đồ phạm pháp của mình, người dân cũng nên cảnh

giác cao hơn và chức năng quản lý và giám sát an ninh trật tự sẽ thuộc về ban quản lý

và chính quyền.

Cuối cùng, một vấn đề vơ cùng quan trọng là phải có sự chia sẻ lợi ích và quan

tâm đến các bản làng xung quanh trong khu vực, theo điều tra du lịch tại khu vực do

người dân Bản Lác làm việc là chính nhưng các hoạt động tham quan khám phá diễn

ra ở cả các bản khơng làm du lịch, vì thế sự hợp tác với các bản xung quanh là cần

thiết và cũng phải đảm bảo lợi ích cho họ từ du lịch để tránh mâu thuẫn khơng mong

muốn, sau đó, nên khuyến khích các bản khác ở địa phương tham gia du lịch để việc

kinh doanh du lịch phát triển hơn và mở rộng thành một khu du lịch lớn.



CHƯƠNG 6: KẾT LUẬN, HẠN CHẾ CỦA ĐỀ TÀI VÀ HƯỚNG NGHIÊN CỨU

TRONG TƯƠNG LAI

6.1. Kết luận chung và đóng góp của đề tài

Nghiên cứu này thực hiện đánh giá phát triển du lịch bền vững của mơ hình du

lịch dựa vào cộng đồng tại Bản Lác, xã Chiềng Châu, huyện Mai Châu, tỉnh Hòa Bình

nhằm phát hiện các các khía cạnh thiếu bền vững và đề xuất phương án cải thiện, kết

quả nghiên cứu đã đưa đến một số kết luận sau:

Thứ nhất, mô hình du lịch cộng đồng tại Bản Lác là một mơ hình thành cơng và

có mức độ bền vững tiềm năng nhưng chưa đáp ứng tốt tất cả các yếu tố bền vững, 2

trên 4 khía cạnh bền vững được đánh giá chưa bền vững (Môi trường và Cộng đồng &

Phát triển du lịch) trong khi đó 2 khía cạnh còn lại (Kinh tế và Văn hóa – Xã hội) đạt

mức độ bền vững tiềm năng. Các phương án cải thiện tính bền vững của các khía cạnh

trên phải được quan tâm cả trong ngắn hạn và lâu dài.

Thứ hai, mặc dù hai khía cạnh Kinh tế và Văn hóa – xã hội được đánh giá là có

khả năng bền vững trong tương lai nhưng điều cấp thiết vẫn phải cải thiện các yếu tố

chưa đáp ứng được yêu cầu phát triển như chính sách thuế phí, hệ thống cấp tải điện và

đóng góp kinh tế cho bảo tồn di sản nhân văn. Bên cạnh đó, các yếu tố văn hóa nguyên

bản có nguy cơ mai một ngày càng nhiều là khiến cho các khía cạnh này có thể trở nên

thiếu bền vững về lâu dài.

Thứ ba, sự thành công và duy trì tốt của mơ hình du lịch Bản Lác phụ thuộc chủ

yếu vào cộng đồng địa phương, người dân tại đây có nhận thức và kinh nghiệm làm du

lịch tốt mặc dù chỉ bắt đầu bằng sự tự phát các hoạt động du lịch. Một nguyên tắc quan

trọng của du lịch cộng đồng là phải đảm bảo sự tham gia tích cực của các bên liên

quan. Tuy nhiên sự tham gia này là vô cùng hạn chế, hỗ trợ của nhà nước yếu cả về

vấn đề tài chính và phi tài chính, liên kết hợp tác với doanh nghiệp lữ hành chuyên

nghiệp chưa tương xứng với tiềm năng phát triển và sức hấp dẫn của điểm du lịch này.

Ngồi ra cơng tác xúc tiến, quảng bá du lịch còn nhiều thiếu sót, quy hoạch du lịch

được thực hiện muộn và chưa được triển khai.

Các đóng góp của nghiên cứu này bao gồm:

Thứ nhất, đề tài áp dụng một bộ cơng cụ tích hợp và phương pháp mới trong

đánh giá định lượng phát triển du lịch bền vững dựa trên tổng quan tình hình nghiên

cứu của các tác giả nước ngoài, cách thức đánh giá được chọn lọc kỹ, đơn giản hóa

những vẫn đảm bảo độ tin cậy cao nhờ việc xác định được các công đoạn chung và lựa

chọn các công cụ phù hợp từ các tác giả.



Thứ hai, nghiên cứu này đã xây dựng một thang đo lường chủ quan dựa trên

tổng hợp có chọn lọc và phát triển các tiêu chí phù hợp với tình huống nghiên cứu, quá

trình đánh giá được thực hiện từ phương diện người dân địa phương, đem đến góc

nhìn mới về vấn đề phát triển du lịch bền vững. Thang đo này có thể được tiếp tục sử

dụng trong tương lai để xem xét sự thay đổi trong tính bền vững của các tiêu chí.

Thứ ba, đề tài kết luận được một cách có cơ sở về tính bền vững của mơ hình du

lịch Bản Lác qua điểm bền vững và các mốc đánh giá, phát hiện được các khía cạnh

thiếu bền vững ở mơ hình vốn được coi là thành cơng và ít khuyết điểm này. Bên cạnh

đó, nhóm nghiên cứu đã đưa ra những đề xuất cụ thể và thiết thực dựa trên chính kết

quả nghiên cứu được thảo luận với hy vọng có những đóng góp thực tế cho Bản Lác và

cộng đồng dân tộc tại đây.

6.2. Hạn chế của đề tài và hướng nghiên cứu tiếp theo

Bên cạnh những đóng góp thiết thực, nhóm nghiên cứu đã nhìn nhận khách

quan và cho rằng đề tài này vẫn còn có một số hạn chế như sau:

Thang đo tính bền vững là thang đo lường chủ quan dựa trên cảm nhận cá nhân

và phụ thuộc vào thái độ trả lời của người được hỏi, điều này ảnh hưởng đến kết quả

khảo sát và kết quả đánh giá sự bền vững. Để cải thiện vấn đề này, các nghiên cứu

trong tương lai có thể kết hợp sử dụng lý thuyết mờ (Fuzzy Theory) với phương pháp

AHP hay ANP, tạo nên các mơ hình cải thiện AHP và ANP gốc nhằm đo lường các

biến số mập mờ, không rõ ràng và dựa trên cảm tính, cách thức đánh giá này đã được

áp dụng trong nghiên cứu của Lin và Lu (2012).

Về quá trình thực hiện điều tra khảo sát, đề tài này mới tập trung nghiên cứu tại

trung tâm du lịch là khu vực Bản Lác 1 vì giới hạn về nguồn lực. Các nghiên cứu cần

mở rộng địa bàn điều tra đê tăng độ xác thực cho việc đánh giá, thậm chí là thực hiện

đánh giá trên cả khu vực du lịch Pom Coọng bao gồm Bản Lác và các bản xung quanh

do các tác động lan tỏa của phát triển du lịch. Trong tương lai, nhóm tác giả hy vọng

các đề tài nghiên cứu tiếp theo sẽ khắc phục được những hạn chế này, có thêm nhiều

sự quan tâm và theo dõi của các nhà khoa học về vấn đề phát triển du lịch bền vững tại

Bản Lác.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

CHƯƠNG 5: ĐỀ XUẤT CẢI THIỆN TÍNH BỀN VỮNG CỦA MÔ HÌNH DU LỊCH TẠI BẢN LÁC

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×