Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Dùng GCs liều điều trị và kéo dài sẽ gây mất xương.GCs làm giảm hấp thu calci ở ruột, tăng bài tiết calci qua nước tiểu  calci máu giảm  tăng bài tiết PTH  làm tăng tiêu xương (tăng chức năng huỷ cốt bào). Có sự hoại tử xương không do nhiễm khuẩn và te

Dùng GCs liều điều trị và kéo dài sẽ gây mất xương.GCs làm giảm hấp thu calci ở ruột, tăng bài tiết calci qua nước tiểu  calci máu giảm  tăng bài tiết PTH  làm tăng tiêu xương (tăng chức năng huỷ cốt bào). Có sự hoại tử xương không do nhiễm khuẩn và te

Tải bản đầy đủ - 0trang

12



khuẩn và teo cơ là tác dụng phụ nguy hiểm nhất do

GCs.

- Loét dạ dày tá tràng: Bệnh loét dạ dày tá tràng ít liên

quan đến GCs.

- Tại chỗ:

 Trên mắt: Tăng nhãn áp hay đục thuỷ tinh thể. Có

thể gây thủng giác mạc ở người nhiễm virus herpes

ở mắt.

 Miệng: Dùng GCs dạng xịt gây nhiễm nấm Candida

ở miệng, ho, khó phát âm và khàn tiếng.

1.2.Tác động của GCs lên glucose máu [18],[19],[20],

[21],[22],[23],[24],[25].

Ảnh hưởng của GCs lên chuyển hóa glucose thông qua

nhiều con đường bao gồm làm rối loạn chức năng tế bào beta

đảo tụy (độ nhạy với glucose và khả năng phóng thích insulin)

và kháng insulin ở mơ khác.

Ảnh hưởng của GCs lên glucose máu có thể quan sát

thấy trong vài giờ sau điều trị GCs và phụ thuộc vào liều điều

trị.

1.2.1. Tại gan.

Glucocorticoids tạo ra sự thay đổi trong cân bằng nội

môi glucose và suy giảm sự dung nạp glucose là tác dụng bất

lợi thường gặp nhất trong quá trình điều trị GCs. Sự bất

thường trên điều hòa của q trình tổng hợp glucose ở gan

đóng vai trò quan trọng trong sinh lý bệnh của q trình tăng

sản xuất glucose trong điều kiện kháng insulin có liên quan

đến dư thừa GCs. Trong điều kiện sinh lý, GCs và insulin có tác



13



động đối kháng trực tiếp với nhau, tác động đến hai enzyme

tổng



hợp



carboxykinase



glucose

(PEPCK)



chính









glucose



phosphoenolpyruvate





6







phosphatase



(G6Pase). GCs làm tăng tổng hợp glucose bằng cách kích

thích hai enzyme PEPCK và G6Pase, trong khi insulin làm giảm

q trình này thơng qua ức chế hai enzyme PEPCK và G6Pase.

Một số nghiên cứu tiền lâm sàng và lâm sàng đã chứng

minh rằng, khi sử dụng GCs liều cao và/ hoặc thời gian kéo

dài (vài ngày đến vài tuần), sẽ thúc đẩy một sự rối loạn trong

q trình chuyển hóa glucose ở gan có liên quan trực tiếp đến

việc giảm hoạt động của insulin trong gan, đồng nghĩa với

kháng insulin gây ra bởi GCs.

Sau đó, một vài nghiên cứu lâm sàng đã làm chứng tỏ

tác dụng của việc dùng GCs cấp tính làm tăng nồng độ

glucose máu và/ hoặc giá trị của glucose máu diện tích dưới

đường cong khi làm nghiệm pháp dung nạp glucose sau khi

điều trị với GCs. Điều thú vị là trong cả hai trường hợp, tổng

hợp glucose tại gan không tăng, do vậy, sự tăng nồng độ

glucose máu dường như là do sự giảm tiêu thụ glucose ngoại

vi và/ hoặc thanh thải glucose, cũng như do sự tăng hoạt tính

của men G6Pase tại gan. Hai trong số ba nghiên cứu đã chỉ ra

rằng những sự thay đổi trên xảy ra mà không có sự thay đổi

sự nhạy cảm insulin ngoại vi. Tuy nhiên, một nghiên cứu lâm

sàng khác đã chứng minh rằng khả năng của điều trị DEX

ngắn hạn làm tăng HGP (tổng hợp glucose tại gan) mà khơng

có sự suy yếu trong tiêu thụ glucose tồn cơ thể. Sự khơng

giống nhau trong các nghiên cứu trên có thể do sự khác nhau



14



trong thiết kế nghiên cứu (liều lượng và thời gian điều trị, giới,

cortisol, PRED hay DEX) cũng như sự nhạy cảm mang tính cá

thể giữa các đối tượng. Các nhóm nghiên cứu trước chỉ trình

bày một sự thay đổi nhỏ của glucose nội mơi và sự tăng tiết

insulin thích hợp. Tuy nhiên, đáp ứng insulin thấp lại có nồng

độ glucose máu cao hơn và trở thành không dung nạp glucose

sau 7,5mg or 15mg DEX trên 48h. Thực tế, đáp ứng insulin

thấp đã làm tăng HGP, HGO và chu kỳ glucose (HGO-HGP) chỉ

ra rằng sự phá vỡ hằng tính nội mơi glucose ở gan do dư thừa

GCs là do suy tế bào beta.

Cơ chế GCs làm mất cân bằng nội môi glucose tại gan

chưa được giải thích đầy đủ hồn tồn trên người, và các

nghiên cứu vẫn đang được tiếp tục.



15



Hình 1.1: Tác động của GCSs lên sự điều chỉnh

glucose[18]

1.2.2. Trên cơ

Tác động tiêu cực của sự dư thừa GCs nội sinh hoặc

ngoại sinh trên sự cân bằng glucose liên quan đến khả năng

làm giảm tiêu thụ glucose của toàn cơ thể. Insulin sau khi liên

kết với thụ thể của nó ở màng tế bào, sẽ kích thích sự hấp thu

glucose, oxy hố glucose và tổng hợp glycogen. Cơ đóng vai

trò trung tâm, chúng đại diện chính cho nơi tiêu thụ glucose

thông qua tác dụng của insulin và thường liên quan đến tình

trạng đề kháng insulin ngoại vi do thừa GCs, ở cơ, insulin

khơng có tác dụng kích thích hấp thu glucose.



16



Cơ chế kháng insulin ở cơ do GCs vẫn chưa được làm

sáng tỏ. Nó có thể bao gồm sự tổng hợp Epinephrin ở cơ,

giống như tác động của GCs lên cơ xương,… giảm tiêu thụ và

oxy hóa glucose. Sự phân bố GLUT – 4, protein ở bề mặt tế

bào đáp ứng với insulin có vai trò quan trọng trong việc kích

thích vận chuyển glucose tới tế bào cơ ở chuột được điều trị

DEX. Những nghiên cứu đó và các nghiên cứu bổ sung gợi ý

rằng hoạt tính vốn có của màng bào tương gắn GLUT – 4 và/

hoặc subcellular trafficking/ sự hồi phục bề mặt tế bào dường

như thuộc về cơ chế mà GCs tác động lên tín hiệu GLUT – 4 và

làm suy yếu insulin và kích thích tiêu thụ glucose không phụ

thuộc insulin.

Enzyme thụ thể 11β – hydroxysteroid dehydrogenase

type 1 (11β-HSD1), một enzyme chuyển cortisone khơng hoạt

tính (11-dehydrocortisone (11-DHC) ở lồi gặm nhấm) thành

cortisol có hoạt tính (Corticosterone ở loài gặm nhấm), cũng

liên quan đến tác động tiêu cực của GCs lên hệ cơ xương.

11β-HSD1 biểu hiện tại các mơ đích của inslin gồm gan, mơ

mỡ và cơ cũng như ở tế bào có sẵn GCs. 11β-HSD1 còn là một

thành phần quan trọng gián tiếp tham gia vào quá trình GCs

gây ra IR tại cơ, và các chất ức chế enzyme chọn lọc có thể là

một chiến lược dược lý để làm giảm tác động tiêu cực của GCs

lên các mơ đích của insulin. Do đó, dường như việc tăng

phosphoryl hố protein trong việc khử hoạt tính của IRS -1 dư

thừa và giảm phosphoryl hoá protein của PKB dư thừa dường

như là yếu tố chung cho sự GCs làm giảm hấp thu glucose đặc

biệt là khi nghỉ ngơi. Tuy nhiên, những phản ứng này cũng xảy



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Dùng GCs liều điều trị và kéo dài sẽ gây mất xương.GCs làm giảm hấp thu calci ở ruột, tăng bài tiết calci qua nước tiểu  calci máu giảm  tăng bài tiết PTH  làm tăng tiêu xương (tăng chức năng huỷ cốt bào). Có sự hoại tử xương không do nhiễm khuẩn và te

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×