Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Willoughby: Do not think of it. I'm honoured to be of service.

Willoughby: Do not think of it. I'm honoured to be of service.

Tải bản đầy đủ - 0trang

(Bệnh nhân thế nào rồi?)

Marianne: Oh, thank you so much, colonel.

(Ồ, cảm ơn đại tá rất nhiều)

Đaị tá: (cười, không nói

gì.)

73. Sau khi Đại tá đến thăm Marianne.

Bà Dashwood: Thank you so much for calling.

(Cảm ơn ngài rất nhiều vì đã đến thăm.)

Đaị tá: (cúi người nhận sự cảm ơn)

Elinor: Marianne, the colonel and Sir John are leaving.

(Marianne, Đại tá và Ngài John chuẩn bị về.)

Marianne: Goodbye, Sir John. Colonel, thank you for the flowers.

(Tạm biệt ngài John. Cảm ơn đại tá vì những bơng hoa.)

Đaị tá: (cười và gật đầu)

74. Willoughby đến thăm và tặng Marianne 1 bó hoa dại anh hái trên đường tới.

Marianne, tỏ ra rất thích thú.

Bà Dashwood: Our gratitude is beyond words.

(Anh Willoughby, chúng tôi thật biết ơn anh vô hạn.)

Willoughby: But it is I who am grateful.

(Nhưng, tôi mới là người phải biết ơn.)

75. Sau khi Willoughby nói chuyện với mọi người.

Bà Dashwood: Pray sit, Mr. Willoughby.

(Mời anh ngồi, Willoughby)

Willoughby: Thank you.

(Cảm ơn.)

Bà Dashwood: (cười)

76. Ba mẹ con bà Dashwood ra tiễn Willoughby.

Willoughby: Until tomorrow then. My pocket sonnets are yours. A talisman

against further injury.

(Hẹn gặp lại ngày mai. Và quyển thơ bỏ túi của tôi là của cô, cô Marianne. Như

một loại bùa may mắn giúp cơ mau bình phục.)



Marianne: Goodbye. Thank you.

(Tạm biệt. Cảm ơn.)

Willoughby: (quay lại vẫy chào tạm biệt)

77. Tại bữa tiệc, Steele nói chuyện với Elinor.

Steele: May I sit beside you? I've longed to meet you. I've heard nothing but

praise of you.

(Tơi có thể ngồi cạnh cơ khơng, cơ Daswood? Tôi đã mong chờ rất lâu được

quen biết cô, tơi được nghe tồn những điều tốt đẹp về cơ.)

Daswood. Elinor: I would be delighted. Sir John and Mrs. Jennings are too

excessive in their compliments. I am sure to disappoint.

(Tôi rất vui. Nhưng ngài John và bà Jennings đã khen tôi quá lời rồi. Tôi chắc sẽ

thất vọng đấy.)

Steele: Oh, no. The praise came from another source. One not inclined to

exaggeration.

(Ồ khơng. Những lời khen đó tơi được nghe từ một người khác. Một người

khơng bao giờ phóng đại sự thật.)

78. Marinne một mình tiễn Willoughby ra cổng.

Willoughby: But there is ...There is something very particular I should like to

ask you.

(Nhưng có … Có điều rất quan trọng anh muốn hỏi em.)

Marianne: Of course. I shall ask Mama if I may stay behind from church.

(Tất nhiên. Em sẽ xin mẹ không đi lễ nhà thờ ngày mai.)

Willoughby: Thank you. Until tomorrow, then. Marianne.

(Cảm ơn em. Hẹn gặp lại ngày mai, Marianne.)

Marianne: (Cúi chào)

79. Cả nhà đang chơi bài, Steele tâm sự với Elinor.

Elinor: You may ask any manner of question, if that is of any help.

(Cơ có thể hỏi bất cứ câu hỏi nào nếu tơi có thể giúp.)

Steele: Thank you. Are you acquainted with your sister-in-law's mother Mrs.

Ferrars?



(Cảm ơn cơ. Cơ có quen mẹ của chị dâu cơ khơng, bà Ferrars ấy?)

Elinor: Fanny’s mother? No, I have never met her.

(Mẹ của Fanny? Không. Tôi chưa bao giờ gặp bà ấy.)

80. Trong cuộc trò chuyện với Daswood, Lucy đã thú nhận tình cảm của mình với

Edward.

Lucy: You seem out of sorts. Are you quite well?

(Trông cô xanh quá, cô Daswood. Cơ ổn chứ?

Daswood: Perfectly well, thank you.

(Hồn tồn khỏe, cảm ơn cô.)

Lucy: I have not offended you?

(Tôi không xúc phạm cô

chứ?) Daswood: On the

contrary. (Không hề.)

81. Ngài đại tá đến hỏi Cô Daswood về chuyện xảy ra giũa em gái cô và

Willoughby.

Đại tá: Miss Daswood, Tell me once and for all: Is everything resolved between

your sister and Mr. Willoughby?

(Cô Daswood, hãy trả lời tơi một lần nữa. Có phải mọi chuyện đã được ấn định

giữa em gái cô và anh Willoughby không?)

Miss Daswood: Though neither one has informed me of their understanding, I

have no doubt of their mutual affection.

(Mặc dù khơng ai trong 2 người nói với tơi về tình cảm của họ nhưng tơi khơng

hề nghi ngờ về tình cảm họ dành cho nhau.)

Đại tá: Thank you, Miss Dashwood.

(Cảm ơn, cơ Daswood.)

82. Trong buổi khiêu vũ, Willoughby nói chuyện với Dashwood

Dashwood: Mr. Willoughby.

(Anh Willoughby.)

Willoughby: How do you do, Miss Dashwood?

(Cơ có khỏe khơng, cơ Daswood?)



Dashwood: Very well. Thank you

(Tơi khỏe, cảm ơn.)

Willoughby: How is your family?

(Gia đình cơ thế nào?)

Dashwood: We are all extremely well. Thank you for your kind enquiry.

(Chúng tơi đều khỏe. Cảm ơn vì anh đã hỏi thăm.)

Willoughby: (cúi người xuống)

83. Khi Willoughby đang khiêu vũ cùng Elinor, Marianne xuất hiện.

Marianne : Were you not in London? Have you not received my letters?

(Anh không ở London à? Anh không nhận được thư của em à?)

Willoughby: I had the pleasure of receiving the information you sent to me.

(Tôi rất vinh dự được nhận tin từ cô)

Marianne: For heaven's sake, Willoughby,tell me what is wrong

(Lạy chúa, Willoughby. Cho em biết có chuyện gì đi.)

Willoughby: Thank you. I am most obliged. Excuse me, I must rejoin my party.

(Cảm ơn. Tôi rất biết ơn. Xin thứ lỗi, tôi phải đến gặp các bạn tơi.)

Marianne: (Đứng nhìn, khơng hiểu chuyện gì đã xảy ra)

84. Trong lúc ra về, Robert đã ngỏ lời muốn đưa Lucy về nhà

Robert :It would be our pleasure to escort your young charge home.

(Cho phép tôi, bà Jennings, tôi sẽ rất vinh dự được đưa cô Lucy về.)

Bà Jennings (mẹ Lucy): How very kind. That is very handsome of

you (Anh tốt quá. Anh thật tử tế.)

Robert: (gật đầu và cười)

85. Đại tá đến gặp Elinor hỏi về tình trạng cuả Marianne.

Elinor: Colonel, thank you so much for coming.

(Đại tá, cảm ơn ngài đã đến thăm.)

Đại tá: How is your sister?

(Em gái cô thế nào rồi?)

Elinor: I must get her home. Palmer can take us to Cleveland, a day from

Barton.



(Tơi phải đưa nó về nhà càng sớm càng tốt. Gia đình Palmer có thể đưa chúng

tơi về nhà họ, ở Cleverland, cách Barton 1 ngày đường.)

86. Ngài Đại tá và Elinor nói chuyện.

Đại tá: I'll take you to barton

myself. (Tôi sẽ đưa các cô về

Barton.)

Elinor: I confess, that is what I hoped.

(Thú thật với anh, đó chính là điều tơi mong muốn.)

Colonel: (Nhìn Elinor)

87. Steele đến nhà Daswood để hỏi thăm tình trạng của Marianne.

Daswood: Are you enjoying your stay with John and Fanny?

( Cô ở với John và Fanny có vui khơng, cơ Steele?)

Steele: Oh, I was never so happy in my life.

(Tôi chưa bao giờ vui như thế trong đời, cô Daswood ạ.)

88. Edward đến thăm Elinor, gặp Steele ở nhà cô.

Edward: How do you do, Miss Steele?

(Cơ có khỏe khơng, cơ Steele?)

Steele: I am well, thank you.

(Em vẫn khỏe, cảm ơn, anh Ferrars.)

Edward: (Khơng nói gì)

Elinor: Do sit down.

(Mời anh ngồi.)

Edward: Thank

you.

89. Edward hỏi thăm tình hình sức khỏe của Marianne.

Edward: You're pale. Are you not well.

(Trông cô xanh quá. Cô không khỏe à?)

Marianne: Don't think of me. Elinor is well. That is enough for both of us.

(Đừng lo cho em. Elinor vẫn khỏe, anh thấy rồi đấy. Thế là đủ cho cả hai bọn

em.)

90. Cuộc trò chuyện giữa Steele và Ferrars.



Ferrars: It would not surprise me if you married beyond your expectations.



(Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu cô lấy được người hơn cả mong đợi.)

Steele: Oh, I wish that might be so.

(Ôi em cũng mong như thế.)

91. Sau khi nhận được tin nhắn từ Dashwood, Ferrars đã đến nhà.

Dashwood: Thank you for responding so promptly.

(Cảm ơn anh vì đã đến ngay khi nhận được tin nhắn của tôi.)

Ferrars: I was grateful to receive your message.

( Tôi rất biết ơn khi nhận tin nhắn của cơ.)

92. Cuộc trò chuyện giữa Dashwood và Ferrars.

Ferrars: I cannot be ignorant that it is certainly to you that I owe this. I'd

express it if I could, but I am no orator...

(Tôi không thể giả vờ rằng tôi không biết ơn cô điều này.Tôi sẽ thể hiện sự biết

ơn, nhưng như cô biết, tôi phải nhà diễn thuyết giỏi.)

Dashwood: You are mistaken. You owe it to your own merit.

(Anh nhầm rồi. Anh có được điều này hồn tồn nhờ những phẩm chất của anh.

Tơi khơng hề liên quan gì cả.)

93. Ferrars và bà đang lo lắng cho Marianne.

Ferrars: Marianne? Marianne?

Bà: She'll be wet through.

(Nó sẽ bị ướt hết khi về đến nơi cho mà xem.)

Ferrars: Thank you for pointing that out.

(Cảm ơn vì đã chỉ ra điều đó.)

94. Sau khi Marianne chẩn đoán là bị sốt do lây nhiễm.

Palmer: Miss Dashwood, I am more sorry than I can

say. ( Cô Daswood, tôi rất lấy làm tiếc.)

If you prefer me to stay, I shall.

(Nếu cô muốn tôi ở lại, tôi rất sẵn lòng.)

Dashwood: That is very kind. But Colonel Brandon and Dr. Harris will look

after us. Thank you for all you have done.



(Anh Palmer, anh thật tử tế. Nhưng đại tá Brandon và bác sĩ Harris sẽ lo cho

chúng tôi. Cảm ơn vì những gì anh đã làm.)

Palmer: (Nhìn rồi quay đi.)

95. Trong lúc bốn mẹ con bà Dashwood ngồi ở bàn, Thomas kể Ferrars đã kết hôn

với cô Steele.

Thomas: As she was always an affable lady, I made free to wish her joy.

(Cô ấy luôn là 1 phụ nữ nhã nhặn, nên tôi đã chúc cô ấy hạnh phúc.)

Dashwood: Thank you, Thomas.

( Cảm ơn anh, Thomas.)

Thomas: (đi ra, khơng nói

gì)

96. Edward đến thăm nhà Dashwood.

Dashwood: What a pleasure to see

you. (Thật vui được gặp anh.)

Edward Ferrars: Mrs. Dashwood. Miss Marianne, Margaret... Miss Dashwood. I

trust I find you all well?

(Bà Dashwood. Cô Marianne, Margaret. Cô Daswood. Tôi tin là cả nhà vẫn

khỏe chứ?)

Dashwood: Thank you. We are all very well.

(Cảm ơn Edward. Chúng tôi đều vẫn khỏe.)

Edward Ferrars: I'm glad to hear it.

(Tơi rất vui được biết điều đó.)

97. Cuộc trò chuyện giữa Edward và bà Dashwood.

Bà Dashwood: May I wish you great joy, Edward.

(Tôi chúc anh hạnh phúc, Edward.)

Edward: Thank you.

(Cảm ơn.)

Dashwood: I hope you have left Mrs. Ferrars well

(Tôi hy vọng bà Ferrars vẫn khỏe.)

Edward: Tolerably. Thank you.

(Vâng. Cảm ơn.)



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Willoughby: Do not think of it. I'm honoured to be of service.

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×