Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
"GIẬN MÀY TAO Ở VỚI AI"

"GIẬN MÀY TAO Ở VỚI AI"

Tải bản đầy đủ - 0trang

"Đilàmthịtcầyđimày".Anhlắcđầu:-"Conlàmchóthìlàmthịtsaođược".

Phúơnglạibảo:-"Thếthìđimuarượuvậy!".Anhchàngvẫnlắcđầu:-"Là

chóthìđimuarượusaođược?".Phúơngđànhmộtmìnhhìhụclàmthịtcầy,

nấunướng,trongkhiđóanhchàngđánhmộtgiấcngonlành.Nấuxong,phú

ơngtấttảđimuarượuvìnhàhơmấyvắngngười.Thừadịpởnhàmộtmình,

anhmangthịtcầyrachénhết.Phúơngmangđượcrượuvềthấynồiđãhết

nhẵn, nhưng lão vẫn khơng tỏ thái độ gì, chỉ hỏi: - "Mày ăn cũng được,

nhưngcóđểphầntaomiếngnàokhơng?".Anhthảnnhiênđáp:-"Chótreo

mèo đây. Đã để cho chó ăn mất thì làm sao còn mong để phần". Phú ơng

đànhtrảlời:-"Thơiđược!".Chờmộtchốcsau,anhchàngsẽrỉtai:-"Thầy

cógiậnconkhơngđấy,thầy?".Lãocườiđáp:-"Giậnmàytaoởvớiai?".

Mộthơmkhác,haingườilạirủnhauđisăn.Lầnnàythìphúơngđịnhtìm

cáchtrảđũachàngrểláulỉnh,nênnhậnlàmchó.Biếtthế,lầnnàyanhlại

nhằm vào những nơi đầy gai góc mà cắm lưỡi. Cứ mỗi lần thấy phú ơng

khơngdámxơngvào,anhcầmroiquấtvàođítvàgiục:-"Maulên!Vàođi!

Làmchóthìphảicốchuirúcmớihòngđượcmồi.Phúơngmấylầnbịđòn,

đành phải xơng vào. Thấy lão thở không ra hơi, lại bị gai cào toạc cả mặt

mũi,anhhỏi:-"Thầycógiậnconkhơngthầy?".Lãovẫntươicười:-"Giận

màytaoởvớiai?".

Hơmấyhaingườicũngsănđượcmộtconcầy.Vềnhà,anhlàmthịtcầyvà

nấu nướng xong, bảo phú ơng: - "Thầy đi mua rượu đi!". Phú ơng đáp: "Chónàocóchóbiếtđimuarượu!".Anhchỉđợitrảlờithế,đilấyxíchxích

chânphúơnglạibêncộtnhà,nói:-"Giốngchóchúaănvụng,phảixíchmới

được".Nóirồibỏđimuarượu.Muađượcvề,anhmộtmìnhngồichéntìtì,

baonhiêuxươngxẩuvứtlạichỗphúơng.Chénxonganhmớimởxíchcho

lãovàhỏi:-"Thầycógiậnconkhơng,thầy?".Anhvẫnnghecâutrảlờiquen

thuộc:-"Giậnmàytaoởvớiai?".



Thấychưathắngđượcphúơng,anhchànghơilo.Mộthơmanhbàn:-"Nay

cơngviệcđồngánghơirỗi,conxinthầyđibnmộtchuyếnkiếmítlãivề,

thầyconchianhau".Phúơngđáp:-"Được!".Rađianhdặn:-"Chiềumai

thầyrachỗngãbađầulàngđónconmộtđoạnđường.Conđặtgánhhàngở

đórồiphảiđingaylàmchuyếnkhác.Vìvậythấygánhhàng,thầycứgánh

vềhộcon".Chiềuhơmsau,phúơngrachỗhẹnđãthấymộtđơibồđậynắp

chằng dây cẩn thận để sẵn ở đó. Lão cất lên vai, gánh hàng thật là nặng.

Nhưngcứtheolờidặn,lãoìạchgánhvềnhà.Đếnnhàlãomởrathấymộtbồ

đựng tồn đá, còn bồ kia thì thấy thằng chàng rể trời đánh ngồi thu lu ở

trong.Anhđứngdậyvừacườivừahỏi:-"Thầycógiậnconkhơng,thầy?".

Phúơngvẫncườiđáp:-"Giậnmàytaoởvớiai?".Lầnsau,phúơngquảybồ

đibn.Lãocũngdặnanhchiềuhơmsaurabờsơngcuốilànggánhhộhàng

về.Đốnđượcâmmưucủalão,chiềuhơmsau,anhmangtheomộtchiếcmo

caukhơvàmấycáiđụcđạc.Đếnbờsơngđãthấymộtđơibồđậynắpchằng

dâyđểđó,anhliềnvỗvàomocau,mophátthànhnhữngtiếnglộpbộpnhư

tiếngngựachạy.Anhlạilắcđụcđạcnghetiếngloongcoong,cònmiệngthì

lalối:

-Gánhgồngcủaaiđểgiữađườngkiachắnlốikhơngchongựaquanđià?

Ngồi trong bồ, phú ông nghe tiếng la, tưởng là ngựa quan sắp tới thật nên

đâmhoảng,lúngtúngthếnàođểbồlănmấyvòngrồirơitõmxuốngsơng.

Anhchàngđểcholãolàmmộtbụngnướcrồimớigiảhộhốthoảngxuống

vớtlên.Lầnấyvềnhà,anhhỏi:-"Thầycógiậnconkhơng,thầy?.Lãocười

gượng:-"Giậnmàytaoởvớiai?".

Thấykỳhạnsắphếtmàvẫnchưalàmđượcphúơngnổigiận,anhchàngtỏ

ralolắnghếtsức.Hơmsau,ngườitathấyanhquảyđơisọtrađi.Đượcmột

lúc, anh chạy về gọi chủ rối rít: - "Thầy ơi, con úp được một con phượng

hồngđấtrấtđẹp.Thòtayvàomàbắtthìsợnósổngmấttiếccủa.Thầyra



giữ hộ con, để con còn tìm lưới bủa xung quanh mà bắt cho chắc. Con đã

chặnlênmấyhònđá,thầyrangayđi".Phúơngvốnthíchnichim,nghe

nói rất mừng, liền ra chỗ dặn thì thấy có chiếc nón úp giữa đường có dằn

mấyhònđá,bènsụpxuốngơmlấynón.

Vừalúcấy,cóvuavàquanlínhtrẩyqua,nhìnthấymộtngườinằmphủphục

khưkhươmlấychiếcnón,vuabènchodừnglạihỏi:

-Nhàngươilàmgìthếnày?

Phúơngđáp:

-Tâubệhạ,kẻtiệndânnàycóúpđượcmộtconphượnghồngđấtrấtđẹp.

Nóởtrongnónnày.Hiệnđangchờngườivềlấylướirabắtkẻonósổng.

Nghe nói phượng hồng đất, vua khơng ngăn được tò mò, vội truyền cho

qn lính tìm cách bắt ngay cho vua xem, không đợi đưa lưới. Nhưng khi

giở chiếc nón lên thì chỉ thấy lù lù một đống phân trâu, chẳng có phượng

hồngđấtnàocả.

Giận vì có kẻ dám trắng trợn đánh lừa mình, vua thét lính nọc phú ơng ra

đánhmộttrậnnhừtử.Đợichờvuaquanvàlínhtrángđirồi,anhchàngmới

từtrongbụichạyrađỡphúơngdậyxoabóp,rồihỏi:-"Thầycógiậncon

khơng, thầy?". Phú ơng tức q đáp: - "Mày làm cho ơng st mất đầu,

khơnggiậnmàysaođược!".

Mấyngàysaungườitathấynhàphúơngcóđámcưới,ấylàđámcướicủa

chàngtrailấycongáichủnhàmàanhđãthắngcuộc[1].





KHẢODỊ





TruyệncủatavớitruyệnKhơngbaogiờbiếtgiậncủadântộcNùng[2] và

truyệnKénrểcủadântộcCham-pa[3]gầnnhưlàmột,chỉcókhácmộtvài

chitiếtkhơngquantrọng,vídụbêntalàvua,làphượnghồngđất,thìbên

Nùng,bênCham-palàquan,làchimlửatrời,haybêntalàmộtgánhbồhàng

(khơngnóilàhànggì)cònbênNùnglàgánhbơng,bênCham-palàgánhlúa,

v.v...

Cáctruyệntrêncónhiềudịbảnởcácdântộc.TrướchếtlàtruyệncủaPháp:

JăngvàPi-e.

Mộtngườimẹcóhaiđứacon.Pi-elàemđếnởtớvớimộtngười,đòimột

trăm đồng e-cu một năm. - "Được", chủ đáp, "nhưng nếu một trong hai

chúng ta ai tỏ ra giận dữ điều gì thì sẽ bị đánh gẫy lưng". Mới được tám

ngày,chủtớcãinhau.Pi-etứcgiận,làchủđánhđauđuổivề.Jăngnghenói,

bèncũngđếnởvàchịunhậnđiềukiệntrên.Chủsaiđánhxeđichợbánhạt

cây.Hắnbánhếttất,cảxelẫnngựarồiđưatiềnchoem.Anhhỏichủ:-"Có

giậnkhơng?"-"Giậngìcáivặtấy".Hơmkhác,chủsaiđichặtcây"sên"to

nhất,cốtđểchoanhkhơnglàmđượcthìphátcáu.Anhbáncảxebốnngựa

rồivềtaykhơng.Chủhỏi,anhđáp:-"Xeđểởbìarừngvìkhơngchuyềncây

rađược".Rồihỏi:"Cógiậntơikhơng?"-"Khơng".

Hơmkhác,haivợchồngchủngồiăncơmkhơnggọianhăn.Đangđậplúa,

anh đem lúa bán lấy tiền, vào quán chén ngon lành. Chủ hỏi: - "Lúa để

đâu?".Đáp:-"Ơngkhơngchotơiăn,tơiphảibánkiếmtiềnđánhchén".Rồi



hỏi:-"Cógiậnkhơng?".-"Khơng".

Hơmkhácchủsaianhđichănlợnởmộtcánhđồngcólãochằng(ơ-gơ-rơ),

cốt mượn tay lão ăn thịt hộ. Jăng mang theo một con chim sẻ, nên khi thi

némxavớilão,anhđượccuộc.Haingườilạithiăn.Trongkhiăn,Jănglén

cho thức ăn vào một cái túi đeo trước bụng. Ăn xong anh lấy dao rạch túi

làmbộrạchbaotử,thứcăntràora.Lãochằngkhơngchịuthua,nhờanhrạch

hộbaotửcủamìnhnhưkiểuanhđãlàm.Lãochết.Anhcắttấtcảđilợn,

đemlợnđibánrồicắmđixuốngbùnnhưmộttìnhtiếttrongtruyệnNói

dối như Cuội của ta (số 60, tập II). Lúc về chủ hỏi: -"Lợn đâu?". Đáp: "Chúngchuitấtcảxuốngbãilầy,nhưngvẫncònthấyđi".Chủđikéođi

lợn,dĩnhiênbịtưnghửng.Anhhỏichủ:-"Cógiậnkhơng?".-"Khơng".Chủ

lạisaianhđichănngỗng.Anhbánmấtmộtvàicon,rồivềbáotinlàcómột

conthúănmấtngỗng.Hỏi:-"Cógiậnkhơng?".-"Khơng".

Hơm sau vợ chủ đòi đi rình. Anh nghe lỏm được, bèn bảo chủ cho mình

mượnkhẩusúngđểrìnhbắnconthúđãănthịtngỗng.Vợchủnấptrongbụi,

anh cho một mồi ngã lăn quay. Sau đó anh hỏi chủ: -"Có giận khơng?". "Màygiếtvợtaosaotaolạikhơnggiận?".Anhbènđánhchủgãylưngnhư

đãgiaoước.

TruyệnnàyphổbiếngầnnhưkhắpchâuÂu.Phầnlớnđềuthốngnhấtđiều

giaoước"khơngđượcgiận",mộtsốkhácđổirằng"khơngđượctiếcrẻ".Còn

về hình phạt thì hầu hết là lột da lưng, ở truyện của người Mơ-ra-vi

(Moravie)thìcắtmũi,ởngườiĐứcvàBắcPhápthìcắttai,v.v...

TruyệncủaẤn-độphổbiếntrongcácdântộctheođạoHồi:

Có hai anh em là Ha-lam-da-đa và Ha-ram-da-đa. Người anh đi làm cơng

chomộtlãochánhán(qua-di)vớiđiềukiện:nếuanhtựtiệnbỏtơi,tơicắttai



vàmũianh,vàngượclại,cũngthế.Cònthứcănthìphảichođầymỗilámột

ngày.Chủsaianhđichănbò,dê,mỗingàychoăncơmđổđầymộtláta-maranh(lábénhưláđa).Anhkêuănítqkhơngđủsống.Chủvinvàođiều

giaoước,khơnggiảiquyết.Cuốicùnganhkhơngchịunổi,bỏđi,bịchủcắt

taivàmũi.Đếnlượtngườiemcũngđếnxinlàmcơng.Khiăn,anhđưara

mộttàuláchuối.Chủkhơngcólýdotừchối.Sauđóanhgiếtmộtcondêđãi

bạn.Ngàyhơmsau,anhbánlnmườihaicondê,bốnconbò.Lúcvềnói

vớichủ:-"Trờithươnghạitơicứutơithốtnạn".Chủhỏi:-"Sao?".-"Một

lũchósóimangđibốnbò,mườihaidê,maytơitrèocâymớithốt".

Ngàyhơmsaunữa,chủsaicưỡingựađicóviệc.Anhbánlnconngựa,chỉ

xincáiđi.Vềnhàanhđútđingựavàolỗchuộtrúc,lènkỹ.Sángdậy

anh kêu với chủ: - "Ơ, ngựa bị chuột bắt mất rồi. Chỉ còn thò ra nửa cái

đi".Chủđếnkéodĩnhiênđibậtra.Anhkêu:-"Thơi!Thếlàchuộtăn

hếtngựarồi!".Lãochánhánsạtnghiệp,phảichoanhvề.Anhcắtmũivàtai

lãotheogiaoước.

TruyệncủadântộcXa-ri-cơ-li(Saricolic)ởTrungÁ:

Mộtngườichasắpchếtbảobađứaconchớcóđếngầnmộtcáicốixaynọ,ở

đó có một ơng già chột sẽ ăn thịt. Cha chết, người anh cả khơng nghe lời,

đếnchỗcốixay,ơnggiànhậnnilàmcon.Ơngsaianhqtdọnchuồng

lừa."Nhưng,ơngnói,tacócáitật:nếuaigiậntathìtamócmắt,cònnếuta

giậnai,tacũngchongườiấylàmnhưvậy".-"Vâng!".-Anhđáp.Hếtngày

màchưadọnphânxong.Nảnqanhtrởvềchỗcốixaynémdụngcụxuống

đất. Ơng già hỏi: - "Anh giận ư?". -"Sao lại khơng? Ơng bắt tơi làm q

cực".Ơnggiànhảytớimócconmắtanh.Ítlâusau,ngườiemthứhailạiđến.

Saukhianhnàyqtdọnxong,ơnggiàbảoanhđikiếmcủi,nhưnglạibảo

riêngconlừarằng.-"Khinàonóchấtcủilênlưngthìmàynằmxuống".Lừa

làmđúngnhưthế.Anhchàngbèncắtmộttailừa.Tựnhiênlừatỏrathuần



hơntrước.Khiơnggiàthấytailừabịcắtliềnhỏianhtạisaolạilàmnhưthế.

Anhhỏilại:-"Lãocógiậntơichăng?".Ơnggiàđáp:-"Ừ",anhbènnhảytới

mócmắtlãovàlãochết.

TruyệncủangườiXơ-riLan-ca(SriLanka):

Một tên chúa làng (ga-ma-ra-la) có cái tật hễ thấy ai thở dài thì tỏ ra ghê

tởm.Khihắnthấyailàmthếthìlậptứcnhảyxổvàongườikhốnnạn,cắtđứt

mũi.Cómộtanhcảtronghaianhemđếnlàmviệcvớichúalàngnày,vàvì

thếbịhắncắtmấtmũi.Trởvề,anhkểlạichoemnghe.EmlàHốc-caquyết

báothù.Bènvàoxinlàmđầytớcholênchúalàngấy.Từđóanhchơinhiều

ngón khiến chủ hiểu rằng đây không phải là một kẻ vô lại, mà là một tên

ranhmãnh.Nghĩvậy,chủbngtiếngthởdài.Hốc-cađãrìnhsẵnbènnhảy

tớicắtmũichủ.

TruyệncủangườiÁp-ga-ni-xtăng(Afghanistan):

Mộtchàngtrẻtuổiđếnlàmviệcchomộtngườivớiđiềukiện:chủphảicung

cấpchotớmộtcày,mộtđơibò.Vềphíatớthìphảihàngngàygieomộtgiỏ

hạt và kiếm củi cũng như thức ăn cho gia đình. Ai làm khơng đúng bị cắt

mũi.Ngàyhơmấy,đầytớlàmkhơngtròncơngviệcbịchủcắtmũi.Người

anhvềkểchuyệnchoemnghe.Emlạiđếnxinlàmviệc,nhậnnhữngđiều

kiệnđãnêu.Rađồng,anhđổhạtxuốngđất,giếtmộtbòvàbẻgãycày.Lúc

về nói là đã làm xong. Ngày thứ hai, người em cũng lại làm như thế. Đến

ngàythứba,chủkhơngthểcungcấphạtgiống,càyvàbònữanênlạibịanh

cắtmấtmũi[4].

TruyệncủangườiĐun-gan:

Mộtbàmẹcóbacontrai.Ngườianhcảđượcmẹchođihọcởnhàmộtơng



quan.Viênquannàygiaohẹnvớianhphảilàmxongcơngviệcnếukhơng

thìbịgiết.Hắnđưachoanhmộtcáirâybộtbảolấyrâyấyđimúcnướccho

hắn.Dĩnhiênanhkhơngthểnàohồnthànhphầnviệcđượcgiaovàbịhắn

giết. Đến lượt người con thứ hai của bà mẹ lại đến học và chịu chung số

phận.Biếtđượcchuyệnnày,ngườiconútquyếttrảthù.Bèntìmđếnnhận

điềukiệncủaviênquan.Anhlấynhựagắnđáyrâyvàmúcđượcnướcđưa

vềtrướcvẻmặtkinhsợcủachủ.Thếlàanhtrảdượcmónnợ:trướctiênanh

giếtđứaconcủahắn,rồiđếnhắnvàvợhắn.Đoạnchiếmtấtcảgiasảnrồi

trởvề[5].



[1]TruyệncổdângianViệt-nam,tậpI;vàlờikểcủangườiViệt-trì.

[2]XemTruyệncổTày-NùngcủaHồngQuyết,đãdẫn.

[3]XemTruyệncổChăm,sáchđãdẫn.

[4]ĐềutheoCơ-xcanh(Cosquin),sáchđãdẫn

[5]TheoRip-tin(B.Riftine)vàKha-xa-nốp(M.Khassanov),sáchđãdẫn.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

200.CÁICHẾTCỦABỐNƠNGSƯ



Xưacómộtngườilàmnghềkiếmmậtongvàsápnithân.Hàngngàyơng

tađeotrênlưngmộtchiếcgùi[1],taycầmcáncóbuộcbùinhùivàgiẻđi

vàorừngtìmtổong.Mộthơmđangđitrênmộtconđườngvắng,ơngbỗng

ngheongkêuvùvù,ngẩngnhìnlênthìthấymộttổongmật.Mừngq,bèn

nhưthườnglệ,ơngđốtbùinhùirồitrèolêncâyđuổiongđiđểgỡlấysápvà

mật.Nhưngtổonghơmấylớnq,ơngthuđượcmộtgùiđầyắpnênkhơng

thể xuống được, vì cây vốn đã khó trèo, lại sợ khơng khéo đổ hết mật thì

uổng.Đànhphảingồilạiởmộtcànhchẽba,đợicóngườiđiquanhờhọgiúp

choxuống.Đợiđếntrưa,ơngbỗngnhácthấybóngmộtconvoisắpsửađi

tới, trên đầu có một thằng nài. Người kiếm mật mừng quá, bèn nói lớn: Anhnàiơianhnài!Vìtơilấyđượcnhiềumậtvàsápmàcâylạikhóxuống,

anhhãylàmơnđỡtơimộttí,tơisẽchiachomộtnửavềmàdùng.

Từxa,anhnàiđãnhìnthấythếcheoleocủangườikiếmmật,liềnnghĩngay

mộtcáchgiúpbènđáp:

- Ơng hãy leo nhanh ra phía ngồi nhánh cây, hai tay nắm lấy nhánh rồi

bngthõngchânxuống,tơiđứngởlưngvoi,tơisẽđỡơng.Maulên!

Nóiđoạnanhnàibènđứngdậychuẩnbịtưthếchờvoiđếnnơiđểkịpthời

đỡngườikiếmmật.Nhưngkhihaitayanhnàinắmlấyhaichânngườikiếm

mật, thì con voi tưởng là giục nó đi nhanh, bèn cứ thẳng đường rảo bước.

Thành thử nài ta hổng chân, đã không đỡ được người kiếm mật mà lại đu

người vào chân ơng ta. Về phía người kiếm mật đã đeo một gùi nặng sau



lưnglạiđeothêmmộtkhốinặngởdướichân,bêncàunhàu:

- Ối! Anh hãy buông tôi ra mau, khơng có nhánh cây mà gãy, cả hai rơi

xuốnggãycổchếthếtbâygiờ.

Nàitacũngnổixungnhưngnéngiận,nói:

-Bngsaođược!Bngthìqmấtcòngì.Tơikhơngngờvìơngmàphải

thếnày.Thơiơnghãyníuchochắcđừngcóbngmàchếtcảđơi.

Thế là cả hai rên rỉ trên cây cao, riêng nài ta vẫn bám chặt vào hai chân

ngườikiếmmật.

Maysao,chỉchừnggiậpbãtrầu,bỗngcóbốnơngsưđilàmđámvềquađó.

Thấyhọ,haingườimừngrỡnhưgặpcứutinh,bènnóichõxuống:

-Bạchcácthầy,xincácthầyhãythươnglấychúngtơi.Cứuđượcmộtngười

phúcđẳnghàsa.Cósápđầygùiđây,chúngtơixindângtấtcảđểcúngPhật.

Bốnnhàtuhành"phátbồđềtâm",vộinghĩcáchcứuhaingườibịcảnhnguy

cấp.Họđềubốirốikhơngbiếttínhthếnào.Saucùngcómộtngườihiếnkế

giởtấmvảibọcquyểnkinhra,buộcmỗigóctấmvảivàocổmộtngười,vàai

nấyđềuđứngưỡncổraphíasau,thủthếdướichỗnhánhcâychohaingười

kianhảyxuốngđúngvàogiữatấmvải.

Nhưvậydùvảicóráchthìcũngkhơnglàmchohọđauđớn,ítnhấtlàkhỏi

chếtoanmạng.Nghenói,cảbavịsưkiađềulấylàmphải,vàhọbắttayvào

làmngay.Xong,họrahiệu.Trêncâycảhaingườibngtayrơitrúngđích,

lănvàolòngtấmvải.Nhưngthậtlàbấtngờ.Vìqnặng,nênbốncáiđầu

trọcvavàonhauqmạnh,chếtngaytạichỗ,khơngkịpla.Haingườikia



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

"GIẬN MÀY TAO Ở VỚI AI"

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×