Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
THẦY LANG BẤT ĐẮC DĨ

THẦY LANG BẤT ĐẮC DĨ

Tải bản đầy đủ - 0trang

- Ngài cứ theo con đường này dẫn ra đồng. Hễ thấy người nào râu cá trê,

đang cày với một con bò đen trên một đám ruộng khoai, thì chính là thầy

lang.TênthầylàTân.

Sứgiảcũngmấyngườilínhhầuvộirẽrađồng.Khigặpconngườiđúngnhư

lờimách.sứgiảlễphépnói:

- Chúng tơi vâng thánh chỉ mời thầy về triều chữa cho cơng chúa bị hóc

xươngđãbangàynay.

AnhchàngTânthấyviệctrớtrêulấylàmlạ,bènđáp:

-Ơhay!CácquannhầmrồiTơiqmùadốtnát,cóbiếtlàmthuốcbaogiờ,

đâuphảilàthầylangmàmời.

Nhớđếnlờidặncủangườiđànbà,sứgiảtoandụngvõngay,nhưngcũngcố

đấudịu:

-Xinthầyđừnggiấunghề;vảlạiviệcnàylàviệccấpbáchvàtheolệnhcủa

hồngđế,xinthầyhãyvuilòngtiếnkinhcùngchúngtơi.Ngườibệnhlạilà

convuacháuchúa,khơngnêntừchối.

-Tơinớithậtđấymà!Hàngngàytơichỉtaycàytaycuốc,làmgìbiếtđến

việchệtrọngnhưviệcxembệnhbốcthuốc.

Nghenhữnglờikhăngkhăngtừchối,sứgiảbụngbảodạ:-"Thậtthânlừaưa

nặng,tấtphảidùngroivọtmớixong".Nghĩvậy,hắnbènthétlínhraroitúi

bụi.Tânkhơngchịuđựngnổimườiroi,vộivãkêulên:

-Thơithơi,xincácquanngừngtay.Tơilàthầylangđây.



SứgiảmừngqvộichoTânlênngựaphivềhồngcung,đưavàobuồng

cơngchúa.

Bấygiờcơngchúađangnằmchờchết,cáixươngcònmắcởcổ,khạcmấy

cũng khơng chịu ra. Tân vừa đến, lấy làm bối rối không biết cất tay động

chânthếnào.-"Hừ,tathửlàmchocôngchúacườimộtchútxemsao?".

Nghĩ vậy trước mặt công chúa, anh bèn nheo mắt méo miệng làm ra trăm

kiểungộnghĩnhnhưanhvẫntừngquengâycườitrướcđámđơnghàngxã.

Chưađếntròthứbathìcơngchúavàbọncungnữhầuhạxungquanhđãbật

cười,vàcònđuanhaucườingặtnghẽo.Tựnhiêncáixươngtrongcổcơng

chúavăngralúcnàokhơngbiết.Thếlàbệnhlành.Mọingườiđềutrầmtrồ

kinhngạc.Nghetin,nhàvuavàcảhồngcunglậtđậtchạyvàomừngcho

congáivàtíutítcảmơnthầy.VualiềnphongTânlàmchứctháiy,sailấy

vàngbạcmũáobanthưởng.VềphầnTân,bụngbảodạ:-"Tadùngmộtmẹo

nhỏmaymắnmàlành,thậtlàchóngápphảiruồi.Vậytahãycốchốitừ,thà

vềcàyruộngcònhơnlàởđâycóngàymanghọa".Bènđáp:

- Tâu bệ hạ, kẻ hạ thần này thực sự quê mùa dốt nát không biết việc

thuốcmenlàgì.Vậyxinnhườngchứctướcấychocácvịlangy,cònhạthần

chỉxinbệhạchophépđượctrởvềqlàng.

Vuavốnđãđượcnghesứgiảchobiếttínhtìnhkỳlạcủangườithầythuốc,

bènqtthịvệraroi.

Tâncuốngqtxinnhậnmũáo.





*

**



Lại nói chuyện khi nghe tin có thầy lang đại tài được vua đón về kinh đơ,

mới chữa một vụ hãy như thần, thì các con bệnh kinh niên khó trị từ bốn

phươnglụctụckéonhauvề,hyvọngđượcthầyrataycứuchữa.Chẳngbao

lâuconsốđãtănglênđếntámmươingười.Hàngngàyhọđứngchựctrước

cửangọmơnđợithầyra,línhđuổimấycũngkhơngđi.Nghetinnày,một

hơmnhàvuabảoTân:

-Dânchúngcòncóngườiđaukhổlàlòngtachưan.Vậynhàngươihãy

đemtàithánhygắngchữachoconđỏcủatađượclành.

Tânlolắng,vộinói:

-Tâubệhạ,kẻhạthầntàihènchẳngcógì,màconbệnhnanyqđơng,làm

saochữaxuể.

Vuahấthàmchobọnthịvệchuẩnbịroivọt.Thấythế,Tânđànhnhắmmắt

nhậnlệnhkhơngdámtừchối.Nhưngđểcóthìgiờsuynghĩ,anhcũngxin

vuachođượcởriêngcùngvớibệnhnhânđểtiệnxembệnh.Vuabènralệnh

đưachothầycùngcácbệnhnhânđếnsởdưỡngtếcủakinhkỳ.

Khi đã được đứng riêng một mình cùng tám chục bệnh nhân. Tân liền sai

đóngcửalại,ralệnhcholínhgáccổngchỉchongườiramàkhơngchovào.

Rồisaisắpcủiđốtmộtđốnglửagiữasân,đoạndõngdạclêntiếng:



-Chữachocácngươithậtlàvấtvả,songtaxingắng.Tacómơnthuốcthần

hiệulàchothiêumộtngườisống,lấytroấyluyệnthuốctrongbatháng.Sau

khi luyện xong thì thuốc của ta sẽ "bách bệnh tiêu tán, vạn bệnh khu trừ",

thầndiệukhơngthểnóihết.Tụccócâu:"Liềumộtngười,cứumnngười"

làthế.Vậytrongsốcácngươiđây,ailàngườibệnhnặngnhấtthìhãychịu

hysinhtấmthân,tìnhnguyệnđểtathiêusống.Tasẽluyệnthành"hảodược"

chữalànhchobảymươichínngườicònlại.Nào,aiđóchịuliềuthân,hãy

bướcđếnbênđốnglửa!

Các bệnh nhân đang hăm hở, nay nghe nói vậy thì rụt cả lại, ai nấy kinh

hoảng,mặttáinhưgàcắttiết.Tânlạitiếp:

-Nàomaulên.Trừnhữngaibệnhnhẹhoặcchưađếnnỗinào,còntrongsố

nhữngngườibệnhnặng,ngườinàonặngnhất,hãytrơnggươngngườixưa,

chịuliềumìnhđểphướclànhchoconcháu.Vậyailàngườibệnhnặngnhất,

rađây!

Khơngmộtainhúcnhích.Tânlạitiếp:

-Cólẽcácngườichưabiếtbệnhcủamìnhlànhưthếnàođâu.Thếthìcác

ngươihãyđểchotakhámtừngngườimộtđểchọnmộtngườinặngnhất.

Chỉvàomộtconbệnhđứnggần,Tânhỏi:

-Nàolạiđây.Tatrơngnhàngươixanhxao,chắclàsứcyếulắm.

Ngườikiakhơngdámbướclên,runlậpcậpnói.

-Thưatơikhỏelắmạ!



-Thếthìnhàngươivàođâylàmgì?

Hắnlậtđậtlùidần,lùidần,rồibỏchạyrakhỏicổng.

Tânlạichỉvàomộtngườithứhai.

-Nhàngươicóvẻhomhemtợn.Nàobướclênđâychotabắtmạch.

Hắntachẳngnhữngđãkhơngbướclênmàcònluilạisau:mặtcốgiấubớt

vẻnhănnhó,đáp:

-Khơng,bệnhtơiđãnhẹđinhiều.

Nói rồi hắn cũng lẩn mất. Cứ như thế, Tân đã làm vợi hẳn số bệnh nhân.

Ngườicuốicùngvừachạyracổngthìgặplúcnhàvuacũngvừaxagiátới.

Vuanhìnhắnhỏi:

-Nhàngươiđãlànhrồiư?Vừarồibệnhnặnglắmkiamà?

-Tâubệhạ,kẻhạthầnđãđỡnhiều,hắnđáp.

Vuabướcvàogiữalúcsởdưỡngtếđãsạchbóngbệnhnhân.Vuangợikhen

Tânhếtđiều.Sauđóvuachophépchàngtrởvềqqn.Vợchàngkhơng

ngờkếtquảtrớtrêucủacáchbáothùcủamìnhlàlàmchochồngđượcquan

caolộchậu[1].





KHẢODỊ





MộttruyệncủaẢ-rập(Arabie):

Một người thợ dệt ngày nọ đi qua nhà một thầy thuốc thấy ơng thầy cho

ngườinàyuốngthứlánọ,kẻkhácdùngthứhoakiamàthuđượcnhiềutiền.

"Saotalạikhơnglàmnhưhắnnhỉ.".Nghĩvậy,bènvềbảovợkiếmchomình

mộtchiếckhănđểđóngbộthầythuốc.Vợbảo:-"Coichừngkẻomàygiết

ngườita,rồingườitasẽgiếtmày".Ngàyđầuanhtachođơn,thuđượcnhiều

tiền(ca-ra).Tiếpngàysaucómộtnữtỳgọiđếnnhờchữachobàchủ,bànày

bệnhcũđãlui,chỉcònyếusức.Anhbảobàănmộtcongàmáiluộc.Bàkia

ănxongkhỏehẳnlên.Vuanghetinmờiđếnchữabệnhchomình.Khianh

đến, các quan hầu cận tâu vua: - "Nó là tên thợ dệt thì biết thuốc men gì

chứ".-"Nhưngnóđãchữachongườitakhỏe",vuađáp.-"Xinbệhạhãyhỏi

vặnnóđểthửxem".-"Chocácngươicứlàm".Bọnquanhỏianhnhiềucâu,

anhđáp:-"Nếutơitrảlờithìcácngàikhơnghiểuđâu,ngaycảnhữngthầy

lang thường cũng khơng hiểu nổi. Bây giờ thế này: Ở đây có bệnh xá

khơng?" - Đáp: - "Có". - "Có bệnh nhân nào lâu ngày mà chữa chưa lành

khơng?".-"Có".-"Thếthìđưatơiđếnđấy,nhưngkhơngđượcđểaivào".

Đếnnơi,anhdặnngườigáccổng:-"Nếuanhnóivớiaitalàmnhữnggìthì

tasẽgiếtanh.Nhưngnếuanhkhơnglộchuyệntasẽchonhiềutiền".Đáp:"Tơikhơngnóiđâu".Anhbắthắnthề.Thềxong,anhhỏi:-"Códầukhơng?"

-"Có"-"Đưarađây".Bènralệnhnấutrongvạcmấychaidầusơisục.Đoạn

gọi một bệnh nhân đến, hỏi: - "Nhà ngươi đau đã bao lâu?" - Đáp: - "Đau

đầuđãbanămnay".Anhbảo.-"Muốnlànhthìphảingồivàovạc".-Bệnh

nhânpháthoảng:-"Xinngàihãykhoan".-"Khơngđược,làmngay".-"Tơi

khơngcònchútnhứcđầunàonữa"-"Thếthìchoanhravàbáochongườita

biết".Hắnrakhỏicổngkhenthầygiỏi.Nhữngngườikhácđếnlượtcũngthế



[2].





[1]TheoTruyệncổtíchViệt-nam(Truyệncười),NhàxuấtbảnNguyễnDu.

[2]TheoBát-xê(Basset).Nghìnlẻmộtcổtích,truyệnkểvàtruyềnthuyếtẢrập,quyểnI,sáchđãdẫn.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

199."GIẬNMÀYTAOỞVỚIAI"

HAYLÀTRUYỆNPHƯỢNGHỒNGĐẤT



Ngàyxưacómộtphúơngtựchomìnhcótínhnhẫnnại,ítaibìkịp.Phúơng

cómộtcơcongáinhansắcxinhđẹp.Ngàycongáiđếntuổilấychồng,phú

ơngchoyếtbảngởcổngnóirằnghễailàmcholãonổinónghoặcgiậndữ

thì lão sẽ gả ngay con gái cho người đó. Nhưng trong vòng một tháng mà

khơnglàmđượcthìsẽbịđánhmộttrămhèorồiđuổivề.Đãcónhiềuchàng

trailầnlượtnộpđơnxinlàmrểvớinhiềumưumẹomàvẫnkhơnglàmđược

lãonổigiận,đànhchịunhậnlấytrậnđònđaumàtaykhơngtrởra,mọicơng

phulàmrểcoinhưxơihỏngbỏngkhơng.Vìthếđãbaonămtháng,cơgái

vẫnphòngkhơngbóngchiếc.

Mộthơmcómộtchàngtraibộdạnggàygòđếnxinramắt.Phúơnghỏi:"Anh muốn gì?". Chàng trai đáp: - "Tôi muốn được làm rể ông". Phú ông

căn vặn: - "Thế anh đã đọc kỹ những lời ta giao hẹn yết ở bảng chưa?". "Thưađã".Nhìnanhchàngtừđầuđếnchân,phúơngnói:-"Tasợrằnganh

khơngchịunổimộttrămhèocủatađâu".-"Thưachịuđược!"."Vậythìngày

mailàngàybắtđầu,anhcứviệctớiđây".

Đếnởchưađượcmấyngày,anhchàngđãrủphúơng:-"Sángmaithầyvới

conđisănmộtchuyếnkiếmvàiconcầy,conchồnvềăn".Nghenóiđisăn,

phúơngtỏýhamthích,nhưnglạibảo:-"Đisănnhưngnhàtakhơngcóchó

sănthìlàmthếnào?".Anhđápngay:-"Thưathầy,consẽlàmchócho".

Haingườivàolùmsănđượcmộtconcầy.Đưavềnhà,phúơngbảoanh:-



"Đilàmthịtcầyđimày".Anhlắcđầu:-"Conlàmchóthìlàmthịtsaođược".

Phúơnglạibảo:-"Thếthìđimuarượuvậy!".Anhchàngvẫnlắcđầu:-"Là

chóthìđimuarượusaođược?".Phúơngđànhmộtmìnhhìhụclàmthịtcầy,

nấunướng,trongkhiđóanhchàngđánhmộtgiấcngonlành.Nấuxong,phú

ơngtấttảđimuarượuvìnhàhơmấyvắngngười.Thừadịpởnhàmộtmình,

anhmangthịtcầyrachénhết.Phúơngmangđượcrượuvềthấynồiđãhết

nhẵn, nhưng lão vẫn khơng tỏ thái độ gì, chỉ hỏi: - "Mày ăn cũng được,

nhưngcóđểphầntaomiếngnàokhơng?".Anhthảnnhiênđáp:-"Chótreo

mèo đây. Đã để cho chó ăn mất thì làm sao còn mong để phần". Phú ơng

đànhtrảlời:-"Thơiđược!".Chờmộtchốcsau,anhchàngsẽrỉtai:-"Thầy

cógiậnconkhơngđấy,thầy?".Lãocườiđáp:-"Giậnmàytaoởvớiai?".

Mộthơmkhác,haingườilạirủnhauđisăn.Lầnnàythìphúơngđịnhtìm

cáchtrảđũachàngrểláulỉnh,nênnhậnlàmchó.Biếtthế,lầnnàyanhlại

nhằm vào những nơi đầy gai góc mà cắm lưỡi. Cứ mỗi lần thấy phú ơng

khơngdámxơngvào,anhcầmroiquấtvàođítvàgiục:-"Maulên!Vàođi!

Làmchóthìphảicốchuirúcmớihòngđượcmồi.Phúơngmấylầnbịđòn,

đành phải xơng vào. Thấy lão thở khơng ra hơi, lại bị gai cào toạc cả mặt

mũi,anhhỏi:-"Thầycógiậnconkhơngthầy?".Lãovẫntươicười:-"Giận

màytaoởvớiai?".

Hơmấyhaingườicũngsănđượcmộtconcầy.Vềnhà,anhlàmthịtcầyvà

nấu nướng xong, bảo phú ông: - "Thầy đi mua rượu đi!". Phú ơng đáp: "Chónàocóchóbiếtđimuarượu!".Anhchỉđợitrảlờithế,đilấyxíchxích

chânphúơnglạibêncộtnhà,nói:-"Giốngchóchúaănvụng,phảixíchmới

được".Nóirồibỏđimuarượu.Muađượcvề,anhmộtmìnhngồichéntìtì,

baonhiêuxươngxẩuvứtlạichỗphúơng.Chénxonganhmớimởxíchcho

lãovàhỏi:-"Thầycógiậnconkhơng,thầy?".Anhvẫnnghecâutrảlờiquen

thuộc:-"Giậnmàytaoởvớiai?".



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

THẦY LANG BẤT ĐẮC DĨ

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×