Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
CHÀNG RỂ THONG MANH

CHÀNG RỂ THONG MANH

Tải bản đầy đủ - 0trang

lamhaylàm.Trongbụngơngnghĩ:-"Connhàaiđây,nhàthìkhơngđếnnỗi

nghèo,màlạisiêngnăngcầnkiệmnếtna,thậtlàítcó.Tacóđứacongáinên

gảchohạngtrainhưthếnàymớiphải".Chonênkhichàngthongmanhcáo

từravề,chủnhânghévàotaibảo:

-Anhkhálắm.Cómuốnlấycongáilão,lãosẽgảcho.



*

**



Cuốicũnganhchàngthongmanhcũnglầnvềđượcđếnnhà.Khivềđếnnơi,

anhgiụcbốmẹđihỏicơgáinhànọchoanhlàmvợ.Dođượcbốvợthỏa

thuậntừtrước,nênmọiviệccướihỏiđềudiễnraêmthấmtrótlọt.Chỉcòn

mộtviệcquantrọnglàđilàmrể,màviệcnàythìkhơngaithaythếđượcanh.

Vìvậyanhchàngđànhphảidẫnthânrađi.Đếnnhàvợmớiđượcmộthơm,

anhphảiđicàyruộng.Khirađồng,nhờmẹvợdắttrâuđitrướcnênanhtheo

khơngchútvấtvả.Tớiruộng,mẹvợchỉchoanhphầnđấtphảicày.Ruộng

sẵn có bờ nên anh cũng dễ phân biệt. Vì vậy anh cày đúng ruộng nhà vợ,

nhưngđơilúccũngcàylấnsangcảruộnglánggiềng,thậmchícòncàylậtcả

mộtđoạnbờ.Khimẹvợragọianhvềăntrưa,thìbàkêulên:"Chếtnỗi,sao

conlạicàysangruộngcủangườita!".Anhđápkhơngchútngầnngừ:-"Vì

bờruộngthấpnênconcàycảhaibênđểlấyđấtđắpbờđấyạ!".Nghenói

xitai,bànhạckhơngnghingờgìcả.

Ăncơmxong,anhlầnragiếngthơi,vơphúcthếnàolạiratõmxuốngnước



khơng lên dược, nhưng anh kiên gan không kêu la. Chừng vợ anh ra múc

nước,thấyanhdướigiếngthìhốthoảng:-"Ơichao,mắtmũiđểđâumàlại

ngãxuốnggiếngthế?".Anhđápngay:-"Giếngrongrêubẩnq,taophải

xuống khai cho sạch". - "Thế sao khơng lấy thang mà trèo?". - "Vội q

khơngtìmđượcthang,nêntaophảimentườngtrèoxuống.Thơibâygiờvớt

hết rồi, hãy bắc thang xuống cho tao lên, kẻo mệt q". Cả nhà đã khơng

ngờ,màcònkhâmphục.

Mấyhơmsau,vợanhđivắng,mẹvợthổixơibớiramộtđĩamờichàngrể

ăn.Đĩaxơiđặttrênmâmnan.Trongkhimẹvợlúihúidướibếpmàanhthì

chưakịptới ngồi,con chóthấyvắng ngườibèn trèolênmâm chénhết cả.

Khimẹvợởbếplênthấyđĩađãsạchtrơnxơi,vộinói:-"Conđãănhếtrồi

ư?Cóănnữakhơngđểmẹbớithêm?".Biếtlàconchóđãănmấtxơi,nhưng

anhkhơngngạcnhiên,chỉđáp:-"Đủrồimẹạ!".

Bậnkhác,vợlạiđivắng,mẹvợlạithổixơidọnramờianhăn.Trongkhibà

tachạyxuốngbếpthìanhđãchúýrìnhkẻochóănmấtnhưbậntrước.Đến

khibàtamangthứcănlên,đanglúihúiđặtvàomâm.anhtưởnglàchóbèn

đấmmộtcái,khơngngờnhầmvàomặtmẹvợ.Đauq,bàtakêulên.Biết

là mình nhầm, anh bng đũa khơng nói gì cả. Giữa lúc ấy người vợ về.

Nghemẹmình kểlại câuchuyệnvừa rồi,chị tagầmlên. Anhthủng thỉnh

đáp:

-Theophongtụctổtiên,chỉcóvợbưngcơmhầuchồng.Lầntrướcmẹđã

làmtrái,conkhơngdámnói.Naythìkhơngthểlàmtráilầnthứhai.Xinmẹ

thứlỗicho,conlàmthếlàbấtđắcdĩ.Chẳngqualàđểkhỏicósựdịnghị.

Nghenóithế,mẹvợvàvợhếtgiận.Cònbốvợsauđóvềnghekểthìtấmtắc

khenngợi.Ơngbảoxómgiềng:



-Bâygiờtơimớihaythằngấylạilàconnhàcóhọc.Nólàmviệcgìcũng

đúngphéptắc.

Một hơm bố vợ bảo anh dẫn người nhà vào rừng chặt gỗ làm cày. Đường

rừng khó đi, sai một bước là đụng phải cây, vì thế chàng thong manh rất

ngại,bènbảongườinhà:-"Điđườngimlặngbuồnlắmanhemạ!Nênthay

nhauhòhátítcâuchovuivàbớtsợ".Họhátlên,anhđilenvàogiữa,khơng

sợlạcnữa.Cảmấyngườiđẵnđượcmấycâygỗghévaikhiêngvề.Anhcũng

đẵnđượcmộtcây,nhưnganhbiếtrằngđiđườngrừngmàmắtmùthìkhơng

thểnàovácvềmộtcáchtrótlọt.Mấyngườicùngđibỗngthấychàngthong

manhtađộtnhiênkêuđaubụngầmlênvàquẳnggỗxuốngđất.Xoabópmãi

khơnglành,họđànhdìuanhlênmộtcáichòibỏtrốngởgầnđườngchoanh

ởlại,cònhọphảiđemgỗvềtrước.

Sánghơmsau,cóhaingườicưỡingựađiqua.Anhrêntotiếngtrênchòi.Hai

ngườighélạihỏi:-"Saolạinằmrênmộtmìnhởđây?"Anhđáp:"Chao!Tơi

điđẵngỗđẽocàychochủtơi,nhưngchưađẽođượcthìkhơngmaybịbệnh

đau bụng, đến nay cũng chưa lành". Hai người ấy lại hỏi: - "Anh có cần

chúngtơiđưagiúpvềkhơng?".-"Nếucácơngcólòngthươngtơi,thìsẵnrìu

đólàmơnđẽohộchochủtơicáicày,kẻovềđấyơngấykhơngtrảcơngcho

thìtộilắm,biếtlấygìđểnicon.Cònbệnhđaubụngcủatơithìcứđểvậy

ítbữanữarồicũnglành".Nóirồianhlạirênhừhừ.Haingườikiathương

hạibènxuốngngựađẽohộanh,chỉmộtlátđượcmộtcáicàyrấtđẹp.

Họđiđượchồilâuthìvợanhmangcơmnướcvàthuốcmenđến.Đếnchòi,

vìchịtađinhẹnhàngkhơnglêntiếng,nênanhkhơngbiết.Thấychồngnhìn

mìnhmàkhơngnhậnra,chịtahồnghi,vộihỏi:

-Mắtanhlàmsaothế?Haylàcóđiềugìlạnhnhạtđốivớitơi?Vìthấytơi

màkhơnglêntiếngthìchỉcómộttronghaiđiềuđóthơi.



Anhchàngchốngchếngay:

-Thúthậtlàtaocũngcónhìnthấynhànóđến,nhưngvìvừađẽoxongcái

cày,thíchchíqnênmảingắmmàqnđi,cóviệcgìđâumàlạnhnhạt.

Lạimộtlầnnữa,vợgiảidượcmốingờ.Rồiđóhaivợchồngtrởvề.Bốvợ

thấycáicàyđẽođẹp,khenlấykhenđể.

Mộthơmkhác,bốvợgiếttrâumởtiệcmừngthọ.Cỗbốnngườimộtmâm,

anh chàng thong manh cũng được dự ngồi một cỗ. Anh lần lượt gắp ăn,

nhưng chẳng biết gắp thế nào cho trúng, mà gắp khơng trúng thì e rằng

nhữngngườicùngdựchêcười.Anhbènbàn:

-Cỗchỉcómấymónthơi,giátatrộncảvàovớinhauthìănngonhơn.Thế

rồitachianhaumỗingườimộtphầnlạicàngtiện.

Họ đều nghe theo. Nhờ thế anh ung dung gắp ăn phần của mình. Nhưng

khơngmaychoanhlàănphảimiếngthịttrâutháitoq,màanhlạivộinuốt

nênbịnghẹnởcổ,nhảrakhơngđược.Anhngồichốngđũacónuốt,nước

mắtgiàngiụamàmiếngthịtvẫnkhơngchịuvào.Mãisau,anhlấyhếtgân

sứccốnuốt,cuốicùngmiếngthịtcũngtrơiđượcvàodạdày.Nhưngthậtlà

maymắn,conmắtanhnhờthếđộtngộtsángra.Nhìnthấymọingườimọi

vật,anhmừngq.Anhbỗngcóýmuốnnhìnmộtvợmộttýđểxemxem

conngườinhưthếnào.Nhưngkhiđivàonhàtrongthìđànbàcongáingồi

ăncỗởđâykháđơng,anhchảbiếtlàmsaomàphânbiệt.Bènnghĩđượcmột

mẹo:anhgiảbộsay,chânđithấtthathấtthểu.Đếnchỗcóphụnữ,anhgiả

vờđụngvàongườinàylạivavàongườikhác.Thấythế,vợanhnổighen,vả

cũngsợchồngmìnhqchéncònlàmđiềugìthấtthốnữachăng,nênvội

chạylạidìuanhvàobuồng.Từđóanhmớibiếtmặtvợ[1].







KHẢODỊ





TruyệnChàngrểthongmanhtươngđốiphổbiếnởTrungvàNam-bộ,tuy

rằng mỗi nơi kể có xuất nhập ít nhiều. Đồng bào Cham-pa cũng có truyện

giốngnhưtruyệnvừakể.

SauđâylàmộtdịbảnAnhchàngthongmanh,cómộtsốtìnhtiếthơikhác:

Mộtanhchàngthongmanhmộthơmvàoănxinởnhàmộttrưởnggiả.Nghe

trongnhàcótiếngdaobămvằmchíchát,anhtưởnghọđangdọncỗ.cứngồi

nàixơithịtmãi.Lúcsaucóđứabétrongnhàchobiếtđólàngườitađang

đẽogỗmítsơnsonđểsắptớiđưarađìnhchoaiđốnđúngthìgảcơchịchứ

chảcócỗbàngìcả.Nghevậy,hắntachờngàytrưởnggiảmởcuộcđốliền

tìmđến.Trongkhimọingườiđốnsaithìhắndựatheolờiembéngàynọtrả

lời,quảđúng,vàcuốicùngdượclàmrểtrưởnggiả.Ởđâycũngcóviệcăn

cỗ,hắnchỉgắpmãivàođĩarautrướcmặtchứkhơnggắpthịtcábàyởxa.

Ngườitahỏithìhắnđáp:-"Nhàtơiquenraudưa".Cũngcóviệcđicàycho

nhàbốvợ,khiđianhchàngdòdẫmrơixuốngrãnhnước.Mẹvợkêu:-"Mắt

mũiđâumàđườngkhơngđilạibướcxuốngrãnh".-Đáp:-"Conthấyconcá

giếctoqbướcxuốngchụpnhưngkhơngmaytrượtmất".Khicày,hắncày

sangruộngcủangườikhác,mẹvợchạyrakêulên:-"Saoruộngnhàkhơng

cày lại cày sang ruộng người?". Hắn đáp: - "Mẹ cứ yên chí, những thửa

ruộngquanhđâyrồisẽthuộcvềnhàtacả".Lúcvềhắnlạcvàomộtbụitre."Làmgìmàloayhoaytrongbụithế?".-"Cónhiềutređựcthẳng,conmuốn



chặtmộtcâyvềlàmbắpcày".-"Vườnnhàtathiếugì".Hắntheohướngmẹ

vợnóilầnrađượcđườngđi.

Nhàtrưởnggiảtátao,anhchàngcũngphảimonmenxuốngbắt,chẳngmay

lọtvàomộtđốngchàmàngườitavứtvàomộtgócao.Nhânbắtđượcconcá

chépto,hắngiơchomọingườixem.Họbảohắnnémlênbờnhưnghắnlại

némlạcvàogiữaao.-"Hồicủa,saolạinémxuốngao?"-"Bắtconcánhép

ấylàmgì,tơicốtbắtconlớnkia"-Nhưnghắnvẫnlúngtúngtrongđốngchà,

maysaobắtđượcmộtconniềngniễng,hắnbảobọntrẻ:-"Đứanàorướctao

lênbờthìtaocho!"-Nhờvậyanhchànglênđược.

Bữacơmhơmấycónồicanhriêu,anhchànglnhqnhthếnàođạpđổ

mất.Vợkêulên:-"Khốnnạn!Mùhaysaomànồiriêuđặtsờsờtrướcmắt

lạibướcvào".Lậptứchắnnằmlănxuống,haitaychemắt:-"Trờiđấtơi,vợ

tơi rủa phải giờ thiêng. Bây giờ thì mù đặc rồi!". Thế là người ta xúm lại

tráchvợsaolạirủachồngđểđếnnơngnỗi.Từđấyhắnđượcvợnibáocơ

[2].

TrươngVĩnhKýdướimụcThằngqng[thongmanh]đilàmrểcómộtdị

bản,nhưngtiếcrằngghisótđầusótđi.Đạikháicũngcótìnhtiếtchàngrể

đicàyruộngchobốvợrồirơixuốnggiếng,nhưngởđâylạikhơngkểcụthể

càynhưthếnào.Ởdướigiếngthìlàmsaomàtrèolên.v.v...Chỉcótìnhtiết

dưới đây khá độc đáo (mà người Nghệ - Tĩnh cũng kể giống thế): Chàng

thongmanhngồiăn,vìmùtịtnênđểchochótrèolênmâmănthứcăn.Thấy

thế,mẹvợbảo:-"Saoconkhơngđánhchó,đểnóănvàomâm?".Hắnđáp

ngay: - "Tục có câu: "Đánh chó phải kiêng chủ nhà" nên con khơng dám

đánh".-"Khơnghềgì,códùidụcđây,nếunóhỗnthìchoconcứđánhkhỏe

vào".Hồilâumẹvợthấyhắnkhơnggắpthứcăn,cholàlàmkhách,bènlại

gầnmâm,gắpbỏvàobát.Nghetiếngđộng,hắntưởngconchóvừarồiquen

mồmlạihỗnnữa,bènchoảngmộtdùiđục,khơngngờgiángvàomẹvợchảy



máu.Truyệnkếtthúcởđây[3].

ỞngườiNghệ-Tĩnhthì,khingườitahỏihắntạisaolạivơcớđánh"mụgia"

(bànhạc),hắntrảlờiliều:-"Aibảobàấyđể"cáiấy"ra".



[1]TheolờikểcủangườiQuảng-nam.

[2]TheoTruyệncổdângiancácdântộcViệt-nam,tậpIV,đãdẫn.

[3]TheoChuyệnđờixưa(lựanhónlấynhữngtruyệnhayvàcóích)



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

195.LÀMCHOCƠNGCHÚANĨIĐƯỢC



Ngàyxưacómộtnàngcơngchúaconmộtơngvuanướcnọnổitiếngxinh

đẹp,nhưngcóđiềuđặcbiệtlànàngvốnítđiềuítlời,thườngrấthàtiệnlời

nói.Trừnhữnglúcthậtcầnthiết,cònítkhinàngchịumởmiệngnóira.Khi

cơngchúađếntuổilấychồng,nhàvuachoniêmyếtkhắpnơirằngchophép

bọncontraibấtkểlàsanghayhèn,thơnqhaythịthành,aicócáchlàm

cho con gái mình nói lên ba câu thì sẽ gả ngay cho người đó. Nhưng nếu

trongmộtngàymàkhơnglàmxongthìsẽđánhtrămtrượng,đuổivề.

Tinkénrểcủanhàvualoanra,đãcónhiềuchàngtrai,trongđókhơngthiếu

gìhàngcơngtửvươngtơn,đếnxinthửthách,nhưngđềukhơngthànhcơng,

cuốicùngđànhphảinhậnlấytrậnđònmáurơithịtnátmàvề.Bởivậycũng

đãlâunămrồi,hồnggiavẫnchưakénđượcphòmã.

Mộthơm,cómộtchàngtraitrẻtuổitrơngvẻkhốnkhó,ngốcnghếch,tênlà

MồCơi,tựdưngởđâutìmđếncổnghồngthànhxinnộpđơn.Thấychàng

ăn mặc lơi thơi, bọn lính thị vệ toan không cho vào. Nhưng rồi tuân theo

niêmyết,họ đànhphải thunhận.Theo lệ,người tadẫnMồ cơivào hồng

cung cho ở ngồi sân trước cửa lầu của cơng chúa sau khi bắt đọc kỹ một

lượttờniêmyết.Đoạnbáotinchocơngchúabiếtđểchuẩnbị.Trongkhiđó

cónhữngviênquanđãcắtđặtsẵn,ngồiởsaumànlàmphậnsựtheodõiđể

chứngthựcviệccơngchúacónóihaykhơng.

NgườitathấybuổisánghơmấyMồCơibướcvàosân,chưanghĩđếnviệc

tiếpxúcvớicơngchúađãbắtđầulobữaăntrưacủamình.Anhhỏimượn



nồi,xincủi,vogạo,tìmđákêlàmbếpởngaybênthềm.Nhưngđákêanh

chỉnhặtcóhaihònmàđítnồithìtròn,nênđặtlênmấylầnđềubịnghiêng

đổ.Mỗilầnnồiđổ,MồCơilạikiênnhẫnxêdịchhònđá,nhưngdùsửasoạn

thếnào,nồiđặtlêncũngchơngchênhchỉtoanlậtxuống.Bấygiờcơngchúa

ngồitrênlầunhìnxuống,thấychàngtrailoayhoaymãivớihaihònđákêđã

baonhiêulầnmànồivẫnđặtkhơngvững,nêncảmthấybựcmình.Nhânmột

lúcnồilạinghiêngnghiêngsắpđổ,cơngchúanóichõxuống:

-Tìmmộthònđánữamàkê!

Nghetheolời,MồCơichẳngnóichẳngrằng,bỏđitìmmộthònđáthứba

đưavề,bấygiờnồiđặtlênmớivững.Saukhitrútgạovàonồi,MồCơibắt

đầuđánhđálửa.Anhđánhđiđánhlạinhiềulầnđềukhơngđược.Vìanhđặt

bùinhìnlênphíatrênđánêntinhlửatuybậtranhưngđềukhơngbénvàobùi

nhùi.Anhđánhnonêchêchánvẫnkhơngănthua,vìmỗilầnkhơngđược

anhlạisửasoạnởchỗhònđá,chứkhơngsoạnchỗbùinhùi.Trênlầunhìn

xuống,cơngchúathấysốtcảruột,nênvàolúcđánhđếnlầnthứmấymươi,

nàngbènnóichõxuống:

-Đặtbùinhùixuốngdưới!

Nhưcáimáy,MồCơinghetheolời,sửalạivịtríbùinhùithìquảnhiênđánh

lửabénngay.Vẫnkhơngmộtlờicảmơnhaynóigìvớicơngchúa,anhcứ

cắm cúi làm cơng việc của mình. Sau khi cơm canh đã chín, Mồ Cơi nấu

lnấmnướcchè.Nướcsơirồi,cóviệcrótnướctừấmvàocáibầunậmmà

chàng thường mang theo bên người. Miệng bầu nậm thì bé, miệng ấm thì

rộngnênanhrótchảycảrangồi.Anhcốsửasoạnđểnướcchèkhỏichảy

phí mất, nhưng mỗi lần làm là một lần mất công, nước vẫn lênh láng ra

ngồi.Thấythế,cơngchúabựcmìnhbảo:



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

CHÀNG RỂ THONG MANH

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×