Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
CHÀNG NGỐC HỌC KHÔN

CHÀNG NGỐC HỌC KHÔN

Tải bản đầy đủ - 0trang

-Thếtạisaoanhkhơnglàmcáchgìđểtrịchochúngmộtmẻ?

-Tơicóbiếtcáchgìđâu,làmthếnàobâygiờ?

-Khơngbiếtthìphảiđihọckhơnvớingườitachứ!



*

**



Quangàymai,chàngNgốcdậysớmquyếtđịnhđihọckhơnmộtphennhư

lờibàlánggiềngkhunbảo.Anhcứthẳngđườngđimãi.Khimặttrờiđã

lên cao, anh vẫn chưa có dịp học được cái gì, vì mọi người còn bận cơng

việclàmăncủahọ.Quamộtbãicỏrộng,anhthấymộtlũtrẻchăntrâuđang

chơi đùa vui vẻ. Anh sán lại gần, bỗng nghe một đứa nói: - "Thênh thênh

ngồiđámcỏxanhhơnngồichiếuhoa".Ngốctathấycâunóihayhay,liền

lẩmnhẩmhọcthuộclòng.

Anh lại đi thêm một đoạn đường dài. Đến một bờ ruộng, anh thấy có một

ngườiđanglom khombắt chuột.Ngườiấy hìhục đàolỗ,đặt hom,rồi đốt

mộtnắmrạ,quạtkhóivàohang.Bỗngcómộtconchuộttừtronghangthò

đầu ra khỏi lỗ sắp chui vào hom, nhưng thấy bóng người, lại thụt trở vào.

Người kia giơ ngón tay chỉ và nói: - "Thập thò, thập thò, lo chẳng chết!".

Ngốctathấycâunóihayhaylạilẩmnhẩmhọcthuộc.

Bỏngườibắtchuột,chàngNgốclạitiếplụccuộchànhtrình.Quamộtcánh



đồngkhác,anhnhìnthấycóhaingườilựcđiềntátnước,đangngồinghỉdưới

gốccây,hútthuốc.Ngườinàybảongườikia:-"Thượngđiềutíchthủy,hạ

điềnkhan"[1].Ngốctacholàcâunóihay,lạilẩmnhẩmhọcthuộc.

Bấygiờtrờiđãtrưa,anhlạiđithêmmộtđoạnđườngnữa.Trướcmặtanhlà

dòngsơngnướcchảyxiết.Giữasơng,anhnhìnthấycómộtcáibègỗđang

xidòng.Mộtơnglãomàanhgặpđứngởtrênđồinhìnxuốngcáibè,rồi

bỗngchốcthốtlênmộtcâu:-"Đạimộclưugiangbấtđắchồicố"[2].Ngốc

tacholàcâunóihayq,lạilẩmnhẩmhọcthuộc.

Buổichiều,trênđườngvề,anhđiquamộthàngcơm.Cóhaingườitừtrong

cửahàngbướcra,mặtđỏgay,đangchuyệntròvớinhaurơmrả.Sauđómột

lát,họtừgiãnhau,ngườinàynóivớingườikia:-"Thơi,cơmnorượusay,tơi

xinvơphép,maitalênquansớm".Ngốctalạihọcthuộclòngcâunày.Cho

nhưthếlàđãđủ,vàđibộsuốtngàyđãmệt,bụnglạiđói,chàngNgốcbèntrở

vềnhàthổicơmăn,rồilêngiườngnằmnhẩmlạinhữngcâuvừahọc.Đoạn

ngủqnlúcnàokhơngbiết.

Ngàyhơmsau,chàngNgốcănmặcchỉnhtềđisangnhàbốmẹvợ.

Khiđếnnơiđãthấykháchkhứatấpnập,cỗbànbàylaliệt,haihọđangchia

nhaungồivàotiệc.Ngốctachẳngnóichẳngrằngbướcvàocổng.

MộtngườinhàchạyvàoloanbáochobốmẹvợNgốcvàchàngrểmớibiết

là chàng rể cũ tự nhiên khơng mời mà đến. Mọi người cười ồ tỏ ý khinh

thường,nhưngcũngbảongườinhàramờiNgốcvàoxemhắntađịnhlàmgì

chobiết.HọngạcnhiênthấyNgốcungdungngồiphịchxuốngmộtđámcỏ

trướcsân,vừangồivừanóicâunóithứnhấthọcđượcngàyhơmqua:

-Thênhthênhngồiđámcỏxanhhơnngồichiếuhoa.



Cho rằng lời nói đó có ngụ ý thách thức, nhiều người từ chỗ coi thường

Ngốcchuyểnsanglolắng.Họbènđứnglốnhốởcửanhìnrađểdòtháiđộ.

Ngốcđangngồi,nhìnthấyhọ,sựcnhớtớicâuthứhaiđãhọcđược,liềnchỉ

ngóntayvàonhàmànói:

-Thậpthò,thậpthò,lochẳngchết?

Từlolắng,mọingườichuyểnsangsợsệtkhicảmthấytrongcâunóithứhai

củaNgốckhơngphảichỉlàsựtháchthứcmàcòncóýđedọa.

Thầy khóa hết đứng lại ngồi, rấm rứt như sắp có tai vạ. Hắn bảo bố vợ:

"Thằngnàykhơngphảingốcnghếchnhưbốtưởng.Conchorằngnóđangcó

âmmưugìđây".NhưngngườibốvợthìvẫncoithườngNgốc,đáp:-"Con

đừnglo.Nóùlìnhưmộthònđá.Bốdámđoanvớiconrằngnóchẳngcóphá

đámgìđâu!".

Tuy nhiên, ông cũng ra lệnh cho mời chàng Ngốc vào nhà, nhưng chỉ đưa

anhvàongồiởnhữngmâmphíadướidànhchokẻhầungườihạ.Đólàhạng

cỗxồngđãkhơngcónem,mọc,giò,chả,lạicũngkhơngcórượu.Họthấy

Ngốctavuivẻbướcvàongồilênchiếu.Vàsẵnđóibụng,anhcầmđũabát

ănrấtngonlành.Bốvợbảonhỏchàngrểmới:-"Conthấykhơng.Thậmchí

nócũngkhơngbiếtnhục.Bốnóicósaiđâumà".Nhưngđangăn,Ngốcta

cũngkhơngqncâunóithứbađãhọcđược,nênanhngừnglại,mỉmcười

nói:

-Thượngđiềntíchthủy,hạđiềnkhan.

Nghe câu đòi rượu uống một cách rất văn hoa, thầy khóa sợ xanh cả mắt.

Hắnbụngbảodạ:-"Nónóiđượcnhữngcâunhưthếthìnhấtđịnhnókhơng



chịuđểmấtvợđâu,chỉtạilãogiàkhundỗ,mộthainóinóchẳngbiếtgì.

Thựcranóđâucóngốcnhưngườitatưởng.Việcnàyrồisẽlơithơito.Cái

bằngkhóasinhkhơngkhéobịlộtmất,vìtađãphạmđếndanhgiáo".

Nghĩvậy,hắnbiếtlàdại,liềnhầmhầmlàmmặtgiận,bỏravề.Thấychàng

rể mới toan bỏ dở cuộc, bố vợ chạy ra cố sức níu hắn lại, bảo: - "Con cứ

nghebốngồilạimàdựchoxongđámcưới.Nólàthằngngốc,nónóigìthì

nó cũng khơng thể làm được gì sất". Những người khác cũng chạy ra giữ

thầykhóaởlại.Trongkhikẻlơingườikéongồisânthìởtrongnhàngười

tabưngrượuđếnchoNgốc.Cầmchénrượu,Ngốctasựcnhớtớicâuthứtư,

anhnóingay:

-Đạimộclưugiangbấtđắchồicố!

Thầykhóađangchầnchừ,nửamuốnvềnửamuốnởlại,chợtnghecâunói

ấy,liềnbướcthẳngracổngkhơngngốicổlại,vừađivừalẩmbẩm:-"Nó

"chửichữ"mình đấy!Thế màơnglão cứmột haibảonó ngốcđặc". Thấy

Ngốcănnóikhơnngoankháctrước,ngườibốvợlúcnàymớichộtdạ,sai

ngườiratiếpNgốctửtế.Saukhiuốngmấychénrượumặtđãđỏgay,chàng

Ngốcđặtđũađứngdậyravề.Đếnsân,anhcònngoảnhlạinóinốtcâunói

cuốicùng:

-Thơi,cơmnorượusay,tơixinvơphép.Maitalênquansớm!

Cảnhànghecâunóidõngdạcbaonhiêuhồnvíađềulênmây.-"Thằngnày

nódọađikiệnđây!Chắcđãcóđứanàolàmthầychonó.Đànhphảibảocon

gáitrởvềvớinó,khơngthìoangia".Tuynghĩvậy,bốvợNgốcvẫnchưatin

làNgốcđãcóthểbiếtđườngkiệncáo,bènchotênngườinhàlàKềnhchạy

sangnhàNgốcrìnhxemNgốclàmgìđểbiếtmàloliệu.





*

**



Chàng Ngốc từ nhà bố mẹ vợ trở về đánh một giác ngủ say. Khi tỉnh dậy

thấytrongngườingứangáykhóchịu,liềncởiáoxoaytrầnbắtrận.

GiữalúcđóKềnhđãléntớitrèolênmộtcâyổiởgócvườn,nhìnvàocửasổ

đểnghengóng.HắnchỉthấyNgốcquaylưngvềphíamình,ngườiđangcúi

xuốngtrướcmộtvậtgìtrăngtrăng.Kềnhbụngbảodạ:-"Cólẽhắnđangviết

đơnkiện".Tronglònghồihội,Kềnhnínthởlắngtainghe.Lúcnày,Ngốcta

bắtđượchaiconrậnlớn,bènreolên:

-A!ThằngĐựcvàconCái!Phảigiết[3]chúngmàymớiđược!

Kềnhgiậtthótmình.Hắnlosợđếntáimặt.VìĐựcvàCáichínhlàtênvợ

chồnglãochủnhàhắn.Hắnnóithầm:-"Nhưvậylàhắnđãviếttênơngbà

chủmìnhvàođơn".

Kếđó,KềnhlạinghetiếngNgốcnói:

-LạithằngBéo,giết.

Béolàtênthâykhóa.Kềnhvẫncốlắngtainghe.TiếngcủaNgốclạivọngra:

-LạiconLớn,giết.



LớnlàtênvợNgốc.Kềnhvẫnlắngtai.LạicótiếngcủaNgốc:

-À!ThằngKềnh!Giết,giết.

Kềnhsửngsốt:-"Khơngngờhắnviếtcảtênmìnhvàođơn.Thậtlàtaivạ".

Bèntụtxuốngđấtrồichạyvàonhàvanlạy,nướcmắtgiàngiụa:

-Thưaơng,ơngthachocon.Việcgảbánlàởơngbàchủcủaconvàthầy

khóacả.Phậnconlàđầytớ,cóbiếtgìđâu.Xinơngsinhphúcthacho,đừng

viếttênconvàođơn!Ngốcnói:

-Vậythì,màyhãyvềbảovớiơngbàphảitrảvợchotao.

Nghenói,Kềnhbachânbốncũngchạyvề.Đếnnhà,hắnvừathởhổnhển

vừakểlạimọiviệc.MẹvợNgốcbảochồng:

-Thơiơngạ!Vơphúcđáotụngđình!Bảoconchịukhótrởvềvớinóđithơi.

Trảlễlạichothầykhóa!Đừngđểcủatrongnhàtựdưngvơcốđộinónrađi!

[4].





KHẢODỊ





Về chỗ những câu Ngốc học được, người Nghệ-an và Quảng-bình có kể

khácđi,vídụthaychocâu:"Thênhthênhngồiđámcỏxanhhơnngồichiếu



hoa"bằngcâu:"Tọanonxanhxembằnggiườngngọc",hay"Tọathảomao

hìnhnhưtịchthượng"[5].LạimộtcâukhácNgốchọcđượccủamộtngười

thốtrakhithấycócondiềuxuấthiện,cácconchimkhácbaytánloạn:"Nhất

điểuvãng,vạnđiểuphi"(haylà"nhấtđiểulai,vạnđiểukinh"[6]).Câunày

đượcNgốcứngdụngvàolúcchàngrểvàmộtsốngườikhácbỏravề.



Nhiềudântộcanhemcũngcótruyệntươngtự,chỉkhácchitiết.Sauđâylà

truyệncủangườiMèo:

MộtchàngNgốcđiở,lấyđượccongáiphúơng.Phúơngmộthơmtìmcách

chochàngrểđibnxađểgảcongáichongườikhác.Bèngiaochorểba

trămđồngvớimộtcái"lẩu"dặnbnkhinàobạcđầy"lẩu"hãyvề.Ngốcđi

vớimấyngườiláibnvàmỗilầnngheđượccâunàohaythìnhẩmlấythuộc

lòng lại lấy tiền ra thưởng. Khi hết tiền vốn, tuy mới học được năm câu,

nhưngNgốccũngvề.



Khivềđếnnhàphúơngthìngườitađangtổchứcđámcướilinhđình.Một

người mách cho anh biết phú ông sắp gả vợ cho kẻ khác. Ngốc vẫn thản

nhiênnóicâunóithứnhấthọcđược:

-Khóthìkhó,tacũngchỉđicómộtlần.

Nghe nói, phú ơng mời Ngốc lên nhà dọn cơm cho ăn nhưng mâm chỉ có

mộtbátcơmnguội,mộtbátcanhsng.Ngốcnóicâuthứhai:

-Cáiaonàysâuthìsâuthật,nhưngkhơngcócá.



Nghenói,phúơngsaingườidọnthêmrượuthịtchoanh.ThấyNgốcănnói

sâu sắc, phú ơng và mọi người nấp quanh nhìn xem thái độ như thế nào.

Ngốclạinóicâuthứba:

-Ruồinhặngbámđầyquanh,thốiq!

HọtưởngNgốcnhiếcmìnhnênhọtảnra.ChỉcóvợNgốcmặcáoquầncưới

đếngặp.Ngốclạinóicâuthứtư:

-Câyhoatươicànhlásumsđẹpthật,nhưngmụcruỗngtừlâu.

Nghenói,vợNgốcngồikhóc,tráchbốlàmhại.Ngốcănxongđứngdậyra

về,khơngqnnóicâucuốicùng:

-Dânkhơngtàilàmgìcũngkhó,quancótàilàmgìcũngdễ,sướngnhấtchỉ

cólàmbạnvớinhàquan.

PhúơngtưởngNgốcđikiệnquannênlậtđậtgọiNgốctrảlạivợ[7].





[1]Câunàynghĩalà:ruộngtrênứnước,ruộngdướikhơ.

[2]Câunàynghĩalà:câygỗlớntrơiởsơngkhơngthểquaytrởlại.

[3]Tiếng"giết",cómộtsốđịaphươngphátâmnghedễlẫnvớitiếng"viết".

[4]TheoLêDỗnVỹ.Sáchcủatrẻnhỏ,số5(1940)đãdẫn;vàtheolờikể

củangườiHà-tĩnh.

[5]TheoLưuVănThuận,PhạmVănKhương,sáchđãdẫn.

[6]TheoLưuVănThuận,PhạmVănKhương,sáchđãdẫn.

[7]TheoHồngQuyết,HồngThao,MaiSơn,sáchđãdẫn.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

190.PHIÊULƯUCỦAANHCHÀNGNGỐC

HAYLÀLÀMTHEOVỢDẶN



Ngàyxưacómộtanhchàngngốcnghếchđầnđộn.Từngàycóvợ,vợanh

thấychồngănkhơngngồirồingàynàysangthángkhác,thìkhơngđượcvui

lòng.Chonênmộthơm,nàngthủthỉ:

-Ngồiănnúilở.Anhphảiđilàmmộtnghềgìnithân,nếukhơngthìkhó

màănởvớinhauđượclâudài.

Ngốctađáp:-"Tơichữnghĩađãkhơngcó,đicàythìdở,làmthợthìdốt,

biếtlàmnghềgìđây?".-"Đibnvậy!"-ngườivợtrảlời.-"Tơisẽđưatiền

choanhđểanhđibn".-"Bngì?".-"Cáigìcólãithìbn.Đầuthìbn

vịtbngà,sauthìbngỗlàmnhàcũngnên".

MấyhơmsauNgốctacầmtiềnrađi.Nhớtớicâudặncủavợ,nênanhcóý

đibnvịt.Quamộtthơiđường,anhnhìnthấycómộtbầyvịtđộmộtchục

conđangkiếmăntrênmặtđầm.Khơngbiếtđólàvịttrời,anhquyếttâmđi

tìm chủ bầy vịt để hòi mua. Gặp một đám trẻ chăn trâu đang chơi trên bờ

đầm,anhghélạihỏi:-"Vịtcủaaiđó?".

Bọn chúng hỏi lại: - "Ơng hỏi làm gì?" - "Ta muốn mua bn". Thấy có

ngườihỏitrớtrêu,bọnchúngđápliều:-"Vịtấylàcủachúngtơi.Nếuơng

mua được cả, chúng tơi bán rẻ mỗi con năm tiền, mười con vị chi là năm

quan". Nghe chúng cho biết giá rẻ, Ngốc ta khơng ngại ngần gì nữa ngồi

xuống xỉa tiền ra trả. Biết là gặp phải anh ngốc, bọn chúng nhận lấy tiền,



chianhau,rồibảoanh:-"Đó,bầyvịtbâygiờlàcủaơng.Ơngngồiđâymà

canh,đếnchiềulạilùachúngvề".Đoạnchúngmỗiđứacưỡitrâuđimộtngả.

Ngốctangồilạibờđầmcanhchừngvịt.Chưaqtrưa,anhđịnhlộixuống

nước để lùa vịt về thì bầy vịt nhác thấy hóng người, bay vụt lên trời một

chốcmấtbiến.Ngốctatưnghửng,đànhtrởvềkểlạivớivợ.

Vợtiếccủamắngchochồngmộttrậnnênthânrồibảo:

-Đólàvịttrờigiốnghệtvịtnhà,nhưngnóbiếtbay.Saunàytrướckhimua

muốnbiếtvịtbiếtbayhaykhơng,anhcứgiơgậylêndứvàochúnglàbiết

ngay!

MấyngàysauchàngNgốclạicầmtiềnrađi.Đếnchợthấycóngườibánba

conlợncon.Lợnđượcthảtrongmộtcáirặcqythànhvòngtròn,bờthành

khơngcaolắm.Anhsàvàohỏimua.Nhớlạilờivợdặn,nêntrướckhitrả

tiền,anhgiơgậylêndứvàomấyconlợn.Mấyconlợnthấyvậysợqnhảy

tótrangồirặc,rồichạyvàobụimấtcả.Ngườihànglợnbènnắmlấyáoanh

bắtvạ.Cóbaonhiềuliềnvốnmangđi,anhphảilấyrađền.Xótcủa,anhmếu

máovềkểchuyệnlạichovợnghe.Vợlắcđầu:

-Khốnnạn!Mấyconlợnthìlàmgìbiếtbaymàphảidứ.Anhcứmuađưavề

đànghồngchảphảithửlàmgìmấtcơng.

Ítngàysauanhlạimangtiềnđi.Lầnnàyanhmuađượcmộtgánhnồiđất.

Nhớ lời vợ dặn anh cứ gánh nồi đi nghênh ngang giữa đường. Người đi

đườnggặpanhđềuphảitránhxuốngruộng.Khơngngờhơmấycómộtbầy

trâuđếnmấychụcconđượcchủlùađiăn.Đườnghẹp,trâukhơngbiếttránh

nênvavàogánhnồicủaanhvỡgầnhết.Anhvềkểlạivớivợ.Vợbảo:

- Chết nỗi. Nồi là vật dễ vỡ, gặp trâu bò hay con vật nào khác thì ta phải



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

CHÀNG NGỐC HỌC KHÔN

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×