Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM TẬP V 176. QUAN ÂM THỊ KÍNH

KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM TẬP V 176. QUAN ÂM THỊ KÍNH

Tải bản đầy đủ - 0trang

-"Ồsaolạicórâuxấuxíthếnày.Ngườitabảorâumọcngượclàtướngbạc

ác. Ta phải lén nhổ đi cho chàng mới được!" Nghĩ vậy, sẵn con dao nhíp

trongthúngkhảo đựngđồ may,ThịKính liềncầm lấymởra địnhnhổ sợi

râu,khơngngờlưỡidaosánglốngvừađưađếngầnthìThiệnSĩcũngvừa

chợttỉnh;trơngthấyvợtaycầmdaochĩavàomặttronglúcmìnhchợtngủ

qn,ThiệnSĩnghĩngayđếnchuyệnđentốiliềnvùngdậynắmlấycổtayvà

lalên:

-Chếtthật!Nàngđịnhcầmdaogiếttalúcđangngủư?

ThịKínhđáp:

-Khơngphảiđâu.Thấychàngcósợirâumọcngượcthiếpđịnhtâmnhổnó

đikẻotrơngxấuxílắm!



Nhưngtrongcơnnghingờvàhoảnghốt,chồngnhấtđịnhkhơngchịutinnhư

vậy.

- Thơi thơi! Đừng khéo chống chế. Làm sao lại có chuyện nhổ râu khi ta

đang ngủ. Muốn nhổ thì đợi ta tỉnh dậy, hoặc ban ngày ban mặt có hơn

khơng?



Giữalúcấy,ngườimẹThiệnSĩnằmởbuồngbêncạnhnghetiếngcãinhau

cũngđẩycửabướcvào.Vừanghecontraikểlạicâuchuyện,bàmẹđãmồm

loamépgiải:



-Trờiơi!Connàytoganthực!Dámđangtaylàmnhữngviệctàytrời.May

màcontatỉnhdậykịp,khơngthìcòngìlàtínhmạng.

ThịKínhnướcmắtgiàngiụacốgắngphântrần:

-Mẹnghĩxem,concóthùvơốnchạgìmàphảilàmnhưvậy.Chẳngqua

conmuốnlàmchochồngđẹpmặt...

-Rõràngmàyđịnhtâmgiếtchồng,bịbắthainămrõmườimàcònchốileo

lẻo.



NgườimẹThiệnSĩvốnchẳngưagìnàngdâunênmộtmựcđổriệt.ThịKính

thấygiãibàymãikhơngănthua,nênngồisụpxuốngcúiđầunứcnở.Câu

chuyệntừbéxérato.CuốicùnggiađìnhhọSùngkhơngmuốnconcháucó

nòiácnghiệt,nênThịKínhbịđuổivềnhàbốmẹđẻ.



Buồnchánchosốphậnéole,mộthơmnàngcảitrangthànhmộtchàngtrai,

nhânđêmtốibỏnhà,khăngóirađi.Nàngđi,đimãi,cốtìmtrúngụmộtnơi

cho thật xa q hương để xóa bỏ những ký ức đau xót. Sau cùng đến một

tỉnhkhác,ởđâycóchùaVân,nàngtìmđếnxingọtđầuquyy.Sưcụkhơng

biết là gái bèn nhận cho làm tiểu, đặt hiệu là Kính Tâm. Sự đời đã tắt lửa

lòng,từđấynàngntâmbạncùngkinhkệ.



NhưngtuhànhởchùaVânchưađượcbaolâuthìmộtviệcmớilạixảyđến

vớinàng.Tuyănmặcnâusồngnhưngvẻmặtcủachútiểumớiđãlàmcho

nhiềutráitimcủacáccơgáilàngthổnthức.TronglàngcóThịMầu,congái

củamộtphú ơng,những ngàyđilễ chùathấy tiểuKínhTâm thìđem lòng

utrộmdấuthầm.Haibaphenbịkhướctừ,ThịMầucàngsaymê,càngcố

tìmcáchquyếnrũ.Sauđó,tuycáchẳngcắncâu,nàngvẫnkhơngsaoqn

đượcchútiểu.Quenthóitrănghoa,ThịMầubèntưthơngvớimộtngườiđầy

tớtraitrongnhà.Quanhiềuphenđilại,khơngngờbụngngàymộtlớn.Bị

làngphạtvạ,cơgáinghĩrằngnếuthúthậtthìchẳnghayhogì,bènđổriệt

cho tiểu Kính Tâm. Vì thế tiểu Kính Tâm cũng bị làng đòi đến khảo tra.

Nhưngdùbịđánhtơitả,nàngvẫnkhơngdámnhậnliềucũngnhưkhơngđể

lộmìnhlàgái.SưcụchùaVânthấytiểubịđònđauthìthươngtình,kêuxin

vớilàngnộpvạ,bảolãnhchotiểuđượcthavề.Nhưngsợmiệngthếmaimỉa

ơdanhchốnthiềnmơn,nênsưcũngbắttiểuphảichụmmộtcáilềucưngụở

phíangồicổngchùa.Nàngcamtâmnhậnsựhànhhạnày,cắnrăngkhơng

hềmộtlờivanxinhaythanthở.



ThịMầusauđósinhđượcmộttrai.ĐãtrótđổvấychotiểuKínhTâm,nên

nànglạiđemđứaconbỏliềuởcổngtamquan.KínhTâmlạithêmmộtphen

bốirối.Nhậnlấyđứabéthìkhơngkhácgìmộthànhđộngthútội,màkhơng

nhận thì làm ngơ sao đành trước một đứa bé vô tội thế kia. Nhưng những

tràngkhócoaoacủađứatrẻsơsinhđãkhiếnnàngmấthếtngạingần.Lập

tứcnàngbếđứabévàolềuchămsóc,vàtừđóngàyngàymộtcơngviệcmới

chốnhếtthìgiờvàtâmtrícủanàng:nàngphảibếnóđixinsữaởđầulàng

cuốixóm.Mặcchodânlàngkẻcườingườichêđếnrátcảmặt,nàngvẫnâm

thầm chịu đựng, tuyệt khơng có lấy một lời ốn thán. Cứ như thế sau sáu

năm,nàngtrơngnomconngườinhưconđẻ.Trongkhiđứabéngàymộtsởn

sơkhơnlớn,thìsứccủanàngtráilạingàymộtmỏimònkiệtquệ.Mộthơm,



biếtmìnhkhơngthểsốngđượcnữa,tiểuKínhTâmbènviếtmộtphongthư

để lại cho bố mẹ đẻ, trong đó nàng thuật lại đầu đi nỗi mình nhẫn nhục

bấychầy.Lạidặndòđứabésaukhimìnhchếtthìtraothưlạichosưcụtrên

chùa.Khikhâmliệm,mọingườimớihaytiểuKínhTâmlàđànbà,vàainấy

đềunhậnthấyrằngsựchịuđựngcủanàngtừbấyđếnnayquảlàcùngcực.

Đểtỏlònghốihận,sưcụchùaVânbêncholậpmộtđànchaycầuchonàng

đượcsiêusinhtịnhđộ.DânlàngcònbắtThịMầuphảiđểtangvàbắtphảitrả

mọi chi phí ma chay. Hơm cử hành đàn chay, thì trên trời, giữa một đám

mâynămsắc,đứcPhậtThiênTơnhiệnraphántruyềnchoKínhTâmthành

PhậtQuanÂm.

Ngàynay,đểchỉmốioantolớn,ngườitathườngbảo"oanThịKính",làtừ

truyệnnàymàra[1].





KHẢODỊ





TrongtruyệnQuanâmThịKínhtheodiệukểhạnhcủanhàchùathìsaukhi

ThịKínhthànhPhật,ơngbàhọMãngvàđứabécũngđượclêntòasen,còn

ThiệnSĩthìhóathànhchimvẹthầuởbêncạnh.



"...TruyềnchonàotiểuKínhTâm,

PhithănglàmPhậtQuanâmtứcthì.

Lạithươngđếnđứatiểunhi,

Lêntaychođứngliềnkhibấygiờ.

KìanhưThiệnSĩlờđờ,

Cholàmchimvẹtđứngnhờmộtbên.

Độchohaikhómthunghun,

Rataycầmquyếtbướclêntrêntòa,

Siêuthăngthốtcảmộtnhà,

Từđâyphúcđẳnghàsavơcùng.





NgườiNghệ-ancóhaitruyệncótìnhtiếtgầnvớitruyệnQuanÂmThịKính:



1.Sựtíchcâychay:Cócơcongáimớivềnhàchồng.Mộthơmchồngnằm

ngủ,nàngthấyởcằmchồngcócâyrâumọcngược,bèncầmdaotoancắt.



Chồngchợttỉnh dậythấy daokềcổ, bènkêu lên.Chamẹ chồngchạy đến

nói:-"Tưởnglàdâuthếnào,aingờbạcác,toangiếtchồng".Cơgáikêutrời

màkhóc,khócmãi,sauchếtđứnghóathànhcâychay.Chayănvớitrầucũng

hóađỏlàvìtấmlòngsoncủacơgáinênmớinhưthế[2].

2.Đứaconcủathần:HuyệnThanh-chươngcómộtngườiđànbàgóatênlà

HuỳnhThịPhước,40tuổi,xinvàochùađitu.Mộtđêmnọnằmchiêmbao

thấycómộtngườimặtđỏnhưson,mặcáoxanh.Tỉnhdậy,ngườidànbàkể

lạivớihòathượngtrụtrìchùa.Hòathượngbảo:-"CólẽThầnPhậtchonàng

đứa con, vậy nàng nên ra khỏi chùa để sinh chồi nảy lộc, kẻo xóm làng

nghi". Sau đó người đàn bà sinh được một đứa con trai. Hương chức làng

bènlênánhòathượng,buộchòathượngphảiniđứabé.Lênmườituổi,

đứa bé học giỏi, nhưng chưa biết đặt tên nó là gì. Một đêm nọ, thần báo

mộng:-"Trênngọncâykiacókhắctêncủanó.Vậybảotrẻemtrèolêntìm

xem".Sángdậy,ngườitatìmdượcbachữLươngQuyChínhkhắctrênngọn

cây.Bèndùngđặttênchođứabé.Vềsauđứabéđithiđỗcaolàmquanto.

Khivịhòathượngởchùachết,ngườilànglênkhâmliệmmớibiếtơngvốn

làáinamáinữ[3].

RiêngvìsựtíchQuanÂmcũngcónhiềudịbản.Việt-namcòncóPhậtthoại

BàchúaBahaylàQuanâmNam-hảitươngđốiphổbiếnởmiềnBắc:

Xưa có Diệu Thiện, một nàng công chúa xinh đẹp con gái Diệu Trang

Vương, nàng có hai người chị: Diệu Thanh và Diệu Âm, cả ba kiếp trước

đều là con trai họ Thi, một gia đình nhân đức. Hai chị đều lấy chồng, còn

DiệuThiệnthìtráilạichỉmuốntuhành.Vuachatứcgiậntruyềngiamcầm,

vàmặcdùhồnghậuvàhaichịhếtlờikhundỗ,nàngcũngkhơngđổichí.

DiệuTrangVươnglậpkếgiảvờbằnglòngchonàngđitutạimộtngơichùa

lớn,nhưnglạibímậtralệnhchohòathượngbắtcơngchúaphảisớmkhuya

làmlụngcựcnhọcđểchothốichí.Nhưngnàngvẫnchịuđựngđược;việc



giao ngày càng nhiều, bằng việc của hàng chục người; nàng vẫn làm xong

(cóchimtớinhặtrau,rồnglấynướchộ...).Khơngthấycơngchúanảnlòng

trởvề,vuanghihòathượngkhơngtnlệnhmình,bènsaingườiđốtchùa.

DiệuThiệntựtráchmìnhlàngunnhânchínhcủatainạnbèncắnngóntay

cầunguyện,tậptứccórồngxuốngphunnướcdậptắtngọnlửa.Vualạira

lệnhđemcơngchúaraxửtrảm,nhưnggươmbịgãykhichạmvàocổ.Đột

nhiêncómộtmãnhhổnhảyvàothanàngđitrongkhitrờiđấttốisầm,sấm

ran chớp giật. Lúc này hồn nàng được Thập điện Diêm vương mời xuống

thăm.Trơngthấytấtcảnhữngcảnhtrừngphạt,nàngliềnniệmPhậtlàmcho

Diêmvươngralệnhânxátấtcảtộinhân.

KhiDiệuThiệntrởvềcõitrầnthìPhậtđãhóalàmmộtchàngtraituấntúđể

thửthách.Thấynàngquảvữnglòngtu,Phậtbènchỉcho"rằngcómộtchùa

tạiHương-tíchsan(san);gầnbểNam-việtthanhnhàn;sangtuchốnấysẽ

toanviênthành".Saunhiềunămtuluyện,nàngtrởthànhPhậtbàQuanÂm

"Mộtthânhóađượcranghìnmnthân"(vìvậyngàynayngườitadiễntả

thànhPhậtngàntayngànmắt).Theohầucóhaiđệtử:1)ThiệnTài,mộtem

trai mồ cơi; 2) Long Nữ, con gái Long vương, đều được cứu vớt và qua

nhiềuthửthách.



VềsauvuaDiệuTrangVươngbịbệnhnany,yếtbảngsẽtraongơibáucho

aichữalành.Nhưngmọithứthuốcđềukhơngcơnghiệu.Nghetinnày,Diệu

Thiệnbiếnthànhmộtthàythuốcđếngiậtbảngvàchobiếtbệnhấychỉcótay

vàmắtcủamộttiênnữtutạinúiHương-tíchmớikhỏi.Vuabènchongười

sangnướcĐại-việtcầuxinđượcmộttaymộtmắt.Bệnhquảlành,nhưngchỉ

lànhcóđượcnửathân.Thầythuốclạigiụcxinnốtmộttaymộtmắtcònlại

củatiênnữ.Khibệnhlànhhẳnvuađịnhtruyềnngơichothầythuốcnhưđã

hứa, nhưng thầy đã bỏ di mất. Vua và hồng hậu quyết tìm đường sang



Hương-tíchđểtạơntiênnữ.ĐồnngựgiáđangtrênđườngsangNam,thìở

kinhđơHưng-lâmbỗngxảyracuộcbiến,ngaivàngstvàotaykẻphảnbội

nếukhơngcóDiệuThiệnsaihaiđệtửđicứu.Trongcuộcnày,haingườichị

Diệu Thanh và Diệu Âm bị bắt giam ở ngục, và khi được cứu thoát, hai

ngườiđuổitheođồnngựgiá.Saubaonhiêungàygiankhổ,cảđồncũng

đến được Hương-tích. Khi nhận ra con gái với hai mắt bị móc, hai tay bị

chặt,máucònchưakhơ,hồnghậungãrabấttỉnh.DiệuThiệnchobiếtnếu

bốmẹnguyệnbỏáclàmthiệnthìmìnhsẽlànhlặnnhưxua.Sựviệcquảnhư

lời khi vua và hồng hậu phát thệ. Cả nhà ở lại đây tu hành. Diệu Thanh

cũngtrởthànhVănThùbồtátvàDiệuÂmtrởthànhPhổHiềnbồtát[4].



Truyện vừa kể chịu ảnh hưởng từ Phật thoại Nam-hải Quan Thế Âm tồn

truyệncủaTrung-quốc.Giữahaitruyện,tênnhânvậtkhơngcógìthayđổi.



Nước Hưng-lâm ở đây được xác định khơng phải là đất Trung-quốc mà là

mộtnướcphíaTâygiápThiên-trúc,phíaĐơnggiápTam-phật-tề,phíaBắclà

Xiêm-la,phíaNamlàThiên-chân.Nộidunghaitruyệncơbảnlàmột,chỉcó

khácmộtvàichitiết.



Hai vợ chồng vua Diệu Trang muộn con, cúng cầu mãi mới sinh được ba

nàng công chúa, dự định nhường ngôi cho một trong ba chàng rể. Nhưng

côngchúabalàDiệuThiệnchỉmuốntuhànhvớicuộcsốngđộcthân.Kết

quả là nàng phải chịu đựng sự trừng phạt từ thấp đến cao: bị lột áo quần,

đánhroivàgiamđói.Cũngcóviệcđượcđituvớinhữngcơngviệclaođộng



nặng nhọc, việc ngơi chùa bị đốt và việc đập tắt đám cháy bằng một trận

mưahuyềnbí docơng chúacắmchiếc trâmvào họngvànhổ máulên trời

cầunguyệnLinhSơnthếvương.Cũngcóviệcxửtrảmsaumộtthờikỳhết

dụdỗđếndọanạtmàkhơngănthua.TheolệnhcủaNgọcHồng,cơngchúa

đượcbảovệđếnnỗiđaophủbấtlực,cuốicùngchỉcòndùnghaitaybópcổ.

NhưngthầnThànhhồngđãkịpthờihóahổ,giảitánđámđơngvàđưaxác

nàng lên núi. Cũng lại có việc hồn cơng chúa dược sứ giả Diêm-la mời

xuốngđểchứngkiếncựchìnhcủaconngườitộilỗi.Ởđây,nhữnglờicầu

nguyệncủanàngđãlàmchohọđượcgiảiphóngtrởvềdươngthế,đếnnỗicả

địangụcbỗnghóathànhthiênđườngvàvuaDiêm-laphảicấptốcchođưa

nàng về vì nạn thiếu dân. Phật Như Lai đã đón nàng đưa đến khơng phải

chùaHương-tíchởĐại-việtmàlàchùađảoPhổ-đàsaukhivượtquabanăm

hiểmtrở.Sauchínnămtuhành,cơngchúađắcđạovàcũngthuđượchaiđồ

đệThiệnTàivàLongNữsaunhiềucuộcthửthách.



TrờiphạtvuaDiệuTrangvềtộiđốtchùavàgiếtcongái,bắtchịuđựngmột

bệnhnany:thịtdamọcđầymụnlởvàbấynát.Cũngcóviệccơngchúabiến

thànhmộtthầytugiàramắtnóilàchỉcótayvàmắtcủangườithânthìmới

có thể lành. Vua sai đại thần đi tìm. Trong lúc đó hai chàng rể của vua vì

thamvọngđượclàmvuasớmnênđịnhtâmgiếtthầytuvàđầuđộcvua.Biết

đượcýđồcủachúng,cơngchúađãlàmđổchénthuốcđộcvàlàmbạiliệtkẻ

ámsát.Kếtquảlàhaichàngrểtựtửvàhaingườichịcủacơngchúahốihận

đi tu. Rồi cũng có hai lần xin tay và mắt, và cuộc hành trình của vua và

hồng hậu đến đảo Phổ-đà để cảm ơn con gái. Nhìn thấy con khơng tay

khơng mắt ngồi trên tòa sen, vua cầu nguyện cho con được "tồn thể tồn

nhãn"vàthếlàcơngchúalạingunvẹnnhưxưa.Vuavàhồnghậucũngở

lạiđâytuhành[5].



Đạikháicảhaitruyệnnóichunglàmộtmớhỗntạpnhữngmẩuphậtthoại,

tiên thoại ghép với nhau thành truyện. Tượng Quan Âm của Trung-quốc

thườnglàmộtngườinữtaycầmbìnhcamlộ,gầnđấycómộtconchimmỏ

cắnmộtchuỗingọc,dấuhiệucủasựtơnq.HoặccókhiQuanÂm(đứng

hoặcngồi)taycầmquyểnkinh,dướichânmộtbênlàLongNữtaycầmhòn

ngọc,vàmộtbênlàThiệnTàihaitaychắplạihướnglênchủmìnhnhưđang

cầunguyện.



177.NGUYỄNTHỊBÍCHCHÂU



Ngày xưa, có nàng Nguyễn Thị Bích Châu là vợ vua Duệ Tơng nhà Trần.

Nàngcónhansắcxinhđẹp,hơnnữalạivănhaychữtốt,trongcungđìnhnhà

vua khó có phi tần nào sánh kịp. Vì vậy khi được tuyển vào cung hầu hạ,

Bích Châu sớm được vua yêu, chỉ ít lâu sau được nhắc lên bậc q phi,

thườnggiúpvuatrongviệcgiấytờnghiênbút.

BấygiờvuaDuệTơnghammêchơibời,chẳngcótàitrịnước.Đãvậy,vua

thườngtựkiêu,lạicảtinbọnnịnhthần.ThấycơnghiệpnhàTrầnngàymột

suyvi,BíchChâuthườngtỏralolắng.Nàngbèndânglênvuamộtbài"Kê

minhthậpsách",trongđótrìnhbàymườiviệcchínhsựcầnsửađổi.Nhưng

DuệTơngcònmảirượuchènàocóđểýđến.Thếmàvuacònnghelờibàn

của một viên quan, chuẩn bị đội ngũ để tự mình "thân chinh". Thấy vậy,

nàngthởdài:-"Chếtthật!Thếnàythìđếnnguymất.Nhàvualàngườihiếu

thắngchẳngchịutựlượngsứcmình".BíchChâulạiviếtmộtbàibiểulờilẽ



tha thiết, khun chồng nên nghĩ lại. Nhưng bài biểu của nàng cuối cùng

cũngbịxếpvàomộtxó.Thấychồngquyếttâmkéoqnđi,BíchChâurất

buồnnhưngrồinàngcũngxinphépchồngchomìnhđitheo.DuệTơngưng

cho.Nànglàmộttrongmấychụcphitầncungnữđitheongựgiá;họngồi

trongmộtchiếcmànhriêng,lnlnđicạnhlongthuyềnnhàvua.

Bấygiờtrờinbiểnlặng.Đồnqngồmnămtrămchiếcmànhlớnxuất

pháttừThăng-long,dongbuồmtheođườngbiển.Chỉtrongnămngày,đồn

mànhrợpcờxíđãtiếnvàomộtcửabiểnlớn,ghévàođậutạibãiBạch-tân.

Vuaralệnhchoqnsĩlênbộnghỉngơiítngày.Nhưngbuổichiều,saukhi

ghébếnđượcmộtchốcthìtrờibỗngnổimộttrậngiólốcdữdội.Vualolắng,

chođòimộtsốbơlãođịaphươngtớihỏi.Mộtcụgiàđáp:

-Tâubệhạ,mùanàyvốnlàmùalặnggió.Dânchàichúngtơivốnthườngra

khơilàmăn.Trậngiólốcnàycũnglàtriệuchứnglạ.Trướcmặtđâycómột

miếu thờ thần Biển rất thiêng. Khách đi ghe mành qua lại thường ghé cầu

cúng sẽ được n ổn, nếu khơng thì thần phạt làm cho buồm gãy lái xiêu.

HoặcgiảđólàdothầnBiểngâyracũngchưabiếtchừng.

Nghenói,vuavộisaiquanbiệnxơilợnvànghươngđếnđềncầucúng.Canh

bađêmấy,vuanằmmộngthấymộtvịthầnthânthểtolớn,râutóclòaxòa,

mặtmũidữtợn,đếnngồitrướcmặt,cấtgiọngoangoangnhưlệnhvỡ:

-TađâylàGiaothần.Mộtdảibiểnnàymộttaytatrấntrị.Hàhà?Nhàvua

cũnglàngườibiếtđiềuđấy!Nhưngmuốncầunchomấyvạnnhânmạng

màchỉcóconlợnhồrượuthìsaođủ.Tanghechuyếnđinàynhàvuađưa

theolắmnàngtuyệtsắcmàtathìlạichẳngcóaikhykhỏa.Vậytamuốn

nhàvuathảxuốngchotamộtgiainhân.Đốilại,tasẽgiúpchocuộchành

qnthuậnbuồmxigió.Nào,nhàvuacóbằnglòngkhơng?



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM TẬP V 176. QUAN ÂM THỊ KÍNH

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×