Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
DUYÊN NỢ TÁI SINH

DUYÊN NỢ TÁI SINH

Tải bản đầy đủ - 0trang

chuyểnsanggiận dữ.Đời nàoơnglại chịuhạ mìnhgảcon chomột người

kiếtxácnhưvậy.Ơngnhấtđịnhkhơngđểcongáilàmsaichuyệnhứahơn.

Cơgáitrướccònkhăngkhăngtừchối,nhưngsaubịgiađìnhvàhọhàngép

buộc, nên tuy uất ức mà đành ngậm miệng. Con về phía anh học trò biết

phậnmìnhkhơngđấtcắmdùi,nêncũngkhơngdámtỏbàynỗilòngvớivợ

chồng phú ơng. Vì vậy, sự định đoạt của phú ơng coi như mười phần đã

xongđếntámchín.

Thấmthốtmàđãmộtnămnữalạitrơiqua.Contrainhàphúhộsaumấylần

sêutếtđãchuẩnbịxonglễcưới.Vìkhơngcóaibênhvực,khơngmộtngười

đồngtìnhnêncơgáinhẫnnhụckiacảmthấyquẫntrí.Khơngcònbiếtcầu

cứuvớiai,cơquyếttựliềutấmthâncònhơnphảilấyngườimàmìnhkhơng

ưa.Mộtđêmnọ,trướcngàyđóndâu,cơtrốnlênnhàhọctựtìnhvớianhđồ.

Haibênchuyệntròthanvãnvớinhauđếntậnsáng.Cuốicùngcơgáilấygói

thuốcđộcmang sẵntrong mìnhrauống lén,và chỉmộtlát quằnquại chết

ngaytronglònganhhọctrò.

Thấyngườiutựvẫnmàtrướcsauvẫnkhơngmộtlờibộcbạchchomình

biết,anhhọctròlòngđaunhưcắt.Nhưngdầukhơngngănđượcnướcmắt

giàngiụa,anhcũngcảmthấyhếtsứcbốirốivàsợhãi,nghĩđếncáichếtbất

ngờcủangườiunhấtđịnhsẽlàmchomìnhmangtaivạvàothân.

-Nếumìnhđeogơngngồitùthìcũngđànhcamchịu,nhưngchamẹgiàrồi

đâybiếtcậynhờvàoai?

Càngnghĩanhcàngbủnrủnchântay.Chođếnlúcgàgáycanhnămmàanh

vẫnchưabiếtxửtríthếnào.Cuốicùnganhnghĩramộtkế.Anhđứngdậyđi

kiếm cuốc thuổng rồi đào dưới gậm giường mình nằm một cái huyệt. Đào

xonganhơmlấythithểcủacơgáimàthềvớivonglinhnàng:



Kiếpnàydunđãlỡdun

Quyếtxingiữtrọnlờinguyềnkiếpsau.

Sẵncóbútsontrênbàn,anhviếtvàotaycơgáihaicâu:

Thửsinhdunvịliễu;

Nguyệnkếthậusinhdun[1].

Viếtđoạn,anhđặtxáccơxuốnghuyệt,lấpđấtlại,lạisửasangnềnnhàthật

cẩn thận, nhặt từng hòn đất, sắp từng viên gạch, rồi chùi rửa cuốc thuổng

khơngđểmộtvếttíchgìkhảnghi.Xongđâuđóanhlạilêngiườngnằmđợi

trờisáng.

Lại nói chuyện nhà phú ơng sáng hơm sau thấy con gái mất hút, bèn cho

ngườiđikhắpmọingảđểtìm.Bênnhàtrainghetincũngchongườidola

khắpmiền.Nhưngngàymộtngàyhaivẫnkhơngmộtmanhmối,khơngmột

tintứcgìmớimẻ.Phúơngđốncongáimìnhvìkhơngcamchịuépdun

nênđãliềuthânhoạithểởchỗnàoxaxơi.Mặtkhácsợbọnquannhalính

trángdựadẫmvàoviệcnàyđểđụckht,nênơngcốỉmđikhơngdámtrình

báo.Cuốicùng,saunhữngngàyhốitiếcthởthancủabàconthânthích,sau

nhữngcuộcbàntánxơnxaocủaxómgiềng,câuchuyệncơgáimấttíchcùng

vớithờigianxóamờdầntrongmắttrongkýứcmọingười.

Vềphầnngườihọctrò,saukhibímậtchơnxácngườiu,phầnvìthương

cảmqđộ,phầnvìmuốntránhmặtvợchồngphúơng,nênđượcítlâuanh

thơidạy.Phúơngcholàthầyđồthấttình,cũngkhơngnghingờgìcả.Rời

nhàphúơng,anhđithậtxa,kiếmđượcmộtchỗngồidạykhác,rồicốnén

đaukhổ,tựrènluyệnthànhtàiđểđợikhoathi.Saumườilămnămsơikinh



nấusử,sứchọccủaanhunbáckhơngaibìkịp.Anhđithivàđậulntiến

sĩ.Nhữngngàyvinhquyrộnràngtấpnậpđãqua,nhàvuabổanhlàmquanở

mộttrấngầnkinhkỳ,bốmẹcũngnhưhàngxómmỗilầngặpanh,aicũng

khunanhlấyvợkẻomuộnngườinốidõi,nhưnganhmộtmựcmỉmcười,

khơnggậtđầucũngkhơngtừchối.

Hồi bấy giờ ở một thị trấn do quan tân khoa trị nhậm, có một nhà phú hộ

hiếmhoisinhđượcmộtcơgáinhansắcsinhđẹp,nhưnglạicótật.Từlúc

sinhra,mấyngoantaycơbịvángdínhliềnnhau,vàvìthếbàntaytráiln

nắm lại khơng thể mở ra được. Thấy con tật nguyền, nhà phú hộ lấy làm

buồnphiền.Họbắntinrahễaichữakhỏichocongáimìnhthìsẽvuilòng

hậutạtấtcảgiasản.

Baonhiêudanhynộikhoa,cũngnhưngoạikhoatìmđếnchữachạybằngđủ

cácmónthuốc,nhưngcơgáichứngnàovẫntậtấy.

Quantânkhoalúcmớitớivùngđóđãlốngthốngngheđượctinnày.Mặc

dầuđólàcáitinhơilạ,quantânkhoavẫnkhơngbậntâm.Mãivềsau,nhân

mộtchuyếnđi hànhhạt, quanghévào nhàphú hộđịnhbụng xemthử cho

biết.Thấycóquanđếnnhàphúhộtiếpđónrấttrọngthể.Ngheconhỏivề

chuyệnbàntaycongái,chủnhânchobiếtcongáimìnhđẻvàongày,tháng,

nămnọ,nhưngvừalọtlòngkhơngmayđãmangtậtnguyền.Nghelờitrình

bàycủaphúhộ,quanđãlấylàmchộtdạ,vìngàythángnămsinhcủacơgái

nàylạitrùngkhớpmộtcáchlạlùngvớingàythángnămmấtcủangườiu

củamìnhtrướcđây.Quanliềnnói:

-Chúngtơicũngbiếtchútnghềy.Cụhãychocơemrađâythửxemsao.

Nhàphúhộvàobuồngdắtcơgáira,khithấymặtnàng,quanbỗngnhiênbồi

hồixúcđộng,vìgiốnghệtmặtngườiuxưa,hầukhơngsaimộtnét.Quan



liềnsaingườihầumúcđếnchomìnhmộtthaunướclã.Đoạnquancầmbàn

taynàngnhúngvàonước,rồitựmìnhvuốtcácngóntay.Tayquanvuốttới

đâu,vángbỗngtrơiđitớiđó.Cuốicùngnămngónbúpmăngcủacơlạixòe

đượcranhưthường.Khimấyngóntayvừaduỗimộtmốikinhngạcđếnvới

mọingười,vìhọthấylộranhữngdòngchữ:

Thửsinhdunviliễu,

Nguyệnkếthậusinhdun.

Mườichữsonvẫncònđỏthắmtrongbàntaycơgái.Nhưngtấtcảmọingười

lấy làm ngạc nhiên hơn khi quan ln tiện kể lại câu chuyện cũ của mình

chơnkíntronglòngtừbaonhiêunămnay:nàolàhaingườiunhauralàm

sao,cơgáinhàphúơngnọbịépuổngnhưthếnào,cuốicùngcơđãtựtửvào

lúcnàovàđượcmìnhchơncất,thềbồi,v.v...Quanứanướcmắtkểmãi,kể

mãi;sauđóquanchỉvàocơgáivànói:

-Thậtlàcótrời!Đúnglàmộtcuộctáisinhkhơngthểnàongờđược!

Nhàphúhộsauđógảcơgáichoquanvàbiếuchàngrểtấtcảgiasảnlàmcủa

hồimơn.Đámcướitổchứcrấtlinhđình,covịđạithần,ngườicủanhàvua

vềdự.Rồiquanđưavợvềqchàochamẹhọhàng.Quancònkhơngqn

đưavợtìmđếnnhàphúơngcũ,ngườiđãđónmình‘ngồi"dạyhọctạinhà

ngày trước. Thấy người đàn bà giống với con gái mình thủa xưa như đúc,

phú ông rất đỗi kinh ngạc. Phú ông càng ngẩn người khi nghe quan kể lại

câuchuyệnvềđứaconmấttíchthủanào.Mớiđầuphúơngtỏýkhơngtin.

Nhưngkhiquanchỉchỗchơncơgáiởgậmgiường,vàsaiđàolên,quảđúng

nhưvậy.

Từđấyquannhậncảhaingườiphúhộlàmơngnhạc,vàănởvớicơgáitrọn



đời[2].







KHẢODỊ





MộtdịbảncũngdongườiHà-tĩnhkể,cóphầnkhácvềđoạnkết:

Cơgáitáisinhlàmconbàbánnướcởchợ(khơngphảilàconnhàphúhộ).

Taycơbịqbẩmsinh.Quantânkhoalàmtrihuyện,nghetin,mộthơmđi

quaqnnướcdừnglạimuabátnướcuống.Cơmúcnướcvàobátbằngmột

taycầmđưachoquan.Quancholàvơlễkhơngnhậnđòiphảibưnghaitay.

Tựnhiêntaycơgáikhơngqnữa,haitaybưngđượcbát.Uốngxongquan

nắm lấy tay cơ gái vuốt tới đâu, ngón tay mở được đến đấy. Hai chữ "tái

sinh"(ởđâylàhaichữ,chứkhơngphảimườichữ)lộra,quanbènkếthơnvới

nàng.

Còncóhaitruyệnkháccủatacũngtươngtựvớitruyệntrên:

1.NgơTríHòalàmđếnthượngthưđờiLê,ngườilàngLý-traihuyệnĐơngthành (Nghệ-an), lúc nhỏ học ở kinh đơ trọ nhà một người lính. Bên hàng

xómcócơgái18tuổi,congáimộtngườibinhphiênngườilàngNhân-mục

(Hà-đơng)thấyơngthìu,haibênthềthốtnặnglời.Mẹchacơkhơngbiết

chuyệnấy,gảcơchomộtngườilàng.Cơkhơngchịu.Cũngnhưtruyệntrên

hơmsắprướcdâuđêmcanhba,cơđếnnhàơngtựải.Ơngsợqbímậtđào



huyệtdướigiường,cũnglấysonviếtvàobàntaymấychữ:

Thửdunkimvịliễu,

Táikếthậusinhdun.

Rồichơn.Sauơngtháckếditrúngụchỗkhác.Nhàbinhphiêncũngkhơng

biếtcongáiđiđâu.

Mườinămsauơngđậutiếnsĩ,làmtảthamchínhSơn-tâyđếnsáubảynăm.

Ngồicơngđườngkhiấycócơcongáibántrầu16tuổi.Ngườinhàchobiết

cơgáiấytronglòngbànấycóhaicâuthơ.Ơnggọivàoxemthìđúnglànét

mình. Sau đó ơng cưới nàng làm vợ kế. Hồi này người binh phiên làm

trưởnglạiởthừatySơn-nam.Ngườitađùagọihắnlàơngnhạcvờ(giảphụ

ơng),gọiơnglàrểvờ(giảnữtế)[3].

2.VõHồnglàmđếnthượngthưnhàLê,vốnngườixãLương-giang,huyện

Lạng-tài(Kinh-bắc).Lúctrẻ,ơngđỗhươngcống,lấycongáicủaĐàmCử

(Thượngthưcầmđầusáubộ)ởlàngĐơng-ngâncùngtỉnh,mới16tuổi.Hai

ngườirấtunhau.Khơngngờđượcnửanăm,vợchết.Ơngrấtthương,lấy

bútsonviếtvàotaymấycâuthơ:"CongáiquanThượng,làvợgiámsinh,

nàngsaolạiđi?Lòngtasầubi".

Vềsau,ơngthihộiđậutiếnsĩ,làmthamchínhSơn-tây.BấygiờởlàngAnlạccùngtỉnh,cómộtcơgáinhậnlễcướicủanhàtrai,rồigiởquẻkhơngchịu

lấynữa.Bênnhàtraikiệncơtalàbộiphu.Vụkiệnđưacơđếnthừatylànơi

VõHồngnhậmchức.Ngườinhàơngchobiếtbịcáotừkhisinhrađãcó

mấychữsonởtay,xóamấycũngkhơngsạch.Ơngchogọicơđến,xemra

thìđúngnétchữcủamìnhngàyxưa,bènlấylàmvợthứ[4].



Việt-namcòncóchuyệnKiếpnàychẳnglànhđểdànhkiếpsau,cũnglàmột

dịbảncủatruyệntrên:

Cóhaingườihọctròkếtbạn,giaoướcgảconchonhau.Vềsaumộtngười

giàu một người nghèo, nhưng họ vẫn khơng làm sai ước cũ. Cơ con gái

ngườinhàgiàulúcvềnhàchămlolàmănkhơngquảnngạikhónhọc.Một

hơmvợgánhđồđạcchomộtđámcưới.Gặpmộtbọnchăngdâyramộtcâu

đốihiểmhóc,cảđámnhàtraikhơngaiđốiđược.Ngườivợvềgọichồngvốn

là học trò thi mãi khơng đỗ ra giúp. Chồng gỡ rối cho đám cưới bằng văn

chươngtàihoacủamình.Cảđámcưới,ainấyđềukhenngợitàihọccủaanh.

Một thầy số cho biết sở dĩ anh chưa đỗ đạt làm nên là vì số vợ cản trở.

Ngườivợngheđượctinnày,đểchochồngkhỏiphảivướngvìmình,bèntự

tử. Chồng không ngờ vợ lại thế, thương quá, viết vào tay vợ hai chữ "tiết

nghĩa"khikhâmliệm.

Vềsaungườichồngđithiđỗcửnhân.Viênchánhchủkhảokhoathivốncó

mộtngườicongáiđộ15,16tuổi,cũngnhưcáctruyệntrên,từlúcmớisinh

bàntayđãnắmlạikhơngduỗingónrađược.Nhưngkhiquantânkhoađến

báiyếtchánhchủkhảo,tựnhiêncơgáichạyrađónanh,bantaybỗngxòe

ngón ra dễ dàng. Nhìn thấy trong lòng bàn tay cơ có hau chữ "tiết nghĩa",

anhbènkểlạicâuchuyệncũcủavợmìnhtrướcđây.Ngheđoạn,chánhchủ

khảogảcơgáichoanhlàmvợ[5].

Một truyện nơm Sơ kính tân trang cũng có sử dụng tình tiết tái sinh, tuy

phầnnàomờnhạtvàkhơngnóiđếnhìnhảnhvềbàntaycótật:

Phạm kim nhân một chuyến du lịch tình cờ quen biết Trương Quỳnh Thư.

Đơibênthitừxướnghọatrảihainămuđương.Dựđịnhkếthơnthìbỗng

ngàynọchàngcóviệcphảivềq,trongkhiđónàngbịmộtđơđốcchính

quyềnmớiuythếnghiêngtrời,buộcbốnàngphảigảconchomình.Trước



tìnhthếnghiêmtrọng,nàngchỉbiếtviếtthưbáotinchàngđến,rồiđangđêm

léntớichỗtrọcùngchàngthanthở.Ởđâycũngcóviệcviếtchữvàolòng

bàntay:"thiếpnaytuy(tay)cósonin;"Quỳnhnương"haichữthìxinnhớ

cùng".Trởvề,nànguốngthuốcđộctựtử,cònchàngthìđauxótbỏđitu.Về

sau chàng lấy Thụy Châu là người vốn do bố mẹ xưa kia "ước hẹn gương

lược’. Nhưng trong lòng chàng vẫn khắc khoải khơn ngi, cho đến khi

ngườivợmớingửabàntaycódấuchữđểchồngnhậnrađólàhậuthâncủa

người u cũ, mới hết băn khoăn. "Nàng (Thụy Châu) nghe nói đến chữ

"Quỳnh";nghĩtiềndunhẳnlàmìnhchẳngsai.Ngửatayxemdấutỏmười;

Vậyhaysinhhóacơtrờilạthay!"[6].

Người Nghệ-an có truyện Cái hoa chanh (hay hoa khế) có nội dung khác

hẳn,trừhìnhảnhbàntaynắmlại.Mặcdầuvậynóvẫnchophéptaxemnhư

cùngmơ-típvớicáctruyệntrên:

Mộtanhchàngcướivợ,giữatiệccướibanđêm,cóhọhànghaibêncùngdự,

thìbỗngnhiêncógiấycủanhàvuavềbắtanhphảiđilínhthúngay,khơng

được chậm trễ. Hai vợ chồng mới khơng biết tính sao, đàng xin phép bọn

línhtránghươngchứcchomìnhmộtlátđểđưanhauragốcchanh(haygốc

khế)tựtình.Đoạnchồngtừgiãvợrađi.

Trong những ngày chồng vắng mặt, thì người vợ ở nhà có thai. Làng xóm

bắtvạngườiđànbà,lấycớchồngvừacướiđãphảiđingay,saolạicócon.

Người vợ thẹn thò khơng biết trả lời thế nào, đành chịu nộp vạ. Đủ ngày

tháng,sinhđượcmộtđứacontraimặtmũikhơingơ,nhưngbàntaylucnào

cũngcongónlại,aimởcũngkhơngđược.Saunămnămhếthạnlính,người

chồngtrởvề.Thấybàntayconnhưthế,anhngồilạikhẽvuốtra.Cũngnhư

các truyện trên, vuốt đến đâu tay cháu bé duỗi ra đến đó, khơng ngờ giữa

lòngbàntaycómộtcáihoachanh(hayhoakhế),tangchứngcholòngtrinh

bạchcủangườivợ[7].



Ngườichăm-pacótruyệnCongàtrắngvàchiếcnhẫnđồng, phần nào gần

gũivớimơtípcủatruyệnCáihoachanh,ởchỗtronglòngbàntaylàmộtđồ

vật chứ khơng phải dòng chữ, nhưng tiến triển của truyện lại có nét khác

biệt:

CặpThànhChớvàMơNaivốntừnhỏđượcbốmẹ-nơngdânnghèokhổướchẹnlàmthơnggia.Lớnlên,họcùngđếnởđợchonhàphúhộnhưngvẫn

unhauthắmthiết.Đểtỏlòngchungthủy,mộthơmhọlàmlễthềnguyền

mộtcongàtrắngcúngtrờivàbẻđơichiếcnhẫnđồngmỗingườigiữmộtnửa

đểlàmvậttin.ThấyMơNaiđẹp,contraiphúhộđịnhbắtvềlàmvợlẽ,bèn

đuổi Thành Chớ ra khỏi nhà. Thành Chớ lén đưa Mơ Nai đi trốn nhưng

khơngthốt.MơNaibịđánhđập,sầunãorồiốmthànhbệnhmàchết.Thành

Chớlúcấymồcơibốmẹ,đónmẹMơNaicũngbịnhàphúhộđuổivề-về

ni. Nhớ người yêu, một hôm Thành Chớ đánh đồng xuống âm phủ tìm.

Khigặp,họxinđượcphépvuaâmphủchoMơNaiđượcvềdươnggian.

TừđómẹMơNaikhơngchồngmàcóthai.TrongkhiđóThànhChớbịquan

bắt giam vì cho là tội phạm, người mẹ Mơ Nai đẻ được một đứa con gái,

càng lớn càng xinh, nhưng có bàn tay nắm lại như các chuyện trên. Thấy

nàng đẹp, nhiều người muốn lấy, nàng đặt điều kiện bất kể là ai hễ chữa

đượctaymìnhthìlấylàmchồng.Traitrongvùngthinhauđếnnhưngkhơng

mộtaimởđược.Mộthơm,mộtngườiănmàytừxaxinđếnchữa.Mặcdầu

bịbọncontraidèbỉu,ngườiấyvừachạmvàotaynàngthìtựnhiênngóntay

xòerađược.Tronglòngbàntaycơấylúcấycónửachiếcnhẫnđồng.Người

ănmàythấyvậycũngrúttrongngườiranửachiếckhác,đemsolạithìvừa

nhưin.ĐólàThànhChớ,baonămbịgiamchấplangbạt,naymớitrởvề.

Sauđóhaingườithànhvợchồng[8].

ĐồngbàoDaocótruyệnNghĩavợchồngcũnglàmộtdịbản,nhưngởđâycó



nhữngtìnhtiếtlạhơn,vàngaymơ-típchínhcủatruyệncũngkhơngphảilà

chữviếthaymộtvậtgìđótronglòngbàntay,màlàvếtsẹo:

Mộtanhchàngsaukhiđilínhthúmộtnămthìvợởnhàchết.Saubanăm

anh về, sắp tới chân núi quê nhà, chợt thấy bóng dáng một người đàn bà

giốngvợmình,lạigầnthìmất.Vềnhàmớibiếtlàvợđãchết,màbóngấy

chỉlàbóngma.Theodấu,anhcấtcơngđiquanhiềunơi,lộiquanhiềusuối

lạ.Tớimộtxóm,anhxinnghỉnhờ.Quangàymai,ơngcụchủnhàdẫnanhđi

nhậnmặtmộtphụnữtrongxómragánhnước,trongđótìmđượcmộtngười

đúnglàvợanh.Nhưngphảibằngcáchphunnướcvàomặtvợdoơngcụbày

cho,ngườivợmớinhậnrachồng.Sauđóvợđưachồngđixa,nhưngmặc

dầubằngnhiềucách,vợchồngvẫnkhơngthểnàolộiquađượcnhữngdòng

suốimới.Vợbènbảochồng:-"Chỉcòncócáchđầuthailàmkiếpkhácmới

nênvợnênchồngđược".Đoạncầmmộtcáikéo.Rồibiếnmất.



Chồng sau đó phiêu lưu mãi, lạc tới một vương quốc nọ, đi chăn trâu cho

nhàvua.Hồnghậuđẻđượcmộtcơngchúaxinhnhưngkhótính.Khikén

chồng,cơngchúacứđòixembàntaychàngtrainàođếnlàmrể.Đànơngtứ

xứđổvềhầukhắplượt,nhưngcơngchúavẫnchưatìmrangườimongđợi.

Chỉcònmộtngườichăntrâuchonhàvuađãluốngtuổikhơngcóướcmong

đượclàmphòmãnênchưadámtớithử.Nhưngđếnlượtchàng,cơngchúa

nhậnracáibàntaycóvếtsẹohìnhcáikéo(ởđâykhơngthấynhắcđếnvết

sẹo trong lòng bàn tay cơng chúa). Cơng chúa quyết định lấy làm chồng

trướcsựbựctứccủavuacha.Nhưnggiữatiệccưới,cơngchúađãhóaphép

làmchochồngtrẻlại[9].

Trong Liêu trai chí dị có truyện Chử Sinh cũng có hình ảnh bàn tay của

ngườitáisinhcóđềchữ,nhưngnộidungkháchẳncáctruyệncủata:



MộtngườihọTrầnđỗhiếuliêmcóngườibạnthânlàChửSinh.NhàChử

nghèomàTrần thìgiàu. Trầnthườngtrả tiềnhọc giúpđỡChử. Việcấy bị

ngườibốbiếtnênsauđóngướibốbắtconvềkhơngchohọcnữa.Thấythế,

thầyhọcbènniChửănhọccoinhưcon.ÍtlâusaubốTrầnchết,Trầnlại

theohọcvớithầycũ,nhưngsứchọccủaanhđãbịChửbỏxa.Đếnkỳthi,

Trầnlokhơngthểđỗ.Chửbèntìnhnguyệnđithaybạn.Hơmthi,Trầnbỗng

thấy có người dắt mình đi chơi, khi trở về thì nhằm vào lúc những người

trongtrườngthibướcracổng.TrầnnhìnChửthìthấybạntựahồkhơngphải

Chửmàdiệnmạolạigiốngmìnhnhưđúc.HỏithìmớibiếtChửđãlàma,lúc

nàyđangmượnxácTrầnđểđithaychobạn,ChửchoTrầnbiêtlànaymaisẽ

vềđầuthailàmconthầyhọc.Lúchaingườichiatay,ChửbảoTrầnviếtvào

lòngbàntaymìnhmỗibênmộtchữ"Chử".

Vềsau,Trầnđếnthămthầyhọccũ,vừagặplúcvợthầysinhcontrai,anh

mởbàntayđứabéquảthấycóchữ"Chử".

Sauhết,TruyệnNàngCâuDặccủaTrung-quốccũngđángxếpvàodạngdị

bảnngunthủycủacáctruyệntrên:

TheoHánVũcổsựthìnàngDặctừkhilọtlòng,bàntayvẫnnắmlạikhơng

mở ra được. Khi nàng lớn lên, Hán Vũ Đế nghe tin lạ bèn triệu đến xem.

Cũnggầnnhưcáctruyệntrên,khivuamóvào,bàntaycơgáitựnhiênmở

ra,nhưngkhácvớitruyệntrênlàtrongtaykhơngphảicóchữmàlạicóviên

ngọc"câu".Vuabènlấylàmvợ[10].



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

DUYÊN NỢ TÁI SINH

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×