Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
CƯỜNG BẠO ĐẠI VƯƠNG

CƯỜNG BẠO ĐẠI VƯƠNG

Tải bản đầy đủ - 0trang

CườngBạonghelời,cứtheocáchấyđểtrịThiênLơi.Bènlấyraumùngtơi

giãralấynướcrồihòavớidầuvừngthànhmộtthứnướcnhờnsềnsệtnhư

mỡ. Đoạn anh dùng thứ ấy rưới lên nóc lều, lại qt vào lá chuối gác lên

mái.Xongmọiviệc,anhnấptrongxótốingồiđợiThiênLơi.

Quảnhiênđêmhơmấy,ThiênLơicùngvớithầnMưathầnGióầmầmlao

xuống.VừađặtchânlênnóclềuCườngBạo,ThiênLơivơtìnhgiẫmphải

thứnướctrơn,trượtchânngãlănoạchxuốngđất.ThếlàCườngBạonhảyxổ

ra cầm gậy vụt lấy vụt để. Sa cơ, Thiên Lơi bị đòn đau, cố gắng lắm mới

nhỏmdậyđượcrồichạyvụtvềTrời.Trongkhihốthoảng,ThiênLôiđánh

rơi cả búa. Cường Bạo mừng lắm, nhặt lấy búa Thiên Lơi làm vũ khí tùy

thân.TừđấyđiđâucũngkhoevớimọingườirằngđãđánhngãđượcThiên

Lơirồi.

Về đến Thiên đình, Thiên Lơi chẳng những đau ê ẩm cả người mà còn bị

NgọcHồngmắngchomộttrậnnênthân.LậptứcNgọcHồngralệnhcho

vuaThủyphảitrừngayCườngBạovìhắnđãxúcphạmđếntướngnhàTrời.

VuaThủyvốncómộtlũbộhạrấtđơngvàđắclực.ThoạtđầuVuaThủygiao

cơng việc ấy cho Quận Rết. Quận Rết vâng lệnh bò đến chỗ nằm của vợ

chồngchàngđánhcá,chuivàotronggối,địnhđếnkhuyasẽracắnvàocổ.

TáoQnđượctin,vộibáochoCườngBạobiết.Anhbènbảovợnấumột

nồinướcsơirồiđemchiếcgốinhúngvào,QuậnRếtchếtkhơngkịpngáp.

ĐợimãikhơngthấyQuậnRếtvề,VuaThủylạisaiQuậnRắnlên.Biếthai

vợchồngCườngBạohayđiđáiđêmởsauhè,QuậnRắnbènnấpvàođống

rạgầnđó.TáoQnlạikịpthờimáchchoCườngBạobiết.Đêmấyhaivợ

chồnghaigậyđónđánhdậpđầuQuậnRắn.

Thấycảhaibộhạcóđikhơngvề,vuaThủyvơcùngtứctối,mớitìmđến

DiêmVươngkểchuyệnchonghevànhờbáothù.



- Hà ! Hà! Việc ấy chẳng có gì khó. Để tơi sai bộ hạ lên lơi cổ nó xuống

giamdướitầngngụcthứmườitámchonóbiếttay.Báccứntrí.

DiêmVươngnóivậy,lậptứcsaiQuậnCúlênlàmphậnsự.

QuậnCúlêntrầnđúngvàolúcCườngBạocònđangđiđánhcávắng.Đứng

trên nóc lều của Cường Bạo, Quận Cú kêu lên ba tiếng. Ngay lúc đó vợ

CườngBạonằmtronglềuthiếpđivàtắtthở.ChừngCườngBạovềthấythế,

vộivãđicầucứuTáoQn,TáoQnbảo:

-Anhkhéotay,hãylàmchotơimộtcáilồngchimchothậtđẹp.Tơisẽcó

cáchcứuvợanh.

CườngBạođanlồngkhơngmấychốcđãxong.TáoQnxáchlồngđimột

mạchxuốngcõiâmtìmđếnnhàQuậnCú.ThấycáilồngQuậnCúvuivẻ:

-KínhchàongàiTáoQn.Ngàiđiđâumàxáchcáilồngxinhthếkia.Ngài

cóthểvuilòngchotơixinđượckhơng?

TáoQnđáp:

-Thậtchẳngđánglàbao,tasẵnsàngbiếungươi.Nhưngtrướchếtngươihãy

vào lồng xem có vừa mắt khơng đã. Quận Cú khơng nghi ngờ gì cả, chui

ngayvàolồng.LậptứcTáoQnđóngsậpcửalại,bảo:

-Ngươibâygiờlàtùcủata.Tachỉchomởcửalàngươiđiđứt.

-CắncỏlạyngàiTáoQn.Xinngàisinhphúcthachotơi.



-Đượcthơi.Miễnlàngươichotabiếtcáchngươilàmchongườitachếtnhư

thếnào.Cứnóithậtđi,tahứasẽthả.

- Tơi có hai cái lưỡi: một lưỡi âm và một lưỡi dương. Hễ bao giờ tơi kêu

bằnglưỡiâmthìcóngườiphảichết,kêubằnglưỡidươngthìngườisốnglại.

-Ngươihãythèlưỡiâmrachotaxem.

QuậnCúvừahámiệngthèlưỡiâmthìTáoQnbènrútdaoxẻođứtngay.

ĐoạnTáoQnxáchlồngđigấplênnhàCườngBạo,bắtQuậnCúphảikêu

lênbatiếng.TiếngkêuvừadứtthìngườivợCườngBạotựnhiênsốnglại.

TáoQnmởlồngchoQuậnCúvề.

DiêmVươngtiunghỉukhithấytướngtàicủamìnhpháiđitrởvềthântànma

dại,bèntâubáolênNgọcHồngbiết.NgọcHồngchưabaogiờkinhngạc

vàgiậngiữđếnnhưthế.BènhạlệnhchovuaThủyphảihợpsứcvớiThiên

LơivàcácthầnMưa,thầnBãomaumaudângnướcchothậtcaolàmchovợ

chồngCườngBạochìmxuốngtậnđáybiển,lơicổđếnđểtrịtội.Đượctin,

TáoQnlạimáchchoCườngBạohay.CườngBạohỏikế,TáoQnbảo:

-VuaThủyvàthầnMưachỉgiỏivềnghềdângnướcđổnước;thầnBãovà

thầnGióchẳngquacũngchỉthổibạtđiđóđiđây.Hãychuẩnbịlàmchocái

bè thật chắc, như thế dù cho nước dâng đến tận đâu, bão thổi bạt đi đến

phương nào, cũng khơng làm gì được. Nhưng nhớ phải chuẩn bị cái ăn và

phảiđềphòngThiênLơiđánhlén.

CườngBạomộtmựctnlời.LúcvuaThủybắtđầudângnướcthìvợchồng

Cường Bạo đã ngồi trên một bè chuối, trên bè có dựng rạp bằng lá chuối

qtsẵnthứnướctrơnhơmnọ.Ngồiraanhcòncắmmỗigócmộtlácờvà

đặttrướcchỗmìnhngồimộtcáitrống,mộtcáichiêng.Lạicómangtheomột



congà.Chẳngbaolâu,nướcdânglênmênhmơngnhưbiểncả,ngậphếtlàng

mạcnúinon;mặtkhác,bãothổiđùngđùngmỗilúcmỗidữdội.Nhưngtrên

bè,CườngBạođãungdungphấtcờgiongtrốngchiêng.Lạigiụcgàtrèolên

nóclềugáylêntừnghồidõngdạc.Đoạnđứngdậymúalưỡibúalấyđược

củaThiênLơivànói:

-Phennàytaquyếtlênphátrờimộtchuyếnchơi!NgọcHồngđangngồiở

trênthiênđìnhchợtnghetiếngchiêngtrốngvanglừngvàtiếnghơhét,bèn

phái một thiên thần xuống xem thử là tiếng gì. Thiên thần nghe ngóng lúc

lâurồivềbáolàCườngBạođangchốngcựvớicácthần,vànhânnướclớn

đangđedọalênphácảthiênđình.NgọcHồngthượngđếsợ,bènphán:

-Thơi,kípbảoThủythầnlậptứcrútnướcngayđi,vàgọicácthầnkialập

tứctrởvềTrời,mặcchonómuốnlàmgìthìlàm,đểdịpkhácsẽhay.

Nhờvậy,CườngBạolạisốngnổnvớivợ.AnhcànguqTáoQnvà

khơngqnbiệnrượuthịt,thỉnhthoảngmờiTáoQnchèchén.

Nhưngmộthơm,trongkhiCườngBạođithămđồng,anhbỗngthấytừdưới

ruộngđilênmộtconcua.Cuadừnglạitrướcmặtanhgiươngmắt,giơcảhai

cáicàngđòikẹp.CườngBạohềhềnói:

-ThiênLơi,HàBá,taochẳngsợthay,thứmàytíhoncómấysứcmàdám

hỗn láo. Nói rồi co chân đạp một cái như trời giáng xuống mình cua; cua

chếtkhơngkịpngáp.NhưngCườngBạođâungờrằngcáicàngcuacómảnh

nhọn xóc vào chân mình, lâu dần da thịt thối loang ra. Vợ Cường Bạo lo

lắng, hết sức tìm thầy chạy thuốc, nhưng khơng kịp nữa. Chẳng bao lâu

CườngBạolănrachết.ĐólàbộhạcủavuaThủytheolệnhchủtìmcáchlên

trầnhạiCườngBạobằngchướckhiêukhích.



Người ta nói do việc Cường Bạo la hét, đánh trống chiêng, cho gà gáy,

chốngcựcácthầnvàlàmchoNgọcHồngphảiralệnhluibinh,nêntừđấy

vềsau,ThiênLơirấtsợtiếnggàgáy,cònvuaThủythìlạisợtiếngchiêng

trống,tiếnglahét.Mỗilầncósấmsétngườitabắtchướctiếnggàgáyđểcho

Thiên Lơi khơng dám bén mảng, hay khi bão lụt người ta thường gióng

chiêngtrốnghaylahétchoThủythầnphảitrốnchạy,hyvọngnhờthếnước

lụtcóthểmaurút[1].





KHẢODỊ





NgườiBắc-giangcótruyệnSựtíchơngBạoNgượcvốnlà dịbản của

truyệntrên,nhưngởđâytruyệnđãgắnbóvớiđặcđiểmđịalýcủamộtvùng:

Ngàyxưa,ởtrungtâmtổngTiên-bátcómộthònđálớngiốngthựckhí

củanữ,ngườitagọilàThạch-tỉnh(giếngđá).Tựnhiênmộthơmđánứtra,

xuất hiện một người đàn ông sức khỏe tuyệt trần. Không cha, không mẹ,

không thầy, không vua, ông thường làm chuyện ngược ngạo, đặc biệt là

khơngsợmộtai,nênthườnggọilàơngBạoNgược.

Cũngnhưchuyệntrên,BạoNgượcchỉthânvớithầnBếp.Ngườitakiệnơng

lênđếnTrời.TrờisaithầnSétxuốngđánh,nhưngmấylầnđánhđềuhụtvì

nhờ có thần Bếp mách nước (các tình tiết cũng tương tự như ở chuyện

CườngBạođạivương).Nhưngkếtthúccâuchuyệnlạikhác.Mộthômông

đi cày, đang cày bỗng cá cày gãy, ơng bèn đút ngón tay trỏ của mình vào

thay cho cá cày để thanh tốn nốt góc ruộng. Ở thiên đình, thần Sét thấy



khơngcódịpnàotốthơnthếnữa,bènnhảyxuốngđánhchết.Ngàynay,làng

Hạ-látcómộtkhubãi(ởtảngạnsơngCầu)rộngđộ200mẫu,tươngtruyền

đólàchỗcưtrúđồngthờilànơihàngngàyluyệntậpcủaơngBạoNgược.

Hìnhthếđấtđaiởđâygồghề,đấtchỗnàocũngnhưbịcàyxớilênkhơng

làmsaobằngđược.Nhờcónhữngchiếntíchđó,dânlànggiànhđượcbãiđất

vềđịaphậnmình,khơngđểlàngkhácchiếm[2].

Người miền Nam có truyện Sự tích cây tràm cũng là dị bản, nhưng lại có

nhiều tình tiết đặc biệt. Đại khái cũng có một anh chàng ngỗ ngược tên là

Tràm,chuyênmônnhờôngTáomàkhôngnhờvịthầnnàokhác.Cácthần

tức lắm, một hôm đem tội của anh tâu với Ngọc Hồng, Ngọc Hồng sai

"ThiênLơichunlộtda"xuốngtrịtội.ƠngTáobàychoanhlàmmộtcốt

người bằng nan giống anh như hệt, đoạn tráng bánh tráng (tức bánh cuốn)

dánrangồinhiềulớp,rồichuivàocốilậtúplạimànấp.ThiênLơixuống

thấycốtnantưởnglàtộinhân,bèntớilộtdanếmthửmộtmiếngthấyngon,

tức thì lột được bao nhiêu chén hết bấy nhiêu. Ăn chán, chạy về tâu với

NgọcHồng:"Tâubệhạ,nócóphép,thầnlộthếttầngdanàyđếntầngda

khác,nóvẫntrơtrơkhơngviệcgì".Lầnthứhai,NgọcHồngsaimộtThiên

Lơi khác xuống. Ông Táo bày cho anh kiếm thật nhiều gà chọi thả khắp

vườn,lạicộtlêncảnócnhànữa.ThiênLơixuống,điđếnđâucũngbịgàcủa

anhnhảylênđá,nênhoảngsợbỏchạy.NgườitagọilàThiênLơigàđá.Lần

thứba,NgọcHồnglạisaiThiênLơikhác.ThiênLơinàyvốnlàdânnghiện.

ƠngTáobàychoanhbàyđènbàngiữagiường.Thấycóđènbàn,ThiênLơi

sà xuống tiêm tiêm hút hút. Hút no ngủ qn. Anh chàng bèn từ chỗ nấp

chạyrarútlưỡitầmsétmàgiắtđầucánchổithayvào.Tỉnhgiấc,ThiênLơi

cầm chổi vung tít vài cái mới biết là đã mất búa, bèn hốt hoảng chạy về.

Nghelờitâu,NgọcHồngnổigiậnbèncáchchức.

CũngnhưtruyệnCườngBạođạivương,lầnkhácNgọcHồngsaiThủythần

dângnước,đồngthờicũngsaihaiThiênLơitrướccùngxuốngphụlực.Ơng



Táocũngbảoanhkiếmmộtchiếcthuyềnđặtcốtngườiđắpbánhtráng,xung

quanhcócácgàchọi,đằngmũithuyềnđặtmộttrốnglớn,mộtthanhla,hễ

thấynướcdânglênđếnđâuthìnổitrốngvàthanhlatớiđấy.Chuyếnấyhai

ThiênLơivốnđãsợsẵnnênkhơngdámđộngtay,vìvậyThủythầnchỉmất

cơngchẳngđượctíchsựgì.Thốtnạnanhmuamộtcongàluộclênđãiơng

Táo.Khơnghiểuvìlẽgìmàcómộtmiếngmềlàmónngonnhấtlạithiếu,

cònanhthìlạitưởngơngTáoăn.ƠngTáogiậnđểbụng,bèntâuvớiNgọc

HồngcáchtrịTràm.Thếlàmộthơmđangđichơi,anhbỗngbịthiênthần

bóp cổ chết, xác hóa thành cây tràm. Người ta bảo rằng cây tràm có lá

nghiêngnghiêng,mộtcạnhngoảnhlênhtrời,mộtcạnhngoảnhxuốngđất,đó

làdấuhiệucủasựbạothiênnghịchđịa[3].

NgườiNghệ-ancóchuyệnNgườihọctròkhơngsợTrờicũnglàdịbảncủa

cáctruyệntrên:

Một người học trò thơng thái từng vào Đường trong ra Đường ngồi, nổi

tiếng khắp nơi, nhưng tính thì khinh người báng thần, chẳng sợ một ai cả.

Một hôm anh thuê thợ đến dựng nhà. Ngày "phạt mộc", anh bắt thợ làm

đúngvàongày"thiênhỏađịahỏavớilạitrùngtang".Thợnói:-"Tơikhơng

dámlàm".Anhbảo:-"Cứlàm,tộivạtơichịu".SauviệcđóTrờigiận,bảo

Diêmvươngtrịtộianhhọctrò.Diêmvươngsaicúxuống.Cúđếnnhàanh

vừakêumấytiếng:-"Cúcú",anhnóingay:-"Kêuchiđócú?-cổthụvinh

hoa".

Cú bỏ đi. Diêm vương lại sai hét ma đưa lưỡi xấu ra kêu, nhưng mới kêu

đượcmộttiếngthìanhđãnóingay:-"Kêuchiđóhétma?-thámhoatiến

sĩ".Hétmathấtbạichạyvề.Lạiđếnlượtdủdỉ.Anhcũngnói:-"Kêuchiđó

dủdỉ?-thamnghịtriềuđình".Dủdỉcũngkhơnglàmgìđược.SauđóDiêm

vươngsaiquỷkéoqntới.Sẵncótổongtrướcthềm,anhmởnắpchoong

bay ra cắn. Quỷ bỏ chạy thục mạng. Thấy tình hình như vậy, Trời nói: -



"Nhưthếthìtaphảilêncaomàở"[4].

NguyễnVănNgọccókểchuyệnLàmgiườngchovợđẻ, trong đó cũng có

mộtnhânvậtkhơngsợthần,giốngtruyệnvừakể.

Mộtngườicóvợgầnđếnngàysinh,thấyxungquanhngơiđềnthànhhồng

lắmtre;bènbiệnmộtcáilễđếnđềnđểxintre.Anhkhấnxong,gieotiềnxin

âmdương.Thầnkhơngmuốncho,nênlàmcảhaiđồngtiềncùngdựngđứng.

Anhkianói:-"Thếlàthầnchochặtmộtcâyđàngtrướcmộtcâyđàngsau".

Bèncứthếchặtvềđónggiường.Thầntứcmìnhbèntìmcáchdọaanhta,chờ

khi giường đóng xong, làm cho giường chạy khắp nhà. Vợ sợ quá, nhưng

chồng bảo: - "Sợ gì. Người chỉ có hai chân còn muốn đi, nữa là giường

những bốn chân".Thần cụt hứng, liền sai chim dù dì (dủ dỉ) đến đậu trước

nhàkêulênmấytiếng.Thấyvợlạitỏýsợhãi,anhtanói:-"Dùdìkêuchi?

Tiếnsĩtrạngngun".Dùdìbiếtlàkhơngănthua,bayvề.Thầnlạisaiátma

(hétma)đến.Vợlạisợ,nóivớichồng.Chồngbảo:-"Átmakêuà?đađiền

đacốc".Átmalạibỏvề.Thấydùdì,átmakhơnglàmgìđược,thầnbènsai

qnđếnđịnhbắtcảhaivợchồng.Qntớivừalúcngườivợchạyvội,bị

ngã.Chồngbảođùa:-"LàngqngnhưThànhhồngmắcbẫy".Qnnghe

nóitưởnganhkiađịnhđánhbẫybắtcảthần,liềnrủnhauchạybiệt.Từđó,

thầnđểchohaivợchồngnổn[5].

NguyễnVănNgọccònkểmộtchuyệnkhácvềơngNaÁ,đạithểgầngiống

truyệnCườngBạođạivương,nhưngkhơngcótìnhtiếtchốngđốinhàTrời:

MấylầnbịtướngcủaDiêmvươnglênđịnhámhại,NaÁvẫnkhơngviệcgì.

Có lần Thủy thần dâng nước lên cao để giết vợ chồng Na Á, nhờ có bè

chuối,vợchồnghọvẫnvơsự.Tuyvậy,trầngianlúcđóbịmộttrậnlụtchưa

từngcó.Chođếnkhinướcrút,mnlồichếthết,chỉcònlạihaivợchồng.

Bấygiờkhơngnhà,khơngcửa,họphảinươngnáutrêncây.Vìthếcócâu:



Trờilàmmộttrậnlụtto,

ĐểchoNaÁphảibòlêncây.

Sauđóvợchồngsinhđượcnămngườicontrai,mỗingườiđimộtphương

kiếmăn.Mỗingườitìmđượcmộtvợ,sinhconđẻcháungàymộtđơngđúc.

Lồi người sau đó định xây một cái tháp thật cao để trèo lên thiên đình.

NhưngNgọcHồngsợhọlàmloạn.Bènkhiếnthiênthầnlàmchotiếngnói

củamỗingườimỗikhác.Vìthếkhơngaihiểuđượctiếngnóicủanhau,cơng

việcxâythápđànhbỏdở.Từđấytiếngnóilồingườimỗinơimộtkhác[6].

ĐồngbàoMườngcótruyệnRớtvàQuỷlàmộtdịbảncủatruyệnCường

Bạođạivươngnhưngchỉgiốngởphầncuối:

Rớtvừasinhrathìmẹđãchết,đượcmộtngườiđánhcáđưavềni.Người

ấychết,Rớtnốinghề.Mộthơmđicâu,mấylầnmộthũsànhnútkíncứmắc

vàolưỡicâu.Tứcmình,anhnémvỡhũthìcómộtconquỷbướcra,ngườicứ

mỗilúcmộttodần.QuỷchobiếtvìmìnhchọccongáiNgọcHồngnênbị

nhốtvàohũnémxuốngsơng.QuỷmấylầnbiếnhóađểdọaRớtnhưngRớt

khơngsợ,vìthếquỷphụcvànhậnRớtlàmanh.NhờcóQuỷ,Rớtdiệtđược

DaNơ,lấylơngmũivàtóccủamụlàmdâycâu,câuđượcnhiềutrâubạclợn

vàng,vàcũngnhờcómẹocủaQuỷ,RớtlấyđượcconNgọcHồnglàmvợ.

MộthơmNgọcHồnghóathânxuốngthămcongái,mớibiếtRớtlàmộtanh

làmruộngbìnhthường,liềntìmkếgiếtrểđểbắtconvề.Đếnđâygặptruyện

củata.Đầutiên,NgọcHồngsairắntrắngđigiếtRớt,Rắnnúptrongmàn

đợivợchồngvàongủsẽcắnchếtngườichồng.KhơngngờQuỷpháthiện

sớm,đánhmộtgậychếttuốt.LạisairắnđenđigiếtRớt.Rắnđenẩntrong

đốngtrođợiRớtcúixuốngthổilửasẽmổvàomắt,khơngngờđúnglúcấy



Quỷxúctrođiđổ,thấyrắn,bènchémchết.Khơngthấyrắnvề,NgọcHồng

bảomụVóxuốngtìmcáchgiếtRớtđểbắtvợ.MụxuốngthìRớtvàquỷcòn

bậnviệcởngồiđồng.Mụuốnlưỡikêubatiếng,vợRớtchết,quỷvộibay

lên đuổi theo. Đuổi kịp, bắt mụ trả hồn. Mụ uốn lưỡi kêu lên ba tiếng. Ở

dướitrầnnàngtiêntỉnhdậy.Cũngnhưtruyệntrêncủata,quỷhỏimụcách

làmnhưthếnào?Đáp:-"Tơivốncóhailưỡi:kêulưỡiđộcthìngườichết,

kêulưỡilànhthìngườichếtsốnglại".Quỷbảomụthèlưỡiđộcrồicắtđi,

đoạnthảmụvềtrời.Mụsợtộikhơngdámbayvề,bènvàorừng,kiếmănqua

ngày.Từđóbiếnthànhgàrừng(gàươi).NgườiMườngtrướcđâyvẫncho

tiếngkêucủalồigànàybáohiệucóngườichết.

Ngọc Hồng sợ quỷ và người lên làm loạn thiên đình, nên hóa phép nâng

trờilêncaohơnđểchocáchbiệtvớitrầngian[7].

ĐồngbàoTàycótruyệnNgườikếtanhemvớiquỷgầnnhưlàmộtvớitruyện

trên:

Chạ-chàngmồcơi-làmđượcmộtđámđấttrồngraunhưngbịmộtconquỷ

xuốngnhảynhótđểchữacáichânq,làmhỏngcảrau.Anhkhơngbắtđền

màcònkếtbạnvớinó.Lànhchân,quỷcùnganhđichơiđếnkinhkỳ.Nhờ

thuốccủaquỷ,anhchữamắtchomọingườimànổitiếng,rồinhờchữamắt

chocơngchúamàxinđượcsáuchiếc"lơngbùnhìn",dùngnó,anhcâuđược

ngựa vàng, con vật có phép ỉa ra vàng và biết bay. Lại nhờ quỷ, Chạ lấy

đượcvợ,vợChạrấtđẹplàmchoNgọcHồngthèmmuốnNgọcHồngbèn

saithiênsứxuốngđịnhbắtcóc,nhưngquỷcưỡingựaxuốngtrước,bảovợ

Chạxoanhọnồivàomặt,làmchosứgiảthấyxấuxíkhơngbắt,bỏvề,tâu

rằngvợChạqxấu.Khơngtin,NgọcHồngsaiThiênLơiđibắt.Nhờquỷ

xuốngbáotrướcvàbàycáchchổngđítlêntrời,làmchoThiênLơilấylàm

lạ,vềtâulàvợChạ"bịaichémmấtđầuvàbổđơingực".NgọcHồngvẫn

khơngtin,lạisaitướngMãngxuống.QuỷlạibáotrướcvàbàykếchoChạ



kế mời ăn cỗ trong có món củ ráy làm cho nó ngứa lưỡi. Tướng Mãng bị

quyến rũ vì sắc đẹp của vợ Chạ, nhận lời mời, nhưng chất củ ráy làm cho

hắnngứalưỡiđếnđiênngười.Quỷbảohắn:-"Đãthếthìcắtđiđểlàmgì

chokhổ".Tưởngthật,tướngMãngtựcắtlưỡimình,rồivìqđauchạyvề,

khơngnóiđượcnữamàchỉphátramấytiếng"qi,qi"(chonênngàynay

conmãngcònkêu"qi,qi").NgọcHồnggiậndữlạisaitướngHổmang

đibắt.Hổmangnấpvàonồichõ,chờđếnsángChạdậylấychõđồxơithì

nhảyracắn.Quỷlạimách.Sángdậy,Chạlấyvảibịtngaymiệngchõ,đem

gáclênlửa.Nóngq,Hổmangkêuvanxinthamạng,sẽkhơngdámlàmgì.

Chạmởchora,thìdaHổmangđãbịphồngrộplênvàđenthuivìámkhói

(chonênngàynaydaHổmangcòngiữdấuvết).ThấytướngHổmangthân

tànmadại,NgọcHồngbèncấtthânrađi.Khơngngờnóngnảyvộivàng,

NgọcHồngngãlộnnhàotừtrờixuốngđất,chếtkhơngkịpngáp.Thấyvậy

quỷ lên trời bảo các quan thiên đình: - "Nay Ngọc Hồng đã lấy được chị

dâutơi,ngàimêmẩnkhơngvềnữa.Ngàichotơilênthayngàiítlâu".Quỷ

đượclênngơi,đónvợchồngChạlêntrời[8].

TruyệnchàngmồcơicủangườiLàocũngtươngtựvớihaitruyệntrên:

ThaoKhăm-pha,mồcơinghèokhổởvớibà,mộthơmnghelờibà,đanmột

cáiđóđểbắtcáởsuối.Hơmsauđếnxemthìkhơngngờcómộtconcáochui

vàođó.Thấycáolạylụcxintha,hứaxinbáoơn,anhthươnghạibènthảra.

Lầnthứhaimộtconhổmắcvàođó.Vìhổcầuxinnênlạithả.Lầnthứba

mộtcontêgiác,lầnthứtưmộtconvoi,lầnthứnămmộtconmaPhiNọi,và

lầncuốicùngmộtconrắn.Chúngđềuđượcthavìanhthấychúnglạylụcvà

hứa báo ơn. Riêng voi tặng anh một chiếc ngà. Từ đó mỗi lần bà cháu đi

vắng,nàngtiênởtrongngàvoihiệnradọndẹpnhàcửavànấuthứcănrồi

biến đi trước lúc họ về. Sau đó Khăm-pha bất chợt đập vỡ ngà voi, buộc

nàngtiênphảiởvớimìnhlàmvợ.Thấynàngtiênngàrấtđẹp,mộtviênquan

đemviệcấybáovớivua(pha-nha).Vuabuộcanhnhườngvợkhơngxong,



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

CƯỜNG BẠO ĐẠI VƯƠNG

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×