Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
LÀM ƠN HÓA HẠI

LÀM ƠN HÓA HẠI

Tải bản đầy đủ - 0trang

-Vâng,chúngtơiđềunguymất.ĐãhainămnaycáibàthầnMưaácnghiệt

đãqnmấtvùngnày.Giácóailênđónhắcbàấyhộnhỉ.



TrầnCơngkhảngkháinóingay:

-VậythìtơixinđitìmthầnMưagiụcphảilàmmưasớmchobàconta!



Từ giã ra đi, Trần Cơng quyết tìm đến xứ sở của thần Mưa. Ơng trèo lên

nhiềunúi,lộirấtnhiềukhe,quarấtnhiềungàymàvẫnchưađến.Mộthơm,

TrầnCơngtrèolênmộtquảđồi.Mộtconvượngiàbịmắcbẫy,thấycóngười

đếnthìkêulên:

-Cứutơivới!Cứutơivới!

Ơngvộichạylạitháobẫychonó.Đượctựdo,vượnhếtlờicảmơnơng.Nó

hỏi:

-Ơngđiđâubâygiờ?

-TađitìmxứsởcủathầnMưa.

-XứsởcủathầnMưacònxađâylắm,ơnggiàrồilàmsaocóthểtớinổi?

- Dù xa bao nhiêu ta cũng quyết đi để giục thần Mưa phải mau mau cứu

vùngHạ-hòađangbịhạn.



-Thếthìđểtơibiếuơngmộtvật.

Vượnbènbảoơngngồichờ,rồichạyvộivàorừng,chốcsaunótrởlạivới

mộtcáigậycon.ĐưachoTrầnCơng,vượnnói:

-Cáigậycóphéprútđất,ơngcóthểđibấtcứnơinàocũngđược,chỉcầnnói

chỗmìnhđếnlàđủ.

TrầnCơngvuivẻnhậnmóntặngvật,cảmơnvượnrồibảogậy:

-Hỡithầngậy,hãyđưatađếnxứsởcủathầnMưa.



Tự nhiên ơng thấy mắt hoa lên, cây cối núi non hai bên như chạy rạt rất

nhanhvềphía sau,chỉ độnửabuổi làđứng lại.Ơngnhận thấymình đứng

giữamộtnơiquangcảnhlạlùng.Nhưngởcũngcóngườivàvậtnhưởtrần

gian. Ơng hỏi nhà thần Mưa, người ta chỉ cho ơng. Ơng gọi đến cổng. Có

tiếngnóivọngra:-"Aiđómờivào".



Bước vào nhà, ông thấy một bà già hom hem đang nằm trên giường. Ơng

hỏi:

-BàcóphảilàthầnMưakhơng?

-Phải.

-Tạisaobàđểchotrầngiancónhữngvùnghạnhánđếnnỗikhơngđủnước



màuống.Saobàácthế?Bàkhơngbiếtởhạgiớingườitarủabàhàngngày

hànggiờđấyư?



Bà già khơng nói gì, mời ơng ở lại khoản đãi cơm nước tử tế. Ở được vài

ngày vẫn khơng thấy bà làm gì cả, suốt ngày chỉ nằm rên khừ khừ, Trần

Cơnglạitớinhắc.Bàgiànói:

-Tavốncóphậnsựlàmmưaởtrầngian.Nhưngmấylúcnàytabịmộtác

chứngkhơngthểđiđâuđược.Tacóýchờcongáitavề,nhưngkhơnghiểu

saonóđichơilâuq!Naytrờicũngcólệnhtruyềnbảolàmmưa,tamuốn

cậyơnglàmhộ.

-Tơithìbiếtgìmàlàm.

-Cơngviệckểrakhơngcógìkhólắm,chỉcầnlàmtheolờidặnlàđủ.Ơng

nhìntrênváchkiacómộtcáibầu,nếuơngbằnglòngđi,tơisẽmúcnướcđầy

bầuchoơng.Bêncạnhbầucómộtnhànhlá.Chỉcầntrèolênlưngconsưtử

màngồichovững.Nósẽđưaơngđitớinhữngmiềnđãđịnhsẵn.Thếrồiơng

cứnhúngnhữngnhànhlávàobầumàvẩyxuống,nhưngphảivẩytừtừmới

được.

-Thếthìtơisẵnlònglàmgiúp.Bàcứsắmsửamọithứngayđi!



Bàgiàngồidậyrabểmúcđầybầunướcvàgọimộtconsưtửđếndặndò

mọi việc, Trần Cơng trèo lên lưng sư tử, một tay cầm bầu, một tay cầm

nhànhlá.Sưtửliệngmộtvòngtrênkhơngrồibayxuốnghạgiớilầnlượtđến



nhữngchỗlàmmưa.TrầnCơngnhìnxuốngthấymọivậtđềunhỏlitinhư

hạt bụi. Nhưng ơng lo lắng đến cơng việc đã hứa. Ơng bèn cầm nhành lá

nhúng vào bình rồi vẩy lia lịa. Nhìn xuống đã thấy một phía trời mịt mù.

Ơngđốnchắclàmưato,tronglònglấylàmthíchthú.Ơngcứlầnlượtvẩy

mãi,vẩymãi,mỗilầnđếnmộtchỗmới.KhiđiđếnvùngtrờiHạ-hòa,ơng

sựcnhớtớinhữnglờithanphiềnhạnháncủanhữngngườidânnơiđây,bụng

bảodạ:-"Taphảichohọthêmmộtítnướcđểbùvàonhữngcơnnắnghạndữ

dội,chứmưanhưthếchắckhơngthấmthápgì.Vàlạiđểđềnơnchohọđã

cứutakhỏichếtkhát".Bènkhơngvẩynữamàcầmcảbầudốcngược.Thấy

thếsưtửtỏvẻhoảngsợngốilạibảoơngdừngtay,rồiquaytrởvề.Chỉmột

lát sau nó đã về đến nhà. Bà già ra đón hỏi. Ơng thực thà kể lại đầu đi.

Ngheđoạn,bàgiàchépmiệng:

-Thơi,thếlàơngđãlàmhạingườitarồi.Ởchốnấybâygiờchắcchẳngcòn

mộtmốngnàosốngsót.

TrầnCơngnghenóigiậtmình,nhưngvẫnkhơngtinlờibàgiàlắm.Hơmsau

ơngtừgiãthầnMưaravề.Chiếcgậyrútđấtlạiđưaơngxuốngcõitrầnmột

cáchchóngvánh.ĐườngđiquavùngHạ-hòa,ơngdừnglạiđểxemthửthế

nào.Thìraởnơinàynhàcửa,câycối,ngườivàvậtđềuchẳngcònmộttígì.

Cảcáimơđấtcaocũngbịhóabằng,nếukhơngcóhònđálớnmàơngnằm

nghỉhơmnọcònlại,thìcơhồơngcứtưởnglàcõihoangvunàothưởtrước.

Ơngtặclưỡihốihận:

-Thậtcóaingờlàmơnhốhại[1].





[1]TheoBảnkhaithơnNgọc-sơn,xãXn-lâmvàlờikểcủangườiNghệan.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

147.HUYỀNQUANG



Vào thời nhà Trần có một người học trò trẻ tuổi ở xứ Bắc tên là Huyền

Quang.Nhàchàngkhơngđấtcắmdùinhưngchamẹchàngthìcốcơngcố

sứclàmthlàmmướncácnơiđểniconănhọc.KhiHuyềnQuangđến

tuổilấyvợ,chamẹdạmchomộtcơgái,conmộtnhàkhágiảtrongvùng.



Trảimấynămtrời,chàngđãtừngsêutếtvàđilàmrểbênnhàvợkhálàvất

vả.Chođếnngàygiađìnhsắmlễvậtxincướithìđộtnhiênbênnhàgáitrở

mặt,trảlễlạivàtừhơn.HuyềnQuanglấylàmbuồnlòngvìthóiđờitráotrở,

chàngcàngđaukhổhơnkhithấycơgáithuậnlấyngườicháuhọmộtviênan

phủsứ.



Sauđó,chamẹchànglạitìmchoconmộtđámkhác,nhưngcuộcnhândun

lần này cũng dở dang, chỉ vì nhà gái chê nhà trai khơng có mả làm nên,

khơng phải là nơi nương tựa. Vì vậy cho đến năm hai mươi tuổi Huyền

Quangvẫnmộtthânmộtmình.



Từ khi thất vọng về đường tình dun, Huyền Quang lại càng bấm chí về

đườngkinhsử.Nămhaimươituổi,chàngthiđậuởtrườngthiqnhà,rồi



vàothiđìnhđậulnTrạngNgun.



NghetinHuyềnQuangđậuTrạngNgun,cómấytayphúhộởquanhvùng

bắntinchocongáiđếntuổilấychồngkèmtheocảmộttưcơđồsộ.Mộtơng

quanlớnởkinhkỳcũngmờiquantânkhoavềtháiấpmìnhđểxemmặtcơ

con gái u tuổi vừa đơi tám. Tiếp đó, ngày chàng vào kinh bái mạng để

nhậmchức,mộtviênquannộigiámđếngặpriêngchàngvàrỉvàotai:

-Hồnghậuđangkénphòmãchocơngchúabađấy.NếuquanTrạngmuốn,

thìviệctốtđẹpnhấtđịnhphảithành.

Thấytínhđờinhưvậy,HuyềnQuangthan:



Khókhănthìchẳngainhìn,

ĐếnkhiđỗTrạngtámnghìnnhândun.

Thanđoạn,chàngnguyệnsốngsuốtđờisẽkhơnglấyvợ.Thếrồingườita

thấy chàng nhất quyết từ chối mọi hứa hẹn tốt đẹp. Nhưng cuộc đời danh

vọng của Huyền Quang cũng khơng làm chàng thấy vui lòng. Nhìn thấy

nhữngcảnhtượngxấuxatrongđámquantrường,chànglạicàngghêtởm.

TừđấyHuyềnQuangtỏrachánđời.Làmquanchưađượcbaolâu,chàngđã

đệđơnlênvuaxintừchứcđểđitu.Bấygiờchamẹchàngđãnốigótnhau

quađời.

Vua khơng thể nào bắt ép chí của chàng được. Huyền Quang tu hành rất



chămchỉ.Chẳngbaolâu,chàngđãthơngthuộctấtcảkhotàngkinhsáchcủa

nhàPhật.Rồiđó,nhờcóhọcvấnkhơngaibìkịp,HuyềnQuangđượcnhà

vua ban cho danh hiệu Quốc sư. Vua còn cho chàng trơng nom thư viện

Trúc-lâmvàchotrụtrìởmộtngơichùalớncaiquảnhàngmấynghìntăng

ni.Còníttuổinhưchàngđượctrởthànhmộtbậcgiáochủ,ngườiđờibấygiờ

coilàviệchiếmcó.

*

**

HồibấygiờvuaAnhTơngmớilênngaivàng.ThấyvịtổTrúc-lâmlàmột

ngườicòníttuổi,vuakhơngtinlàcóthểchịuđựngnổisựdiệtdụckhổhạnh.

- "Cứ đưa đến một cô gái đẹp, nhất định thế nào thầy cũng sa ngã". Nghĩ

vậy,vuacóýđịnhthửxemđạođứccủavịtổtrẻtuổinàynhưthếnào.Nhân

mấyngàyhồnghậusemình,vuachotriệutổvềkinhlàmlễcầusiêu.Sau

mấyđêmngày,cơngviệccầusiêuđãxong,trướckhichàngtrởvềchùa,vua

saibancho10lạngvàngđểđềncơngkhónhọc.HuyềnQuangkhơngtiện

chốitừđànhphảicầmlấy,nhưngchàngđâucóngờrằngcáibẫyđãbắtđầu

giươngrađểđợingườinhẹdạ.

Thếrồisauđóítlâu,vuachomộtcungnữnhansắcxinhđẹptênlàĐiểm

Bích, tìm cách đến chùa, nơi Huyền Quang trụ trì, bảo phải quyến rũ cho

bằngđược.VuacòndặnĐiểmBíchphảilàmsaolấyởsưthầyítnhấtlàmột

lạngvàngđưavềlàmtangchứng.

Lại nói chuyện Huyền Quang hôm ấy nghỉ tại một thiền trai cất trên một

ngọn đồi cách viện Trúc-lâm chừng vài dặm. Đây là một gian nhà nhỏ rất

tĩnhmịchmàvuasaixâychochàngđểnghỉngơisaunhữngngàygiảngkinh

mệtnhọc.Vàokhoảngtắtmặttrời,chútiểuđưavàomộtcơgáivẻmặthốt



hoảngnhợtnhạt,áoxốngtơitả.

-Bạchthầy,ngườinàybịcướpđuổivừagọicửakêucứu.

ĐólàĐiểmBích,lúcnàyđãcảitrangthànhmộtcơgáiqmùa.Nàngkhóc

sướtmướt,mộthaixinchùachoởtrọđêmnay.Nàngbịaracâuchuyệnbị

cơn đồ đuổi và phải chạy chốn vất vả như thế nào làm cho Huyền Quang

khơngthểnàotừchốiđược.Cuốicùngtheolệnhcủachàng,chútiểusắpxếp

choĐiểmBíchmộtchỗnghỉởphíangồithiềntrai.

SựviệcvừaxảyralàmchoHuyềnQuangthấytronglòngkhơngđượcn

tĩnh.Chàngđểchochútiểuđinghỉ,rồigiởquyểnkinhratụngniệmmãitới

khuya. Sắp sửa đặt lưng xuống giường, chàng bỗng nghe thấy tiếng rên rỉ

của người đàn bà. Chàng lại phải đánh thức chú tiểu dậy xem thử như thế

nào. Khi nghe nói người đàn bà muốn xin được vào nằm phía trong thiền

trai, vì ở ngồi khơng ngăn được sự sợ hãi, Huyền Quang lấy làm bối rối.

Nhàthìhẹpchỉcóbagian,nhânthânchỉcóhaithầytrò;cáctăngchúngđều

ởxakhơngtiệngọi.

Suynghĩgiâylát,HuyềnQuangbấtđắcdĩchongườiđànbàvàoởchỗtiếp

khách,cònmìnhthìluivàotraiphòngkhóacửalại.Nhưngvừachợpmắtđi

đượcmộtlúc,đãnghetiếngrênrỉởphíangồi.Chànglạingồidậycầmlấy

trànghạtvàquyểnkinh.Nhưngkhibướcrakhỏitraiphòng,quaánhđèndầu

lelói,chàngthấyngườiđànbànằmlõalồtrênbộván.Chàngbướcvộitrở

vàovàquyếtđịnhngồitrêngiườngtụngniệmchotớisángđểtránhsựcám

dỗ.Khơngngờgiữalúcnhữngtiếngtụngniệmvừacấtlên,thìĐiểmBíchtừ

phòngngồiđãchạyvào,sánlạingồibêncạnhchàng,nóinhữngcâucảm

ơnnhưnglạixenvàonhiềulờikhêugợi.

Biết người đàn bà này đến đây có mục đích khơng lương thiện, Huyền



Quangliềnnghiêmnétmặtlại:

-A-di-đàPhật.Nànglàai?Tạisaolạitìmđườngvàođâyđểquấyrốingười

tuhành?Nếukhơngmaumaucảitàquychính,tasẽhơhốnlênchomọi

ngườiđếncầmládắtrakhỏituviện.

ThấyHuyềnQuangkhơngphảilàhạngngườidễquyếnrũ,ĐiểmBíchđành

phảithayđổitháiđộ.Nàngchuyểnsangbộmặtrầurĩvàbịaracâuchuyện

đểgợilòngtrắcẩn.

-Thiếpvốnlàconnhàthếphiệt.Bốthiếplàmquanmộthuyệnởvùngbiển.

MùathángNămvừarồinhânđithuthuếđượcbanghìnquan,chodânphu

đài tải về kinh. Khơng ngờ bị bọn cướp đường đón lấy mất cả. Quan trên

thươngtìnhcho khấtđến cuốinăm.Hiện naybố thiếpđãthu góptư trang

mớiđượcchừngmộtnửa.Bởivậythiếpphảiđikhắpđóđâyxincácnhàtừ

thiệnkẻítngườinhiềuđểbùvàosốthiếu.Hơmnayđánhbạođếnđâyđịnh

xinhòathượngrủlòngthươngxótquncấpchoítnhiều.Nhưngthấycảnh

chùatơnnghiêm,nếunóithậtchưachắcđãđược,vìvậyphảidùngmẹonhỏ

để gặp hòa thượng, sau đó mới tỏ bày mục đích. Dám xin hòa thượng mở

lượnghảihàcứuvớtbốthiếpvàcảnhàthiếp.Thiếpnguyệnđưathânnữtì

hầuhạsuốtđời.

Nghenàngsụtsùikểlể,HuyềnQuangkhơngngănđượccảmđộng.Chàng

vộitrảlời:

-Nàngđừngcólolắnggìcả.Ngàymaitasẽtiếntriều,tâuvớivuaxintha

tộichochanàng.

SợHuyềnQuangvềtriềuthìviệccủamìnhkhơngđạt,ĐiểmBíchlạinói:



-Bạchhòathượng,việccủabốthiếpcònmaylàchưađếntaiThánhthượng.

Hòa thượng về tâu giúp cho thật là công đức vô biên, nhưng thiếp khơng

muốnvìviệcnhàthiếplàmphiềnhòathượngphảixuốngnúinhọcsức.

Huyền Quang sực nhớ tới mười nén vàng của vua còn bày ở trai phòng.

Chàngvộilấyrađưachongườiđànbàmàrằng:

-Tabiếunàngtấtcả,nàngđưavềmàchuộctộichocha!

*

**

Lạinóichuyệnkhitrởvềcung,ĐiểmBíchliềnđưanộpmườinénvàngvà

tâu đối với vua rằng mình đã cám dỗ đước con mồi. Để vua tin, nàng còn

đọclênmộtbàithơuđươngnóilàcủaHuyềnQuangđãngâmtặngmình

trướckhiphágiới.

Vằngvặctrăngmaiánhnước,

Hiuhiugiótrúcngâmsinh.

Ngườivừatươitốt,cảnhvừalạ,

MâuThíchCanàochẳnghữutình.

Nghexongcâuchuyệnvànhìnthấymấynénvàng,nhàvuathởdàihốihận:

-Chaoơi.Bậyq!Tađãlàmhạimộtvịtuhànhtrẻtuổi.Tựdưngvơcớđi

gàibẫy,nhấtđịnhconchimkhócóthểtránhđược.Biếtlàmthếnàobâygiờ?



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

LÀM ƠN HÓA HẠI

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×