Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
NGƯỜI DÌ GHẺ ÁC NGHIỆT

NGƯỜI DÌ GHẺ ÁC NGHIỆT

Tải bản đầy đủ - 0trang

mẹgọiconđẻvàobuồngriêngdặndò:-"Conơi!Conhãytìmcách"khử"

nóđi.Rừngnhiềuthúdữ,sứcconthìkhỏegấpđơinó,nếukhơnkhéovàkín

đáothìconchẳngsợtộivạgìhết!..."Ngườimẹcònrỉtai:-"Nếunómàsống

đượcthìmẹcontakhơngđấtcắmdùi...Cótrừđiđược,chúngtamớimong

sung sướng...". Văn Lang khơng muốn nghe lời mẹ, nhưng cũng khơng

muốnlàmphậtýmẹ,bèncứgiảtảngvânglờikhăngóirađi.Đếncửarừng.

VănLangnóithậtchoVănLinhbiếtmọiviệc,rồibảo:

-Mẹtơitrướcsaucũngtìmcáchhạianh.Vậyanhhãytìmcáchtrốnđi.Số

tiềnmuagỗanhhãycầmlấytấtcảmàtiêu.Đếnmộtlúcnàođóanhhãytrở

về,chúngtasẽsốngbênnhau.

KhiVănLinhđirồi,VănLanggiếtmộtconchólấymáubơikhắpnơi,rồi

trởvềnóichomẹbiếtlàmìnhđãhạthủVănLinhxong,mặtkhácnóivới

mọingườirằnganhmìnhđãbịhổvồmấttích.Xómlàngkhơngmộtainghi

ngờ.Ngườidìghẻcholàmưucủamìnhđãđạt,từđấykhơngcònlolắnggì

nữa.



*

**



LạinóichuyệnVănLinhđaukhổtừgiãVănLangrađi.Mộtthânmộtmình

chưa từng rời khỏi nhà bao giờ nay bơ vơ giữa một nơi xa lạ, chàng ngập

ngừngkhơngbiếtđiđâu.Loanhquanhmãi,cuốicùngmộtđêmnọchànglại

lầnvềmồmẹ,nằmúplênmộthankhócrồingủqn.Ởdướimồ,mẹchàng



thươngconq,bènhiệnlênthànhconchimphượnghồnglớnấpconvào

đơicánh.Thấytrờisắpsáng,phượnghồngdùngchânquắplấyVănLinh

rồibayđirấtxa.Từmộthònnúicao,phượnghồnghạcánh.Tỉnhdậy,Văn

Linhsửngsốt,nhưngphượnghồngđãnói:

-Talàmẹcon.Conhãyởđâychớvềmànguyhiểm.Rồihàngngàymẹsẽ

đếnvớicon.

Nói rồi phượng hồng hóa thành nhà cửa và mọi đồ ăn thức dùng để Văn

Linhănởtạiđấy.Sợconxaonhãnghọctập,phượnghồnglạimangsáchvở

tới cho con ơn luyện. Ban ngày phượng hồng biến đi, nhưng đêm lại, nó

bay đến chỗ Văn Linh ở để bảo vệ chàng. Tờ mờ sáng nó còn gáy lên để

đánhthứccondậyhọc,rồimớichịucấtcánhbayvề.

Bấygiờởphíadướinúicómộtxómdâncưrảirác,trongxómcónhàmộtcơ

congáitênlàNgọcChâu.NgọcChâuđẹpnhưhoamàchưacóchồng.Nàng

cómộtngườiđầytớgáitênlàHồng.Haingườisốngnươngtựavàonhau,

lấy nghề dệt vải ni thân. Từ dạo Văn Linh đến ở trên núi, hai thầy trò

NgọcChâulấylàmlạkhơnghiểuvìsaotrênnúitừxưavắngbóngngười,

thếmàlúcnàycứmờsángkhihọngồivàokhungcửiđãnghetiếngchim

phượnggáy,rồinghetiếnghọctròhọcsangsảngchođếnsáng.

Mộthơmgàgáycanhnăm,NgọcChâugiảcáchlàmtắtđốngnhấmđểbắt

nàngHồnglênnúixinlửacủangườihọctròbấygiờđãcấttiếngđọcsách.

HơmấyVănLinhdậysớmthắpđènngồihọc,bỗngnghecótiếnggọicửa.

Chàngmởcửarathìlàmộtcơgái.Saukhicholửa,anhhỏivaycơgáimột

hũdầuvìdầunhàmìnhđãcạn.NàngHồngchỉnhàđểanhxuốnglấy.Nhờ

đóVănLinhlàmquenvớiNgọcChâu.Thếlàchàngđãcóbạnxómgiềng,

tốilửatắtđèncónhau.Từchỗquennhauhọmuốnđượcnênvợnênchồng.

Một hơm, Ngọc Châu mời chàng về ở cùng mình một nhà để tiện bề đèn



sách.Đượcconbáotin,chimphượnghồngmangtớichoáoquầnvàtiền

bạc.Rồiđónókhơngtrởlạinữa.Đámcướicửhànhđơngiảnnhưngcũngrất

vui.Từnaybênanhđọcsáchbênnàngquayxa,cảnhđầmấmấykhơngai

hơnđược.Saunămnămhọcthànhtài,VănLinhquảylềuchiếuđithi.Đậu

trường hương, chàng vào kinh quyết tranh đua ở trường hội. Chàng sung

sướngkhingheloabáocótênmìnhởbảngtiếnsĩ.Hơmvinhquy,cờquạt

chiêngtrốngvàqngiarầmrộkéovềq.Thấyanhvinhhiểntrởvề,Văn

Langhếtsứcmừngrỡ.Trongkhiấyngườidìghẻnghetinđộtngộtkhơng

kịptrốn,bènchuixuốngnấpdướigậmgiường.Nhưngvìqsợhãimụđã

vỡmậtmàchết,hóathànhcondế[1].





KHẢODỊ





MộttruyệnnhanđềlàTấtsuấtbithu(dếsầumùathu)củatacũngnóiđến

sựtíchcondế:

NgàyxưacómộtngườicongáinhansắcvànếtnatênlàNguyệtDiệu.Cơ

đóngcửakénchồng.Nămhaimươisáutuổi,mộtngườihọctròhaychữtên

làChiếmKhơitớihỏilàmvợ.Nàngthuậnlấychàngvàhaingườisốngmột

cuộcsốngêmđẹp.

NhưngchỉđượcmộtnămthìtựnhiênChiếmKhơilănrachết,lạichếtvào

thángTám.NguyệtDiệuhếtsứcđauđớn,ngàyđêmthankhócrấtthảmthiết.

Nànglủithủimộtmìnhkhơngchịuchuyệntròcườinóivớiai.Saubanăm

hếttangtiếngkhócvẫnkhơngtắt.RồimộthơmNguyệtDiệutựnhiênhóadế



lạicàngdadiết[2].



[1]TheolờikểcủangườiHà-tĩnh(sưutầmcủaMạnhSàoQuanvàNguyễn

VănNghĩa).

[2]TheoSê-ơng(Chéon),BSEI(1890).



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

146.LÀMƠNHĨAHẠI



XưacóTrầnCơnglàngườicólòngsốtsắng.Aicóviệcgìnhờvả,ơngđều

sẵnsàng.Trongđờiơng,ơngđãtừngđilạinhiềunơi,đếnđâucũnghếtlòng

giúpđỡngườinguykẻkhómàkhơngquảnngại.



Một hơm Trần Cơng vai đeo đãy, tay chống gậy tới vùng Hạ-hòa. Ở đây

đangcónạnhạnhán.Trờinắngchangchangnhưthiêunhưđốt,ruộngnứtnẻ

hết.Trảiquamộtđoạnđườngdài,ơngthấykhátkhơcổnhưngđimãivẫn

khơnggặpmộthàngqnnàocả.Ơngghévàomộtnhànọởbênđường.Cả

nhà đều đi vắng. Nhìn vào chum vại, ơng thấy khơ kiệt. Vào nhà thứ hai

cũngvậy.Ơngvộiđitìmgiếngnhưngkhơngthấyđâucả.Ơngbèntrèolên

mộthònđáđứngđểtìmaohồ,nhưngbaonhiêuaohồđềukhơrơngrốc.Mãi

saumớithấymộtđámđơngđanglúihúichắtmạchởmộtvũngnọ,ơngvội

tìmđếnnơi.Gặpmộtngườicầmbìnhnước,ơnggọixinuống.Uốngxong,

TrầnCơngtỉnhraliềnhỏi;

-Mayq,nếukhơnggặpơng,cólẽtơichếtmất.Khơngngờởđâyhộtnước

lạihiếmđếnnhưvậy.



Ngườikiađáp:



-Vâng,chúngtơiđềunguymất.ĐãhainămnaycáibàthầnMưaácnghiệt

đãqnmấtvùngnày.Giácóailênđónhắcbàấyhộnhỉ.



TrầnCơngkhảngkháinóingay:

-VậythìtơixinđitìmthầnMưagiụcphảilàmmưasớmchobàconta!



Từ giã ra đi, Trần Cơng quyết tìm đến xứ sở của thần Mưa. Ơng trèo lên

nhiềunúi,lộirấtnhiềukhe,quarấtnhiềungàymàvẫnchưađến.Mộthơm,

TrầnCơngtrèolênmộtquảđồi.Mộtconvượngiàbịmắcbẫy,thấycóngười

đếnthìkêulên:

-Cứutơivới!Cứutơivới!

Ơngvộichạylạitháobẫychonó.Đượctựdo,vượnhếtlờicảmơnơng.Nó

hỏi:

-Ơngđiđâubâygiờ?

-TađitìmxứsởcủathầnMưa.

-XứsởcủathầnMưacònxađâylắm,ơnggiàrồilàmsaocóthểtớinổi?

- Dù xa bao nhiêu ta cũng quyết đi để giục thần Mưa phải mau mau cứu

vùngHạ-hòađangbịhạn.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

NGƯỜI DÌ GHẺ ÁC NGHIỆT

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×