Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
CON CÓC LIẾM NƯỚC MƯA

CON CÓC LIẾM NƯỚC MƯA

Tải bản đầy đủ - 0trang

-Xinanhthachotơi!Nếuanhcầndùngtiềnnongthếnào,tơixinchạyđủ

số.

Nghĩanói:

-Taonóithậtchomàybiết,taomuốnlấyvợmàynhưngnếuđểmàysốngthì

taolàmsaomàlấyđược.Vậytaophảigiếtmày.Màycócònđiềugìtrốilại

thìchocứnóiđi!

Ântrướccònvanlạymongbạnhồitâmnghĩlại,nhưngsauthấykẻthùcủa

mìnhđãnhấtquyếtq,dùcónóihếthơicũngkhơngthểlaychuyểnlòng

langdạsóicủahắn,nênanhnghiếnrăngchửirủahắnthậmtệ.Giơcâybúa

lên,Nghĩanói:

-Màycứnlòngmàchếtđi!Mỗinămtớingàynàytaosẽlàmlễcúngcho

mày!

Nghĩa định giáng lưỡi búa vào giữa đầu Ân, nhưng cặp mắt đau thương

nguyềnrủacủaÂngiươngtolêngặpđơimắtcủahắnlàmhắnrợncảngười.

Hắnnghĩ:-"Khơngcầngiết,nócũngphảichết.Khơnglọtvàohàmcọpthì

cũng hết thở vì đói khát mà thơi. Chả có ma nào dám bén mảng tới chốn

rừngsâunúithẳmnàylàmgì".Nghĩthế,hắnnémbúa,đemÂntróigiậtcánh

khỉvàomộtthâncâycholồicọpbeothườngđiquađâykếtliễuhộmình.

Xong,NghĩatrởvềnóidốivớivợÂnlàchồngchịcònvàorừngsâukiếmgỗ

mấyhơmnữasẽvề.

Haihơmsau,NghĩalạilênchỗÂnbịtróixemthửđãchếtchưa.Từđàngxa

nhìntới,NghĩathấyÂnvẫncòncựa,màđầuthìhơingẩnglêncao.Hắnngạc

nhiêntựhỏithầm:-"Nóđanglàmcáigìmàlạingẩngđâulênnhưthếkia



nhỉ?".VừalúchắnnhậnracáilưỡicủaÂncứtừnglúclạithèrangồi.Thì

ravìkhátqnênÂnđãlàmnhưvậymonghứnglấynhữnggiọtsươngmai

rơitừlácâyxuống,hyvọngduytrìsựsống.

Nghĩa trở về. Hai hôm sau hắn lại lên nữa. Hắn trơng thấy rõ ràng Ân đã

chết,đầugụcxuốngngực.LầnnàyNghĩavềrấtntâm.Nghĩaphaolêncái

tinrằngÂntựdưngbỏmình,bỏqhươngđilàmănởphươngxakhơng

tưởnggìđếnvợconlàngnướcnữa.

ThếrồiNghĩathỉnhthoảnglaivãngđếnnhàvợÂnlàmbộhỏithămtintức

chồng nàng. Thấy nàng túng thiếu, hắn làm bộ hào hiệp giúp đỡ khi năm

quan,khibaquankhơngtiếc.Tronglúcchồngđixa,lạiđượcbạnchồngtận

tâmsănsóc,vợÂnrấtcảmđộng.Nàngchưatừngthấycómộtngườinàolại

tốtbụngđếnthế.ChođếnngàycáitinÂnbịlũcướpởbiêngiớigiếtchết

trongxórừngđếntainàng,thìnàngthấykhơngthểnàolìaNghĩađượcnữa.

Rồisauđókhiđoạntang,haingườilấynhau,vàđưanhauvềqhươngcủa

NghĩaởmộttỉnhxangồiBắc.



*

**



Haingườiănởvớinhauthấmthoắtđãđượcchínmườinămtrời.Chồngvẫn

khơng thổ lộ gì với vợ, mà vợ cũng khơng ngờ vực gì người chồng mới.

Nghĩabâygiờkhơngphảivàorừngđốngỗnữamàlàmộtơngláibnbè



giàucó:nhàlimsângạch,kẻhầungườihạ,cuộcsốngrấtdễchịu.

Mộtbuổichiềuhètrờimưaphùn,haivợchồngcùngngồiăncơmdướimái

hiên.BỗngnhiênNghĩatrơngthấymộtconcócđangchốngchânbòlạigốc

cây cau, dựng đứng người lên, thè lưỡi để hứng lấy những giọt nước mưa

bayquađầu.HắnsựcnhớtớicáilưỡicủaÂnmộtngàyxaxơinàocũngthè

rahứnglấynhữnggiọtsươngnhưconcócbâygiờ.TựnhiênNghĩabậtra

mộttiếngcườighêrợn.Ngườivợbngđũasửngsốtnhìnchồngvàtòmò

hỏichồng.

-Anhnghĩgìmàcườithế?

Hắntrảlờingậpngừng:

-Nhìnthấyconcócliếmnướcmưatơisựcnhớtớingàyxưa...

Biếtmìnhlỡlời,Nghĩadừngcâuchuyện.Thấyvậy,vợtòmòhỏigặng.Hắn

giấuquanhnhưnggiấumộtcáchvụngvề.Vợngờchồngcótìnhdunvụng

trộmgìđónênlạicànghỏidồn.Câuchuyệncuốicùngbiếnthànhmộtcuộc

cãivãgiữahaivợchồng.

Nghĩabụngbảodạ:-"Vợmìnhănởvớimìnhđãngầnấynămtrời,từnghèo

khổđếngiàucó,vậythìdùcóbiếtrõcâuchuyệnkia,hẳncũngchảphànnàn

gìmình,màbiếtđâulạichẳngthươngmìnhhơnvìthấymìnhphảivượtqua

lắmnỗikhókhănmớiđếnđượchạnhphúcngàynay".Nghĩthế,hắnliềndặn

vợgiữkíncâuchuyệnsắpnói,rồithuậnmiệngkểtoạcratấtcảmọiđiềubí

ẩnngàyxưa.

Ngườivợngồinghetrởnêntrầmngâmnlặng.Nàngthấykẻngồitrước

mặtmìnhkhơngcònlàlồingười.Tấtcảlòngtửtế,sựâuyếmcủagiốngsài



langấytừtrướctớinaytồnlàgiảdối.Nàngthươngxótngườichồngu

qchỉvìđứabấtlươngphảnbạnmàchếtmộtcáchoankhốc.Tuykhơngtỏ

tháiđộgì ngaynhưng tronglòngnàng cócả mộtđốnglửa đangngày một

bốclênngùnngụt.

Một hơm nhằm ngày giỗ Ân - ngày giỗ mà Nghĩa vẫn không quên bày lễ

cúng hàng năm như lời hứa - người đàn bà đi chợ mua rượu thịt về cúng

vong hồn người bạc mệnh. Sau khi lễ tất, hai vợ chồng cùng ngồi vào ăn.

Nàngcốchuốc choNghĩa uốngthậtnhiều. Khiđứa gianácđã thậtsự say

gụcxuốngchiếu,nàngtróichặthắnvàogiường.Rồicầmmộtcondaobầu

đãmàisẵn,nàngrạchbụnghắnlấyquảtimbỏvàođĩa,đặtlênbànthờcúng

chồngmộtlầnnữa.

Đoạnnàngđếncơngđườngtựthú[1].





KHẢODỊ





ĐồngbàoCham-pacótruyệngiốnghệtvớitruyệntrênvềkếtcấuvàvềhình

tượngconcócthèlưỡi.

Cóhaingườithanhniêncùngmộtlàng:mộtngườitínháchaygâygổ,khơng

aichơivới,cũngkhơngngườiđànbànàochịulấylàmvợ;mộtngườihiền

lànhhaygiúpngườithìcảlàngaicũngmến.Sauđóngườihiềnlấyvợ.Vợ

chàng là một cơ gái xinh trong vùng làm cho anh chàng kia ganh tị. Vợ

chồngsauđósinhđượcmộttrai.





Mộthơmngườiácrủngườihiềnvàorừngsâuđàoconkỳnhơnglàmthứcăn.

Mãi mới tìm được một hang, nhưng đào rất mệt vì hang lắm ngóc ngách.

Người ác đào được một hồi kêu mệt, nghỉ tay nhường cho người kia đào.

Hiền cố công đào mãi, lúc bắt được con kỳ nhông là lúc sức đã kiệt. Vừa

nằmxuốngthìanhbịngườibạnácxơngtớitróivàogốccâyvànhétcỏvào

mồm, nhưng cũng như truyện của ta, hắn để vậy cho chết chứ khơng giết

ngay.Vềđếnnhà,hắnnóilàbạnbịhổvồ.Thếrồihắncũnglàmbộthương

xót,chucấpchovợconbạn.Đượcmấybữahắnlạilênrừng,thìthấyngười

bị trói đã nhè được cỏ ra khỏi mồm và đang thè lưỡi. Thấy người ác đến,

ngườihiềngậtđầuraýxintha,nhưnghắnlắcđầunói:-"Vợmàysắpvềtay

tao,taokhơngthểđểmàysốngđược!"Nóirồibỏvề.

Banămmãntang,hắnlấyđượcvợbạn.Mộthơmthấymộtconcócthèlưỡi

hắn cũng buột miệng nói câu nói làm cho vợ nghi ngờ, hỏi gạn mãi. Sau

cùnghắnnghĩrằngvánđãđóngthuyềnnóiracũngchẳnghạigì,nêncũng

thúthậtvớivợ.Vợđemviệcấytrìnhlàng;làngbắthắnđưađườngvàotìm

hàicốtngườibạcmệnh.Rồiđó,làngtróihắnlại,làmđuốcchongườiđànbà

đốtlàmđámchochồng[2].

Đồng bào Ha-lang có truyện Sự tích núi Yang-kơ (đầu thần) hay là truyện

Đầunóvỡrồicũngcónhữngnétgầngụivớihaitruyệntrên:

Cóhaingườibạnchơithânvớinhau.Mộtngườicóvợđẹpvừamắtngười

kia.Ngườisaunàybènnảyâmmưuhạibạnđểđượclấyvợbạn.Mộthơm

haingườirủnhauđisăn.Đếnmộthònđácaotrênđỉnhnúi,têngianácxui

bạntrèolênđểnhìnxangắmcảnhchothíchthú.Ngườikiatrèo,khơngmay

bịtrượtngã,đầuvavàođá;hắnreolên"Đầunóvỡrồi!"rồibỏbạnlạimà



về, báo tin cho mọi người biết rằng bạn đã chết. Sau đó hắn lấy vợ bạn.

Nhưngkhácvớihaitruyệntrênlàngườibạnlạikhơngchết,nhờcóthầnkịp

thờigiúpđỡnênchỉbịthương,sauđómòmẫmlêvềđếnmộttúplềuđược

ngườiởđâychữachạy,chămsóchơnmộtthángthìlành.Trởvềthấybạnđã

chiếmmấtvợ,ngườiấyđánhbạnvỡđầuchết,rồiđuổivợđi,bắtphảiphạt

vạchomình.Nayhònnúiấycònmangtên"Đầunóvỡrồi",haylàYangkơ[3].



[1]TheobáoTràngan.

[2]TheolờikểcủađồngbàoPhú-n.

[3]TheoTruyệncổTây-ngun.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

142.THẦYCỨUTRỊ



Ngày xưa có một anh học trò cơi cút hiền lành. Nghe tin ở một tỉnh Đàng

ngồicómộtơngthầynổitiếngtàicaohọcrộng,ngồi"báchgiachưtử",

các mơn "nhâm, cầm, độn, tốn" thảy đều tinh thơng, anh học trò liền để

ngườivợtrẻởnhà,cốlặnngòinoinướctìmđếntậnnơitheohọc.Họcđược

banăm,mộthơmanhbỗngnhớtớivợbènxinphépthầytrởvềthămq.

Thầybảotròngửabàntaychoxem,xemxong,thầybảo:

-Convềlầnnàylànhítdữnhiều,khơngnênconạ!

Tuyngườihọctròvânglời,nhưngthầythấyvẻmặtanhtakhơngđượcvui

việchọccóphầntrễnải,nênsauđóítlâu,thầylạibảo:

-Nhưchíconđãquyếtthìconcứvề.Consẽgặpmộtsốtainạn,đểtađọc

chonghemấycâunày,connhớkỹlấyvàtheođúngthìmớitránhđược:

Gặpđìnhchớtới,

Gặpthơmchớgội,

Gặpgàchớđuổi,

Ba,Bốn,Sáuchớhỏi[1].





Anh học trò nhẩm lấy thuộc lòng và từ giã thầy ra về. Đi luôn mấy ngày

đường, một hôm anh bỗng gặp một trận mưa lớn, lúc ấy anh đang đi giữa

mộtcáiđồivắng,anhvộivãbướcmauđểtìmchỗnấp.Vừahaytronglùm

câytrướcmặt, anhthấy thấpthốngcó mộtngơi đìnhcổtrong đócó mấy

ngườiđangẩn mưa.Anh cocẳngchạy tớinhưng lúcsắptới nơibỗng sực

nhớtớilờidặnđầutiêncủathầynênanhdừnglại.Nhữngngườinấptrong

đìnhgọirốirít:

-Anhkiachạyvàomaukẻoướt!

Anhthủngthỉnhđáp:

-Thầytơiđãdặnkhơngđượctrútrongđình,bàconhãyrađikẻonguy.

Mọingườiđềucườikhithấyanhcứđứnggiữamưagiómàkhơngchịuvào.

Nhưngchỉmộtchốcsauđìnhbỗngdưngđổxuốngrầmmộtcáimấyngười

nấptrongđó đềuthiệt mạng.Anhhọc tròchỉ cònbiếtnhỏ nướcmắt khóc

chonhữngngườixấusố,rồilạitiếptụclênđườngvềnhà.



Lạinóichuyệnngườivợcủaanh,saukhichồngđihọcvắng,ởnhàtằngtịu

vớimộtgãtraikhác.Haingườisaymênhauvàđiềuướcmuốncủahọlàlàm

saolấyđượcnhaumớithỏadạ.Cuốicùnghọtrùtínhchỉcótìmcáchkhử

anhchồngcủaảkiađithìmớicóthểsumhọpvớinhaulâudài.



Thấychồngvề,vợlàmbộmừngrỡrồirít.Chuyệntròđượcmộtchốc,vợđòi



đichợđểsắmcáiăn,kỳthựclàchạyđếnnhàtìnhnhânbáotinchoybiếtđể

yđịnhliệu.Anhtìnhnhânbảongườiđànbà:

-Vềnhớnấunướcbồkếttrongđóbỏvàomộtítláthơmchonógội.Đêm

đếntasẽcócách.



Vợ trở về nhà nên cứ y kế nấu nước thơm cho chồng gội đầu. Hắn bảo

chồng:

-Mìnhuqcủatơiơi!Hãytắmgộithayáoquầnđikẻođiđườngbao

nhiêungàybụibặm.Tơiđãnấusẵnbồkếtnướcthơmchomìnhđây!

Chồngnghenóiđếnhaitiếng"nướcthơm"thìgiậtmình,sựcnhớtớilờidặn

thứhaicủathầy,bènchốitừkhơnggội.Vợcốdỗdànhđơibalần.Thấyvợ

nàimãi,chồngkiếmcáchnóichovợkhỏiphậtlòng:

-Ngàyhơmquakhiđiquabếntơiđãtắmgộisạchsẽ,mìnhđừngcólogì

chotơicả.

Vợthấynóikhơngđượcmàđổđithìtiếccủa,sẵnđầutóclâungàychưagội,

cuốicùngđànhdùngnướcấygộiđầuchomình.

Đêmhơmấy,khihaivợchồngđangngủsay,thìngườitìnhnhânlẻnđếnbên

giườngtaycầmmộtcondaosắc.Tuyđêmhơmtốitămhắncũngtìmracái

đầuthơmmộtcáchdễdàngvàdùngdaocắtcổêmthắmvàmaulẹ.Khigiết

xong,hắntoangọitìnhnhândậyđểcùngmìnhkhiêngxácvứtxuốngsơng,

nhưngbỗnghắnnhậnralàmìnhđãgiếtnhầmngườiu.Sợq,hắnbèn

nhanhchânthốtrakhỏinhà,maylàmsaokhơngmộtaibiếtcả.



Anhhọctròngủmộtgiấcmêmanmãiđếnsángmớitỉnhdậy.Anhhếtsức

kinh ngạc khi thấy vợ mình đã đầu lìa khỏi cổ. Anh vội kêu cứu ầm lên.

Làngxómđổtớirấtđơng.Anhkểhếtmọiviệc.Cómấyngườiđồrằnganh

nàyđãtựtaygiếtvợrồibàychuyệnlalàngđểđánhlừamọingười.Bọnhào

lýkhơngcầnphânbiệtphảitrái,saiđónggơnganhlạivàgiảilênquan.

Saunhữngngàytrakhảo,anhhọctròvẫnmộtmựckhairằngmìnhkhơng

cancớgìlàmhạivợcả.Vảchăng,nếuđãđịnhtâmgiếtvợthìtrốnđi,dạigì

màkêulàngtới.Nhưnganhcũngkhơngcócáchgìđểchỉrathủphạm,vìthế

vẫncứphảigiamvàongụcđểcòncứuxét.

Mộthơmởnhàgiamngườitaphơithócđểbắttùphạmxaygiã.Anhhọctrò

đượcbọnlínhcắtchocơngviệccanhgàlàviệcnhẹnhất.Anhngồiởmột

gócsânnhìnra.Bầygàtrongtrạithấycóthócthìrủnhaumòtớikiếmăn.

Nhưnganhhọctròbỗngnhớtớilờidặnthứbacủathầynêncứđểchogàăn

màkhơngchịuxua.Bọnlínhgácthấyvậymắnganh:

-Saobảocanhgàmàmàycứngồitrơranhưphỗngthế?

Anhchỉcườikhìkhơngđáp.Sauđómấylầnbầygàlạisàvào,anhvẫnngồi

nhìn và khơng nhúc nhích. Thấy vậy, bọn lính cho anh là một tên bướng

bỉnh,sẵnroiquấtchomộttrận.Anhnhănnhókêukhócrầmlên.Lúcbấygiờ

quan đang ngồi ở cơng đường, nghe tiếng ồn ào, vội sai người đến xem

chuyệngì.Khibiếtđầuđi,quanbènchogọianhtớivàhỏi:

- Anh là học trò mà lại là kẻ có tội, vậy tại sao lại bướng thế? Người ta

thương hại chỉ bắt xua gà là công việc nhẹ, sao anh nhất định không chịu

làm?



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

CON CÓC LIẾM NƯỚC MƯA

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×