Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
CÂY TRE TRĂM ĐỐT

CÂY TRE TRĂM ĐỐT

Tải bản đầy đủ - 0trang

-Conlàmviệckhálắm,lãorấtưngý.Hơmnaylãođãsửasoạncỗbànrồi

đây.Nhưngmàconcũngphảicógìlàmsínhlễmớiđược.Takhơngđòitiền

bạc ruộng vườn gì cả. Cứ lên rừng chọn cây tre nào có một trăm đốt chặt

mangvềđây,lãosẽcholàmlễthànhhơn.Nếukhơngcóthìlãogảchongười

khácđấy!

Anhchàngđứngngẩnngườiramộtlúc,nhưngsauđóngườitathấyanhcầm

rựacắmcúirađi.Lênrừng,anhcốtìmnhữngbụitrecaorồiláchvàomà

chặt.Nhưngmỗimộtcâytrengảxuốnglàmộtlầnanhthấtvọng.Tretrơng

caongấtngưởnglàthếnhưngnhiềulắmcũngchỉđếnbốnmươiđốtlàcùng.

Tuyvậy,anhvẫnkhơngchịunản.Anhlạiluồnvàonhữngnơihiểmhóccó

nhữngbụitregià,vàmặcchogaitretuatủacàoráchcảáo,toạccảda,anh

vẫn khơng bận tâm, chỉ mong có một cây tre trăm đốt để mang về làm lễ

dânglênbốvợ.Anhgiơcaorựachặtlấychặtđể.Nhưngtấtcảnhữngcây

ngảxuống,đếmđiđếmlạicũngchỉhơnnhữngcâytrướcchừngdămbảyđốt

làcùng.Buồnrầuqđỗi,anhquẳngrựaxuốngđất,ngồikhócnứcnở.

Tiếngkhóccủaanhvangđộngcảnúirừng.Nghetiếngkhóc,Bụthiệnlên

trướcmặt,hỏi:

-Conlàai?Cớsaolạingồiđâymàkhóc?

AnhgạtnướcmắtkểlểsựtìnhchoBụtnghe.Ngheđoạn,Bụtbảo:

-Conđừngkhócnữa.Hãyđichặtlấymộttrămđốttremangvềđâychota.

AnhnơngphulậptứclàmtheolờiBụtdặn.Nhưngkhimangđủmộttrăm

đốttrevề,thìanhlạikhóc:



-Saoconlạikhóc?

AnhtrảlờiBụt:

- Phú ơng bảo con chặt cây tre có một trăm đốt, chứ khơng phải chặt một

trămđốttre!

Bụtnủi,rồibàychoanhsắpmộttrămđốttrelạithànhmộthàngvàhơ

mấytiếng:-"Khắcnhập!Khắcnhập!".Anhlàmtheolờithìmàunhiệmthay,

khimấytiếnghơvừaphátra,anhđãthấytấtcảcácđốttredínhvàonhau

nhưlàtừmộtcâysinhravậy.Hếtsứcmừngrỡ,anhvộichạylạiđịnhmang

trevề,nhưngdùlấyhếtgânsức,cũngkhơngtàinàođỡlênvaivàquaytrở

được. Loay hoay mãi, cuối cùng anh buông tre rồi ngồi phịch xuống đất

khóc.Bụtlạihỏi:

-Làmsaoconlạikhócnữa?

-Câytredàiq,anhđáp.Conkhơnglàmsaomàđưavềnổi.

Bụt lại bảo anh hơ lên mấy tiếng: - "Khắc xuất! Khắc xuất!". Anh vừa hơ

xongthìcũngmầunhiệmkhơngkémgìlầntrước,nhữngđốttretựnhiênrời

rangay.Anhmừngq,hếtlờicảmơnBụt,rồixếptrelàmhaibó,quảyra

khỏicửarừng.

Anh về đến nhà, giữa lúc hai họ đang cỗ bàn linh đình, cơ dâu chú rể sắp

bước vào lễ cưới. Anh lẳng lặng đặt gánh tre giữa sân rồi gọi phú ơng ra

nhậnsínhlễ.Thấycácđốttre,phúơngvộiqt:

- Tao bảo mày chặt cho được một cây tre trăm đốt, chứ có phải chặt một

trămđốttređâu!Rõngớngẩn!



Chẳng nói chẳng rằng, anh nơng phu ln miệng hơ: - "Khắc nhập! Khắc

nhập!".Cácđốttrelầnlượtchạyrakhỏibórồidínhvàonhauthànhmộtcây

cao ngất nghểu. Phú ơng tức mình chạy lại định lay cây tre cho nó rời ra,

nhưngnhữngtiếng"khắcnhập"từmiệnganhhơcóphéplàmcảngườiphú

ơngbỗngdínhliềnvàocâytrenhưlàmộtđốtnốithêmvàovậy.Phúơngkêu

laầmỹ.Tiếngkêuoaiốilàmchohaihọhốthoảngđổrasân.Chàngrểlà

ngườiđầutiênchạyđếnđịnhgỡchohốvợ,nhưnghaitiếng"khắcnhập"của

anh nơng phu lại làm cho người hắn dính liền vào cây và đội phú ơng lên

đầu.Đếnlượtơngthơnggiađếngỡconracũngbịdínhvàonốt.Tiếpđó,họ

nhàtrainhàgáicứmỗingườixơngvàogỡlàmộtlầnbịdínhcứngvàotre.

Trongkhimọingườisợxanhcảmắtthìanhđầytớvẫnbìnhthảnđứngởgóc

sânđểđợiphúơngtrảlời.Cuốicùng,phúơngđànhphảivanlạyxinđược

thảravàhứasẽgảcongáichoanh,khơngdámnuốtlờinữa.

Bấy giờ anh chàng bèn hơ lên mấy tiếng: - "Khắc xuất! Khắc xuất!". Lập

tức,phúơngvàmọingườirờikhỏicâytre.Sauđóchàngrểcùnghọnhàtrai

cắpgóiravề.Cònanhnơngphutừđóđượcvợnhưmongước[1].



KHẢODỊ



Tìnhtiếtngườidínhvàotrelằngnhằngmộtlũtươngtựvớitìnhtiếtngười

dínhvàongỗngkéonhauđimộtđồncủamộttruyệncổtíchĐứcdoGrim

(Grimm)sưutầm:Conngỗngvàng.Đạikháicómộtchàngngốcvàorừng

đốncủi,nhờchiabánhvàrượuchomộtơngtiêntráhìnhnênđượcơngcho

một con ngỗng có bộ lơng bằng vàng (Trước đó, hai người anh của chàng



ngốcvìxấubụngkhơngchiabánhvàrượunênchỉbịthươngmàkhơngđược

gì).Vềđếnqnnghỉcóbacơgáiconchủqnlầnlượtđếnđịnhnhổtrộm

lơngnhưngbịdínhchặtvàongỗng.Anhmangngỗngđi,kéotheocảbacơ.

Chaxứvànhữngngườikhácđếngỡhộcũngbịdínhvàothànhmộtchuỗi

dài.Đếnkinhđơ,mộtcơngchúacảđờikhơngcười,thấythếthìcườiầmlên.

Để cho chàng ngốc không lấy được công chúa như đã hứa trước đây (gả

cơngchúachongườinàolàmchonàngcườiđược),vualầnlượtbắtanhphải

uốngmộthầmrượu,ănmộtnúibánh,chếramộtcontàuđiđượccảtrêncạn

lẫndướinước.Nhờcóơngtiên,anhđãgiảiquyếtđượccảbaviệc,vàsauđó

đượckếtdunvớicơngchúa[2].



Chúthích:

[1]TheolờikểcủangườimiềnBắc.

[2]TrongTruyệncổdângiancủacácdântộcViệt-nam,tậpIV,cókểtruyện

Conngỗngkỳlạcũngcónhữngnétgầnvớitruyệntrên.Nhưsau:

Mộtngườinghèođơngcon,mộthơmlênrừngbỗngthấymộttiênơngđánh

nhau với một con quỷ. Anh giương ná toan bắn vào quỷ. Quỷ sợ bỏ chạy.

Tiênơngthốtnạn,tặnganhmộtconngỗng,dặnkhinàođóithìbắcnồilên

bếphơ:-"Ngỗngvàonồiđi!"ngỗngsẽrùngmìnhrụnghếtlơngnhảyvào

nồi.Ănxongbỏxươnglạimộtđốngrồihơ:-"Ngỗngđứngdậy!"thìngỗng

sẽsốnglại.Từđónhàanhkhơnglođói.

Lãonhàgiàunghetinanhcóconngỗnglạ,đòimuanhưnganhkhơngbán.

Lãođếnbắttrộmnhưngkhiđượcngỗng,dẫuhơhếthơi,ngỗngvẫnkhơng

làm theo ý mình. Tức mình lão dùng gậy đánh. Khơng ngờ gậy vừa giáng



xuốngthìdínhliềnvàongỗng,cònđầukiadínhvàotaylão,khơngdứtra

được.Thấylãokêucứu,vợlãochạyragỡlạibịdínhvàogậy,lũcongái

xơngvàocũngbịdínhnốt.Ngỗnglơicảnhàlãonhàgiàurachợrồilơivề

nhàchủ.Anhchờcholãonhàgiàucầukhẩnchánchêmớihơmấytiếng:"Ngỗngvàonồiđi"đểgiảithốtcholãonhàgiàuvàvợconlão.

Chúngtơingờrằngtruyệnnàyítnhiềucóchịuảnhcủachuyệnkia.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

126.NGƯỜILẤYCĨC



Ngàyxưacóhaivợchồngmộtngườiphúhộhiếmhoi;mãiđếnkhituổigià

xếbóng,ngườivợmớicómang.Haingườibụngmừngkhấpkhởinhưngđến

khigiởdạđẻrathìkhơngphảingườimàlàmộtconcóc.Cảnhàtoanđem

némđichokhuấtmắt.Bỗngcóccấttiếngnói:-"Đừngnémconđi,cứđểlại,

concũnglàmđượcviệc".Rồicóc"mộtmẹhaimẹ"lnlnlàmchomọi

ngườivuilây.Thếlàvợchồngphúơngđànhlòngnhậncóclàmcon.Lớn

lên cóc hay lam hay làm. Nó thường trò chuyện mua vui cho cả nhà, lại

chămsócmọiviệcgiúpđỡbốmẹ.

Hồiấyởgầnlàngcóanhhọctrònghèo,bốmẹchếtsớm.Hàngngàyanhcắp

sáchsanglàngbêncạnhhọcởtrườngcụđồLê.Mộthơm,quađámruộng

lúachínvàngrấtđẹpmắt,thuậntay,anhcúixuốngbờngắtmộtbơngđểcắn

chắt.Bỗngnghemộtgiọngnhỏnhẹtừphíagócruộngphátra:

-Chàngơichàng,

Saochànglạingắtlúavàngnhàem.

Giậtmình,anhnhìnquanhnhìnquấthồilâunhưngchẳng thấy một ai cả.

Chorằngtaimìnhnghenhầmnênanhlạitiếptụcđihọc.

Chiềuhơmấykhitrởvềđámruộngcũ,anhlạicúixuốngchọnmộtbơnglúa

khác.Nhưngvừangắtxongthìcâunóimàbansánganhđãđượcnghe,bấy

giờlạitừdướiruộngvọnglên.Lầnnàythìanhhếtsứcsửngsốt.Anhnhìnđi



nhìnlạikhắpnơi,lạilộixuốngruộngcốtìmquanhquẩnởchỗphátratiếng

nói.Nhưnganhchẳngthấygìhơnlàmộtconcócđangngồichồmhổmtrên

mộtmơđấtcạnhmộtbụilúa.Anhhỏibângquơ:

-Vừarồicócnóihaylàai?

-Chínhemnóiđấy!

Rồi cóc thong thả kể tiếp cho anh biết tên tuổi, q qn và bố mẹ mình.

Đoạnlạinóithêm:

-Vìđámruộnglúanhàemchínsớm,lạiởbênđườngcái,nênbốmẹsaiem

rađâycanhgiữbanngày.Xinanhkhóavềnhàkẻomuộn,vàtừnayđừng

ngắtlúanhàem.

Nghegiọngnóicủacóctrongtrẻo,dịudàng,tháiđộlạichânthật,vuivẻ,anh

họctròbụnghảodạ:-"Xấuhìnhnhưngtốtnết,thậtlàítcó!".Mấylầnqua

lạiđámruộng,anhđềuthấycócđónchờmìnhtròchuyện.Dầndầnanhđâm

raphảilòngcóc.

Thếrồi,anhquảquyếtnhờmốiđếnnhàphúhộđểdạmcóclàmvợ.Đanglo

congáimìnhkhơngcóaitưởngđến,naybỗngcóngườitửtếđếndạm,hai

vợchồngơnglãosốtsắngnhậnlờivàtỏýchịumọiphítổncướixin.Ngày

đưadâu,cóclạchhạchtheovềvớichồng.

Tinanhhọctròlấycócchẳngbaolâubayrakhắpnơilàmđầuđềchonhững

câuchuyệnmuacườiởcácgiađình.ỞnhàtrườngcụđồLê,nhữngngười

bạnhọccủaanhlnlnxìxàodèbỉu:-"Chắclàvìhắnthamcủa".Họ

đốnnhưvậyvàhọtìmđủcáchđểchoanhbịnhục.



Nhưngmặcchomọingườigièmpha,anhhọctròvẫnvuivẻnhưkhơngcó

việcgìxảyra.Saucùng,họquyếtđịnhlàmchoanhmộtphenxấuhổtrước

mặtthầyvàbạn.Nhânnhàthầysắpcógiỗ,họbànvớitrưởngtràngtổchức

một cuộc thi dọn cỗ. Mỗi người học trò có vợ phải bảo vợ mình dọn một

mâm cỗ dâng thầy, khơng được mượn người làm hộ. Cỗ nào ngon nhất sẽ

đượcthầykhen.Bàyrachuyệnnày,họđịnhbụngxemxemcơvợcóccủa

anhkiasẽnấunướngralàmsao.

Biết như thế nên khi trở về nhà anh học trò chỉ một mực thở dài. Cóc hỏi

chồngvìcơncớgìmàbuồn.Banđầuanhcòngiấuquanh,nhưngsauvìvợ

gạnhỏimãi,anhđànhkểlạichonghecâuchuyện.

Ngheđoạn,cócbảo:

- Tưởng là gì chứ dọn cỗ thì em cũng khơng đến nỗi vụng về đâu. Chàng

đừnglogìcả.

Nghevànóithế,lònganhcũngngingi.Nhưngngàymộtngàyhai,anh

chẳngthấyvợđichợsắmsửagìlạisinhralolắng.Mãiđếnngàycuốicùng,

trongkhianhđihọcvắng,cócmớigọicácnàngtiêntừtrêntrờixuống,mỗi

ngườimộttaylàmcácmónăn.Chỉtrongchớpmắt,trêngiámâmđầycác

thứnem,mọc,giò,chả,bung,xào,v.v...mùithơmphưngphức.

Chiềuhơmấy,anhhọctròđộicỗđếnnhàthầymặckệnhữngcâuđùanghịch

quenthuộccủacácbạn.Nhưnghọkhơngngờrằngsaukhinếmquatấtcả

cáccỗ,cụđồdừnglạibêncạnhmâmcủaanh,tấmtắckhen:

-Nấuănnhưngườinàođâythậtlàtuyệt.Cónhữngmónănchưabaogiờta

lạithấyngonđếnthế.



Kếtquảlầnấyanhhọctròthắngcuộctrướcnhữngconmắtghentỵcủabạn

bè.

Ítlâusau,nhânngàysinhnhậtcủathầy,bọnhọctròlạibànnhaumởmột

cuộcthimayquầnáo.Bộquầnáonàomàthầymặcvừanhấtvàđẹpnhấtsẽ

đượctrúnggiải.Nhưngkhơngđượcmộtaiđovàongườithầy,vàáoquầnthì

phải do vợ học trò may chứ khơng được th thợ. Bọn họ bảo nhau: "Chuyếnnày,xemthửcócmayváralàmsaochobiết".

Anhhọctròlạibướccaobướcthấptrởvề.Thấymặtanhbuồn,cóclạithủ

thỉ:

-Cóviệcgìmàchàngcóvẻkhơngvui?

Anhlạikểchovợngheýđịnhcủacácbạnhọc.Ngheđoạn,cóctươicười:

-Tưởnglàgì,chứmayváthìemđâycũngkhơngđếnnỗivụngvề.Chàng

đừngcólogìcả.

Ngàyhơmsau,đợilúcchàngcắpsáchrakhỏicổng,cócbènvàobuồngđóng

kíncáccửalạirỗihóaphépbiếnthànhmộtconruồi,ruồibayrađuổitheo

chồngbámvàocổáo.Khiđếntrường,giữalúccụđồLêbướcragiảngbài,

ruồitabayđậulênvai,lêncổ,lênlưngvàlênmọinơitrênáoquầncụđồ,

nhẩmthuộctấtcảkíchtấcrồimớibaylộntrởvề.

Chiềuhơmấy,anhhọctròđihọcvềđãthấymộtbộquầnáoxếpgọnđểở

đầugiường.Anh giởra xem:đườngkim mũichỉ khócóai ănđứt. Nhưng

anhchỉlokhơngbiếtthầymặccóvừahaykhơng.

Hơmsaulàngàynạplễ,anhmangbộquầnáođếntrường,giữalúcấycác



bạnanhđanggiởáoquầnchothầymặcthử.Nhưngchẳngbộnàothầymặc

xứngý:đượcquầnthìhỏngáo,hayđượcáolạihỏngquần.Anhhọctròđưa

bộquầnáocủamìnhchothầymặcthửsaucùng.Cụđồmặcvàothậtlàvừa

vặn,áocũngnhưquầnkhơngchêđượcmộtchỗnào.Cuốicùngmọingười

tiunghỉuvìanhlấyvợcócđánglýlàcáiđíchđểmàcườithìkhơngngờlại

trúngcuộc.Songhọvẫnchưatừbỏýđịnhtrêughẹoanh.

Ítlâusaunữa,nhâncóhộimùaxn,bọnhọctròlạibànnhauxincụđồcho

mởmộtcuộcthivợđẹp.Hẹnchiềuhơmsaumỗingườiphảithânhànhđưa

vợmìnhđếnchothầychấmgiải.Bọnhọbảonhau:-"Lầnnàythìthahồmà

cườichovỡbụng!".

Thậtlàmộttinkhơnghaychoanhchànglấyvợcóc.Anhcảmthấytêtáivà

phải cố gắng lắm mới bước về được đến nhà. Thấy chồng nằm dài trên

giườngchẳngnóichẳngrằng,cócgạnhỏimãimớibiếtđượcsựthật.Chồng

kểxong,nóitiếp:

-Bắtnàngđếntrườngđểthi...Chúngnóthậtlàácđộc!

Nhưngcócthìvẫntươitỉnh:

- Chàng đừng lo. Thiếp xin vì chàng đến trường chào thầy và các bạn của

chàng. Dầu thiếp xấu xí nhưng cũng có chỗ sánh được với người. Đừng

ngại!

Chiều hơm sau, lúc anh học trò bước đi thất thểu đến trường thì cóc cũng

lạchbạchnhảytheochân.Mặtanhđỏdừ,vừangượngvừathươngvợ.Anh

cúiđầukhơngdámngoảnhcổnhìnmọingười.Cócvẫnbìnhtĩnhnhảytheo

chồng.Lúcsắpđếntrường,cócbảo:



-Chàngđợithiếpmộtlát!

Nóixongcócnhảyngayvàomộtbụicâyrậmbênđường.Anhhọctròvội

chạyđếnbụicâyrìnhxem.Nhưngchưakịpghémắtnhìn,đãthấytừbụicây

bước ra một cô gái da trắng môi son, mày ngài mắt phượng làm anh ngơ

ngác.Ngoảnhvàobụianhthấymộttấmdacócvứtlạimộtđốnglùlùởgốc

cây.Hiểurađólàlốtcủavợmình,lậptứcanhchạyvàoxénáttấmda.

Rồiđóhaivợchồngsánhvaibướcvàocổngtrườnglúcbấygiờđãchậtních

nhữngngười.Mọiconmắtđềutrònxoekinhngạcvìvợanhhọctròmàhọ

tưởnglàcóc,thìlạilàngườisovớimọingườiđànbàkhácnhưtrờivớivực.

Quảđólàmộtvịtuyệtthếgiainhân.

Từđóhaivợchồngquấnqtvớinhaukhơngrời[1].





KHẢODỊ





NgườiNghệ-ancótruyệnVợcóclàmộtdịbảncủatruyệntrênnhưngkhơng

nóitớicáccuộcthi,cũngkhơngnóitớiviệccócđicanhlúa:

Vợchồngmộtnhànọsinhđượcmộtconcócvàniđếnchínmườinăm.

Mộthơmcảnhàđivắng,cócởnhàhóathànhmộtngườicongáixinhđẹp

ngồidệtvảilạidọndẹptrongnhàsạchsẽ.Cómộtbọnhọctròđiqua,cơgái

đẹpracửatêmtrầumờikháchăn.Nhưngđếnkhihọvàothìkhơngthấycơ

gáiđẹpđâunữa,màchỉthấymộtconcóc,bènbỏdi.Riêngcómộtanhhọc



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

CÂY TRE TRĂM ĐỐT

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×