Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
NỢ DUYÊN TRONG MỘNG

NỢ DUYÊN TRONG MỘNG

Tải bản đầy đủ - 0trang

NóirồitừđómặckệChusinh,nhấtđịnhkhơngđốihồinữa.Saukhigạo

tiềnđãhết,Chusinhnằmnhịnlntronghaingày.Tuybụngđói,chàngvẫn

khơngchịuchạmtránvớingườithímácnghiệt.Hơmấy,saukhingâmmấy

bàithơ,chàngtựnhiênngủthiếpđi.Đanglúcmơmơmàngmàng,bỗngthấy

có một viên quan phẩm phục rực rỡ, theo sau có mấy tên thị vệ đến nhà

mình. Bấy giờ chàng đang ngồi đọc sách. Chàng tưởng họ vào nhầm nhà,

nhưngkhixưngtêntuổithìthấyquảhọđangtìmmình.Viênquanmởhộp

vànglấyramộtđạodụđọcchochàngnghe.Lúcđầuchàngcứtưởnghồng

đếđangtrịvìtriệumình,nhưngkhinghexongthìchànglấylàmngạcnhiên.

Nhữngtiếng"quốcmẫunướcHoa-thành"thậtlàmớilạ,chưanghenóibao

giờ; cả đến giọng đọc của viên quan cũng nghe lơ lớ, khơng phải người ở

vùngkinhkỳtới.

Khibiếtnhữngngườikháchlạđếnvớithiệnýđưamìnhtiếnkinhlàmphò

mãthìChu sinhthấy ntâm.Chàng nghĩbụng: -"Hẵngcứ phómặc cho

mayrủimộtphenthửxem".Chàngbènbướctheochânhọ.Đườngrấtmờ

mịt. Chỉ một thôi, họ đã tiến vào một nơi có nhà cửa đẹp đẽ, người đi lại

đơngđúcnhưmộtthịtrấn.Vượtquamấylầncổngthànhlớn.Cólínhcanh

gác nghiêm ngặt, đã thấy trước mặt một tòa lâu đài nguy nga, trên đề chữ

"điệnHồng-kim".Viênquanbảochờtrướcsânrồngrồitiếnvàomộtnơicó

mànhngọcche.Mộtchốchắnrónrénbướcragiụcchàngvàolàmlễ.Chu

sinhchỉmớikịpcúiđầulạyhailạythìởtrongcótiếngtruyềnrachochước

miễn,vàbảodắtlênthềm.Chàngthấyđólàmộtbàcụgiàchừng60tuổi,

mặtmũiphúchậu,nhìnmìnhvớicặpmắtcócảmtình.Tuyđóibụngnhưng

chàngcốhếtsứcgiữlễ.Ngườitamờichàngngồilênsậpvàngbêntảchỗ

ngồicủaquốcmẫu.Saubuổitrànước,tiệcyếndọnlên,sơnhàohảivịbày

đầycảchiếu.Mộtchốc,từtrongcungtiếnramộtcáikiệunhỏ,trêncómột

thiếu niên bước xuống vái chào Chu sinh. Quốc mẫu nói bằng một giọng

thânmật:



-Conratiếpđi.Chúrểmớibaogiờmàchảthẹn.

Thếrồihaingườichénthùchántạc.Chusinhchưabaogiờcảmthấysung

sướngvàngonmiệnghơnthế.Giữabữaăn,quốcmẫuchochàngbiếttiênđế

là chồng bà với cha chàng đã từng đính ước gả con cho mau. Bây giờ cốt

mờichàngđếnđâyđểthựchiệnlờihứađó.Tuychưahiểuhaibênquenbiết

từbaogiờ,lạicũngchưarõmặtmũicơngchúaMộngTrangrasao,nhưng

chàngcũngcungkínhgậtđầu.

Ănxong,quốcmẫungoảnhlạibảochàng:

-Phòmãhãytrởvềđợibangàynữasẽlạichongườiđếnrước.

Liềnđó,chàngtừtạravề,cócờtrốngđànsáotiễnrađếnngồihồngcung.

Thốngcócơngiólạnhphảvàomặt,Chusinhgiậtmìnhtỉnhdậythìthấy

mìnhvẫnnằmtrênmanhchiếuráchcũ,nhưngmiệngcònhơirượuvàbụng

hãycònno.Suyđinghĩlại,chàngkhơnghiểurathếnàocả.

Bangàysau,chànglạinằmmênhưtrước,lầnnày,đếnđiệnHồng-kimthì

đãthấyđèntreo,hoakết,rựcrỡvơcùng.Chusinhđượcdắtvàomộtgian

buồng,thaybỏđồcũđểmặcquầnáomớimay.Đượcmộtchốc,cómộtbọn

ngườicungnữđưacơngchúaragặptânlang.Chàngchỉhồihộpchờcómỗi

phútđó.Vàchàngsungsướngvơcùngkhinhìntrộmthấydiệnmạocủavợ

khócóaisánhkịp.Haibêncùngvàolàmlễvàcùngrótrượuchonhauuống

giữanhữntiếngđànsáonhãnhạcvàlờichúctụnghoanhỷcủamọingười.

Sau đó, vâng lện quốc mẫu, hai người đưa nhau vào Tây phòng. Đêm ấy,

Chusinhsungsướngvơhạnvàmặcdầuthốngthấycónhữngvằnlạởbụng



vàlưngvợnhưngchàngvẫnkhơngquantâm.

Sánghơmsau,ănxonghaingườilạirahầuquốcmẫu.Bàbảochàng:

- Nước đây là nước Hoa-thành. Năm xưa tiên đế mất đi để lại cho ta dân

đơng,cơngviệcnhiều.Tháitửcònnhỏtuổimàtathìđãgiàrồi,trơngnom

khơngxiết.Maycócơngchúagiúpđỡtừbấyđếnnay.Lấychồngthìphải

theochồngnhưngcơngchúamàđithìkhơngaigiúpchotacả.Vậyphòmã

nênthểtìnhta,đểvợởđây,cứbangàymộtsẽchoXunHoasứvềđón.

Chusinhchỉcònbiếtvângdạ.

Tròchuyệnmộtlúc,Chusinhravề.Cơngchúatiễnchồngrahồngcungvẻ

lưuluyếnbuồnrầulộranétmặt.Tháitửnóibỡn:

-Vợchồngmớicướihơmqua,hơmnayđãthươngnhớnhauđếnthếư?

Mọingườiđềucườirộlàmchochàngđỏcảtai.

ThếrồiChusinhlạitỉnhdậysaumộtgiấcngủmộtngàymộtđêm.Mùirượu

và mùi hương của cơng chúa vẫn còn thấy phảng phất. Lần này, chàng

khơng còn coi là một sự lạ nữa. Chàng lại giở sách ơn luyện. Bụng vẫn

khơngthấyđói.

Từđócứbangàymộtlần,ChusinhlạichiêmbaođếnnướcHoa-thànhđể

đượcgặpgỡcơngchúavàđểđượcănnhữngbữatiệcnosay.Hếtchiêmbao,

chànglạisốngcơđộcvàthiếuthốntronggiannhànát.Tuyngồigiấcmộng

chàngkhơnghềănuốnggìmàmặtmũivẫnhồnghàotươitốt.

Cuộcđờicứđềuđặnnhưthếkéodàiđếnhơnmộtnămtrời.Xómlàngcholà



chàng có phép tịch cốc, hỏi thì chàng chỉ cười mà không trả lời. Lúc này

côngchúavợChusinhđãsinhđượcmộtcontrai.Quốcmẫuhạlệnhchovợ

các quan phải đến cho đứa bé bú. Thằng bé chóng lớn. Ngày đầy tuổi tới,

chàngđếnsớmhơnmọilần.Lúcđếnnơiđãthấycungđìnhxúmxítnhững

triều thần, các quan lớn bé cùng các bô lão ăn mặc rực rỡ, chào hỏi lăng

xăng.Họmangtiềnnong,lễvậtđếnmừngconchàngnhiềulắm,chấtđầycả

sập.Đổilại,quốcmẫusaidọntiệcđãihọ.Chusinhphảithânđirótrượumời

mọckhávấtvả.

Mộthơm,chàngtheolệthườngđếnyếtkiếnmẹvợ.Chàngngạcnhiênkhi

thấy mặt bà có vẻ buồn rầu hốt hoảng khác thường. Hỏi thì quốc mẫu gạt

nướcmắttrảlời:

-Từlâutavẫncóýgiấuphòmã.Nhưngnayđãđếnlúckhơngthểgiấuđược

nữa.Đãhaithángnay,ngàynàocũngcótincáocấpởbiênthùy.Bọngiặc

dữđãtrànvàocõi,cướpbócvàtànhạidântakhơngbiếtbaonhiêumàkể.

Qntanghênhchiếnbịtửthươngvơsố.Hơmnay,coichừnggiặcđãphạm

đếngầnkinhđơ.Chonêntađịnhngàymaisẽthiênđơđinơikhác.

ChusinhtoanhỏithêmvềtìnhhìnhchiếnsựthìđãthấyquanthượngthưBộ

binhxinvàoyếtkiến:

-Tânbệhạ,qngiặcmỗingàymộtthêmmạnhvàđơng.Cứnhưconsốhạ

thầnnắmđượcthìqnvàdântađãhysinhmấtmộtphầnba.Nếubệhạcố

ởlạithìcòndânđâumàlậpnướcnữa.Vậyxinkípthiênđơnộitrongđêm

nay!

Nghenói,quốcmẫusợhãi,lậptứcsaithảochiếuhỏatốcđimọiphươngra

lệnhđúnggiờhợikhởihành.RồibàdaylạibảoChusinh:



- Quốc gia đại sự, khơng thể để phò mã đi theo, cũng khơng dặn dò được

nhiều.ChỉnhắcphòmãbiếtrằngtađãsaiXunhoasứmangtiềncủacơng

chúagửichophòmãdùng,phòmãcốgắnghọcthànhtài,sẽcóngàytáingộ.

Chẳngnhữngcơngchúamàcòncháunhỏcũngkhơngtiệnđitheophòmã.

Hãytạmchiataymộtthờigian,chừnghaimươisáuthángnữa,chaconsẽlại

húhývớinhau.Thơivàogặpvợmộttýđểcònxuấthành!

Chusinhbướcvàobuồngnướcmắtứara.Cơngchúalúcấyđangsửasoạn

hànhtrang,nàngbảochồng:

- Ở đời ly hợp là thường, miễn chàng cố gắng là sẽ gặp nhau khơng mấy

chốc.ThiếpsợchàngbuồnnênđãchothịnữlàĐồngNhânlàmbạnchođến

ngàytáingộ.Thiếplạitặngchàngmộthònngọcbíchlàmbằngchấtngọtcủa

cácthứhoaq,mùanựcđeovàothìmát,mùarétthìấm,chànglnln

đeobênmìnhxemnhưlàcóthiếp!

Chusinhvộibảovợ:

-Nàngcóthểtheotađượckhơng?Haynếukhơngthìnàngchotatheovới.

Cơngchúađáp:

- Khơng được. Hiện nay chàng đang còn sự nghiệp của chàng. Còn thiếp

phảigiúpmẹbảotồncơđồvàtínhmạngmndân.Haibềchưavẹn,chưa

theonhauđược.Thơiđừngbuồnnữa,ngàysauhạnhphúccòndài.

Nóirồidứtáobướcra.Chusinhlạiníulạihỏi:

-Ngàysaosẽgặpnhauởđâuvàvàolúcnào,nàngcóthểchotabiếttrước

đượcchăng?



Cơngchúacầmlấyhònngọc,bỏvàotúiáochàngvànói:

-Trongđócónóirõcả.

KhichợttỉnhdậythìChusinhthấycảnhtượnglolắnglybiệtvừarồiđãbiến

đâumất.Chàngvừathắpđènsoithìthấygiữađườngcómộtgóimườilạng

vàng.Chàngmóctúi,quảcómộtviênngọcmàutrắngnhưngà,cóvânxanh,

dàinhưquảnbút,trêncókhắcmấtcâuthơ:

Baogiờmườivạntinhbinh,

Nhạcqntrốngtrậnrậprìnhngồibiên.

PhíaTâyHồ-thủytiếnthuyền,

Hoa-cươngnẻonọthẳngliềnsangĐơng.

Chờkhibáotiệpdângcơng,

Nonsongđềchữtươngphùngvềsau.

Xinđừngđắpnhớđổisầu,

Mườilămnămlạigặpnhauđómà.

Chàngđọcđiđọclạihaibalầnvẫnkhơnghiểunghĩathếnào.Rồichàngcố

suynghĩđểtìmhiểusựgặpgỡbấylâunhưngcũngkhơngthểramanhmối.

Ĩcrốinhưtơvò,chàngbụngbảodạ:-"Rồithờigiankhắcsẽsángtỏ.Chả

hơiđâumànghĩchomệt".



Hơmấy,trờichưasángđãnghecótiếngkhóc.Chàngvộichạysangnhàláng

giềnghỏitin.Họchobiếtlàngườithímcủachàngbịcảmchếtsắpsửađem

đichơn.Nghethấythế,Chusinhquyếtđịnhtrởlạinhàchú.Ngườichúthấy

cháuơmsáchvởtrởvềthìkhơngnénđượctứcgiận,bảo:

-Đãhainămnaymàykhơngđốihồigìđếntao,saokhơngđilnmộtthể,

cònvềmàlàmgì?

Chàngnhanhtrítìmđượccáchnóidối:

-Hơmquacháuchiêmbaothấychacháuvềbảorằngchúnghèolắm,lạisắp

cógiabiến.Vậycósốvàngchơnởnềnnhàđàolênđưavềgiúpchú.Vìthế

bâygiờnghetincótang,cháumớivề.

Nóirồibàycảmườilạngvànglênbàn.Thấyvậy,chúđổigiậnramừng.Từ

đấy, chu sinh n tâm ở lại nhà chú học tập. Chàng không mộng mị như

trướcvàcũngkhơnghềrỉrăngvớiaivềviệclạxảyra.

Khoaấy,Chusinhđậuhươngcống.Chúdạmvợchomấynơinhưngchàng

nhấtthiếttừchối.

Một hơm người chú đi bn có đưa về một cô gái mười tám tuổi bị lạc

đường. Nghe cô gái xưng tên là Đồng Nhân, Chu sinh sực nhớ đến lời vợ

dặn trước khi chia tay, bèn bằng lòng theo lời bàn của chú, lấy nàng làm

thiếp.Hơnmộtnăm,ĐồngNhânsinhchochàngmộtđứacontrai.Đứabé

cànglớn,ChusinhcàngthấynógiốngvớiđứaconcủachàngởnướcHoathànhdocơngchúađẻvớichàng.Chàngtínhđốtngóntaythìvừahaimươi

sáutháng,đúngnhưlờiquốcmẫu.



Lúcnàycuộc đờithật củaChusinh ngàymột vinhhiểnvà giàuthịnh hơn

trước.Chànglàmquantotrongtriều,đượcmọingườinểphục.

Mộtnăm,ởTun-quangcógiặc,vuaphongchochànglàmđạitướngmang

haivạnqnđidẹpgiặc.Quanqnsắptớitrạithìgặpmộtconkhengăn

đường.HỏidângầnđấythìhọchobiếtđólàkheHồ-thủy,trướcmặtlàHoađiệp-cương,đivòngsangphíaTâyhoặcphíaĐơngmộtngàylàđếntrạigiặc.

Nghenhắcđếnnhữngtênấy,chàngbỗngnhớtớinhữngcâukhắctrênhòn

ngọc.Chàngmớigiởngọcrađọclạibàithơthìrõràngđólànhữnglờikín

đáobàyrachochàngmẹophágiặc.Chàngcứtheokếđóhaimặttiếncơng,

quảnhiêngiặcthuato,bịgiếtvàbịbắtgầnhết.

Sau khi thắng trận, chàng đi thuyền quanh Hoa-cương. Người lái đò cho

chàngbiếtcáchđây15nămcómộtđànbướmđộvàivạnconnửađêmởđâu

baytớirợptrờichonêngọilàHoa-điệp[1]. Chu sinh hiểu ra, vừa lạ vừa

mừng,vộisaidừngthuyềnlạinghỉngơi.Đêmhơmấychànglạichiêmbao

thấyXunHoasứđếnđón.Chàngđingay.Lúcđếnnơi,chàngnhậnthấy

cảnhvậtlúcnàyđẹphơnxưanhiều:lâuđàiquymơ,dâncưđơngđúc.Vừa

tớicửahồngcungđãcóquốcmẫurađónniềmnở:

-Phòmãđidẹpgiặchẳnlàkhónhọc.Chaoơi,bâygiờrâuriamọcđãdài

khơngđượctrẻnhưtrước.Ngàythángchóngthật!

Rồi đó chàng lại gặp cơng chúa ở Tây phòng, hai bên chuyện trò ái ân vơ

cùngnồngđượm.

Quangàysau,mãiđếnchiều,Chusinhvẫnchưamuốnvề.Quốcmẫuvào

buồnggiụcchàngcốlàmchoxongviệcnước,vàbảo:

-Tanayđãgiàlắmrồi.Taquyếtđịnhmườihơmnữasẽchiađơinước,một



nửachotháitử,mộtnửachocơngchúa.Vậyphòmãnhớtrởlạiđâymàcoi

lấynướcmới.Ngàynaydânsựnổnnhưngphòmãcũngnênchúýphòng

ngừa qn địch vẫn thường đột nhập vào quấy rối trong nước Hoa-thành

này.

Chusinhchỉkịpdạmấytiếngtrongmơthìđãcóngườiđánhthứcdậy.Bọn

tỳnữvâyxungquanhchobiếtlàchàngđãngủmộtđêmmộtngày.Chàng

vộinóitránhchohọntâm:

-Lâunayviệcqnmệtnhọcnênngủbù,khơngngờlàmphiềnchưtướng.

Đoạn,chàngtrùtínhviệcđềphòngchonướcHoa-thành.Chàngnghĩ,chỉcó

lồichimlàkẻthùcủabướmnênngaysauđóchàngtậulnbamươikhu

ruộngxungquanhHoa-cương,chongườicàycấyănkhơngvớimỗinhiệm

vụlàđuổibắtchimchócchomình.

Thế rồi chàng mang quân về. Nhà vua khen ngợi công lao chàng và ban

thưởngrấthậu.Nhưngvuathấyngạcnhiênkhithấyliềnđó,chàngdângbiểu

xintừchức.Vuakhơngépđượcđànhphảiđểchàngthỏachí.

Đượcthơiquan,mộthơmchàngtừgiãchú,đưavợconlênthămvùngHoađiệp-cương. Sắp tới nơi, tự nhiên cả ba người hóa làm ba con bướm trắng

baylêntrời.VượtquaHồ-thủy,XunHoasứvàcảmộtđạiđộiqnnhà

bướmtiếnrađónbọnhọ[2].





KHẢODỊ





TrongLiêutraichídịcótruyệnCơngchúaLiênHoagầngiốngtruyệncủa

ta:

Một nho sĩ, Đậu Húc, ngủ ngày, chiêm bao thấy một người lạ đến cạnh

giườngbảo:-"Tơilàngườicủatướngcơngởgầnđây.Tướngcơngmờingài

đếnchơi".Đậuđitheo,đếnmộtnơithấynhàcửasansát,lâuđàitrùngđiệp.

Điquanhquấthồilâuthấycócungnhân,nữquanđónchờ.Thấykháchđến,

mộtqnhânrađóntiếprấtcungkính.Sauđótheohainữquanvàomấylần

cửa.Đậunhìnthấycóđềhaichữ"Quếphủ",mộtvịvuangồitrênđềnbước

xuốngđónrồisaidọntiệcđãi.Trongtiệccósinhcaréorắt,vịvuatròtruyện

mộtlát,bỗngbảotảhữu:-"Trẫmcómộtcâuđối,phiềncácquanđốicho:"TàinhânđăngQuếphủ"(ngườianhtàiđếnphủQuế).Mọingườiđangnghĩ

ngợithìĐậuđãđốilà:-"Qntửáiliênhoa" (bậc qn tử u hoa sen).

Vuarấtvuinói:-"Thậtlàlạ:LiênHoalàtêncủacơngchúa,nếukhơngcó

túcdunsaolạihợpđếnthế".Bènchogọicơngchúarachào.Thấycơng

chúatrạcmườisáu,mườibảy,đẹpkhócóaisánhkịp,họĐậutrởnênngây

ngất, ngồi thừ người, quên cả trả lời câu hỏi của vua muốn ướm gả cơng

chúachomình.Khiravề,ngheviênnộiquantheotiễnnóilại,Đậutiếcngơ

ngẩn,vàgiậtmìnhtỉnhdậy.

Hơm khác, Đậu Húc đang cùng bạn nằm ở giường, bỗng lại thấy viên nội

quanđếngọiđi.Đếncung,nghevuanóichuyệngảcơngchúa,thìanhnhận

lờingay.Tiệchoabàyra,haibênlàmlễrồivềqnxá.Khiđộngphònghoa

chúc,Đậulấythắtlưngrađotayđochânvợ.Cơngchúabảo:-"Anhlàmgì

mànhưđiênthế?".Đáp:-"Vìhaymộngmỵnênghinhớchokỹđểnếuquả

làmộngmỵthìcũngnhớđượclâu".

Bỗngcócungnữchạyvàokêu:cóuqivàocửacung.Đậuhoảngsợđến



yếtkiếnvua.Vuacầmtaykhócnói:-"Nướclâmnguybiếtsaobâygiờ".Rồi

đưachoĐậuxemmộttậptâucủađạithần,trongđónói:cómộtconmãngxà

dàinghìntrượngđếnphíangồicung,từngnuốtsốnghàngvạnmạngngười,

điđếnđâulâuđàitrúcđổđếnđó.Từxưachưacóhọanàolớnbằng.Xinbệ

hạ kíp rời hồng gia ngay đi. Đậu đọc xong tái mặt. Liền đó một cung nữ

chạyđếntâu:-"uqiđãđến".Cảđiệnkêukhócnhưri.Vuacũngkhóc

bảo:-"Tiểunữlàmlụytiênsinh".Đậuthẹnthò,trởvềthấyvợcùngngười

hầu đang ơm đầu kêu khóc. Vợ bảo chồng: - "Chàng đưa thiếp đi đâu?".

Đáp:-"Nhàtơinghèochỉcóbagianlềucơcóởđượcchăng?"-"Việcđã

gấpnhưthếcònlựachọnlàmgì?".Đậuđưavợvề.Vợcholàchỗnàyn

ổn,xinchồnglàmnhàngayđểvuachavàdâncảnướcdờiđếnở.Đậungần

ngại,vợkêukhócthảmthiết.Tớiđây,Đậutỉnhdậy.

Nghetiếngongvovetrêngối,Đậukểlạichuyệnchiêmbaochobạnnghe.

Bạnkhunanhnênlàmtổong.Làmvừaxongđãthấyongbaytớiliêntục.

Dòxemmớibiếtlàbầyongcủaơnglãohàngxóm.Ngườitakểchuyệnhọ

Đậuchoơnglãohàngxómnghe,ơnglãonhìnvàotổongcủamìnhthìthấy

vắngtanhvắngngắt,lạicóconrắndàichừngmộttrượng,nằmkhoanhtrong

đóbènbắtgiết.

NgườiNghệ-ancũngcókểmộttruyện,cũngcónộidunggầngũi:

Xưa có một ơng quan ra trấn ở một quận ngồi. Một hơm, quan cùng với

khách ăn tiệc uống rượu dưới một cây hòe lớn. Rượu say, quan nằm ngủ

dưới gốc cây ấy. Bỗng chiêm bao thấy có bậc đại phu nước Đại hòe mời

mìnhvàotriềugặpgỡvàcuốicùnggảchomộtnàngcơngchúa.Ơngtalưu

lại đấy làm tướng võ rồi tướng văn, cuộc đời vinh hiển trải đã mười năm.

Khitỉnhdậythìthấymìnhvẫncònnằmởgốchòe.Nhìnvàohốccâythấycó

mộttổkiến,trongđócómộtconkiếnchúa,xungquanhcónhữngconkiến

nhỏchầuchựcvàhầuhạynhưởtriềuđìnhmàmìnhđãtrảiquatronggiấc



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

NỢ DUYÊN TRONG MỘNG

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×