Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
MIẾNG TRẦU KỲ DIỆU

MIẾNG TRẦU KỲ DIỆU

Tải bản đầy đủ - 0trang

hònđãxoayramởmộtlốichohắnvào.Phíatrongrấtimlặngnhưngsáng

sủa.Hắnbướcqchừngchụcbướcđãthấyvịđạosĩđangnằmtrênmộtcái

chõng, miệng nhai rầu, mắt lim dim nghỉ ngơi. Bên cạnh đó có một cái

chõngkhác,trêncómộtcơitrầuchỉcònhaimiếngTuycókháchmàđạosĩ

cũngkhơngngồidậy,chỉvớitaycầmlấythưđọc,miệngvẫnnhaitrầubỏm

bẻm.Mộtlát,nhìntrừngtrừngvàomặtkhách,nói:

-Tasẽchoanhđượclàmquan.Nàoanhmuốnlàmquantohaynhỏ,nhưthế

nào?

Đáp:

- Tơi học hành cũng ít ỏi, chỉ muốn làm một chân thơ lại cũng đã mãn

nguyện.

-Được!Anhhãyngồinghỉ,ănmộtmiếngtrầu,tasẽliệu.

HồSinhrónrénlạingồiởgiườnglấymộtmiếngtrầutrongcơiraăn.Miếng

trầurấtngon.Nhưngvừanhaigiậpthìhắnđãthiuthiungủ.

*

**

Saukhitrởvềnhàmấyngày,bỗngmộthơmcómộtngườilínhlệmangtrát

đếnđòi.Hắnsợqtưởngcóviệcgìxảyra.NhưngkhivàodinhcụThượng,

hắnđượcđóntiếprấtniềmnở.Ngườitađểdànhchohắnkhơngphảilàchân

thơlạiởhuyệnmàlàmộtchânthơngbiệnởdinhquanBốtạitỉnhnhà.Cơng

việcchẳngcógìlàkhókhănvàtốnkémvìcó"taytrong"củanhàđạosĩ,làm

chohắnhếtsứcsungsướng.Thếlàtừđó,HồSinhhàngngàyravàocơng



đường, dạ dạ, bẩm bẩm khúm núm trước mặt các quan. Ban đầu hắn thấy

nhục,nhưngmỗilầnđứngtrướcmặtbọntổnglývànhữngngườidâncóviệc

đếncửaquanthìhắnlạicholàmộtsựvinhhiển.Banđầuhắnngầnngạichối

từcảlễbạtcủanhữngngườicóviệcđưalênlolót,nhưngdầndầnhắnbạo

dạnvàkhơnngoanhơn.Chẳngnhữnghắnthànhthạotrongnghềbópnặnmà

cònhọcđượcnhiềumánhkhóelàmtiềnkỳlạlàtạoranhữngvụánbấtngờ

màkếtquảcảnguncáolẫnbịcáotiềnbạcxủngxoẻngdắtnhauđếncơng

đườngđútchohắnvàquantrêncủahắn.

Vìthế,trongvàibanăm,tiềncủacủahắnbộnbề,hắnlàmnhàtậuruộngvà

sốngcuộcđờixaxỉhơntrước.Hắnlạiđượcmộtphútrưởnggiảtronghạtgả

congáicho.Mườinămsau,vợhắnđãsinhđượchaitraihaigáivàđượccất

nhắclàmmộtchứcquannhỏ.Mộtnhàphấnvuatrangđiểm,cuộcđờicứthế

lênnhưdiều,khơngcóaitheokịp.

Nhưngmộtngàykia,giữalúcHồSinhđangngồichovợchảiđầuthìbỗng

cólínhlệcầmtrátđếnđòi.Hắnkhơngnghingờgìcả.Nhưngkhiđếndinh

cụ Thượng hắn liền bị bỏ ngục. Một viên khâm sai đặc phái cải trang đi

thanhtrađãtìmrađượcrấtnhiềuchứngcớvềnhữngvụthamtanghốilộ

củabọnquantỉnh,màtấtcảđềucóliênquanđếnhắn.Thếrồi,trongkhichờ

đợixửánthìnhữngngườidânbịvuoangiáhọangàytrướcđềuđổxơtới

quan khâm sai kiện hắn. Đơn kiện cao kể hàng chồng. Ngày xử án hắn là

mộtngàyđơnghơnhội.Hắnbịtửhìnhkhơngđợitâuvềtriềuvìquankhâm

saicóquyền"tiềntrảmhậutấu".Trướckhirapháptrườngchịutơi,hắnhồi

tưởnglạichuyệncũvàănnănrằngphảichimìnhđừngcólênhangđạosĩđể

nhờlãoấychạychọtchothìđâuđếnnỗinày.

HồSinhbỗngchồngdậyvìcómộttiếngđộngrấtdữdội.Hắnmởmắtthìté

ramìnhvẫncònnằmtrênchiếcgiườngthứhaicủanhàđạosĩ,chânđạpphải

cơitrầulănxuốngđáđánhchoảngmộttiếng,miếngtrầucònlạilănlócgiữa



đường.Cònđạosĩmiệngvẫncònnhaitrầu,mắtlimdim,chợtngồidậyhỏi

hắn:

- Bây giờ chúng ta sẽ bàn một chút. Anh sẽ cầm thư của tôi đến cụ

Thượng..."

Nhưng lúc này Hồ Sinh khơng còn đủ can đảm để tính chuyện danh phận

nữa.Hắnvộinhảmiếngtrầuđangngậmởmiệngvàcáotừravề.Từđó,hắn

trởnênmộttaylàmănchíthútrênruộngđấtcủamình[1].





KHẢODỊ





Tươngtựvớitruyệncủata,trongkhotàngđiểncổcủaTrung-quốccótruyện

Giấc mộng Nam-kha (hay Giấc mộng kê vàng) cũng rất phổ biến ở Việtnam.

Lư Sinh đời Đường, một hôm mặc áo cừu ngắn cưỡi ngựa câu sắp đi săn,

gặpđạosĩLãĐồngTânởqnHàm-đan.Chàngkêukhổ.-"Saomàkhổ?",

đạosĩhỏi.-"Tàitrailậpcơngtolàmquanlớn,ănngonmặctốt,nghehát

hay,họhàngvẻvang.Tơituổiđứngbóngvẫncònchânlấmtaybùn".Đạosĩ

bènrútcáigốitrongđãyratraochoanhchàngvàbảo:-"Gốivàogốinàysẽ

đượcvinhhiểnnhưnguyện".Bấygiờchủqnđangquấymộtnồicháokê.

LưSinhkêgốinằmngủthấymìnhlấyvợhọThơiđẹpvàgiàu.Rồiđỗtiếnsĩ

làmquanđếntiếtđộsứ,cầmqnpháđượcgiặc,trảimườinămlàmtướng.

Cảtriềuđìnhghenghét,gièmpharằngviệcthơngbiêngiớicủaLưlàcóý



địnhlàmphản.Lậptứcanhbịbỏngục.Sợq,LưSinhkhóclócbảovợ:"Ta vốn làm ruộng ở Sơn Đơng, cấy dăm ba mẫu khơng đến nỗi đói rách,

quanqchiđếnnỗinày.Bâygiờdầumuốnáongắnngựacâurongchơisăn

bắnsaođược?".Toantựtử,vợconkhơngcho.Dầndầnvuabiếtoan,phục

chứccũ.VềsauLưSinhcónămcontrai,đềuđỗcaolàmquanto.Consinh

đẻđượchơnmườicháu,kếthơnvớiconnhàvọngtộc,LưSinhsốngngồi

támmườituổithìchết.

Bỗng nhiên chàng bừng mắt tỉnh dậy, thấy mình còn nằm mà nồi kê vẫn

chưachín.Lấylàmqilạ,nói:-"Ơhay,đâylàchuyệnchiêmbaoư?".Lã

ĐồngTâncười:-"Ấy,tròđờicũngthếcả".

Trong Liêu trai chí dị có truyện Giấc mộng kê vàng thứ hai (Tục hồng

lương):

HiếuLiêmhọTăngđichơivớicácbạndòngsang,vàochùaTỳ-lưnhờmột

nhàsưchiêmtinhbóisốvận.Sưbảochàngsẽlàmtểtướngtronghaimươi

năm.Mọingườichúctụng.Tăngđùaphongchứcchocácbạn.Nhânmưa,

nghỉlại,mộngthấycóhaitrungsứđếntriệuvàocung,đượcvuaphonglàm

tểtướng.Vinhhiểnrồi,Tăngđềnơntrảốn.Dầndầnăncủađút,hiếpgái

đẹp,khơngviệcgìkhơnglàm.Saucóngườilàmsớvạchtội,cácquancũng

tốcáo.TăngbịtríchlàmquanVânNam.Trênđườngđibịquỷbắtxuốngâm

phủchịuhìnhphạtvạcdầunúidao,nuốtsắtnóng.Sauđóchuyểnkiếplàm

congáimộtngườihànhkhấtchịuđóirét.Mườibốntuổigảlàmthiếpcho

mộttiếnsĩhọCồ,bịvợcảhànhhạ.Mộthơmcóhaitêngiặcgiếtmấtchồng,

bị vợ cả vu là đưa trai về giết, việc lên quan, chịu tra tấn kêu khóc ầm ĩ.

Bỗngnghetiếngbạngọi,Tăngtỉnhdậy.Sưbảo:-"Quẻbóinghiệmchăng?".

Đáp:-"Xincámơnchỉgiáo".-"Nếutheođườngnhânđứcthìtronglòlửa

cósentươi".Lúcvề,lòngcơngdanhnguộilạnh.Tăngvềsaubỏđi,khơngrõ

điđâu.



Tương tự với các truyện trên, người In-đơ-nê-xi-a (Indonesia) có truyện

Chiếcchiếuđạosĩ:



Một gã tham lam độc ác, một hôm mượn bạn năm mươi nén bạc đi buôn.

Dọcđường,hắn làmquen rồigiếtchết mộtlái khácđểchiếm lấybị vàng.

Vớisốvàngđó,hắnlầnlượtđútlótđểđượcbổquanhuyện,rồiquantỉnh,

rồitổngđốc,v.v...Lầncuốicùng,đượclệnhtrên,hắncưỡingựacùngmười

ngườithântínvềkinhnhậmchức.Vàonghỉởmộtngơichùa,hắnbắtđạosĩ

phảidọnchỗnằm.Đạosĩnói:"Bầnđạocómộtchiếcchiếuđanbằngtrechẻ

mỏng,nócóphépaiướcgìtrongmộngđềuthấycả".Nằmlên,hắnmơthấy

mìnhchémchếtđạosĩcướplấychiếcchiếu.Trênđườngvềkinhcótinvua

vi hành, hắn mưu với tể tướng - là người cất nhắc hắn - giết vua. Khi tể

tướnglênngơivuathìphonghắnlàmtểtướng,nhưnghắnlạimuốnlàmvua,

nên nhân lúc đi săn, hắn bắn chết vua mới, nhưng bị qn đội của thái tử

đánhchođạibại.Hắnchạybánsốngbánchếtđếnngơichùahắnđãgiếtđạo

sĩcướpchiếu.Trốnvàochùahắnbịvấpngã,giậtmìnhtỉnhdậy,vừanghecó

tiếng:-"Bắtlấynó".Cómấyngườichạyvào,hắnhốthoảngchạyvàorừng

nhưngcuốicùngbịtómlơivềchùa.



Thìra,mộtngườiláiđòngàyxưavẫncònsống,làmnhânchứngchovụán

giếtngườilấybịvàngmàhắnlàthủphạm.Nhâncótháitửđituầntra,người

láiđòtốcáo,tháitửralệnhlùngbắt,đúngvàolúchắnđangngủởngơichùa

cổ.Nhưnghắnthìcứtưởngtháitửđếnbắtvềtộigiếtvuatronggiấcmộng.

Bịtrakhảo,hắnthútộigiếtngườiláilấybịvàng,đồngthờithúcảtộigiết

vua.



Tháitửsaigiảihắnvềkinhxửtử[2].



Loạitruyệncóđềtàigiấcmộngkêvàngcũngkháphổbiếnởmộtsốdântộc.



Truyện của Ấn-độ đại khái như sau: Có một ơng vua nghe tin một bà phù

thủycótàibènmờiđếnbảotrổtàichomìnhxem.Bàtađếnnhìnthẳngvào

mắtvua.Bỗngvuamêmanthấymìnhcưỡimộtconngựađen,ngựaphirất

nhanhđưamìnhđếnmộtnơixaxămvàhoangvụthìdừnglại.Vuathơthẩn

đitìmcáiănvìqđói.Sauđógặpmộtcơgáimangcơm,vuaxinăn.Cơgái

nói:-"Tơithuộcđẳngcấpthấphèn,bàntay"dơbẩn"khơngthểdângcơm

hầungàiđược".Nhưngvìđóiqvuavẫnphảiăncơmcủacơ,vàvìtìnhthế

bắt buộc vua đành phải lấy cơ là vợ. Hai người ăn ở với nhau trong hồn

cảnhhếtsứcgiankhổlầnlượtsinhđược4con.Ngàylạingàynốinhauqua,

giađìnhtrảibaolầnđóikém.Mộtlầnhạnhán,đứabéđóilâungàychết,vua

giàlụkhụhysinhchovợconsốngsótthìvừatỉnhdậy.-"Ơi!70nămtrời

một giấc ngủ ra!". Bà phù thủy nói: - "Vâng ngài mới nằm được một tẹo

thơi."



TruyệncủaMơng-cổcũngtươngtựtruyệnẤn-độ,mộtbàphùthủychomột

ơngvuachungsốngtronggiấcmộngvớimộtngườiđànbànghèohèn,trải

qua nhiều lần đói khổ chật vật sinh được hai đứa con, cho đến lúc cực kỳ

nheonhócmớitỉnhdậythìchéntràdovuasaingườihầurótvẫnchưanguội.





Truyện của Tây-ban-nha (Espana): Có một mục sư nghe tiếng một bà phù

thủygiỏinêntìmđếnnhờgiúpchomìnhtrởthànhmộtngườicóđịavịcao

tột.Thấybàtừchối,mụcsưcốép."Nếutơilàmtheoucầuthìphảichotơi

cáigìmàtơimuốn"."Đồngý".Mụbènbảongườinhàđầytớgáibắtcongà

rừngvặtlơng.Mụcsưbỗngthiếpđivàtronggiấcmơquảđạtđượcýmuốn

thaychânvịGiáohồngđươngkimmớichết.Nhưngkhibàphùthủyđến

xinđứacontraithìơngkhơngthuận."ContraitơiđểlàmHồngygiáochủ".

Bỗngchợttỉnhdậythấymìnhvẫnlàmụcsưmàthịtgàvẫnchưachín.





[1].TheoSê-ơng(Chéon).SưutầmmườimộttruyệnAn-nam(bảngốc).



[2].TheoĐinhTú.TruyệncổtíchNam-dương.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

118.TÚUN



VàođờiHồngĐức,cómộtngườihọctrònghèo,chamẹchếtsớm,trọhọcở

phườngBích-câu,phíaNamthànhThăng-long.Chàngrấthaychữ,tuychưa

đỗđạtgì,ngườitacũnggọichànglàTúUn.

Mộtngày,vàomùaxn,chùaNgọc-hồmởhộiVơ-già,thiệnnamtínnữở

kinhđơvàbốnphươngtụhọprấtđơng.TúUnkhơngbỏlỡcơhộiđitìm

ngườiđẹp.Chàngvuichânđiquanhquẩnmãiđếntậnchiều,bènngồinghỉở

gốcđagầnchùa.Chợttrơngthấymộtcáilábayđếntrướcmặt,chàngnhặt

lênxem,thìrasaulưnglácóđềmộtbàithơđầynhữnglờitrêughẹo.Chàng

tưởngcóngườinàoởtrênlầucaonémxuốngrồinấpvàomộtchỗ.Nhưng

ngước nhìn mọi nơi, mãi chẳng thấy gì cả. Đương lúc ngơ ngác, Tú Un

bỗngthấymộtđámngườitừtrongchùađira,trongđócómộtcơgáirấtđẹp.

Thấynàngliếcmắtđưatình,chàngtiếnlạibắtchuyện.Haingườivừađivừa

trò chuyện vui vẻ. Lòng Tú Uyên như nở hoa. Nhưng khi sắp đến đỉnh

Quảng-vănthìngườicongáibỗngbiếnmất.TúUyênđứngngẩnrarấtlâu,

mãiđếntốimớitrởvềnhà.

Từ đấy, Tú Un đêm ngày mơ tưởng khơng thiết gì ăn uống học hành.

NghetinđềnBạch-mãrấtthiêng,chàngđếnxinquẻthẻrồingủqntạiđền

cầumộng.Đêmấythầnhiệnratronggiấcmộngcủachàng,bảorằng:-"Này

anhchàngmêsắckia,sángmaihãyđếncầuĐơng,tasẽchobiếtmộttinrất

tốt".

Hơmsau,chàngyhẹnđếncầuĐơng.Đợimãichẳngthấyaicả,cuốicùng



mớigặpmộtơnggiàbántranh,ơngđưatớimờichàngmộtbứctốnữ.Chàng

mở ra xem thì khơng ngờ hình dạng người tố nữ trong tranh trơng chẳng

khácgìngườimàmìnhmongđợi.Chàngmuangay,đemvềtreobêncạnh

chỗngồi.Đếnbữaănchàngdọnrahaiđơiđũa,haicáibátmờingườitrong

tranh ăn như mời người thật. Chàng hơi ngạc nhiên cảm thấy tố nữ trong

tranhhaimáđỏbừngdườngnhưcóýthẹn.

MộthơmTúUnđihọcvềthìthấygiữagiườngđãsẵnsàngmộtmâmcơm

có thức ăn ngon, khác với cơm rau thường ngày. Tuy chưa hiểu là của ai

cho,nhưngđóibụng,chàngcũngngồivàoăn.Tiếpmấyhơmsau,mâmcơm

đềudọnsẵnnhưthế.Chàngnửangờnửamừng,khơnghiểuralàmsao.

Hơmkhácchànggiảtảngđihọc,nửađườnglộnvềnấpngồicửasổdòm

vào.Chàngthấytốnữtừtrongtranhbướcradọndẹpnhàcửavàxuốngbếp

làmcơm.Chàngđộtngộtxơcửabướcvàonắmchặttaynàngmàrằng:

-Đểtơibấylâutrơngđợimỏimònconmắt!Thơibâygiờnhấtđịnhkhơng

chonàngrakhỏiđâyđâu.

NóixongTúUngiậtbứctranhtrêntườngxéđi.

Ngườicongáiđỏhaigòmá,sẽđáplại:

-Saochàngácthế!Thiếpđãlạcvàonhàchàngrồiđâudámkhơngvânglời.

RồinàngchobiếttênnànglàGiángKiều,vốncódunnợvớichàngnên

được xuống trần cùng kết làm đơi lứa. Tú Un khơng còn gì sung sướng

hơnthếnữa.Chànggiơtaylêntrờithềbồi.Haingườichuyệntròhồilâu.Tú

Ungiụcnàngthànhthân,GiángKiềubảo:

-Đểthiếpmởtiệcmờicácbạntiênđếnchứngkiếncholễcướicủađơitađã.



Nóixongnàngrúttrâmtrênđầuhóaphépthànhmộtnơimàngấmrèmngọc,

kẻhầungườihạrầmrập,đồănthứcđựnglộnglẫy.Chỉmộtlátcỗbànbày

ra,đànsáovanglừng,cácbạntiênlầnlượtđếnănuốngtròchuyện,cahát

nhảymúarấtlàvuivẻ.

Nhưngtừngàyđượcvợđẹp,TúUnkhơngbuồngiởđếnsáchnữa.Suốt

ngàychàngởbênvợvàđặcbiệtmộtđiềulàchàngthíchuốngrượuvàăn

ngon.GiángKiềukhuncanmãinhưngTúUnvẫngiữtậtấy.Banăm

trơi qua, chàng khơng lai vãng đến nhà học. Dần dà chàng trở nên nghiện

rượu,đãuốnglàuốngđếnsay,khisaykhơngcònbiếttrờiđấtgìnữa,thậm

chí nhiều lần chửi mắng vợ. Giáng Kiều giận lắm. Một hôm chồng từ tửu

quánkhậtkhưỡngbướcvề,nàngvựcvàogiườngrồinhânchồngngủthiếp

đi,nàngliềnbayvềtrời.

Tỉnh rượu, Tú Uyên không thấy vợ, rất lấy làm hối hận. Suốt một tháng,

chàngbỏănbỏngủ,kêukhócthảmthiết.Bạnbèhếtlờikhundỗnhưng

chàngkhơngsaogiảmđượcưusầu.Giậnthân,chàngchỉmuốntựtậncho

xong đời. Nhưng khăn vừa vắt lên xà nhà thì bỗng có trận gió thoảng đưa

mùihươngđến:GiángKiềuđãhiệnratrướcmặt.Chàngvừavuivừathẹn,

thềxinchừahẳnrượu.Haivợchồnglạivuivẻnhưxưa.

Chẳng bao lâu, Giáng Kiều sinh được một trai. Đứa bé lớn lên rất thơng

minh,họcngàymộtgiỏi.

Mộtđêmnọbỗngcóhaiconhạcđếnđónởsân.Haivợchồngdặnconởlại,

rồicưỡihạclêntrời[1].





Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

MIẾNG TRẦU KỲ DIỆU

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×