Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
KẺ TRỘM DẠY HỌC TRÒ

KẺ TRỘM DẠY HỌC TRÒ

Tải bản đầy đủ - 0trang

Đượcbốirốikhơngbiếtlàmthếnàocả,đànhmếumáogọithầy:

-Thầyơi!Nónắmlấytócconrồi!

-Conđừngsợ-tiếnglãoăntrộmtrảlời-chỉsợnónắmlấymũikhơngcắt

được,cònnhưnắmtóc,concứcắtphăngđilàthốt.

Nghenóithếcơgáivộibngtócmànắmlấymũi.Nhưngcũngchínhnhờ

thế,Đượcđãgiậtrađượcngay,vàhắnvùngthốtmộtcáchdễdàng.

Bấy giờ, nghe tiếng kêu cứu, bốn phía đổ ra rất đơng đuổi theo tên trộm.

Tronglúcnguycấp,Đượckhơngquảnngạigangócchạytngvàomộtbụi

trebênvệđường.TuybịgáitrecàoráchcảdathịtnhưngĐượcntâmvì

chẳngmộtaitìmthấymìnhcả.

Khinlặngđãtrởlạivớihắn,hắntìmlốiranhưngbụitrekínqkhơng

tàinàoláchmìnhđược.Mấylầnhắntoanliềuchuira,nhưngthấygaitretua

tủađâmrấtđaulạithụttrởvào.Cuốicùnghắnđànhnằmchếtdítrongđó

suốtđêm.

Tờmờsánghơmsauhắnvẫnkhơngdámchuira.Maylàmsaobỗngthấyvợ

thầyhọcđichợquađó,hắnbènrahiệuchovợthấylạigầnrồinóinhỏnhờ

vềbáotinchothầybiếtđểtímcáchcứumìnhmộttý.Chẳngngờlãoăntrộm

tới,đãchẳnggiúpđượchắnchútgì,lạicònđộtngộtlalàngmấytiếng:-"Ối

làngnước!Cótêntrộmtrốnởđây!".Thấythế,Đượckhơngcònhồnvíanào

nữa,chuinhàochuinháorakhỏibụitrevàlủivềnhàmộtmạch.



*



**



Ngườithứhaithụgiáovớilãoăntrộmlàmộtchàngthơngminhlanhlợitên

làLâu.Tntheođúngthểlệcủathầy,hắnvuilòngchịutrảiquamộtthử

tháchnhưnhữngkẻkhác.Đêmấy,haithầytròdắtnhauđếnrìnhởnhàmột

phúơnggầnmiền.Nhờcótàinghệcủathầynênmặcdầunhàphúơngtường

caocửakín,Lâucũnglọtvàobuồngmộtcáchdễdàng.Khiđãvàođếnnới,

Lâuthấythầycầmchiếcchìakhóamởmộtcáirươngsập[1]rồibảomình

chuivào:-"Đấy!Đồqvậtlạcủanhànóđềuđểởtrongđócả,conmuốn

chọnthứgìthìchọn!".Lâunghelờichuivào.NhưngkhiLâucònđangsờ

soạngthìbỗngnhiênthầyđãđậysậpnắprươnglại.Hắnchưahiểuthếnào

thìđãnghetiếngchìakhóarútkhỏiổvàtiếngchânthầyluigót.Khơngngờ

thầylạithửmìnhmộtcáchngượcđờinhưthế,Lâuđiếngngười,thầmnghĩ

đếnnhữnghìnhphạtsẽđónchờmìnhchỉvìơngthầylậptâmchơiác.Nhưng

sau một lúc ngồi thừ trong rương, hắn bỗng nghĩ ra được một kế để thốt

khỏichốnnguyhiểm.Hắnbènlấymộtcáiáothụngmặcvào,trênđầutrùm

mộtcáimũquanviênchelấpcảmắt.thếrồiLâucochânđạpđùngđùngvào

thànhrương,vừađạpvừathéttheobộđiệucủaconđồngbịthánhốp:

-Hỡihỡigiachủ!Maumaudậychotatruyềnbảo!

Nghe tiếng động, cả nhà phúc ơng hoảng hốt tỉnh dậy và chạy đến bên

rương.Họlấylàmkinhngạckhinghetrongđócótiếngnóihuyềnbíthốt

ra:-"Talàtàithầntừlâunayđãlàmchochúngmàygiàucó...Naytahiện

vềđâybanlộcchochúngmày...Chúngmàyhãymởkhóarươngđóntara..."

Phúơngchưabaogiờlạithấycósựlạlùngnhưthế,vừasợvừamừng,vội

vái lấy vái để, khấn xin tài thần hãy lưu lại một chốc để mình bày cỗ bàn



rướcđi.

Nóixong,mộtmặthắnhốihảgiụcngườigiếtlợnđồxơi,mộtmặtchoconđi

mờilàngtớidự.Ngườitađổxơđếnđơngnghịt.Ainấyđềuhồihộpchờđợi,

tronglúccảnhàphúơngmỗingườimộtnénhươngcầmtayhướngvềphía

rươngmàváilạyxìxụp.Vàkhinắprươngvừamở,thìanhchàngLâu,khăn

đỏchùmkínmặt,nhảyphócra,thétvớimọingười:-"Hãytheotarađình!".

Đoạn hắn khoa chân múa tay rồi chạy một mạch ra khỏi cổng, có cả đồn

ngườitheosauvớidángđiệuvơcùngkínhcẩn.

Đếnđìnhlàng,Lâuungdungbướcvàothượngđiệnrồinhảylênngồitrên

ngaithờ,mặtvẫntrùmkhănkínmít.Hắnphán:-"Đặtcỗxuốngrồiluira

ngồisân.Đứanàovàotrongđiệnsẽbịphạthộcmáutứckhắc!".

Nghe nói thế, mọi người chen nhau ra ngồi. Bấy giờ, trong đám đơng có

anhchàngĐượclấylàmlạcũngtìmđếnxem.Nhưngkhinghegiọngnóitài

thầnthìhắnlấylàmngờ,đốnchắclàbạnhọccủamìnhởđâyrồi,mớichạy

vào để xem cho biết. Tuy mọi người can gián, nhưng Được khơng nghe,

quyếtvàochođược.KhithấyrõtàithầnchẳngphảiaikhácmàlàLâu,hắn

cườihìhì,đòichiaphần.Lâurahiệubảoimvànói:-"Đượcrồi!Anhđừng

làmầmỹlên.Tơithềrằngthếnàocũngchiachoanhmộtphần"-"Thềthế

nào?"-"Anhthèlưỡitơiliếmrồitơithèlưỡianhliếm.Nếukẻnàolàmsai

thìtrờichuđấtdiệt".

NhưngĐượcvừakịptrèolênbệvàthèlưỡirathìđãbịLâudùngrăngcắn

chohắnmộtcáithậtmạnh.Mọingườithấyhắnhốthoảngtừtrongđiệnchạy

ramồmnóiúớ,máutràođỏngầuthìlạicàngbộiphầnsợhãi,cholàthầnrất

thiêng,vộichạytantácmỗingườimộtnơi.NhờthếLâuthừacơtrốnvềnhà

vơsự[2].







KHẢODỊ





TrươngVĩnhKýcókểmộttruyệnkhơihàigiốngvớitruyệntrênởphầnđầu:

Mộtanhmêgáinhưnglạinhútnhát,mớinhờmộtngườithạođờigiúpđỡ.

Đêmlại,cảhaiđiđếnnhàcơgái;thầybảotròcứvàomàghẹo,cómìnhgiúp

sức ở ngồi. Hắn lọt được vào giường cơ gái giữa lúc cơ đang nằm ngủ.

Khơngngờcơgáitỉnhdậyvàchộplấytóc.Hắnsợqkêulên:-"Thầyơi,

nó nắm lấy đầu tơi!". Ở ngồi trả lời: - "Khơng lo gì, nó nắm mũi mới sợ

kia".Cơgáinghevậyliềnbngtócnắmlấymũi,hắntagiậtrađượcchạy

về[3].

Về chỗ thầy nhốt Lâu vào rương, người Nùng có truyện Hai tên ăn trộm

cũngcótìnhtiếttươngtự:

CóhaitênăntrộmthiệnnghệlàVạtCỏDàuvàDàuCỏVạtquennhau,cùng

rủnhauđiănsương.VạtCỏDầukhơngcóbụngthànhthật,ngầmmưuhại

bạnbalần,nhưngkhơngngờDàuCỏVạtlạicaotayhơn,thốtđược,trừlần

thứbathìcảhaicùngbịnạn.

Lầnthứhai,haingườivàomộtnhàgiàu,VạtCỏDàumởđượcmộttủbạc

chobạnvàolấyrồithìnhlìnhkhóatủlại,bỏvề.Cũngtươngtựnhưchàng

Lâu trong truyện của ta, Dàu Cỏ Vạt nghĩ đến kế thốt thân nhưng khơng

qnkhoắngmộtmẻ.Hắnbènbuộchaigấuquầnrồituồnvàngbạcvào,lại

xé áo mình thành từng dải nhỏ như tiền giấy. Đoạn giả vờ rên thành tiếng



mỗilúcmộtto.Cảnhàđangngủ,nghetiếng,sợq,đốncólẽvìđểlâurồi

khơng cúng nên vàng bạc hóa thành tinh, bèn trở dậy chuẩn bị lễ vật để

cúng.NhưngkhimởtủthìDàuCỏVạtđầutrùmkínnhảyvụtra,taycầm

bốnthỏivàngbạcmúatít.Ánhvàngbạcsángchóilàmchocảnhàhoamắt

tinlàtinhvàngbạcđãxuấthiệnbènsụplạykhấnkhứahếtlời.Nhèlúccả

nhàkhơngchúý,DàuCỏVạtchạybiếnđi,vơsự.

Lãochủnhàthấybạcmấthút,khóclócrầmrĩ:

-Ốivàngbạcơi!Saonỡbỏtamàđi[4].

ĐồngbàoTàycũngcómộttruyệntươngtựvớitruyệnvừakể.

Cóhaitayđạibợmkếtlàmbạnthân,mộtngườilàTrămMưumộtngườilà

NghìnKế,ngườisautỏravượtlêntrênngườitrướcmộtbậc.Saunhữnglần

cùngrủnhauđiănsương",mộthơmTrămMưutheoNghìnKếvàomộtnhà

phúhộ.ởđâyNghìnKếmởtủchuivàobảoTrămMưukhóalạiđivề,hẹn

chiềumaivàolúctắtbóngmặttrờiđợinhauởbãithama.

Ngàyhơmsau,khiphúơngtoanmởtủthìbỗngnghetiếngrênởtrong.Hắn

hốthoảnghỏi:-"Aitrongđó?"-"Talàtổnhàmày,baonhiêulầnphùhộ

chochúngmàygiàucó,chúngmàymaumaucúnglễđểđưataramồ".Phú

ơngvàcảnhàxìxụpquỳlạy.Tiếngởtrongtủlạinói:-"Chậptốichiềunay

mangmọithứtheota,khơngđượcchậmtrễ".

Chiều lại, phú ơng mở tủ ra, Nghìn Kế đã trùm kín mặt, nhảy vọt ra khoa

chânmúatay,đirakhỏicổng.Phúơnghốihảbảoconcháugánhgồnglễmễ

đitheo.Đếnbãithamaphúơngcàngngạcnhiênkhingheơngtổgọibàtổ,

vànhìnvàobụicâyquảcómộtcáibóngkháchiệnracũngtrùmvảikín.Ơng

tổcònnói:-"Bànóxemcócầngiữđứanàotrongđámconcháulạihầuhạ



khơngthìgiữ".Nghenóithế,phúơngvàconcháuhoảngq,quẳnggánh

lại, ba chân bốn cẳng chạy mất. Hai tên bợm chỉ còn việc khiêng về chia

nhau[5].

Vềchỗhainhânvậtthèlưỡiliếmnhaulàmtin,truyệncổtíchthếgiớicũng

cótìnhtiếttươngtự,tuyrằngnộidungnhiềutruyệnkháccủata.

TruyệncủangườiKhơ-me(Khmer):

Mộtngườiđànbàláulỉnhchơichobốntênăntrộmmộtvố,vàgiamchúng

trongmộtchiếctàucủamộtngườiTrung-quốc.Bàtatrởvềnhàđượcnửa

đường,gặptrờitối,bènleolêncâyđợisáng.Khơngngờbốntêntrộmtìm

cách thốt ra khỏi tàu rồi cũng đi đến đấy vào lúc nửa đêm. Trời tối như

mực,bađứatrèolênnhữngcànhphíadưới,chỉcómộtđứatrèolênngọn.

Gặplạingườiđànbà,hắntoanbáothù.Ngườiđànbàchohắntiềnvàhứasẽ

lấy hắn làm chồng. Bợm ta chấp thuận nhưng đòi phải có gì để làm tin.

Ngườiđànbàbảohaibênhơnnhaubằnglưỡi,sauđóngườiđànbàcắnđứt

chết lưỡi của hắn và xơ hắn xuống. Bợm khơng còn nói được, chỉ kêu lên

những tiếng: "lon...lon...". Ba tên kia tưởng người ta đuổi theo bắt, nên bỏ

chạythụcmạng(xemthêmKhảodịtruyệnsố191,tậpV).

TruyệncủangườiẤnởPăng-jáp(Pendjab)cũnggầngiốngvớitruyệnKhơmevềchỗnhânvậtchínhlàmộtngươiđànbàmưumẹo,chơichomộtbọn

trộm nhiều vố cay chua. Vố cuối cùng cũng vào đêm tối, người đàn bà ấy

cũngnấpởtrêncâytrongkhibọntrộmlạiẩnởdướigốc.Biếtchúnglàđối

thủcũcủamình,ngườiđànbàhátlênmộtgiọngnhonhỏ,còntaythìcầm

mộtmảnhvảitrắngphephẩylàmnhưkiểutiênxuấthiện.Tênđầuđảngbọn

trộmtrèolêncâyđểtỏtìnhvớitiên.Ngườiđànbànói:-"Conngườilàchúa

lườnggạt,hãythèlưỡiliếmnhauxemthửcóthậtchăng?".Hắnvừathèlưỡi

thìbịngườiđànbàcắnđứt.Lănxuốnggốccây,hắnchỉcònkêuđượcnhững



tiếng: "Bun-a-bun-un-un...". Mấy tiến đồ đảng tưởng là bà tiên trừng phạt

thóixấucủahắn,bènbỏtrốnmấtcả.

MộtsốtruyệncủacácdântộckhácnhưXây-lan(SriLanka),v.v...cũngcó

nộidunggầngiốngvớitruyệntrên,nhưngtìnhtiếtcắnlưỡitêntrộmđược

thaybằngdùngdaocắtlưỡi[6].



[1]Mộtthứhòmlớntrênmặtrộngbằngtấmphảncóthểnằmlênđểgiữ,

dướicóbốnbánhxeđểdichuyển,nêncũnggọilà“rươngxe”.

[2]TheoLăng-đờ(Landes).CổtíchvàtruyềnthuyếtAn-nam.

[3]TrươngVĩnhKý.Chuyệnkhơihài.

[4]TheoTruyệncổViệt-bắc.

[5]TheoHồngQuyết.TruyệncổTàyNùng.

[6]Theocơ-xcanh(Cosquin).TruyệncổtíchdângianmiềnLo-ren.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

84.CONMỤLƯỜNG



Ngày xưa, có hai vợ chồng một người phú thương trẻ tuổi. Chồng thường

rongbuồmchạykhắptrongNamngồiBắcvàcácnướcxaxơi,chunbán

hàngđivàcấthàngvề.



Mộtngàykia,thuyềnđãchứađầyhàng,chồngtừgiãvợrađi.Chàngchưa

từngđếnHạ-châubaogiờnhưngvốnnghexứnàybnbándễdàng,cóthể

phấtto,nênquyếtđịnhđithửmộtchuyến.



Thuyềnđirabiểnsuốtnămngàyđêmmớitớithịtrấnnày.Chàngbảothủy

thủbỏneoởmộtbếntấpnậpnhất,rồilênbộtìmnơinghỉtrọvàtìmmốibán

hàng. Nhưng vừa lên bờ, đã thấy một ngơi lầu đồ sộ trên bến. Đang đứng

ngẩnranhìnthìbỗngcửalầumởtoang.Chủnhânlàmộtngườiđànbàsang

trọng bước ra vái chào rất cung kính và cất tiếng nói dịu ngọt mời mọc: "Chúngtơinghenóingàicómộtthuyềnhàngmớicậpbến.Chúngtơimong

muốnlàmquenvàđượcgiaothiệplâudài.Nếukhơngchêtệxánhỏhẹp,xin

mờilênnghỉngơitrongnhữngngàythuyềnđỗtạiđây".



Đangkhichưabiếtnêntrảlờithếnàothìđãthấykẻhầuhạcủachủnhân,



namcónữcó,ngườinàocũngănmặclịchsựrađón.Phúthươngbụngbảo

dạ:-"Tamớiđếnchânướtchânráochưahiểuthếnàocả,nhưngtrơngcung

cách người này có vẻ tốt bụng. Biết đâu chả là sự may mắn cho ta trong

chuyếnđinày".



Nghĩ vậy, chàng vui vẻ nhận lời và cố sức làm cho chủ nhân biết mình

khơng phải là kẻ ngờ nghệch. Lập tức, bọn người hầu khơng cần chờ lệnh

chủ,tỏaradọndẹplăngxăngkhắpnơi.Họlàmchophúthươngvàmộtsố

gianhâncủamìnhrấtđẹplòng,vìchưabaogiờđượctiếpđãinồnghậuđến

thế.Chủdẫnkháchđithămnhà.Cácphòngbàybiệnnóilênsựgiàucóq

sức:nhữngcâyđènbằngvàng,nhữngđộcbìnhcổ,nhữngđồdùngqgiá.

Phúthươngsờtayvàomộtconrùavàngbàytrênmộtchiếcbàn.Nhânthể,

chủnhânliềngiớithiệukỹmóngiabảođặcsắcđócủatiềnnhânmình.



Đêm hơm ấy, một tiệc lớn bày ra, chủ nhân ăn mặc rất mỹ lệ, chuốc chén

mờimọingười.Xongtiệc,họđượcmờiđinghỉởmộtbuồngcónhữngchiếc

giườngrấtxinhxắn.Khơngthấycóđiềugìđángngờ,phúthươngvàkẻtùy

tùngnằmxuốngđánhmộtgiấcngủrấtngonlành.



Sáng hơm sau, khi mọi người trở dậy, sự mời mọc lại càng niềm nở. Lại

nhữngmâmthứcănngonlànhbưngravớinhữngcâumờiquyếnrũlàmcho

phúthươngkhơngthểtừchốiđược.





Thếnhưng,khiphúthươngcáotừtrởra,vừabướcvềthuyềnthìbỗngthấy

cảnhàchủnhânđổxơtới:-"Thưacácngài,nhàchúngtơivừamấtconrùa

vàngmàcácngàiđãbiết.Vậycóvịnàocầmnhầmhãychoxinlại".



Mọi người tưởng như nghe tiếng sét. Song phú thương biết tính nết mấy

ngườitùytùngcủamìnhvốnchảbaogiờăncắptrộmgìcủaai,nênrấtvững

tâm. Chàng có ngờ đâu người đàn bà kia chính là con mụ lường gạt nổi

tiếng. Hắn có một đám thủ hạ rất đông, chuyên cướp của bằng cách bẫy

ngườivàotròngmộtcáchbấtngờvàêmthấm.Mỗilầnlàm,hắnlàmnhững

mónrấtto,vàthườngnhằmvàonhữngkháchgiàusang,nhấtlànhữngkhách

nướcngồimớitới.Ngónđộccủahắnđãtừngkhiếnnhiềukẻmấtđứtcảcủa

lẫnngườivàotayhắn,nêncủacảicủahắnchứachấtkhơngbiếtbaonhiêu

màkể.

HơmđómụLường-tênngườitathườnggánchomụ-thấycómộtthuyền

bnmớitớivớiđầyắpnhữnghàng,màtrơngchủnhânlạichẳngravẻlà

tay thạo đời. Cho nên mụ quyết cho anh chàng vào tròng. Trong khi phú

thươngvàtùytùngănnghỉởnhàmụ,mụđãsaimộtsốthủhạxuốngthuyền

giảcáchxinxemhàng.Chúngmangconrùavàngtheovàlénbỏvàotrong

mộttấmđoạn.

Thấymọingườitrởmặtvuchomìnhăncắpvàđòikhámthuyền,phúthương

nóngmặt,nhấtđịnhkhơngcho.Khámthuyềnthìphảidỡhàngmàdỡhàng

làmộtđiềurấtphiềnvàtốikỵkhichưabánđượcmộttýgì.Chonênchàng

cũnglýsự:

-Thưabà,trừphicóquanchứcđếnđây,chúngtơikhơngthểđểchomộtai



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

KẺ TRỘM DẠY HỌC TRÒ

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×