Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
CỦA TRỜI TRỜI LẠI LẤY ĐI GIƯƠNG ĐÔI MẮT ẾCH LÀM CHI ĐƯỢC TRỜI

CỦA TRỜI TRỜI LẠI LẤY ĐI GIƯƠNG ĐÔI MẮT ẾCH LÀM CHI ĐƯỢC TRỜI

Tải bản đầy đủ - 0trang

Tuyvậy,têntrọcphúnuốtsốvàngkhơngtrơi.Tinđồn"mộtngườibắtcua

đượcvàng"baynhanhđếntaimọingười,vàđếntaimộtviênquanhuyện.

Nghe nói vàng về tay một tên trọc phú, viên quan huyện khơng kìm được

lònghammuốn.Hắngọilãotrọcphúđếntưthấtvàgạchiachomìnhmột

nửa.Nhưnggãtrọcphúđờinàolạichịumấtkhơngnhưthế.Viênquanđành

giậnđểbụng.Nhânbắtđượcmộtđámcướplộn,hắnbènbảochúngkhaivu

chotêntrọcphúvàdođóhắnépyvàotội"thơngphỉ".Trọcphúbịkìmkẹp

đánh đập rất khổ cực, đành phải nhả của ra để mua lấy sự yên thân. Cuối

cùng không những 10 thỏi vàng nọ lọt vào tay viên quan huyện mà nhiều

tiềngạokháccủahắncũngđộinónrađiđểđấmmõmbọnhươnglý,bọnsai

nha,v.v...



Lạinóichuyệnviênquanhuyệnchỉdùngmộtmẹonhỏmàchiếmđượcsố

vànglớnthìmừngq.Hắnsaiconcùngvớimộtngườilãobộcbímậtđem

sốvàngđóvềqđểtậuthêmruộngđất.Nhưngđứaconcủahắnlàmộttay

cómáumecờbạc.Trongkhiđithuyền,thấycócanhbạcto,hắnđịnhđem

mộtsốítvàngcủabốđểmong"dậyhóa".Mặcdầungườilãobộccangián

hếtlời,hắnvẫnkhơngnghe.Quảnhiênchỉtrongmộtđêmhắnthuahếtcả

chẳngcònmộtđồngdínhtúi.Thếlàbaonhiêuvàngcủaviênquanhuyệntự

nhiênlọtvàotaymộtlãoláibn.Nhờngóncờgianbạclận,lãoláibnvà

mộttênđồngđảngđãvétsạchbàn,vàquangàyhơmsauhaingườihíhửng

mangsốtiềnchiếmđượcmộtcáchkhỏekhoắn,trongđócó10thỏivàngcủa

conquanhuyệnvềnhà,mặckệkẻmấtcủakêutrờikhócđất.



Khơngngờhơmđấycóbốntênăncướpđanglảngvảngởkhurừnggầnđấy.



Thấycóhaingườibộhànhmangtaynảinặngđiqua,chúngbènđuổitheo

khơngrờimộtbước.Khihaiconmồiđếnchỗvắng,chúngnhảyxổragiết

chếtvàcướplấytaynải.Nhìnthấynhữngthỏivàngsángchóe,chúngmừng

rúlên,vộichianhau,cứhaiđứanămthỏi,cònsốtiềnlẻbạcvụnthìgiaocho

haiđứatrongsốbốnđứa,đimuarượuthịtvềchénmộtbữa.



Lạinóichuyệnhaitêncướpđượccửđichợtựnhiênsinhlòngtham,muốn

chiếm lấy tất cả số vàng để chia nhau mỗi đứa năm thỏi, chả cần phải cắt

phảichặt,cânđilườnglạimấtcơng.Chúngbỗngnảyramộtkếlàmuathuốc

độcbỏvàorượuchohaitênkiauống.Thếlàhaiđứavàochợănuốngno

say,đoạnmuabúnlòngvàrượucóphathuốcđộcmangvề.



Trongkhiđóthìhaiđứaởnhàcũngbànmưutínhkếđểđộcchiếmsốvàng.

Cuốicùngchúng quyếtđịnh chờchohai tênkia vềđếnnơi, bấtthình lình

mỗiđứacầmdaohạthủmộttên.Vàrồichúnglàmynhưlờichúngđãbàn.

Vừađichợvềđếnnơi,haiđứakiađãbịmỗiđứamộtnhátdaovàolưngngã

vậtra.Xongviệc,haitêncònlạimớigiởrượuthịtrađánhchén.Nhưngchỉ

mộtlát,saukhirượungấm,chúngcũngvậtvãvànằmchếtlnbêncạnh.



Mườithỏivàngbỗngtrởnênvơchủ.Nhưngchỉnộingàyhơmđó,mộtngười

kháchthươngtìnhcờđiquachỗnọđãnhanhtaychiếmlấylàmcủamình.

Đượcmóncủalớnbêncạnhnhữngxácchết,hắnvộivãtìmvềthuyền,và

mặcdầuchưacấtđượchếthàng,hắnđãsainhổneovượtvộiđểtránhmọi

lơithơixảyđến.





Thuyềnđirabiểnđếnngàythứhaithìtựnhiêncómộtcơnbãonổilênrấtdữ

dội.Cộtbuồmbịgãyvàthânthuyềnbịsóngđánhvỡlàmnhiềumảnh.Tấtcả

mọithứđềuchìmxuốngđáybiểnhoặclọtvàobụngcá.Duychỉcómộtsố

người ơm được ván và nhờ sóng đánh dạt vào đất liền. Trong số đó có cả

ngườikháchthương.Khiđượcngườidânđịaphươngcứuchohồitỉnh,hắn

chépmiệngthanthở:

Củatrời,trờilạilấyđi,

Giươngđơimắtếchlàmchiđượctrời.





KHẢODỊ





Truyệnnàycónhiềunơikểkhácnhau,hìnhnhưnguồngốccủanólàmột

phậtthoại.ỞmộtphậtthoạiViệt-namSựtíchmườitámơngPhậtLaháncó

nhữngtìnhtiếttươngtự:

Mộtngườiđànbàđẻđượcmườitámngườicontrai,lớnlênchúngrủnhauđi

ăn cướp. Hồi đó có một phú trưởng giả hay bố thí, nhất là đối với học trò

nghèo.Mộthơmcómộtanhhọctròđếnxintiền,phútrưởnggiảcholn

mộtlúc50quanvàcònchomượnngựatrởvề,hẹnlúcđếnnhàcứthảngựa

ra là ngựa sẽ tìm về chuồng cũ. Bất ngờ đi được nửa đường, ngựa sinh



chứng,khơngchịuđinữa,quẳngngườivàtiềnxuốngrồiquaytrởvề.Anh

họctròchưabiếttínhthếnào,bỗngcóbốntênăncướpđếnđánhchết,đoạt

lấycủa.Nhưchuyệntrên,chúngchianhaumỗingười10quancòn10quan

cắthaiđứađimuarượuthịt.Kếtcụccũnggiốngnhưtrên,haiđứabịđồng

lõađâmchết,cònhaiđứakiauốngrượucóthuốcđộccũngchếtnốt.

Thấy ngựa trở về q sớm, phú trưởng giả sinh nghi mới sai người nhà đi

tìm. Khi biết được sự thật, phú trưởng giả suy tính: "Năm mươi quan làm

chếtnămmạng,vậytrongnhàmìnhcó300ngànquanthìsẽlàmchếtbao

nhiêu người mà kể". Bèn sai người mang tiền lên thuyền chở đi đổ sơng.

Vừagặpmườitámtênăncướpđếntoancướp,họkểđầuđichohay.Mười

támngườikịpănnănliềnnhảyxuốngsơngchếtmộtlượt.PhậtđưalênNátbànthànhmườitámLahán[1].

NgườiTriều-tiêncótruyệnBaanhem:

Có ba anh em rủ nhau đi kiếm nhân sâm về làm giàu. Họ đào được nhiều

lắm.Ngốtlênvìcủa,haithằnganhgiếtngayemthứba.Đoạnmỗiđứanghĩ

cáchgiếtđứa kiađể độcchiếmnhân sâm.Anh cảbảo:"Chú vềmua rượu

đến đây ta uống, tôi ngồi chờ". Em mang rượu tới, anh bất thình lình giết

ngay,rồimộtmìnhngồiuốngrượu.Khơngngờrượucóthuốcđộcvìđứaem

đócũngtoanhạianh.Thếlàcảbađềuchết,cònsốnhânsâmvơchủ.Từđó

ngườitachorằngtìnhnghĩaanhemlàqhơncảnhânsâmhaytiềnbạc[2].



[1]TheoJê-ni-bren(Génibrel).Truyệnđờixưamớiinralầnđầuhết.

[2]TheoƠnglãodướigiếng.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

IV.THƠNGMINHTÀITRÍVÀSỨCKHỎE

62.HAIƠNGTƯỚNGĐÁRÃI



DướithờinhàLý,cómộtơngvua,nhânmộthơmđidungoạnvềmiềnnúi

xứĐồi,tựnhiênthấyởsườnnúinứtramộtkherộng,rồitừtrongđirahai

ngườitolớnlạthường,mỗingườiváctrênvaimộtphiếnđátảngnhưcáibồ,

coibộkhơngcótýgìlàmệtnhọc.

Lấylàmlạq,ơngvuachogọihaingườiđếnhỏi:-"Cácngươiqởđâu

ta?". Họ đáp: - "Chúng tơi là hai anh em sinh đôi ở trên núi này". - "Các

ngươicótàinghềgìchăng?"-"Chúngtơichỉgiỏimơnvật!".Nhàvuabèn

đưahọvềkinhthànhchotỷthívớicácđơvậtkhỏenhấtcủamình.Nhưng

khơngcómộttaynàotrụnổihọ.Hễaisơhởđểchohọmóphảimộtchỗnào

ởtrênngười làynhưchỗấy khơnggãy xươngcũngnát thịt.Nhiều người

thấyrunsợlảngtránh,khơngdámđọsức.

Nhàvuarấtkínhphụcvàmừngrỡ,chohọlàmthịvệ,lúcnàocũngbắthầu

bênmình.NgườitagọilàĐơNghêvàĐơVoi.Họkhơngquenmặcphẩm

phụccủatriềuđình;dùtrờinónghaylạnh,lúcnàocũngtrầnmìnhđóngkhố

nhưlúchọmớivềtriều.Nhàvuacũngkhơngthểbắtbuộchọđược.Nhiều

lúc vua đi về các hành cung ở địa phương sai họ canh cửa. Hai ông đứng

canh luôn mười mấy ngày giữa mưa nắng gió sương mà khơng mệt mỏi,

khơngđauốm.BởithếngườitacũnggọilàhaiơngtướngĐáRãi.Thường

thườngvàonhữngngàyhộiởtriềuđình,họvậtnhauvàmúanhảychongười

bốnphươngthưởngngoạn.



Trong những năm chinh chiến, hai ơng lập được nhiều cơng trạng. Giữa

chiếntrận,haiơngđóngkhốbao,đầuđộimũlưỡibúa,mỗitaycầmmộtcây

roixơngvàogiữađámthiênbinhvạnmãnhưvàochỗkhơngngười.Bởivì

gươmgiáochémvàomìnhhọchỉquằnlạichứthịtdakhơnghềxâyxát.Nhà

vuaphongchohọlàmtướngvàumếnvơcùng.

Thấy điều trái tai gai mắt, hai ơng tướng Đá Rãi thường nói thẳng khơng

kiêngnểaicả.Bởivậytrongtriềucónhiềungườikínhphụcnhưngcũngcó

nhiềukẻghenghét.

Buổi ấy nhà vua rất sùng đạo Thích Ca. Những cơng trình đúc chng tơ

tượng làm chùa mỗi ngày một nhiều. Theo lệnh vua, giữa kinh đơ bắt đầu

dựnglênmộtcáithápđồsộcóthểđứngtrênthápnhìnthấykhắpbốnphía

ngồi thành. Có hàng ngàn người phải bỏ nhà đến đấy phục dịch. Hai ơng

tướngĐáRãimộthơmđiquađóthấymọingườixúmnhaulạikhiêngmột

câycộtlớnlêntườngcao.Khơngmaynửachừngdâyđứt,câycộtrơixuống

nghiến nát mấy người. Hai ơng bước tới, cùng một lúc nhấc bổng cây cột

lên,vứtđichỗkhácvàthanthở:

-Phậtchỉlàmchếtdân!

Khơngngờcâunóiđóvơtìnhlọtvàotaimộttênnịnhthần.Hắnvốncăm

ghéthaiơngtừlâu.Hắnvềkểchuyệnchovuabiếtvànóithêm:

-Thầnthấyhaitênđơvậtấyngàycànglộngquyền.Sựlộngquyềnsẽdẫn

tớisựthốnnghịch.Nếukhơngsớmtrừđiắtvềsausẽcóhọalớn.

Thế là qua hôm sau, hai ông bị đưa ra pháp trường. Nhưng đao phủ chém

chặt băm vằm thế nào cũng không thể nào làm họ chết được. Người ta lại

chobốnngựaphanhthây,nhưngngựakhơngchạynổi.Cholàthầnlinh,ai



nấyđềulắcđầulèlưỡi,sợxanhcảmắt.Mãivềsaucómộttênhungđồ,tay

châncủaviênnịnhthần,hiếnmộtkếlàvótmộtthanhnứalấyđằngcứathật

sắc,rồitốngngượctừhậumơnđếnmồm.

Viênnịnhthầnnghetheo,quảnhiênhaiơngchếtthật,nhưnghaiơngcònlớn

tiếngchửirủabọnthamquanơlạitrongchiềuchođếnlúctắtthở[1].





KHẢODỊ





Vềđoạnkếtcủatruyện(hànhhìnhhaiơngtướngĐáRãibằngcáchthọccây

nhọnvàohậumơn),mộttruyềnthuyếtcủangườiTháicũngcóhìnhtượng

tươngtự:

ĂmPoilàtướngcủangườiXárấtgandạ,đặcbiệtlàbắnkhơngthủng,đâm

khơngvào,chémkhơngđứt.Vìvậy,địchthủchoơnglàngườithần,hếtsức

khiếpsợ,tấncơngnhiềulầnmàkhơngănthua.CuốicùngtướngngườiThái

làLạngChượngphảixinkếthơnvớicongáiĂmPoilànàngPhaNhắngđể

dùngmưuđộc.Trongbữatiệccưới,LạngChươngđềnghị:haibênnayđã

hòahiếunênđemtấtcảgiáomácvànỏcùngđặtởgiá.Nóirồitựmìnhlàm

trước. Ăm Poi tin là thật cũng làm theo, không ngờ chàng rể lật lọng, bất

thìnhlìnhchoqnbắtsốngbốvợvàđemhànhhìnhngay.Saukhilàmđủ

cáchmàĂmPoikhơngchết,hắnmớichuyểnsangdùngcâynhọnthọcvào

hậumơn,ngượclên,mớigiếtđược[2].



[1]TheolờikểcủangườiBắc-ninh,Hưng-n.Đoạncuốicóngườikể:

việcdùngnứagiếthaiơngĐáRãilàdohaiơngchỉchochúng,chứkhơng

phảidotênhungđóbàymưu.

[2]TheoQuắmtơmướn(CầmTrọngvàCầmQuynhdịch)



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

63.LÊNHƯHỔ





Ở làng Tiên-châu bây giờ thuộc về tỉnh Hưng-n, ngày trước có một anh

họctròhọLê.Ngườianhtocao,ănkhỏenhưhổ,bởithếngườitagọilàNhư

Hổ.Chamẹanhnhànghèonhưngcũngcốgắngniconănhọc.TừlúcHổ

biếtlàmvănbài,mỗibữachamẹchoănmộtnổibảycơm.Nhưngchỉđược

nửanămtrongnhàhếtveocảgạo,phảichoanhchàngđigửirể.



NhàơngnhạcHổlàmộtơngnhàgiàuởlàngThiện-phiến.Khirểmớiđến

choănmỗibữamộtnồinăm,nhưngvẫnthấyHổănrồilạinằmkhểnhkhơng

chịuhọchànhgìcả.MộthơmơngnhạcđếntìmơngthânsinhraHổhỏi:"Ơngbảoconơnglàngườichămhọclàmsaotừkhinóđếnnhàtơi,chẳng

thấy nó học một tiếng nào?". Cha Hổ hỏi lại: - "Mỗi bữa ông cho cháu ăn

baonhiêu?"-"Mộtnồinăm"-"Thếthìcháukhơnghọclàphải.Nhàtơidẫu

túngkiếtcũngphảichocháuănmộtnồibảy".



Từđóchavợbảothổichoanhchàngmộtbữamộtnồibảy,mớithấyHổcầm

sáchhọcđượcmộthaitiếng.Ngườimẹvợthấyvậytỏýkhơngbằnglòng.

Mộthơmbàphànnànvớichồng:



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

CỦA TRỜI TRỜI LẠI LẤY ĐI GIƯƠNG ĐÔI MẮT ẾCH LÀM CHI ĐƯỢC TRỜI

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×