Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
NỢ TÌNH CHƯA TRẢ CHO AI, KHỐI TÌNH MANG XUỐNG TUYỀN ĐÀI CHƯA TAN

NỢ TÌNH CHƯA TRẢ CHO AI, KHỐI TÌNH MANG XUỐNG TUYỀN ĐÀI CHƯA TAN

Tải bản đầy đủ - 0trang

Nhưnganhtathìrấttintưởng:

-Mẹcứcốliệuchoconđi.Cơấyđãthươngconthìdùcómộttrămchỗlệch

cũngkêđượcbằngmẹạ.

Bàmẹchiềucon,nhờmộtngườikhéoănkhéonóimangtrầucausangthưa

chuyện.

Khiphúơngvừanghengườimốingỏlờicầuthân,vẻkhinhthịđãhiệnra

trênnétmặt.Hắnkhơngđợihỏiýcongái,trảngaylễvậtlại.Ngườimốinói:

-"Thưacụ,anhchànghọNguyễnbẩmtínhthơngminhvàkhơingơ".Hắn

đápmộtcáchmỉamai:-"Congáitơinguđần,xấuxí,đâudámsánhdun

vớingườitàimạotótvời".Ngườimốivẫnbềnchíngồilại,nhắcđếntương

laitốtđẹpcủađơivợchồngmộtkhichàngtraihiểnđạt.Nhưngphúơngvẫn

gạtđi:

-Congáicủatơikhơngcósốlàmbàđâu,đừngnhiềulờivơích.

Rồihắnđuổikhéongườimốivềvớicâuthách:

-Muốnlấycongáitahãymangbatrămlạngvàngđếnlàmsínhlễ.

Nghe người mối kể lại anh chàng vừa buồn vừa thẹn. Qua ngày hơm sau,

anhtathưavớimẹ:

-Mẹcứtinởcon,consẽđilậpnghiệpđểkiếmtiềnvềcướivợchomẹxem.

Nóirồibỏnhàđibiệt.

Lạinóichuyệncơgáiphúơngthấychakhơngthuậnlấylàmbuồnrầu,chưa



biếttínhthếnào.Đangcơnphiềnmuộnlạinghetinngườiuđimất,nàng

vơ cùng chua xót. Nàng đâm ra tưởng nhớ anh chàng chống đò khơng có

cách gì ngi được. Dần dần vì thế sinh bệnh. Phú ơng cố tìm thầy chạy

thuốc nhưng người nàng ngày một gầy mòn. Nụ hoa mới nẩy cành khơng

ngờđãsớmhéotànvàrơirụng.Phúơngthươngtiếcsaingườihỏatángtheo

nhưlờitrốicủacon.Khigạtđốngtrocủangườibạcmệnh,ngườitatìmđược

mộtkhốibằngcáiđấu,đỏnhưsonvàtrongsuốtnhưthủytinh.Phúơngđưa

vềrồisauđóththợtiệntiệnthànhchéntràdùnglàmđồthờcongái.Mỗi

lần pha nước vào chén trà, người ta thấy có bóng anh con trai chống đò

ngangởtrongđó.Biếtlàcongáichếtvìtươngtưanhhọctròkhóđếnhỏi

ngàynọ,phúơngrấtlấylàmhốihận.

*

**

Anh chàng họ Nguyễn cất chân ra đi với hai bàn tay trắng. Trải qua khá

nhiềungàygiantrn,cuốicùnganhlàmmơnkháchchomộtơngquantrấn

tướng của triều đình đóng ở Cao-bằng. Anh là người có nhiều tài nên dần

dầnlấyđượclòngtincậycủachủ.Anhđãgiúpchủnhiềuviệcquantrọngở

biênthuỳrấtđắclực,vàcũngdođókiếmđượcrấtnhiềutiền.Saubanăm

anh đã để dành được 300 lạng vàng. Thấy trong tay đã có đủ tiền để cưới

ngườiu,mộthơmanhxinphéptrấntướngtrởvềqhương.

Trênđườngvề,anhchànghọNguyễnlòngmừngkhấpkhởi.Khơngngờkhi

vềđếnnhàthìnghetinngườiuđãkhơngcònnữa.Anhsangnhàphúơng,

nướcmắtđầmđìacảtayáogấm.Phúơnghếtlờitừtạrồiđưachéntràcho

anhxem.Nghekểchuyện,anhchànglạicàngthổnthức.Nhưngkhinhững

giọtnướcmắtrơivàochén,chéntựnhiêntanrahuyếtướtđẫmcảtay.



Từđóxuấthiệncâucadao:

Nợtìnhchưatrảchoai,

Khốitìnhmangxuốngtuyềnđàichưatan[1].







KHẢODỊ





TruyệntrênrấtgiốngvớitruyệnTrươngChi.

NgàyxưacómộtcơgáitênlàMỵNươngnhansắcxinhđẹpconmộtơng

thừatướng.Nàngởtrongmộtngơilầugầnbờsơng.Bấygiờcómộtchàng

trai con nhà thuyền chài, tên là Trương Chi, cứ ngày ngày đến thả lưới ở

khúcsơngđó.Chàngmặtmũixấuxínhưngcótiếnghátrấtquyếnrũ.Mỗi

khichèothuyền,tiếnghátcủachàngcấtlênvăngvẳnglàmchoMỵNương

nghemàmêmệt.CómộtdạoTrươngChikhơngđếnđánhcáởkhúcsơng

đó,MỵNươngtrởnênsầutư.Ítlâusau,chànglạiđến.MỵNươnglạivuivẻ

mởcửasổtrơngxuốngvàlắngnghetiếnghát.Dầndầnnàngđâmrasaymê

anh chàng thành bệnh tương tư, thuốc thang chữa mãi khơng khỏi. Cả nhà

lấylàmlolắngvìbệnhngàymộtnặng.Thừatướngtragạn,biếtchuyện,bèn

cho người đi gọi Trương Chi vào dinh. Chàng ngồi sắc thuốc và hát cho

nàng nghe. Mỵ Nương nhìn thấy mặt chàng xấu xí bèn sượng sùng lảng

tránh.Từđấynàngtựnhiênkhỏibệnhvàcũngkhơngtươngtưnữa.



NhưnglạiđếnlượtTrươngChiphảilòngMỵNương.Giậnchodunphận

hẩmhiu,chàngnhảyxuốngsơngtựtử.HồnTrươngChinhậpvàocâybạch

đànđượcthừatướngvơtìnhmuavề,saitiệnlàmmộtbộđồtrà.Mỗilầnrót

nướcvàochén,ngườitathấytrongđócóbóngdánganhchàngđánhcángày

xưa. Mỵ Nương cầm chén, nhớ đến chuyện cũ rưng rưng giọt lệ. Khi bị

những giọt nước mắt của Mỵ Nương rơi vào[2], tự nhiên cái chén tan ra

nước.

NgườiCham-pacũngcótruyệnAnhchàngmêcơngchúa:

Xưa có một người đàn bà nghèo có một người con trai. Nhà của họ ở gần

cungvua.Anhchàngthườngngàytrôngthấynhữngnàngcôngchúađidạo

trongvườnngựvàđâmmênàngcôngchúathứbatrẻnhấtvàđẹpnhất.Một

hômhắnxinmẹkiếmchomộtcontrâutrắngđểhắnkiếmcáchgầngũinàng.

Được trâu, hắn cưỡi lên lưng đi vào vườn ngự cho ăn cỏ. Công chúa thấy

contrâulạthíchmắt,ranhìnvàlàmquenvớianhchàng,tặnganhmộtcái

nhẫn.



Nhưng cuối cùng biết khơng thể lấy được nhau, người con trai sinh ra ốm

tương tư. Bệnh ngày càng nặng. Thấy mẹ đi tìm thầy pháp, hắn trối: "Khơngcóthầnnàolàmđaucảđâumẹạ!Chỉvìconmênàngcơngchúanên

mớinhưthếnày.Khiconchếtmẹnhớmóclấybuồngganphơikhơrồibỏ

vàotrongmộtcáihộpcấtđimộtchỗ".Nóixonghắnchết.



Khơng bao lâu nhà vua bỗng bị bệnh đau mắt rất nặng khơng có thuốc gì



chữakhỏi.Thầybóichobiếtrằngmắtcủavuasẽlànhnếucóganngườiphơi

khơlâunămngâmnướcrồidùngnướcấyrửamắt.Nhàvualậptứcsaiqn

hầuđitìmkhắpmọinơi,xemaicóthứcủalạấythìsẽtrọngthưởng.Bàmẹ

chàngtraikianghetinliềnmanghộpđếndângvua.Vualàmylờithầybói

vàquảnhiênlànhbệnh.Nhưngvuatrơngthấytrongchậucóbóngdángmột

chàngtrairấtxinhởngóntaycóđeochiếcnhẫn.Thấysựlạ,vuagọicáccon

gáiđếnxem.Nàngcơngchúathứnhấtđếnxemthìkhơngthấygìcả.Nàng

cơngchúathứhaicũngthế.Đếnlượtcơngchúathứbathìnhậnrangayanh

chàng cưỡi trâu trắng ngày xưa. Anh chàng giơ tay cho cơng chúa bắt, rồi

hắnlơinàngvàochậuvàcảhaibiếnmất.Thấymấtcongái,vuasaithầybói

đốnxemsốphậncủaconthếnào.Thầybóichobiếtđólàlágancủamột

anhchàngngàyxưachếtvìtươngtưcơngchúa.Bâygiờnhânviệcvuachữa

mắt,nólạihiệnravàđưacơngchúađi.Thầybóicònchobiếtrồiđâynósẽ

đầuthailàmconvua,còncơngchúasẽđầuthailàmconngườiđànbàmẹ

chàng trai kia. Sau đó, hồng hậu đẻ ra một hồng tử ở tay có đeo chiếc

nhẫn. Còn người đàn bà kia thì đẻ ra một cơ gái cổ có đeo hai chuỗi hạt

vàng.Lớnlênhọlấynhauvàtrịvìđấtnước[3].



[1]TheoLantrìkiếnvănlụccủaVũNgunHanhvàThựcnghiệpdânbáo

(1924).

[2]TheoTruyệnTrươngChi.NhàinPhúcChixuấtbản.TheoSửNamchídị

vàTruyệncổtíchViệt-nam(củaNguyễnBính)thìTrươngChikhơngnhảy

xuốngsơng.Chàngthấttìnhthànhbệnhmàchết.Được3nămngườitabốc

mảthấymộtkhốibằngquảcamtrongnhưthuỷtinh.Sauđóthừatướng

trơngthấymuavềsaitiệnlàmchénuốngnước.

[3]TheolờikểcủađồngbàoCham-pa,vàLăng-đờ(Landes).Truyệncổ

tíchCham-pa.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

44.NỢNHƯCHÚACHỔM



VàothờinhàLê,cómộtơngquanlớntrongtriềutênlàMạcĐăngDungcó

chímuốncướpngơivua.NhàvuabiếtđượctinđónhưngthếlựccủaMạcrất

lớn, ơng ta cầm binh quyền, bè đảng lại đơng nên khơng thể làm gì được.

CuốicùngnhàvuacấtlẻntrốnđinhưngchẳngđượcbaolâuđãbịMạcĐăng

Dungbắtđemvềgiamlại.



Hồiấyởtrạigiamcómộtcơhàngrượuvẫnthườnggánhrượuđếnbáncho

línhcanhngục.Mộthơm,cơhàngđưarượuvàobán,thấycómộtphạmnhân

mớimặtmũikhơingơbịgiamriêngramộtnơi.Khibiếtngườiđólàmvua,

cơhàngcóýmuốnlàmquen.Mỗilầnbánrượuchongụctốtnàngđềurót

rượuchovuauống.Dầndàgiữahaingườimộtmốitìnhnhómlên.Mộthơm

cơhàngcấtmộtmẻrượurấtngonlạicóphathuốcmêđemđếnchuốccho

qncanh.Chờchohọnằmgụcxuống,nàngbènvàotìnhtựvớivua.



Từđócơhàngrượucóthai.Nhàvuabiếtmìnhkhơngthốtkhỏibàntaytàn

bạocủaMạc,bèngiaoấnngọclạichonàngvànói:

-Nànghãygiữvậtnàylàmtin,nếusaunàyđẻcontrai,sẽcóngàynóphục

thùchocha.





Khơngbaolâu,nhàvuaquảbịhọMạcsaingườivàongụcgiếtchết.Tấtcả

hồnghậu,tháitử,cơngchúa,phitầncủavuađềuchịuchungsốphận.Xong

việcđó,MạcchiếmlấyngơiLêlàmvuanướcĐạiViệt.



Cơhàngrượu đượctin khơngcònhồn víanào nữa.Nàngtrốn đinơi khác

làmthlàmmướn,sốngmộtcuộcđờilẩnlút.Đủngàyđủtháng,nàngsinh

đượcmộtngườicontraiđặttênlàChổm.Lớnlên,Chổmđượcvàochùaở

vớisưcụThạchTồnhọckinhkệ.Hắnrấtsángdạnhưngphảicáinghịch

ngợmthìkhơngaibằng.



Mộthơmđichơivềđói,ChổmthấytrướctượngMụThiệncóbàymộtmâm

bồngđầychuốivàqt.Anhchàngrónrénđếnbệ,bịtmắtMụThiệnlạivà

bẻchuốiăn.BấtđồsưcụởđâuđivàotrơngthấyliềnnọccổChổmrađánh.

Chổmtứclắm,chờlúcsưđivắnglấygiấyviếtmấychữ"Mườitaymườimắt

khơnggiúpđượcgìchota.Thậtlàvơích.Phảiđàyđiphươngxa".Viếtxong

dánvàongựcMụThiện.ĐêmhơmấysưcụtựnhiênmộngthấyMụThiện

bảomìnhrằng:-"Nhàvuađóinênmớiăn,saolạiđánhngàiđểngàiđuổita

đi?Phảimaumautìmcáchxinlỗingài,đểngàithachota".Tỉnhdậy,sưcụ

rấtphânvân,mớigọichútiểuChổmvàokểchuyệnchobiếtvàbảobócgiấy

đi.Sưcụhỏianhchàng:-"Chamàyđâu?".Chổmđáp:-"Tơilớnlênchưa

từngnghenóicócha".





Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

NỢ TÌNH CHƯA TRẢ CHO AI, KHỐI TÌNH MANG XUỐNG TUYỀN ĐÀI CHƯA TAN

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×