Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
LẨY BẨY NHƯ CAO BIỀN DẬY NON

LẨY BẨY NHƯ CAO BIỀN DẬY NON

Tải bản đầy đủ - 0trang

Khi được sử dụng hàng vạn cây bút, Biền mang đến một hòn đá, lần lượt

đemchọcmạnhtừngngòilơngvàođá.Nhưngchẳngcóngòinàođượctồn

vẹn.Mỗilânthấytòengòi,ơnglạivứtđivàtiếptụcchọcngòikhácvàođá.

Cứthếchođếnlúctrongkhosắpvợicảbútthìbỗngcómộtquảnbútchọc

thủngvàođámàngòilơngvâncònngunvẹn.Biềnmừngqreolên:

-Tatìmđượcngòibútthầnrồi!



Biềnliềncầmbútthầnvẽthửmộtconrồnglênmặttường,chừahaiconmắt.

Đến khi điểm nhãn, rồng tự nhiên cuộn mình được và tách ra khỏi bức

tường.Rồirồngvụtlêntrời,baybiếnvàođámmâytrướcconmắtkinhngạc

của mọi người. Biền lại vẽ thêm nhiều con vật khác và những con ấy đều

hoạtđộngkhơngkhácgìnhữngconvậtcóthực[1].



SaucùngCaoBiềnvẽmộtcondiềurấtlớn,dùngbútthầnnhúngmựcđiểm

mắtchodiều.Diềuđậpcánhbaylên.LậptứcBiềncưỡilênlưngvàdiềuđưa

vútlêntrênkhơng.ThếlàBiềncưỡidiềuvượtquamntrùngnúisơngsang

đếnnướcNam.Trênlưngdiều,Biềnđưamắtxuốngtìmhuyệtđấtq.Quả

nhiên khơng bao lâu ơng tìm thấy ở gần một con sông, cứ như bây giờ là

sơngTrà-khúctỉnhQuảng-ngãi,mộthuyệtđấtphátđếvương.Huyệtđấtấy

qkhơngđâubằngmàlạichỉtrongmộtngànngàylàphát.Đólàmộtcái

hàm con rồng lấp dưới nước mà chỉ có con mắt của Biền mới khám phá

được.





Từđó,Biềncóýmuốnhưởngmộtcuộcsốngsungsướngxaxỉvàobậcnhất

thiên hạ. Nhưng khi nghĩ lại thì hắn rất tiếc là khơng có con trai mà thân

mìnhlạiđãgiàmấtrồi;nếuđượclàmvuacũngkhơngcònhưởngđượcmấy

nỗi.Biềnmớitínhsẽnhườngchorể.Nếunólàmvuathìơngbốvợtấtcũng

đượcbộiphầntrọngđãi,màdòngdõicongáimìnhcũnghưởngphúclâudài.

Nhữngmuốnthựchiệncơngviệc"đạisự"nàycầnphảigiữhếtsứcbímật,

nếukhơngsẽmấtđầunhưchơi.



Nghĩ vậy, Biền trở về Trung-quốc bảo người con rể đào lấy hài cốt cha y

đemsangnướcNamđểcảitáng.TrongviệcnàyBiềnchỉbànkínvớimột

ngườihọctròmàthơi.NhưngngườihọctròmàBiềntincậylạimuốnmiếng

đấtqấyhồntồnthuộcphầnmìnhhưởng,nênkhiđượclệnhthầymang

hàicốtthìhắncũngđàolnhàicốtcủachamìnhsangNam.



*

**



Bấygiờhàmrồngđangthờikỳhámiệng.Biềnbảohọctròlặnxuốngném

góixươngvàogiữamiệngrồngchờchonóngậmlạihãylên.Ngườihọctrò

đemgóixươngcủachamìnhđánhtráovào,còngóixươngkiathìbỏởmột

bênmép.

Xongviệcđó,CaoBiềnbảoconrểchọnnămgiốnglúa,mỗithứmộtthúng



mangđếnhuyệtđấtnóitrên,saiđàođúngvàochỗvairồngthànhnămcái

huyệt.MỗihuyệtBiềnsairấmmộtthúnglúarồilấpđấtlạithànhnămngơi

mộ. Hắn giao cho chàng rể một ngàn nén hương, dặn mỗi ngày thắp một

nén, đúng hai năm chín tháng mười ngày thì tự khắc quan gia dưới huyệt

nhấttềdậycả.Dặnđâuđấy,BiềntrởvềTrung-quốc.

Thờigiantrơiqua.Hơmấychỉcònmườingàynữalàhếthạncơngviệcmà

CaoBiềnđãdặn,thìtựnhiêncongáihắnởnướcđẻlnmộtlúcbanétrai,

mặtmũidịkỳ.Vừamớisinhra,bađứađãbiếtđibiếtnói:mộtđứamặtđỏ

tay cầm ấn, một đứa mặt màu thiếc, một đứa mặt màu xanh, đều cầm dao

sángquắc.Càbanhảytótlêngiườngthờngồi.đòiđemqnthuphụcthiên

hạ.Ngườinhàainấyxanhmặt.Chỉtrongmộtbuổitiếngđồnrầmlên.Mọi

ngườithấysựlạđổtớixemnhưđámhội.NgườirểcủaBiềnsợq,bàovợ:

-"Màyđẻramaraquỷ,nếukhơngsớmtrừđithìkhólòngsốngđượcvới

triềuđình.Chẳngquachamàylàmdại,nênmớisinhranhưthế".Thếrồiy

chémtấtcả.

Trong lúc bối rối, người nhà của y vì lầm nên đốt ln một lúc hết thảy

nhữngnénhươngcònlại.Bỗngdưngmặtđâtchuyểnđộng.Ởdướinămngơi

mộ có tiếng rầm rầm mỗi lúc một lớn. Rồi nắp mộ bật tung ra, bao nhiêu

qngiatềdướiđónhảylên.Nhưngvìcònnonngàynênsứccònyếu,đứng

chưa vững, người nào người ấy đi lại bổ nghiêng bổ ngửa, cuối cùng đều

chếtsạch.

LạinóichuyệnCaoBiềnchờchođếntậnngàyhẹnmớicưỡidiềubaysang

nướcNam.Nhưnglầnnàydiềubịngượcgiónênsangkhơngkịp.Khidiều

hạcánhxuốngthìngườiconrểđãpháhỏngmấtcơngviệccủahắn.Hắnbực

mình vơ hạn. Sau khi căn vặn để hiểu rõ câu chuyện, hắn rút gươm chém

chếtcảhọctròlẫnrể.



TừđóCaoBiềnsinhrachánđời,chảthiếtgìnữa."Khơngđượcănthìđạp

đổ",nghĩthế,hắnbèncưỡidiềuđikhắpnướcNamđểếmhuyệtvàphátấtcả

nhữnglongmạchcủanướcnày.Ngàychỗhàmrồngnóitrên,hắndùngphép

chém đứt cổ con rồng đó đi. Cũng vì vậy mà ngày nay người ta nói nước

sơngTrà-khúcđỏnhưmáulàbởimáutựcổconrồngchảyrađếnnayvẫn

chưadứt.

ĐếnNghệ-an,BiềnthấytrênmộthònnúimàngàynaycòngọilànúiĐầurồngởsátbờbiểncóhuyệtđếvương.Hắnbènlàmbùabằnggangđóngvào

đỉnhnúi.Từđótrởđitrênđỉnhnúiấykhơngmộtcâycốigìcònmọcđược.

Ở Thanh-hóa, Cao Biền cũng thấy có huyệt đất q. Nhưng hắn thấy con

rồngđóqmộtchân,chorằngnếucóphátđếvươngthìkhơngthểphátto

được.Chonên hắncho diềuđithẳng khơngếm nữa.Cũngvì thếngười ta

nóimấyđờivuachúatrịvìởnướcNamđềupháttíchởThanh-hóa[2].

Khi diều bay qua làng Thiên-mỗ (bây giờ là làng Đại-mỗ, tỉnh Hà-đơng)

BiềnthấycócáigiếngởvệsơngmàbâygiờlàNhuệ-giangcũngcóhuyệtđế

vương. Hắn bèn cho diều hạ xuống là là sát mặt đất, đoạn thuận tay ném

lncâybútthầncủamìnhxuốnglònggiếng.Ngườitanóicâybútấysau

rồihóathànhmộtkhúcgỗcắmchặtxuốngđáygiếng.

Khơngmộtaidámđộngđếnnó.Mãivềsautronglàngcómộtơngthámhoa

cótínhhiếukỳmớitâuvuaxinhaiconvoivềkéothửkhúcgỗđólên.Họtết

mộtchiếcthừng lớn;một đầubuộcvào khúcgỗ cònmộtđầu buộcvào cổ

voi. Nhưng khi voi cất bước thì tự nhiên ở những xóm làng bên cạnh, đất

chuyểnđộngầmầm,đồngthờinhàcửapháthỏatứtung.Lầnấyơngthám

đànhbỏdởcơngviệcvìơngtasợconrồngbịđaugiãydụalàmhạiđếndân

sự.Điềuđặcbiệtlàtừbấyđếnnaynướcgiếngấykhơngbaogiờcạn.Mỗi

khinướctrongngườitavẫnthấycóbóngkhúcgỗđenđenởdướiđáy[3].



Đểtângcơngvớihồngđế,CaoBiềnvẽbảnđồtừngkiểuđấtmộtrồiviết

thànhsáchghichúrấttinhtườngđemdânglênvuaĐường.Đạiýnóitấtcả

nhữngmạchđấtqnhấtcủanướcNam,hắnđềuđãtrấnápxong.Duycó

kiểu đất ở chỗ trung độ (tức bây giờ là Hà-nội) thì hắn đã sai đắp một cái

thành gọi là thành Đại-la để chặn long mạch. Lễ trấn áp này Biền làm rất

cơngphuvàlinhđình.TrênhònnúiởxaxavềphíaBắcthànhĐại-la,hắn

chodựngmộtcáiđàntràng.TrongthànhĐại-la,hắnsainungmộtlúctám

vạncáithápbằngđấtnhỏ.Nungxong,Biềnhuyđộngtámvánqn,mỗitên

qnvaivácgiáo,mũigiáoxócmộtcâytháp,đitừĐại-latiếndầnlênnúi.

Vừađihọvừahơmấytiếng"Thốngvậnhồngđế".Đếnnơiđặtthápxuống

đỉnhnúirồitámvạnqnấylạirùngrùngkéovềĐại-la.Cũngvìcónhững

việckỳdịnhưthếnênnúiấytừđómangtênlànúiBát-vạn[4].

HồngđếTrungquốcđọcsáchcủaCaoBiềnlạicàngkhenngợihắn.Nhưng

việclàmcủaBiềnbịdânchúngnướcNamốnghét.Họlậptâmchờdịpgiết

hắnchobõhờn.Mộthơm,Biềncưỡidiềubayvàomiềncứnhưbâygiờlà

Ninh-bình.Ởđâyngườitađãchuẩnbịcungnỏchờkhidiềucủahắnbayqua

làlàmặtđất,làcảbaonhiêungườicùngnhấttềphóngtên.Diềubịgãycánh

rơi xuống núi. Biền bị trọng thương, sau đó phải đưa về Trung-quốc. Hòn

núiấyngàynaycònmangtênlànúiCánh-diều,mộttrongbangọnnúiởgần

trịsởNinh-bình[5].

Ngàynaychúngtacócâu"LẩybẩynhưCaoBiềndậynon"làýnóinóng

nẩyvộivàngsẽthiếuchuđáo,vàthếnàocũngthấtbại.





KHẢODỊ





Vềđoạnrấmlúadướihuyệt,cóngườikểkhác:

CaoBiềnsaukhitìmđượcđấtqbèntựchơnmìnhtronghuyệt,huyệtđất

naygọilà"phượnghồngấpnỗn"chỉmộttrămngàylàhồisinh.Trướcđó

Biềnđãgiaochomộtbàgiàởgầnđấymộttrămnénhương,dặnmỗingày

đốtmộtnén,đủmộttrămnéntức100ngàythìgọihắndậy.Nhưngvìhắn

qn khơng nói với thần Đất nên thần Đất ở chỗ ấy giận, bèn khiến chuột

đêmlạithabanénhươngđi.Khiđốtđếnnénthứ97,bàgiàtưởngđãđủ100

ngày, mới đào huyệt thức Biền dậy. Hắn dậy, vì chưa "qn khí" thành ra

ngườicứrunlẩybẩykhơnglàmgìnênchuyện[6].

Truyệnnàytrongtừngphầncủakếtcấucónhữngmốiliênquanvớinhiều

truyệncủacácdântộckhác.

1.Trướchết,phầnđầukểsựtíchngòibútthầncủaCaoBiềngầngiốngvới

truyệnMã Lương với cây bút thần của Trung-quốc: Một em bé thích nghề

vẽ,đượcthầnchomộtngòibútcóthểvẽbấtkỳcáigìcũnghóathànhvật

thật.Nhờngòibútđó,emđãgiúpđỡnhiềungườinghèokhổ:kẻcótrâucày,

ngườicónơngcụ,v.v...Mộttênđịachủthấythế,bắtemđếnvẽchohắn,

nhưngemkhơngchịu.Hắngiamemlại,nhưngemvẽthangtrèorađược,vẽ

ngựacưỡiđitrốnvàvẽcungtênbắnchếthắn.Tiếngđồnđếntaivua,vua

bènchiếmđoạtngòibútthần,nhưngngòibútvàotaynhàvuamấtcảmầu

nhiệm.

Vualạiphảitrảbútchoemrồibắtemvẽbiển,vẽcá,vàvẽthuyềnchovua

đichơi.Thuyềncầncógiómớirakhơiđược.MãLươngbènvềgióvàvẽrất

nhiềugiólàmchosóngto,thuyềnđắm,vuabịchơnvàobụngcá[7].



NgườiTrung-quốccòncótruyệnLộBanvớicâybútthần:

LộBanqởmộtlànggầntỉnhPhúc-kiến,giỏinghềmộcvànghềphùphép.

Ơng tạc ra các con giống như muông chim, v. v.. rồi dùng bút thần điểm

nhãn,tựnhiênmọiconvậtđềuhoạtđộngđược.Mộthơm,ơngtạcmộtcon

chimphượnghồng,điểmnhãnrồicưỡilênlưng.PhượnghồngđưaLộBan

lênkhơngtrungrồiđỗxuốngmộttỉnhcáchPhúc-kiến12dặm.BốLộBan

đemviệccủaconkhoevớimọingười.Chorằngviệcấysẽmangđếntaihọa,

nênhọxơngvàođánhđậpbốLộBan.Đểbáothù,LộBantạcmộthìnhnhân

điểm nhãn cho bay lên trời, nhưng có một cánh tay chỉ xuống đất. Vì thế,

suốt hai năm trời, riêng vùng đó khơng mưa. Biết là do phép của Lộ Ban

làm,mọingườiphảiđếnxinlỗibốơng.LộBanbèncắttaycủahìnhnhân.

Tựnhiênmộttrậnmưađổxuống[8].

Chúngtơingờđâylàmộtcâuchuyệnđãđượctơđiểmtheohướnghiệnđại

hóa.

Có nhiều truyện khác khơng nói đến cây bút thần nhưng vẫn có chi tiết

"điểmnhãn"hoặcphùphépđểlàmchomộtphotượngthànhngườithật:

ỞQuảng-ngãicótruyệnTranhnhauphotượng.Mộtngườithợmộctạcmột

photượngđànbàbằnggỗ,rồimộtngườithợbạcđúcvòngxuyếnđeovào

tay cho tượng; tiếp đến một người thợ may may áo quần mặc vào mình

tượng. Cuối cùng nhờ một thầy phù thủy "khai quang, điểm nhãn", tượng

bỗngbiếnthànhmộtcơgáixinhđẹp,hoạtđộngnhưngườithật.Từđấycả

bốnngườigiànhnhau,aicũngkểcơnglaovàđổilấycơlàmvợ.Hỏicơgái,

thìcơphânxừnhưsau:ngườithợmộclàcha,ngườithợmaylàmẹ,người

phùthủylàthầy,cònngườithợbạcmớilàchồng.Cóngườidãdiễnthànhlời

catồnbộthiêntruyệnnày:



Ngóchừngconbóngqtrưa,

Thìơngthàyphápđâuvừađếnngay

Ơngkhaiquangđiểmnhãncaotài,

Nhờơnnơiphậtnàngcườinóira.

Khiđóanhnàocũngmuốnnóichuyệnnguyệthoa...

Một truyện trong Non thúc Pa-ca-ra-man của người Thái-lan cũng khá

tươngtự:

Có một người kể cho một nàng cơng chúa nghe một câu chuyện cổ: Ngày

xưa,cóbốnngườitrẻtuổi,mộtngườilàthợmộc,ơngtachọnmộtkhúcgỗ

bàotrơntru.Ngườithứhailàthợvẽ,vẽvàogỗhìnhdạngmộtcơcongái

đẹp.Ngườithứbalàthợchạm,theonétvẽmàchạmhìnhcơgái.Ngườithứ

tưlàthầyphép,nhúngtượnggỗvàomộtthứnướcthầnlàmchophotượng

hoạtđộngchẳngkhácgìngườisống.Kểxong,ngườiấyhỏicơngchúaxem

aixứngđánglàchồngcơgái.Cơngchúađáp:chínhlàngườithợchạm[9].

(Loại truyện phân xử như hai truyện trên, xem thêm ở Khảo dị, truyện Ba

chàngthiệnnghệ,số107,tậpIII)

Giống với truyện Tranh nhau pho tượng, thần thoại của người Ba-na

(Bahnar)ởTâynamMa-da-gát-xca(Madagascar)cótruyệnNguồngốclồi

ngườivàngườiđànbàđầutiên.

LầnđầutiênTạovậtsángchếrabangười:haingườiđànơnglàI-ma-nao

(chế tạo) và I-ma-na-phi (ăn mặc) và một người đàn bà là I-ma-na-ja-ri



(trang trí) ở trên mặt đất. Mỗi người ớ một nơi cách xa nhau, không biết

nhau. Một hơm I-ma-nao buồn tình tạc một tượng gỗ hình phụ nữ to bằng

ngườithật.Tạcxongthấyđẹp,anhngắmhàngngàykhơngchánmắt,ngày

đêm trò chuyện với tượng khơng rời. Khi đi làm anh cũng đặt tượng ở bờ

đườngchỗcaosángđểnhìnngắmchothỏathích.MộthơmkhácI-ma-naphiđidạođồng,thấybứctượngthìcảmvềsắcđẹp,bènđemvềmaymặc

chotượngbằnglụamàurựcrỡ,lạitrangsứcchobằngđồvàng.Chẳngbao

lâuI-ma-na-ja-rivìsốngmộtmìnhbuồnnênđichơichokhykhỏa,lạibắt

đượcbứctượngmừnglắm,hênđưavềcầuTạohóachonóhoạtđộng,sẽcoi

nhưcon.Tạohóachấpthuận,bảođưavềcùngngủmộtđêm,truyềnhơivào

làđược.Quảnhiênsánghơmsau,tượnghóathànhngườithật,bàtaumến

khơngrời.Mấttượng,haingườiđànơngtrướcđitìm,bắtgặp,bèngiànhlại.

Một cuộc tranh chấp nổ ra, cuối cùng phải nhờ thần phân xử. Thần phán:

ngườitạcralàcha,ngườichonócuộcsốnglàmẹ,cònngườigiúpchoăn

mặc trang sức là chồng. Sau đó I-ma-nao lấy I-ma-na-ja-ri làm vợ. Từ hai

cặpnàymàcólồingườiđơngđúc.Từđómớicótụcchồngphảinộpquần

áotrangsứcchovợ,nếutrốntránhphậnsựnàythìvợcóquyềnbỏ[10].



Truyện Hy-lạp (Grèce) sưu tầm ở đảo át-xti-po-lay-ia (Astypalée): một

ngườithợmộc,mộtngườithợmayvàmộtthầytunghỉđêmtrongmộtcái

lều của người chăn cừu với điều kiện là phải lần lượt thức canh súc vật.

Phiênđầu,ngườithợmộctạcmộtphotượngđànbà.Đếnphiênngườithợ

may,anhmaychotượngmộtcáiáochồng,vàcuốicùngđếnphiênthầytu,

ơnglàmcho photượng hoạtđộngbằng cáchđọc 40bàikinh. Đếnđây thì

trờisáng,cảbacùngtranhnhau[11].

Về loại mơ-típ "điểm nhãn", người Ấn-độ cũng có một truyện chép trong

sách Ba mươi hai truyện về ngai vàng (Sinhâysanadvâtrinctkâ). Nhân vật



chínhlàVi-cơ-ra-manhậncủamộtơngsưănmàybavậtmầunhiệm:một

miếng phấn, một cái gậy và một miếng vải. Nếu dùng miếng phấn vẽ một

độiqn,rồicầmgậytayphải,ngườitasẽlàmchođộiqnhoạtđộngtheo

ýmuốn,cầmtaytráithiđộiqnấybiếnmất.Vớtmiếngvảingườitacóthể

cầuđượcướcthấy.v.v...

2.Vềtìnhtiếtbỏgóixươngvàohàmrồng,chúngtacòncótruyềnthuyếtvề

ĐinhTiênHồngrấtphổbiến:

NgàyxưabốĐinhTiênHồnglàmộtconráicábịngườilàngbắtănthịt.Bà

mẹnhặtxươnggáclênmáibếp.Sauđómộtthầyđịalýquađấythấycóhàm

rồng đang kỳ há miệng. Nhưng hàm rồng ở sâu dưới đáy nước, thầy lại

khơngbiếtlặn,bènnhờmộtembé(tứcsaunàylàĐinhTiênHồng)mang

góixươngcủabốybỏvàomiệngrồng.NhưngbéĐinhlạiđánhtráovàođó

góixươngráicá-bốcủamình.Vềsau,khibiếtđượcsựthật,thầyđịalýbáo

thùbằngcáchbảobéĐinhbuộcthêmlưỡigươmvàocổconrồng,nóirằng

ngơiđấtấypháttướng,cầncógươmmớilàmnênsựnghiệp.Nhưngkhơng

ngờĐinhlại mắcmưu thầyđịalý: lưỡigươm treovàocổ, lâungày gươm

cứađứtmấtcổrồng;ngơinhàĐinhsaunàykhơngđượclâudàilàvìthế.

Nóichungcũngnhưnhiềutruyềnthuyếtmangtínhchấtmêtínkhác,truyền

thuyếtnàychỉlàmượnlịchsửđểtơvẽchonghềphongthủy.

3.Vềchỗrấmlúathànhbinh,dântộcKar(Quảng-ngãi)cũngcótruyệnTucờ-rơm:

Tu-cờ-rơm là một thủ lĩnh nhiền lần chống nhau với quan và lính. Có lần

ơngbịbắtnhưngđêmđếnlạicởitróitrốnvề.Nhờđượcthầnsairùavàng

dưới hồ hiện lên trao cho gươm, rồi lại đến bày cho phép rấm đậu xanh

(khơngphảilúa)trongmộthầmđáđóngkín,chờđủmộtthángmởrathìđậu



biếnthànhbinh.Lạiphảichuẩnbịnồicốigiãgạođểchobinhlínhlàmcái

ăn.Tu-cờ-rơmlàmtheo.Vừakhiơngphảiđiđánhkẻthù,dặnvợnếuởnhà

cósựgìlạcũngcứđển.Khơngngờvợơngởnhàthấycótiếnglaoxao

dướihầmtưởngcókẻđãlẻnđếnphácơngviệccủachồng,bènđếnnạycửa

hầmraxemthìranhữnghạtđậuđãbiếnthànhngườinhưngcònthiếunhiều

bộphận:kẻthiếutay,ngườithiếumắt.v.v...

Thấycửamởhọliềnùarangồihòreonhưngvìcònnonyếunênchếtyểu

tất cả. Tu-cờ-rơm trở về thấy cơ sự như thế chỉ còn chép miệng thở dài.

Nhưngsauđóthầnlạihiệnxuốnghàhơichosốnglạitấtcảvàđánhđượckẻ

địch.

NgàynayởlàngNgang(xãTràSơn),huyệnTrà-bơng(Quảng-ngãi)còncó

mộthồnướctrongsuốtđáy.Bêncạnhcóhangđágọilàhầmrấmbinh,ở

trongcòncónhiềuhònđágiốngnồiniêu,cốichàyv.v...tươngtruyềnlànơi

Tu-cờ-rơmrấmbinh[12].

4. Xem Khảo dị truyện Khổng lồ đúc chng (số 67) cũng có câu chuyện

congáiCao Biền cưỡi diềusang Nam và Khảo dị truyện Sự tích đình làng

Đu-hoa(số123, tậpIII, truyệnNgườihọc tròvới baconquỷ (số131, tập

III).



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

LẨY BẨY NHƯ CAO BIỀN DẬY NON

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×