Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
SỰ TÍCH NÚI NGŨ-HÀNH

SỰ TÍCH NÚI NGŨ-HÀNH

Tải bản đầy đủ - 0trang

-Sứccùngtàitậnnhàtơithìlàmsaomàbảohộđựơc.

Rùaliềntraochoơnggiàmộtcáimóngvànói:

-Ngườihãycầmlâycáinày,baogiờcóviệcgìkhókhănnguycấpthìđặtnó

vàotai,tasẽgiúpngay.Khơnglogìcả.

-Được,tơisẽxinhếtsức.



Mộthơmtừđàngxatiếnđếnmộtchiếcxetrâu,trêncómấytênlínhhung

dữ.Ơnggiàhoảnghốtlosợvìchiếcxecứnhằmđúnghướngtrứngmàlao

tới. Ơng đứng dậy khốt tay làm dấu cho xe chạy đi ngả khác mà khơng

được.Ơngvộiđặtmóngrùavàotai.Tựnhiêncómộttiếngnóinhỏđủlọt

vào tai ơng: "Nằm xuống! Nằm xuống!". Ơng vừa phủ phục thì hóa ngay

mộtconhổlớn.Bọnlínhtrênxehoảnghốtđánhxequaytrởlại.



Sauđó,ơngcụtháogiannhàcủamìnhđưatớidựnglênchechotrứngthần.

Nhưngơngkhơngngờrằngtrứngthầncứmỗingàymộtlớnmãi.Thoạttiên

nólàmnổicátlên.Rồingàymột,ngàyhainórẽdầncátravànhơlênkhỏi

mặtđất.Mỗilầnnhưthếthìcụgiàlạihìhụcxúccátlấplại.Nhưngvơíchvì

chỉngàymaingàykianóđãnhơcaohơn,đếnnỗiđộicảgiannhàcủaơngcụ

lêntrời.Trứngcàngngàycànglớnlàmchoơngcụthấysứccủamìnhbélại.

Tuynhiên,ơngvẫnhếtlòngvìtrứngthần.Ơngđichặtcây,chặtlávềche

cho kín trứng. Nhưng cây lá cũng khơng che nổi nữa vì trứng ngày một

phìnhtora.Khơngnhữngnónhơcaolêntrờimàcònnởcảbềrộng.Màuvỏ



trứngxanhđỏtímvànglónglánhnhưmộthònngọckhổnglồ.



Mộthơm,gianlềucủaơngcụbịnhữngtênvơlạiđốtcháy.Ơngcụcầucứu

với móng rùa. Tự nhiên trong lòng trứng hiện ra một cái hang đá có đủ

giườngchiếusẵnsàng.Ơnggiàvừađặtmìnhxuốnglàngủthiếpngay.



Giữalúcđóthìmộtcơgáibétừtronglòngtrứngrađờibêncạnhgiườngcủa

ơnggià.Sữaởmạchđátronghangchảyranicơgáibélớnlênnhưthổi.

Nhưng tuy ơng già ngủ mà cô gái cũng không cô quạnh. Hàng ngày có

nhữngconkhỉháihoaquảđếnchocơăn,cónhữngconchimcuthabơng

đến dệt cho cơ mặc. Ơng già ngủ một giấc tỉnh dậy lấy làm kinh ngạc khi

thấymộtthiếunữxinhđẹpngồibêncạnhmình.Cơgáireolên:-"Mườilăm

nămnayconngàyngàylắngnghehơithởđềuđặncủacha.Naychađãdậy,

convuimừngbiếtmấy".Ơnggiàngơngácnhìntrứngthầnbâygiờđãthành

mộthònnúiđátolớn,cỏcâyđãrậmrạp,chimchócthúvậtđãđếnsinhhoạt

nhộn nhịp. Móng rùa vẫn còn ở đầu giường. Ơng vội cầm lấy để vào tai.

Móngrùamáchđườngchoơnggiàvàcơgáirakhỏihangvàchobiếtphải

làmnhữngviệcgì.Từđâyơnggiàlạicóthêmchứctráchdạydỗsănsóccơ

gáicủaLongqn.Trongkhiđó,chimchócvàthúrừngđếnqnqtbên

cạnhhaingười.Bọnmụcđồngcũngkhơngqnluitớilàmquenvớivớibọn

họ.



Một hơm có một đội qn khơng hiểu từ đâu lại, mặt mũi hung ác, gươm

tuốtsánglòe,đếnbổvâychiếmlấyhònnúimới.Bọnchúngxơtớiđịnhbắt



cảtrẻlẫngiàđi,nhưngmóngrùađãlàmchochúngchếtkhơngkịpngáp.Cả

mộtvònglửarấtdàyùnùnbốclênvâylấychúngvàchẳngchomộttênnào

chạythốt.Thấynúivàngườibỗngdưngxuấthiệnởđịaphươngmình,nhân

dânquanhvùngcholàmộtsựlạchưatừngcó.Tinlàtiênxuốngtrầncứu

dân,họđếngặpcơgáivàơnggiàđểxinthuốcvàcầukhẩnmọiviệc.



Thấvhọcầndùngthuốc,cơgáilấynhữngmảnhđácómàuxanh,đỏsáng

giấpgiới,buộclạivớinhaurồinémraxungquanhchỗngồi.Trênmặtđất

bỗngmọclênmộtloạicâycỏhoanămcánhdùngđểchữabệnhsốtrétrất

hiệunghiệm.Ngườitađuanhauđiháihoađóvềchữabệnh.Họgọilàhoa

Tứq.Tiếngđồnthổimỗingàymộtrộng.Aiaicũngnhắcđếnnàngtiênbé

nhỏvớimộttấmlòngtrìumến.



Sauđóchẳngbaolâu,nhàvuanghetincónàngtiênxinhđẹp,bènsaiquan

qnmanglễvậtđếncầuhơnchohồngtử.Khisứgiảđếnthìtrơngthấy

mộtgiàmộttrẻđangđánhcờ"gánh"trêntảngđãlớn.Sứgiảbướcvàođệ

trìnhlễvậtvàquốcthư.Giữakhiơngcứgiàlúngtúngchưabiếtnênxửtrí

thếnàothìrùavàngđãtựdướibiểnhiệnlênbáotinchoơngbiếtlàLong

qnđãbằnglònggả.Từđâynúivắngngườitiên.Cơgáitừbiệtchani

lênkiệuđitheosứgiả,cómấytrămqnsĩtheohầu.Cònơnggiàtrảmóng

lạichorùathầnrồicưỡilênlưngrùađibiệt.



Ngàynayhònnúiđáấyvẫnhãycòn.Nólàhònnúiđẹpnhấtnổilênởbờ

biểnQuảng-nam.NgườitagọinólànúiNgũ-hành.ỞphíaTâynúicósơng



Vĩnh-điện chảy ra cửa Hàn. Người ta bảo sơng đó cũng như sơng Cẩm-lệ,

sơng Hàn đều do bà vợ Long qn vơ tình làm ra trong khi quằn quại ở

cữ[1].





KHẢODỊ





MộttruyềnthuyếtkhácvềnúiNgũ-hànhthìchođólànămngóntaycủađức

PhậtQuanâmđèlênmìnhĐạithánh.Nămngóntayđóhóalàmnămhònnúi

Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ tức là Ngũ-hành sơn[2].Truyền thuyết này có

phầnchịuảnhhưởngcủaTâyduký.



[1]TheoRích-cơ-bua(Ricquebourg).Đấtrồng.

[2]NúiNgũ-hànhcónămhòn:Hỏa-sơn,Kim-sơn,Thổ-sơnmộtbên;Thủysơn,Mộc-sơnmộtbên;ởgiữalàconđườngsắt.



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

III.SỰTÍCHCÁCCÂUVÍ

36.THẠCHSÙNGCỊNTHIẾUMẺKHOHAYLÀSỰTÍCHCON

MỐI



Ngày xưa, có hai vợ chồng một người nghèo khó tên là Thạch Sùng. Họ

sốngchuirúctrongmộttúplềugầnchợ,xinănquangày.Cuộcsốngthậtlà

vấtvả.NhưngThạchSùnglàngườicóchíkinhdoanhlớn,lạicónhiềuthủ

đoạn. Từ lâu hai vợ chồng ăn nhịn để dành, lần hồi góp nhặt một số vốn

chơn ở góc nhà. Số tiền ấy ngày một lớn mãi lên. Nhưng họ vẫn giả bộ

nghèokhó,làmnghềhànhkhấtnhưcũ.



MộthơmThạchSùngđiănxinvềkhuya.Dọctheobờsơngơngtrơngthấy

haicontrâutừdướinướclộilênvàhúcnhauchítử.Đốnbiếtấylàđiềm

trờisẽmưalụtto[1],nêntừđócóbaonhiêutiềnchơn,ơngđàolênđonggạo

tấtcà.Quảnhiên,thángTámnămấytrờilàmmộitrậnlụtkinhkhủng,nước

lênhlángkhắpmọimiền:mùamàng,nhàcửavàsúcvật.v.v...đềutrơinổi.

Nạnđóiđedọakhắpmọinơi.Giágạotừmộttănglêngấpmườirồidầndà

tănglêngấptrăm.Thếmàvẫnkhơngaicógạođểbán.ThạchSùngchờđến

lúcdântìnhcùngkiệtmớinémsốgạotíchtrữcủamìnhra.Cónhữngnhà

giàuphảiđổichoơngtamộtthỏivàngmớiđượcmộtđấugạo.



Từkhicóvốn,haivợchồngThạchSùngthơinghềbịgậy.Họđemtiềncho



vay một vốn năm bảy lớp lãi. Thế rồi chẳng bao lâu Thạch Sùng nghiễm

nhiên trở thành một phú ơng. Ơng ta tậu biết bao nhiêu là trâu bò ruộng

vườn,nhữngthứđómỗinămmỗinhiềulênmãi.NhưngThạchSùngcòncó

nhiều mánh khóe làm tiền khác. Ngồi việc thu lúa rẻ, cho vay lãi, ơng ta

cònbnbánlớn.ThuyềnbncủaThạchSùngdongbuồmđikhắpmọicửa

biển.Rồihắnthơnglưngvớibọncướptrongvùng.Mỗimộtchuyếnlàmăn,

chẳngnhữngđượcchiaphầnmàhắncònoatàngvàtiêuthụhộnhữngcủa

bấtnghĩa.Cứnhưthếsaumườinăm,ThạchSùngtrởnênmộttaycựphú,

tiềncủachâubáunhưnướcnhưnon,khơngaiđịchnổi.Nhữngtaythiênhộ

báhộsovớihắnchỉbằngcáimóngtay.Cótiềntrongtay,ThạchSùngrấtdễ

kiếmđượcđịavị.Hắndângvuabaonhiêulàvàngbạcngọcngà,nênđược

vua phong tước quận công. Hắn ra ở kinh thành, xây dựng phủ đệ, khơng

khácgìphủđệcủaơnghồngbàchúa.Trongphủđệcủahắncómộttrăm

nànghầuvợlẽ,ngườinàongườiấyănmặctồnlụalàgấmvóc.Cònhắnvà

vợconthìgiờđâysốngmộtcáchxaxỉ,đếnnỗitrongnướctrừhồngđếra

khócómộtngườinàodámsánh.



HồiđóởkinhđơcómộtngườiemhồnghậuhọVương.Ycũnglàtaycự

phú nổi tiếng tiền rừng biển bạc và xài phí vào bậc nhất. Một hơm, y gặp

ThạchSùngtrongmộtbữatiệcđủcácbậcvươngcơngđạithần.Câuchuyện

dần dần chuyển thành một cuộc khoe của giữa hai bên. Họ Vương nói: "Bọnnơtỳnhàtơiđềumặcđồtơlụa.Chúngnóđơngđếnnỗinămhếttết

đến phải có hàng kho vải lụa để may mặc cho chúng mới tạm đủ". Thạch

đáp:-"Bọnnơtỳnhàtơithìphảicólúagạocủacảmộthuyệnmớiđủcho

chúngăn".Vươnglạikhoe:-"Bếpnhàtơiphảidùngđườngthaychocủi".

NhưngThạchcướplời:"Đểsưởiấmcácphòngtrongmùađơng,chúngtơi

phải đốt mỗi ngày hàng hòm nến". Nghe bọn họ khơng bên nào chịu bên

nào,cómộtvịquankháchdànxếp:-"Haingàicãinhaunhưthếkhơngích



gìcả.Cầnphảicóchứngcớthìchúngtơimớitin.Âulàmộthơmnàođó,hai

ngàihãytrưngcủacảirachochúngtơixem.Aithuaphảinộpchobênđược

mười thúng vàng. Chúng tơi sẽ làm chứng cho". Cả hai người đều khảng

kháinhậnlời.



Đếnngàyđấucủa,cómấyvịđạithầnralàmchứngchobọnhọ.Haibênký

vàogiấygiaoước.Hồnghậulochoemmìnhthuacuộc,cópháimấyviên

hoạn quan nhiều mưu trí đi theo để giúp sức. Đầu tiên, Vương sai lấy lụa

cănglàmmàntrầntrongtấtcảcácdinhthựcủamình.ĐếnlượtThạchSùng,

hắnsailấygấmcăngchevàtrầntrướngtấtcảmọinhàcửacủahắn.Thấy

vậy,Vươngsailấythuỷtinhthayngóilợptấtcảcácnhàcửaphủđệcủay,

khiếnchúngtrởthànhnhữngtòalầusángchoangnhưngọc.Nhưngđổilại,

Thạch Sùng sai lấy ngọc thạch cho thợ đá cắt ra từng phiến lát cái sân ở

trướcnhà.



MọingườiđềutấmtắckhenngợiThạchSùng.

Cuộc đấu của lại tiếp tục. Thạch hỏi Vương: - "Nhà ngươi có san hơ

chăng?". Vương đưa ra một cây san hô cao mấy thước, và hỏi lại: - "Nhà

ngươicótêgiáckhơng?".Thạchbĩumơirahiệuchomộtngườihầubưngra

mộtbộđồtràbằngsừngtênạmngọc.



Càhaingườicònkhoenhiềunữa,chưaaichịuthuaai.Đếnlượthọbắtđầu

khoe các vật kỳ lạ. Thạch Sùng nói: - "Ta có con thiên lý mã mua từ bên



Thiên-trúcvềmỗingàychạyđượcmộtngàndặm".Ngườitaxúmnhauxem

và tán tụng con ngựa quý. Nhưng Vương lại mời họ về vườn của mình

thưởngthứcmộtconhươucóhaicáiđầu.



LầnnàyThạchSùngnlặngkhálâu.Tiếngxơnxaonổilênkhắpnơi.Ai

cũngtưởngThạchSùngđãhếtcảvậtq.Nhưngbấtngờhắnrúttrongbọc

ramộtviênngọcvànói:-"Tacómộtviênngọc,mùanóngđeovàothìmát,

mùarétđeovàothìấm.Tơichắctrongthiênhạcómộtkhơnghai".



ThấythếhọVươngbắtđâubốirối.Ytoansaingườivàomượnhồnghậu

viênngọcnhưýđểđịchlại,nhưngngaylúcđómộtviênhoạnquanngơibên

cạnh,nóinhỏvàotaihắnmấycâu.ThếrồingườitathấyVươngquaysang

hỏiThạchSùng:-"Nhàngườituyrấtgiàunhưngcóđầymàkhơngđủ.Tathì

chorằngthếnàotrongnhànhàngườicũngcònthiếunhiềuđồvật".



ThạchSùngđangcơnđắcý:-"Nhàtakhơngthiếumộtđồvậtgìcả.Nếu

nhà ngươi chỉ ra được một vật mà ta thiếu ta sẽ mất với nhà ngươi khơng

phảimườithúngvàngmàcòntấtcảgiasảnnữa.Tráilại,nếutamàcóđủthì

nhà người cũng phải mất cho ta y như vậy!". Thế rồi trong một cơn kiêu

căng đến cực điểm, Thạch bắt Vương cùng mình ký tên vào bản giao ước

mới.Khikýxong,Vươngbảohắn:-"Nhàngươihãyđưamaurađâychocác

vịxemmẻkhocủanhàngươiđi".Ngheđếnđó,ThạchSùnggiậtmình.Mẻ

kholàthứgìhắncũngđãbiết.Đólàthứnồiđấtmẻmàchỉnhànàocùngkhổ

lắmmớidùngđểnấuthứcăn.Ngàyxưahồicònhànvi,hắnđãtừngđinhặt



vậtđótrongđốngrácđưavềđánhchùiđểkhocá.Nhưngđãtừlâu,lâuq

rồi,hắnkhơngcònnhớđếnthứđồdùnghènhạấynữa.Vìnhàhắnbâygiờ

tồndùngđồđạcbằngvàngbạc,tệnhấtcũngbằngđồngthau,cóbậntâm

chứanhữngthứcủaấyđểlàmgì.Nhưnghắncũngcốgiụcbọnđầytớlục

tìmtrongxóvườngócbếpxemsao.Tìmđikiếmlạikhắpmọinơimàvẫn

khơngnhặtđượcdùchỉlàmộtmảnhnồivỡ.QuảlànhàThạchSùngkhơng

thểlàmgìkiếmđượcnhữngmónấy.



Thế rồi sau đó một lúc lâu, những người làm chứng cơng nhận sự thắng

cuộcvềphíaemhồnghậu.ThạchSùngkhơngngờmìnhbịthuamộtvốđau

nhưthế.Hắncayđắngnhìnthấytấtcảgiasảnchođếnvợcon,nànghầu,nơ

tỳ.v.v...đềuchạysangtayhọVương.Cònlạimộtmìnhngồitrongtúplều,

hắntặclưỡitiếcchocơnghiệptựtaymìnhgâydựngtrongbaonămđếnnay

taytrắnglạihồntaytrắng.Rồihắnchết,hóathànhconmốitứclàconthằn

lằn,cũnggọilàconthạchsùng.Lồimốithỉnhthoảnglạichắtlưỡikêulên

mấytiếng:"ThạchThạch"làvìthế[2].



Ngàynayngườitacòncócâutụcngữ:ThạchSùngcònthiếumẻkho[3],cóý

nóitrênđờikhócóaiđượchồntồnđầyđủ.





KHẢODỊ







MộtdịbảnkểchuyệnThạchSùngcókhácvớitruyệntrên,nhấtlàđoạnkết:

Thạch Sùng, Vương Khải hai bên giao hẹn đấu của trong một tháng, hễ ai

thuathìnhữngcủađãđemđấuthuộcvềngườithắng.ĐầutiênKhảitánhạt

tiêutrátvách(tiêuphòng).Sùngsaitrảigấmrađườngđểđi(cẩmdạo).

Khải làm thuyền lớn căng gấm làm mui (cầm hạm), gỗ ngà làm cột buồm

(nha tường) thì Sùng sửa ngơi nhà xâu hạt trân châu làm rèm (châu liêm),

treogấmthêulàmmàn(túhộ).Khảithắpđuốcbằngsápong,thìSùngnấu

cơmbằngcủiquế.

VuatưởngnhàSùngcóbaonhiêutrânchâutreorèmhếtcảrồi,nênđưacho

Khải hai đấu để thi. Thạch Sùng đem trân châu còn lại ra đong được một

hộc.Khảilạiđemđọhaihộcvàngròng.Sùngdẫnđốiphươngđếnnhàđể

lấyvàngcủamìnhkhơnghộcnàomàđongchoxiết;đólàchưanóivàngở

Kim-cốcchưalấylên.VualạichoKhảihaicâyngọcsanhơdàimộtthước.

Sùngđậpgãyrồilấyra10câydàihaithước.Bấygiờkhovuađãcạn,nên

Khảiđànhphảithua.

Vừathẹnvừacăm,KhảixúitòangựsửbớinhữngđiềuphiphápcủaSùngđể

dằnmặt.TriệuđìnhbắtThạchSùngtộilộnghành,tịchkýhếtcảsảnnghiệp.

Tuy mất hết của chìm của nổi, nhưng Sùng ỷ có vàng ở hang Kim-cốc.

Nhưngkhiđàolênthìchỉthấytồnlànướctrong,chẳngcóvàngbạcgìcả,

nênSùngtiếccủamàchết.Vàcũnghóathànhthằnlằnnhưtruyệntrên[4].

CảhaitruyệnphầnnàochịuảnhhưởngcủasựtíchThạchSùngbênTrungquốc:ThạchSùngsinhởđờiTâyTấn,làngườicónhiềumưutrí.Ngườicha

lúcgầnchếtchiachoThạchSùngphầngiatàiítnhất,nhưnglạitinrằngsố

ThạchSùngsẽgiàusanghơnthiênhạ.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

SỰ TÍCH NÚI NGŨ-HÀNH

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×