Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
SỰ TÍCH ĐÁ VỌNG PHU

SỰ TÍCH ĐÁ VỌNG PHU

Tải bản đầy đủ - 0trang

vợchồngcảmthấysungsướngvôhạn.

Hôm ấy biển động, chồng nghỉ ở nhà vá lưới. Cơm trưa xong, vợ xõa tóc

nhờchồngbắtchấy.Đứaconđichậpchữngtrướcsânnhà,bốccátchơimột

mình.Thấyvợcómộtcáisẹobằngđồngtiềnởtrêntaibênphải,chồnglấy

làm ngạc nhiên vì mấy lâu mái tóc đen của vợ đã hữu ý che kín cái sẹo

khơngchomộtngườinàobiết,trongsốđócócảchồng.Anhliềnhỏivềlai

lịchchiếcsẹo.Vợvuimiệngkể:

-Ngàyđócáchđâyhơnhaimươinăm,tơimớibằngmộttýđãbiếtgìđâu.

Anh ruột của tơi chặt mía. Chao ơi! Cái mũi mác tai hại. Tơi ngất đi. Sau

này,tơimớibiết,lúcđóhàngxómđãđổtớicứuchữarấtlâuchođếnkhicha

mẹtơivềthìmớichạytìmthầytìmthuốc.Maylàmsaotơivẫnsốngđểnhìn

lạichamẹtơi.Nhưngtơilạimấtngườianhruộtvìanhtơisợqbỏtrốn.

Cha mẹ tơi cố ý tìm tòi nhưng tuyệt khơng có tin gì. Rồi đó, cha mẹ tơi

thương con buồn rầu q: thành ra mang bệnh, kế tiếp nhau qua đời. Về

phầntơikhơngcóngườinươngtựalạibịngườitalậpmưucướphếtcủacải

vàđemtơiđibánchothuyềnbn.Tơikhơngởnmộtnơinào;nayđây

maiđó,cuốicùngđếnđâygặpanh...

Saulưngngườivợ,nétmặtcủachồngtừnglúcmỗibiếnsắckhibiếtlàlấy

nhầmphảiemruột.Lòngngườichồngcàngbịvòxévìtinchamẹ,tinq

qndovợnóira.Nhưngchồngvẫncốngăncảmxúccủamình,góikínsự

bímậtđaulòngđólại,khơngchovợbiết.

Quamấyngàysau,sónggiónlặng.Nhưnglòngngườiđànơngthìkhơng

thểnàonlặngđượcnữa.Nhưthườnglệ,hắnlạichởlướirabiểnđểđánh

cá.Nhưnglầnnàymộtđikhơngbaogiờtrởlại.

Ngườivợởnhàtrơngđợichồngngàymộtmỏimòn.Tạisaosaukhiđánhcá



xong,giữalúcđêmtối,mọingườiđềuchothuyềntrởvềđấtliền,thìchồng

mìnhlạidongbuồmđibiệt.Màchồngmìnhlàngườichíthúlàmănvàrất

thươngconmếnvợ.Thậtlàkhóhiểu.Mỗichiều,nànglạibồngcontrèolên

hònnúiởcửabiển,conmắtđămđămnhìnvềphíachântrờimùmịt.

Batuầntrăngqua.Rồisáu...rồichíntuầntrăng.Tuynướcmắtbâygiờđã

khơkiệt,nhưngngườiđànbàvẫnkhơngqntrèonúitrơngchồng.Cáihình

bóngấyđốivớidânlàngthànhraquenthuộc.Vềsaucảhaimẹconđềuhóa

rađá,trởthànhhìnhbóngquenthuộcvĩnhviễn.Hònđáấyngàynayvẫncòn

trên đỉnh núi ở bên cửa biển Đề-di, thuộc huyện Phù-cát, tỉnh Bình-định.

NgườitavẫngọilàđáTrơng-chồnghaylàđáVọng-phu[1].





KHẢODỊ





Loạitruyện"đáVọng-phu",haynóimộtcáchkhácnhữngtruyệncóđềtài

anh em ruột lấy nhầm phải nhau thành vợ chồng, trong dân gian có khá

nhiều,truyệnnàykhácvớitruyệnkiamộtítchitiết.ĐiềucầnđểýlàởViệtnamnhữngnúiđácóhìnhngườidắtconhaybồngconmangtênlàđáVọngphu,thìngồiBình-địnhracòncóLạng-sơnvàThanh-hóa[2]. Mỗi vùng

đấtcótruyệnlưutruyền:truyệnởvùngnàycókhácvớivùngkiaítnhiều.

Tuynhiênchúngđềucùngmộtcốttruyện.

ỞTrung-quốccũngcóđáVọng-phutrênmộthònnúiphíaBắcVũ-xươngvà

núiVọng-phuởcáctỉnhAn-huy,Giang-tâyvàSơn-tây.SựtíchđáVọng-phu

củaTrung-quốccũngtươngtựvớitruyệnViệt.TheosáchUminhlụcthìcó



mộtngườiđànbàchồngbịbắtlínhvàbịchếttrậnởbiêngiới.Bàtahàng

ngàytrèolênđỉnhnúitrơngđợichồngvề.Bàđợimãimỏimònconmắtvà

saucùngchếthóathànhđá.DướiđâylàmộtsốdịbảncủatruyệnSựtíchđá

vọngphuởcácđịaphươngViệt-nam.

1.TruyệnTơThịvọngphuởLạng-sơn:

Ngàyxưa,nhàhọTơcóhaingườicon:anhlàtrailênmười,emlàgáilên

tám.Mộthơm,nhânlúcchamẹvắngnhà,anhnhặtđánémchim,khơngmay

trúngphảiđầuem,máuchảylênhláng.Thấyemngấtđi,anhchắcemchết,

sợqtrốnsangTrung-quốc.Quamộtthờigiandàitrơinổi,hắnqnhếtbà

conlàngxóm,chỉcònnhớmìnhlàngườiViệt.Thếrồi,nămbamươituổi

hắnmớilầnmòvềnước.Vớimộtítvốnliếngnhỏ,hắnởngaylạiLạng-sơn

lậpnghiệp.Ởđâyhắnucơcongáimộtnhàbn.Haingườisauđóđược

phéplấynhauvàkếtquảlàmộtđứabérachàođời.Chồngrấtuvợthương

convàchíthúlàmăn.

Mộthơmchồnggiộinướcchovợgộiđầu,bỗngthấyđầuvợcómộtcáisẹo

lớn.Câuchuyệnvợkểchínhlàchuyệnnémđácủachồngngàyxưa.Saukhi

cha mẹ chết, vợ bơ vơ lưu lạc đi hết nơi này sang nơi khác để ni thân.

Saucùngtớiđâylàmconninhànàyrồivừagặpnhau.

Biếtđíchlàemgáimình,chồngrấtđaulòngnhưngvẫnkhơnglộchovợbiết

Sauđógặpkhinhàvuabắtlính,chồngraứngmộ.Trướckhitrẩy,chồngdặn

vợ:

-Nếubanămmàtơikhơngvề,ấylàtơiđãchết,nàngcứviệcđilấychồng

khác.

Rồiđóchồngnhấtđịnhkhơngvềnữa.Ởnhàvợcũngnhấtđịnhkhơngđilấy



chồng khác. Sau ba năm, rồi năm năm, vợ trơng chồng mỏi mòn con mắt.

Hàngngày,nàngbồngconlênnúi,conmắtlnlnhướngvềphíachồng

trẩy.Mộthơmgiữacơnmưatobãolớn,nàngđứngđợimãikhơngvề.Đến

lúcmọingườilênnúithìđãhóathànhđá.NgườitagọihònđáấylàTơthị

vọngphu[3].

2.TheoĐại Nam nhất thống chí thì truyện đá Vọng-phu ở Bình-định như

sau:

XưaởlàngChính-uycómộtngườiđànbàsinhmộttraimộtgáiđềucònnhỏ

tuổicả.Mộthơmnhàphơithóc,mẹbảoconđuổigà.Ngườicontrainhặtđá

ném gà, không ngờ trúng phải đầu em, máu ra lênh láng. Mẹ giận mắng

nhiếcrồiđuổiconđi.Ngườicontraisợqua,trốnbiệtđếnhơnhaimươinăm

mớitrởvềthìmẹđãchết,cònemthìlưulạckhơngbiếtđiđâu.Trơtrọimột

mình hắn bèn ngụ ở làng. ấy. Sau đó, hắn lấy vợ người làng Chính-minh,

sinhđượcmộttraimộtgái.Mộthơmvợchồngnhânthongthảngồibắtchấy

chonhau:vếtsẹotrênđầuvợlàmchochồngrõsựthật.Sauđó,chồngđáp

thuyềnđibiệtnóidốilàđibn.Vợởnhàtrơngđợimỏimắt,thườngdắthai

conlênnúitrơngngóngbuồnthươngrồiđềuhóathànhđá.

3.TruyệncủaLăng-đờ(Landes)(sáchđãdẫn)kểcũnggiốngnhưtruyệnở

vùngBình-địnhvừakể.Duycókhácởchỗlýdongườianhbỏtrốnlàvìcờ

bạc, còn kết cục thì chồng chết hóa làm sao mai, vợ làm sao hơm, con thì

làmsaođòngánhthườngởgiữatrờiđợisaohơmvàsaomai[4].

4.Ri-sa(Richard)cósưutầmmộttruyện,lưutruyềnởmộtvùngdườngnhư

làkhoảngbiêngiớigiữaBình-địnhvớiTây-ngun,cónộidunghơikhác:

CóhaianhemChánhvàQtởlàngNam-lang.Chánhđãlớn,cònemgái

thìcònbé.Lúccònnhỏ,haianhemđượcbốmẹxămvàođầumộtdấuhiệu



củagiađình.SauđódânlàngnàyxungđộtvớilàngMa-cát,vàbịlàngMacát bắt làm tù binh. Chánh bị đưa đi bán cho lái buôn. Thời gian trôi đi,

Chánh cũng qua tay nhiều chủ. Sau Chánh trốn được về làng thì nhà cửa

khơngcòngìnữa,bènđếncưtrúởlàngNong-hátlàmăn,rồilấyvợtạiđấy.

Vợlàconnimộtngườidânthường.Vàithángsaulàngđộng.Thầypháp

củalàngđượcthầnchobiếtcómộthiệnlượngloạnln.KhitìmđếnChánh

và vợ, thấy dấu xăm của họ, mới rõ sự thật. Sau đó hai anh em hóa làm

chim:mộtcontrốngmộtconmái,chuirúctrongrừngsâu,vìhổthẹnkhơng

muốnchoaibiết[5].

5.Vềloạitruyệncónộidungđềcậpđếnvấnđềquanhệluyếnáigiữaanhvà

emruột,ởmiềnTrungcòncótruyệnSựtíchchimbóp-thì-bóp:

Xưacógiađìnhnọcantộivớitriềuđình,bịkếtánchémcảnhà.Haichịem

ruột nhà ấy trốn được vào rừng sâu. Họ đào củ hái trái kiếm ăn qua ngày.

Dầndầnngườiemtrailớnlên,đêmngủkềnhau,mộthômembỗngbỏtay

lênvúchị.Chịđưachuyện:"Trờiphạt"rađểngănem.Emsợrồibỏđimất.

Chị thương em đi tìm, ln miệng gọi em: "Bóp thì bóp". Sau khơng tìm

được,chịemđềuhóalàmchimbóp-thì-bóp[6].

Lồi chim này bắt đầu đi kiếm ăn từ hồng hơn, mái trống gọi nhau, đuổi

nhauvòngquanhnúi,sắpsửagặpnhauthìrạng,phảitrởvềtổ[7].

6.MộttruyệnkhácSựtíchsaohơm,saomaivàsaoruanóiđếnhaianhem

trai,cóchỗgiốngvàkhácvớitruyệncủaLăng-đờ(Langdes)nóitrên.

Xưacóhaianhemởvớinhau:anhđãcóvợ,emcònbédại.Vừakhianhbị

bắt đi phu, có dặn em ở nhà phải nhớ canh giữ chị. Ở nhà, em nằm

buồngriêngnhưnghữuýkhtmộtlỗởvách,đêmđêmbỏtaylênbụngchị

đểcanhgiữ.Vềsauchịbỗngcómang.Anhvề,emsợtộibỏtrốn.Nhưngchị



khơng đẻ ra người mà đẻ ra một cái bàn tay. Anh hối hận, bỏ đi tìm em.

Khơngthấychồngvề,vợlạibỏđitìmchồng.

Kếtcục,gầngiốngvớitruyệnmàLăng-đờ(Landes)đãkể,làanhhóalàm

saomai,emhóalàmsaohơm,cònchịthìhóalàmsaorua(saoruatrơngnhư

cáibàntay)[8].

NgườimiềnBắccũngkểnhưtrên,nhưngnóilàchịhóalàmsaovượt,còn

cáibàntayđẻrathìhóalàmsaorua.ỞPhú-thọcócâutụcngữ:"Emhơm,

anhmai,chịchảthấyđâu,chịvượt".

Cũngcóngườikểcáibàntayấysauchơnxuốngđấtmọclênmộtcây,cây

sinhquả,quảnàoquảấynhưcáibànlaytứclàcâyphậtthủ[9].

Cơ-xcanh(Cosquin)khi nhắcđến truyệnSựtíctruyện sauđây: hđáVọngphucủatađãtruycứunguồngốcđếntậnmộtloạttruyệncóchủđềhơnnhân

tiềnđịnhvớimơ-típvếtsẹomàơngcholàrấtgầnnhau.Vídụmộtsố

TruyệncủaTrung-quốcSựtíchNguyệtlãovàdâytơhồng:ViCốlàmquan

đời Đường được phái đi bình định một thành phố. Ban đêm, anh gặp một

ơngcụgiàđangbậnviếtláchdướiánhtrăng.Hỏithìđáplàghichépnhững

cuộc hơn nhân của người trần. Ơng lão lại nói: - Những dây đỏ trong đãy

dùngđểbuộcchânnamvànữđãxedun.Buộcrồilàkhơnggỡnổi".ViCố

bènhỏivềđườnghơnnhâncủamình,ơnglãobảo:-"Vợanhlàconmộtmụ

bánrauởchợ".Thấyngườivợtươnglai(màơnglãochỉchoanhvàomột

ngàysauđó)chỉlàmộtđứabéđangẵm,nghèokhổ,xấuxí.ViCốsaingười

giếtnóđi,nhưngngườiđóchỉlàmbịthươngởlơngmàyđứabé.

Mườibốnnămsau.ViCốlấyđượcmộtcơvợđẹp,connimộtquanlớn.

Thấygiữalơngmàyvợlnlncómộttrangsứcchekín.ViCốhỏi,mới



hayđólàvếtsẹohồinhỏdomìnhsaingườigiếtnhưngđâmhụtthànhsẹo.

TruyệncủangườiẤnởBăng-la-dex(Bangladesh):

Mộtơngvuanhờcácnhàthơngtháibóitốnvềđườngvợconcủahồngtử.

Họkhơngdámnóisựthậtnhưngvìvuagiục,họphảitâu:-"Hồngtửsẽlấy

mộtngườiđànbàdòngdõihènhạ,mộtngười"Pă-li"ởtạimộtđườngphố

thuộc thành phố Đuốc-ba-san". Để phá tiền định xấu, hồng tử cưỡi ngựa

đếnnhàkiamổbụngcơgái.Cơnàynhờđiềukiệnmaymắnkhơngchết,vết

thươngdầndầnlành,vàsauđóítlâuđượcconvoingựđặtlênlưngmang

đến cung vua. Hồng tử thấy cơ đẹp tuyệt trần khơng biết đó là người mà

mìnhtrướcđâymuốnxalánh,bênlấynànglàmvợ.Ítlâusau,hồngtửphát

hiệnravếtsẹoởbụngcủavợmình,hỏi,mớibiếtkếtquảcủamốiduntiền

định.

TruyệncủaHy-lạp(Grèce):

Mộttrongbabàtiêntrichobiếtmộtcơgáimớiđẻsẽlấymộtthươngnhân

nướcngồi,kháchqcủanhàấy.Giậnq,ngườikháchnọbồngđứabé

némquacửasổ,đứabérơitrênmộtcáicọcthủngbụng.

Về sau nguời thương nhân lấy vợ, nhờ vết sẹo mới nhận ra đó là cơ bé

màmìnhnémngàyxưanhưngkhơngchết.

HaitruyệnkháccủangườiÁc-mê-ni(Arménie)vàcủanguờiNgarấtgiống

vớitruyệnTrung-quốcđãdẫn.ỞtruyệnÁc-mê-ni,cómộthồngtửgặpmột

cụgiàngồighichépnhữngtộilỗivàsốphậnconngười.Hỏivềmình,ơng

cụ nói: anh sẽ lấy con một người chăn bò làm vợ. Thấy cơ gái nằm trên

giường,mụnnhọtkhắpmình,hồngtửbènsaingườigiếtđi.Nhưngluỡidao

đãkhơnglàmcơchếtmàlàmcơtrởnênđẹpnhưtiên.



ỞtruyệnNga,hồngtửkhơngphảigặpơngcụgiàmàlàgặpmộtngườithợ

rèn-rènhơnnhânchoconngười-đangđậptrênđehaisợitócmảnhdùng

đểkếtdun(nhưsợidâyđỏởtruyệnTrung-quốc).Thấyngườivợtươnglai

màơngthợrènchỉchomìnhlàmộtcơgáitừlâudathịtbấynát,hồngtử

tìmđếnvàđâmmộtmũigươm.Khơngngờcơgáinhờđótrởnênđẹpđẽ.

Cơ-xcanh(Cosquin)cònnhắctớimộtloạttruyệnkháccónộidunghơnnhân

tiềnđịnhnhưconvơtìnhgiếtchalấymẹ,trongđócótruyệnƠ-đíp(Oedipe)

củathầnthoạiHy-lạp,cũngcoinhưgầngũivớicáctruyệntrên[10].Người

Khơ-me (Khmer) cũng có truyện một hồng tử cứu mẹ, bị vua nước láng

giềng bắt cóc, nhưng vì khơng biết mặt mẹ nên lấy nhầm làm vợ, về sau

cũngnhờcóvếtsẹoởtrênmìnhhồngtử,nênmẹmớinhậnra[11].



[1]TheolờikểcủangườiBình-định.

[2]NgàynaynơiđáVọng-phu(NaiKraoChaoPhò)ởbờbiểnCà-ná(Nam

Ninh-thuận)dânđịaphươngcũngcólưutruyềnmộttruyệncủađồngbào

Cham-pa.TruyệnCơKraoChaoPhòcủaCham-pagiốnghệtvớitruyện

Việt-namvừakểởtrên,chỉcókhácởđâyngườianhkhơngphảivơtìnhlàm

văngdaovàođầuemgáitrongkhichặtmíamàlàhữuýđánhvàođầuemvề

việcgiànhnhaumiếngbánh;vàhaivợchồnglàdânbnkhơngphảidân

chài(TheoVũLang,đãdẫn,số15,1959).

RiêngnúiVọngphu(?)(Lamèreetlenfant)ởKhánh-hòathìđồngbàoÊ-đê

cómộttruyệncổtíchđặcbiệtkháctruyệncủata.Đạikháilà:

Giang-miasaumộtcuộcđibnxavề,nghenóivợngoạianhvớiY-siêng

vàđãcóchửavớiysắpđẻ,bènđánhnhauvớiynhiềutrậndữdội.Y-siêng

chạyđếnBanĨng-gan.Giang-miađuổikịp,chémchếtkẻtìnhđịch.Y-siêng

hóarađáởđây.Lúctrởvềthìthấyvợmìnhđangsinh,cócácbạnbèvàbà

đỡxúmxítgiúpđỡ,Giang-miacơngiậncònbừngbừng,bènbắtmọingười

hóađá.NgườitagọicụmnúinàylànúiMẹvàcon.

Xongviệc,Giang-miatrởvềPóc-aihóathànhlợnlòimóckhoaiăn,bịdân

làngbắnchết,cũnghóađánốt.(TheoMét-tơ-rơ(Maitre).Cácvùngngười

MọiởphíaNamĐơng-dương).

[3]TheolờikểcủangườidânvùngLạng-sơn.Riêngtruyệnnàycónhiều

ngườikểkhácnhau:



a)Nhànhongàyxưađãtừngcảibiênthànhmộttruyệncóchủđềkháchẳn:

TơthịlàngườiLạng-sơncósắcđẹp,umộtchànghọĐậulàhọctrò.Giữa

lúcđócóngườiđìnhtrưởngcũngcậymốidạmnànglàmvợlẽ.NhưngTơ

thịkhơngbằnglòng.Cuốicùngnàngkếtdunvớingườihọctrò,ni

chồngănhọc.Đìnhtrưởnggiậnđểbụng,nhândịpvuabắtlính,bènbắt

ngườichồngphảiđi.Đằngđẵngbaonhiêunămtrờikhơngthấychồngvề,

mặtkhácbịđìnhtrưởngéplấymình,Tơthịhóađiên.MộthơmlênnúiTamthanhtrơngchồngnhưmọingày,rồikhơngvềnữa.Khimọingườibiếtthì

đãhóathànhđá.

NguyễnThúcKhiêmđãdựavàocốttruyệnnàyđểviếtthànhmộtvởchèo

nhanđềlàTơthịchếtđắnganhKỳlừa(Namphong,1929).

b)PhạmDuyKhiêmthìkểcókhácởđoạnđầu,dùngsốmệnhlàmchủđề:

Xưa,trongmộtlàngthượngducóhaianhemmồcơiởvớinhau.Ngườianh

haimươituổi,cònemgáilênbảytuổi.Mộthơmcóơngthầysốđiquađốn

chongườianhrằng:Sốanhphảilấyemruộtlàmvợ,khơngthếnàocưỡng

được.

Hắncầmlấylásốngàyđêmkhổtâmvìsốmệnhácnghiệt.Cuốicùng,một

hơmhắnđưaemlênnúi,rồinhânlúcbấtngờ,giángchoemmộtnhátbúa

ngãlănra.Đoạn,hắnthaytênđổihọrồitrốnđirấtxatrongbaonhiêunăm

trời.ChođếnkhinlặngmớitrởvềLạng-sơnlậpnghiệp.Còncơemsau

khibịanhchémthìnằmchếtngất.Nhờcómộtbọncướpcứuchosốnglại

rồicơđượchọniởtrongrừng.Chođếnlúcbọncướpbịđuổikhỏisào

huyệtcơmớiđượctrởvề.Bơvơkhơngbiếtnươngtựaai,cơđượcmột

ngườiláibnnhậnlàmconni.Rồivềsauhaingườilấynhaumàkhơng

biếtlàanhem.

Mãiđếnmộthơmvợphơithóc,chồngthấyvếtsẹo,hỏirõmớihay.Chồng

lẳnglặngtìmcớbỏđibiệt.Vợởnhàtrơngđợimỏimắt,rồihoađátrênnúi,

v.v...(Truyềnthuyếtcủađấtnướcthanhbình).

[4]Vềsựtíchsaohơmvàsaomai,ngườiTrung-quốckể:giađìnhCaoTân

cóhaiđứaconthườngcoinhaunhưkẻthù.Nhưngcuộcxungđộtcủahọđến

taihồngđế.Hồngđếbènchiarẽhọrabằngcáchgiaochohaingườihai

phầnviệcởhaixứkhácnhau.Saukhichết,họhóalàmhaingơisaolúcđầu

ởgầnnhau,nhưngNgọchồngtỏýlàmchohọngàycàngxadần,chođến

khơngthểgặpđượcnhau.Đólàsaohơmvàsaomai.(TheoDuy-mu-chiê



(Dumoutier),sáchđãdẫn).

[5]TạpchíĐơng-dương(1904).

[6]BảnkhaicủalàngQuang-lãng.

[7]Truyệnnày,mỗiđịaphươngkểcókhácmộtítvềchitiết,chẳnghạnở

Quảng-bìnhcóngườikể:chịemđưanhauragiếng,chịtắmchoem:emcọ

lưngchochị(hoặcchịemđixemhộivềkhuya)rồibắtđầusinhýnghĩbậy

bạ,chịđánhem,emsợtộibỏtrốn,chiđuổitheogọiem,v.v...(TheoCa-đi-e

(Cadière),sáchđãdẫn).ỞQuảng-namvàmộtsốđịaphươngởmiềnBắccó

ngườikể:Bốmẹđivắng,haichịemởnhà,embắtđầucóýnghĩbậybạ,chị

chốngcự,emsợbốmẹtrừngphạtnênbỏtrốn,chịđuổitheogọiem,v.v...Ở

Hà-tĩnh,Quảng-bìnhcũnggọichimnàylàchimtửquy.Cócâucadao:

Đơitanhưchimtửquy.

Đêmnghethấytiếng,ngàyđiphươngnào.

[8]BảnkhaicủalàngCát-ngạn.

[9]TheoTruyệncổdângianViệtnam,tậpI.Bộsáchnàygồm4tập;haitập

đầucótênnhưvừadẫn,nhưnghaitậpcuốilạicóchútítthayđổi:Truyệncổ

dângiancủacácdântộcViệt-nam.Vìthế,chúdẫntêngọiởđâycũng

khơngthốngnhất.

[10]Cơ-xcanh(Cosquin).CổtíchconmèovàcâyđèncầyởchâuÂuthời

trungcổvàởphươngĐơng.

[11]XemởmụcKhảodịtruyệnSựtíchthànhLồi(số34).



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

SỰ TÍCH ĐÁ VỌNG PHU

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×