Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
SỰ TÍCH ĐẦM MỰC

SỰ TÍCH ĐẦM MỰC

Tải bản đầy đủ - 0trang



Mộthơmcụđồđangchấmbàithìanhtrưởngtràngđếnkểchobiếtrằngsáng

hơmnay,khichưarõmặtngười,anhcóviệcđichợhuyệnđếncầuBưatình

cờdướisơngcóhaingườiđitrênmặtnướctiếnvàobờ:

- Đúng là hai anh em nhà Gàn thầy ạ! Con đầu tiên sợ nhưng cũng cố đi

theo.Quảnhiênhọvàođây.Thầybảobâygiờnênlàmthếnào?

Cụđồgậtgùđáp:

-Concứđểnmặchọ,conạ!Nếulàquỷthầnmàhọchuộngđạothánh

hiềnthìlạicànghaychứsao!

*

**

NămấyvùngThanh-đàmtrờilàmđạihạn.Suốttừcuốinămngốichođến

tháng Hai năm nay khơng có lấy một giọt mưa. Đồng ruộng nứt nẻ. Mấy

đám lúa, đám ngô cứ héo dần. Thấy mọi người nhao nhác, cụ đồ sốt ruột

khơngkém.

Mộtchiềukiasaubuổihọc,cụđồlưuhaianhemchàngGànởlạirồibảo:

-Thầymuốncácconthươngđếndânmộtchút.

Haianhemlàbộngơngáckhơngnóigì.Thấyhọcòngiấumình,ơngcụnói:

-Cácconbấttấtphảigiấu.Thầyđãbiếtcả.Bâygiờđâychỉcócácconlà



cứuđượcdânsự.Cácconhãylàmmưachohọnhờ.

Haianhemđưamắtnhìnnhau,hồilâubảocụ:

-Dạ,nhưnghiềmvìsơnghồđềucólệnh"phongbế"cảthìlấyđâuranước

bâygiờ.

Ơngcụkhẩnkhoản:

-Cácconnghĩthửxemcóthểlấynướcởđâuđượckhơng.Khơngcứuđược

nhiềuthìtahẵngtạmcứuítvậy!

Haianhemngầnngừhồilâurồichỉvàonghiênmựcđặttrênánthư,bảocụ

đồ:

-Dạ,oaitrờithìrấtnghiêmnhưnglờicủathầythìrấttrọng.Chúngconxin

vânglờithầy.Chúngconsẽdùngnướcởnghiênmựcnàytạmthấmnhuần

trongmộtvùngvậy.



Cụ đồ mừng rỡ chạy lại án thư bê cái nghiên mực lớn còn đầy mực và cả

quảnbútlơngcủamìnhthườngdùng,đưachohọ.Haianhemđỡlấyrồicả

ba người cùng tiến ra bờ sơng. Đến nơi họ xắn ống tay áo rồi sau đó em

bưngnghiênmực,anhcầmquảnbútnhúngmựcvẩylêntrờinhiềulần.Đoạn

họvứtcảnghiênlẫnbútxuốngnước,cúiváicụđồrồibiếnmất.



Đêm hôm ấy quả nhiên mây mù tối tăm rồi mưa một trận như trút. Cụ đồ



vừamừngvừasợ,suốtđêmchạyrachạyvàokhơngngủ.Sángdậy,điềumà

ainấyđềulấylàmlạlànướcchỉlênhlángsuốtmấycánhđồngtrongvùng

Thanh-đàmmàthơi.Hơnnữasắcnướcchỗnàochỗnấyđềuđennhưmực.

Trậnmưađêmhơmđóquảcứuvớtđượcbiếtbaonhiêulàruộnglúa,ruộng

ngơvàcáchoamàukhác.DântrongvùngThanh-đàmlạivuivẻnhưxưa.



Nhưngtronglúcđóởthiênđình,cácthiênthầnđềulấylàmlạvềmộttrận

mưa bất ngờ. Ngọc hoàng nổi giận sai một thiên thần đi bắt cho được thủ

phạmtrịtội.Vàcảhaianhemđềukhơngthốtđượckhỏilướitrờinghiêm

ngặt:cảhaiđềurơiđầudướilưỡibúacủathầnsét.



Xáccủahọhiệnngunhìnhlàhaiconthuồngluồngsongđầumộtnơimình

mộtnẻo,giạtvàogậmcầuBưu.Cụđồnghetinrấtthươngxót.Cụkhócvà

cụbắttấtcảhọctròđưađámchơnhaiconthuồngluồng.Khănáohơmấy

trắngphaucảmộtbờsơng.Xáchaiconvậtđượcchơncấtmộtcáchtửtếở

bêntrêncầuvàcũngđắpthànhnấmnhưmộcủangười.



CáinghiênmựccủacụđồChuAnsauđótrơivềlàngQuỳnh-đơlàmđencả

nướccáiđầmấy,ngàynayngườitavẫnquengọilàđầmMực.Cònquảnbút

thìtrơivềlàngTóchonênchonêncáccụthườngtruyềnrằngnhờthếlàng

TótứclàngTảThanh-oaibâygiờmờicólắmngườihọchànhđỗđạt.Còn

chỗngơimộhaiconqivậttứchaianhemthuồngluồngsauđóngườita

lậpmiếuthờngàynaycòncótênlàmiếuGàn[1].







KHẢODỊ





Theo Duy-mu-chiê (Dumoutier) trong Cổ tích truyền thuyết Trung-Việt thì

truyệntrênxảyravàođờiSĩNhiếp:

Hai người con thần Mưa thường đến học ở nhà trường Sĩ Nhiếp ở Tam-á

(Bắc-ninh). Một hơm trời nóng đến nỗi tất cả mọi người trong trường đều

khóchịu.VìthầyvàbạnkèonàimãinênhaingườiconthầnMưatrộmphép

chagọimưaxuốngvàtrờiquảnhiênmưathật.NgọcHồngthượngđếthấy

vậy nổi giận ra lệnh xử tử ngay hai người con thần Mưa. Hai cái đầu rơi

xuống làng Tiên-liệt. Ở đây, người ta đắp mộ xây đền và thờ làm Thành

hồng.



[1]TheoThầntíchvàbáoTritân(1944).



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

30.SỰTÍCHSƠNGNHÀ-BÈHAYLÀTRUYỆNTHỦHUỒN



NgàyxưaởGia-địnhcómộtngườitênlàThủHuồn.Hắnxuấtthânlàmthơ

lại.Tronghơnhaimươinămluồnlọttrongcácnhacácti,hắnđãlàmcho

baonhiêugiađìnhtannát,baonhiêungườibịoanuổng;dođóhắnđãvơvét

đượcbaonhiêulàtiềncủa.Vợhắnchếtsớmlạikhơngcóconchonêntiền

bạccủahắnkhơngbiếttiêuđâuchohết.Ngồisốchơncất,hắnđemtiềntậu

ruộng làm nhà. Ruộng của hắn cò bay thẳng cánh, mỗi mùa thu hoạch kể

hàngngàn"giạ"lúa.

Khithấycuộcsốngqthừathãi,hắnbènthơiviệcvềnhà,sốngmộtcuộc

đờitrưởnggiả.

Mộthơm,cóngườimáchchoThủHuồnbiếtchợMạnh-maởQuảng-nlà

chỗngườisốngvàngườichếtcóthểgặpnhau.Muốngặpngườichết,người

sốngphảichờđếnmồngmộtthángSáu,mangmộtmónhàngvàochợhồi

nửa đêm mà đi tìm. Thủ Huồn là người rất yêu vợ. Tuy vợ chết đã ngoài

mười năm nhưng hắn vẫn không lúc nào quên. Hắn bèn giao nhà lại cho

ngườibàconrồilàmmộtchuyếndulịchraBắc,monggặplạimặtvợcho

thỏalòngthươngnhớbấylâu.

Khi gặp vợ, Thủ Huồn khơng dám hỏi vì thấy vợ ăn mặc rất đài các. Sau

cùngngườiđànbàấycũngnhậnrađược.ThủHuồnmừngqvộidắtvợra

mộtchỗkểchovợnghecảnhsốngcủamìnhtừlúcâmdươngcáchbiệt.Rồi

hắnhỏivợ:



-Mìnhlâunaylàmgì?

-Tơilàmvúnitrongcungvua.Cuộcđờicủatơikhơngcógìđángphàn

nàn.Tơicómộtgiannhàriêngtronghồngcung,cáiăncáimặcđượcchu

cấpđầyđủ.

Hắnnói:

- Tơi nhớ mình q. Tơi muốn theo mình xuống dưới ấy ít lâu có được

khơng?

-Điđược.Nhưngchỉtrongvàingàylàcùng,nếuqhạnsẽnguyhiểm.

ThủHuồnvàvợcùngđi.Quamấydặmđườngtốimịt,chảmấychốcđãđến

cõiâm.Hắnrùngmìnhkhilọtquabaonhiêucổngtrướclúcvàothànhnội,

quanhữngtênquỷgáccổngcónhữngbộmặtgớmghiếc.Nhờcóvợnênchỗ

nàocũngvàođượctrótlọt.Đếnmộtgiannhàthấp,vợbảochồng:

-Đâylànhàbếp,đằngkialànhàngục,trướcmặtlàcunghồnghậu,chỗtơi

túctrựchàngngày.Quakhỏiđấylàcungvua.Cứẩntạmtrongbuồngvắng

nàyvìkhơngthểlênbuồngtơitrênkiađược.Tơisẽkiếmcáchchochàngđi

xemmộtvàichỗ,nhưngrồiphảivềngay.

ChiềuhơmđóngườivợvềtraochoThủHuồnmộtmảnhgiấyphépvànói:

- Chỉ có cung vua và cung hồng hậu thì đừng có vào còn mọi nơi khác

chàngcứđixemchothỏathích.

Hắnlượnmấyvòngxungquanhnhàbếprồitiệnchânđếnnhàngục.Chưa

lọtkhỏicổngmànhữngtiếngkêukhóc,tiếnglahétởphíatronglàmchohắn



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

SỰ TÍCH ĐẦM MỰC

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×