Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
GỐC TÍCH RUỘNG THÁC ĐAO HAY LÀ TRUYỆN LÊ PHỤNG HIỂU

GỐC TÍCH RUỘNG THÁC ĐAO HAY LÀ TRUYỆN LÊ PHỤNG HIỂU

Tải bản đầy đủ - 0trang

MớinhìnthấyHiểutừđằngxadomẹchàngchỉchothìVồmđãgiậtmình

kinhsợ.BởivìbóngHiểuhiệnragiữaconđườngnúilàmộtgãtolớnquảy

haibócủitonhưđụnrạmột,chạyvùnvụtnhưbay.ThấythếVồmkhơng

đợinữa,tháckếcáotừđithẳng.

Hiểuvừabướcvàotrongngõnghemẹnóicókháchchờmìnhlúcnãy,rồi

vộiquẳngngaygánhcủibắntungrađầysânrồiđuổitheoVồm.Chảmấy

chốcchàngđãtheokịp.Haibênbắtđầulàmquenvớinhaubằngmộtcuộctỷ

thídữdộitrênhònBăng-sơn.Đấtbayràorào,câycốixiêuvẹovìnhữngcái

quậtkinhngười.Trongkeovậtlầnthứmườitám,khơngchịuđượccáimóc

củaHiểu,Vồmbịchẹtgiữahaitảngđálớn.

GầnmiềnlúcđócóhaithơnĐàm-xávàCổ-bitranhnhaumộtbãiđất.Dân

Đàm-xáđơnggấphaiCổ-bilạithêmlúcnàycóTáLựcvốnlàhàohùngmới

ởkẻChợvềtựkhoelàgiỏivõ,nênhọquyếtlấythịtđèngườiđểchiếmlâu

dàibãiđấtkia.

KhơngnóithìaicũngbiếtbênCổ-binắmchắcthấtbại.Thấtbạinhưnghọ

vẫn khơng chịu để mất đất. Hai bên đánh nhau tròn tháng. Bọn trai tráng

Đàm-xá dưới sự điều khiển của Tá Lực ngày ngày cầm gậy tày tay thước

tiếnsangđấtCổ-bichechởchomộtbọnkháctrồngtređắpbờngănhẳnbài

bồilàmđấtcủamình,HễbênCổ-bithòrangườinàothìngườiđấychúng

xúmlạiđuổiđánh.Khơngkểsốsứtđầumẻtai,nhữngngườibịthươngnặng

nằmlaliệtcảmộtđìnhlàng.TáLựcvẫnthỉnhthoảngđứngtrêngòcaonói

vọngvàonhữngcâukhiêukhích.

BấygiờLêPhụngHiểucóviệcđingangquađó.Ngherõcâuchuyện,chàng

bừngbừngnổigiận.HiểuvungtayáonóivớimấyvịphulãoCổ-bi:

-Nócong,tathẳng,khơngthểỷchúnghiếpcơnhưvậyđược.



Rồichỉvàongựcmình:

-Chỉmộtmìnhtơicóthểđánhtanđượcbọnnhãi.

Các cụ mừng lắm sau dọn mâm cỗ mời ăn. Một mình Hiểu tỳ tỳ chén hết

mộtdãyhaimươicỗcơm.

ĂnxongHiểuvỗbụngđứngdậy,taykhơngxơngthẳngvàotrậntrênmình

chỉcònmỗichiếckhố.

Trước hết, Hiểu rẽ vào lùm tây nhổ những cây gỗ vừa tầm để thành từng

đống.Rồicầmlấycảnhữngcànhcảrễ,Hiểuvụttúibụivàođámđơngđịch

thủđangsấntớitrướcmặtmình.Câynàygãychàngthaycâykhác.Cứthế

Hiểuđãquậtngãkhơngbiếtbaonhiêungười.NghềvõcủaTáLựcvàngọn

cơncủaykhơngtrụnổinhữngđònbằngtrờigiángcủaHiểu.Chưaxongmột

hiệp.TáLựcđãngãquaylơxuốngđất,cáctayvõkhácvàdânđìnhĐàm-xá

cònsótđềuchạythụcmạngHiểuquaylạigiẫmchânlênngựcTáLực,bắt

hắn phải nhận điều kiện trả lại ruộng đát cho dân Cổ-bi rồi mới chịu cho

khiêngvề.

Từđấytiếng tămcủa Hiểuđượctruyền đikhắp nơi.Ngàyđó, vuaLý kén

ngườikhỏemạnhsungvàoqntúcvệ.Chỉmộtcuộctỷthíđầutiên,Hiểu

đãđượcvuatriệuvàobệkiếnvàchochỉhuymộtđộiqntồnnhữngtay

lựcsĩ.ChẳngbaolâuHiểuđượcvuacấtlênlàmtướngngườitagọilàVõvệ

tướngqn.

Chưa được mấy năm thì vua thăng hà. Triều thần theo di chiếu định tơn

hồngtháitửlênngơibáutrướckhilàmlễpháttang.Nhưnglễđăngquang

củaơngvuamớichưađượccửhànhthìngồithànhcấmđãthấyồnàotiếng



ngườingựa.Qncanhchobiếtbahồngtử:VõĐứcVương,ĐơngChính

Vương và Dực Thánh vương đem qn ba phủ vây thành đòi chia sẻ ngơi

báuvớihồngtháitử.

Bấy giờ trong thành kinh động. Vệ binh được phái đi các nơi phòng thủ.

Hồng thái tử vướng tình máu mủ chưa giải quyết. Lê Phụng Hiểu nghe

chuyện,khơngnhịnđượcnữa,bènđitìmhồngtháitửđòimộthaisốngmái

vớiqnphảnnghịch.Chàngvỗgươmtâu:

- Trước tình thế này xin cho cây gươm này của hạ thần ra nói chuyện với

chúng.

Rồiđó,HiểuphingựatiếnđếncửaQuảngphúc,tuốtgươmgxơngvàochỉ

mặtVõĐứcVươngqt:

-Chúngbaycảganmuốncướpngơiư?Đồbấthiếubấtmục.Taochochúng

baynếmlưỡigươmnày.

VõĐứcVươngkinhsợkhơngdámgiaophong,quayngựatoanchạy,nhưng

nhátgươmthứnhấtcủaHiểuđãlàmchongựangãkhuỵuxuốngvànhátthứ

haixảđơingườiVõĐứcVương.ThếrồilưỡigươmcủaHiểumúatítgiữa

đámqnbaphủbấygiờđãchạytốnloạn.VệqncủaHiểuđượcthểmặc

sứcchémgiết.Haihồngtửkiachạytrốnbiệttích.

Trậnđó,ơngvuamớicảmơnHiểuvơhạn.Hiểuđượcvuabantướchầuvới

chứcĐơthốngđạitướngqn,coinhưquảnhếtqnsĩtrongnước.

Lầnđánhgiặcthắngtrậntrởvềtriều,nhàvuađịnhphongthưởngthêmnữa,

nhưngHiểutâuvua:



-Hạthầnkhơngmuốnlĩnhtước.NhàhạthầnởdướichânnúiBơng.Hạthần

chỉmuốnbệhạbanchomộtsốruộngđấtbằngcáchđứngtrênnúinémdao

xuống,hểđaocắmđếnđâuhạthầnxinlĩnhsốđấtấyđểlậpnghiệp.

Vuađáp:

- Tưởng là khanh muốn thế nào, chứ đã muốn ruộng đất thì phải ném dao

làmgìchomệt!

Nhưng Lê Phụng Hiểu thì chỉ muốn ném dao. Vua khơng đợi nói nhiều,

bằnglòngngay.Ngàyhơmsaulễnémdao,mọingườiđổtớixemnhưđám

hội.TrênhònBăng-sơnchưakhinàocóchiêngtrốngcờquạtvàquandânđi

lạirộnrịpnhưvậy.

Dứttiếngtrống,Hiểucởitrầnđóngkhố,cầmdaoxoaymấyvònglấyđà,rồi

phóngđi.Chiếcdaobaybổnglênnhưmộtconchimđượcthả.Mọingười

ngạc nhiên và say sưa nhìn nó bay mãi như một chiếc dấu chấm ở lưng

chừng trời, xa đến mười dặm rồi mới chịu hạ xuống. Mũi dao chọc xuống

địaphậncủalàngĐa-mỹ.Cácquanhầuhếtđiđođạcđóngmốc,trởvềcho

biếttừchânnúichotớichỗnémdaoxuốngquyvnglạiđượchơnmười

ngànmẫu.VuanhàLýyướcbanchoHiểulàmhươnghỏatruyềnchocon

cháuvàthakhơngđóngthuế.



Từđó,nhữngruộngthưởngchocơngthần,ngườitaquengọilàruộngthác

đao[1].





KHẢODỊ





VềtìnhtiếtđánhgiúpcholàngCổ-biđểgiànhđịagiới,nhândântacòncó

nhiềutruyệngiốngvớitruyệntrên.Ởđâychỉkểhaitruyện:

1.TruyệnƠngtổhọHồnggiúplàngThượng-ngun:

LàngTĩnh-thạchvàlàngThượng-ngun(đềuthuộcHà-tĩnh)cáchnhaumột

con sơng, hai bên tranh nhau một bãi bồi, kiện tụng đã lâu đời. Quan nào

cũng khơng xử được vì mỗi lần xử, dân làng Tĩnh-thạch ỷ thế mạnh kéo

nhaulênlàmầmỹcảcơngđường,mộthaiquyếtliềumạng.Saucùngquan

phán:"Thơibênnàomạnhthìchobênđóđược!"DânlàngThượng-ngun

sứcyếuphảinhờđếnơngtổhọHồng,mộtngườiởlàngPhan-xábêncạnh

đến đây đi làm thuê. Ông này chỉ xin làng Thượng-nguyên cho một vài

ngườiđànbàđitheo,mỗingườimangmộtíttrođểtungvàokẻđịch.Đến

ngàyhẹnchờngọngiónồmthổilên,ơngtaykhơngtiếnrabãi,nhổhếtcây

tre này sang cây tre khác dùng làm gậy quật tới tấp vào đối phương đơng

nhưkiến,nhưngbịbụitrolàmchomùmắt.CuốicùngbênTĩnh-thạchđành

chịunhườngbãicholàngThượng-ngun.Ngàynaycánhđồngấycòngọi

làđồngƠng-vụ(vụ:tungra,vãira,tiếngNghệ-Tĩnh)[2].

2.TruyệnĐơHùngđạitướngqncòncónhiềutìnhtiếtliênquanxagần

tớinhữngtruyệncổtíchkhác,ngồitruyệnLêPhụngHiểu:

ỞlàngThiên-mỗ(Hà-đơng)cómộtnhânvậtsứckhỏetuyệttrần,ngườita

gọilàơngĐơHùng.Nhànghèođilàmth,mỗilầnđicàymộttayơngcắp

trâu,mộttaycắpcàybừa,bừaxongbồngtrâuxuốngsơngNhuệkhỏachân



(xemtruyệnƠngỒsố70,tậpII)rồilạicắptrâuvàcàybừavềnhà.

Làngcógiếngkhơitrêncóvànhđálàmbờ,phảimấychụcngườikhiêngmới

nổi. Ơng vác ra đặt cách đấy vài trượng để đùa chơi. Cả làng ra hè nhau

khiêngvềrấtchậtvật,sauphảinhờơngváchộ.

LàngỶ-lamởhộicógiảivật,mộtgãlựcsĩgiữgiảilnmấyngày.Ơngtới,

chỉmộtkeobốcnổigãnémrangồivòngrồichogãgiảivậtđểvềnhàlàm

tiềnthuốc.

Thi với Quản tượng dùng gậy bảy đánh vào một mơ đất. Quản tượng chỉ

đánhlởmộtít.Ơngđánhsạtdàivàitrượng.Ngàynaymơđấtvẫncòngọilà

ĐốngMẻ.

DânlàngPhùngvàlàngHiệptranhnhaubãibồi,kiệnkéođãlâumàkhơng

phân thắng bại. Cuối cùng họ xin quan cho phép đánh nhau, ai thắng thì

được.DânlàngPhùngbiếtthếyếu,vìvốnquennghềnitằm,bènđếnth

ĐơHùngđánhgiúp.Ơngchỉđòicơngmộtgánhtơnặng.Cũngnhưtruyện

LêPhụngHiểu,ơngbảodânlàngsắpsẵnchomìnhnhiềutrechắc,mỗicây

dài ước trượng, để thành từng đống ở bãi. Khi đánh, ông cầm tre vụt đối

phương,gãycâynàylấycâykhác,cuốicùnggiànhphầnthắngchodânlàng

Phùng.Đếnkhi trảcông, dânlàngđưa ramột gánhtơnặng, ôngchỉ dùng

mộtngóntaynhấclênnhưbỡn,rồibuộcdânlàngphảiđưanhiềutơnữamới

đủsứcgánh.Dânlàngbópbụngđemtơramắcvàohaibênđòntretrênvai

ĐơHùng,nhưngmắcđếnkhicảlàngđãcạntơmàgánhvẫnchưanặng.Sau

cùngơngphảichothơi,rồigánhtơvề(xemKhảodị,truyệnsố63tậpII).

Tiếccủa,dânlàngkiệnquanrằngơnglấytrộmtơcủahọ.Quansailínhvề

vâybọc,ĐơHùngsợphépquantrốnvàobụicây.Línhthọcgiáovàocácbụi

bờ,cómũitrúngphảiĐơHùng,Ơngcắnrăngchịuđaulấyáolaumũigiáo



trướckhibọnchúngrútgiáora(xemtruyệnLêLợisố99,tậpIII).Sauđó,

cămgiậndânlàngPhùngơngchạytớitoantrịtội,nhưngmáuranhiềuq

nênđếnthơnTrung-thắngthìtéxỉuởgòđất,gắngvềtớilàngthìchết.Dân

lànglậpđềnthờởgòđấtgọilàmiếuĐứcƠng[3].



[1]TheoTânđínhhiệubìnhViệtđiệnulinhtậpvàbáoTràng-an.

[2]TheolờikểcủangườiHà-tĩnh(trongVănhọcdângiansưutầmởxãÍchhậu,chưaxuấtbản).

[3]TheoCơngNơngThương(1939)



NguyễnđổngChi

KhoTàngTruyệnCổTích

II.SỰTÍCHĐẤTNƯỚCVIỆT

26.SỰTÍCHHỒGƯƠM



Vàothờiấy,giặcMinhđặtáchđơhộởnướcNam.Chúngcoidântanhưcỏ

rác,thihànhnhiềuđiềubạongượclàmchothiênhạcămgiậnđếntậnxương

tủy.Bấygiờ,ởvùngLam-sơnnghĩaqnđãnổidậychốnglạichúng,nhưng

buổiđầuthếlựccònnonyếunênnhiềulầnbịgiặcđánhchotantác,Thấy

vậy, đức Long qn quyết định cho họ mượn thanh gươm thần để họ giết

giặc.



Hồi ấy ở Thanh-hóa có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một

đêmnọ.Thậnthảlướiởmộtbếnvắngnhưthường.Tựnhiêntrongmộtlần

kéo lưới, chàng thấy nằng nặng, trong bụng mừng thầm chắc là có cá to.

Nhưngkhithòtaybắtcá.Thậnmớibiếtđólàmộtthanhsắt.Chàngvứtln

xuốngnướcrồilạithảcâuởmộtchỗkhác.



Lầnthứhaicấtlướilêncũngthấynặngtay.Thậnkhơngngờthanhsắtvừa

rồilạichuivàolướimình.Chànglạinhặtlênvànémxuốngsơng.Lầnthứba

vẫnlàthanhsắtấymắcvàolưới.Lấylàmqilạ,Thậnghémồilửalạinhìn

xem.Bỗngchàngreolênmộtmình:

-Haha!Mộtlưỡigươm!





ThậnvềsaugianhậpqnđồnkhởinghĩaLam-sơn.Chàngđãmấylầnvào

sinhratửởnơitrậnmạcđểdiệtlũcướpnước.Mộthơm,chủtướngLêLợi

cùng mấy người tùy tòng đến nhà Thận. Trong gian nhà tối om, thanh sắt

hơmđóchợtsángquắclênởmộtxónhà.Lấylàmlạ,LêLợiđếngầncầm

lấyxemvànhậnrachữ"ThuậnThiên"khắcsâuvàolưỡi.Songtấtcảmọi

ngườiđềukhơngbiếtđólàbáuvật.



Mộthơmbịgiặcđuổi,LêLợivàcáctướngchạytháothânmỗingườimột

ngả.Lúcđiquamộtkhurừng,LêLợibỗngthấyánhsángtrênngọncâyđa.

Ơngtrèolênmớibiếtđólàcáichigươmnạmngọc.Nhớtớilưỡigươmở

nhàLêThận,LêLơirútlấychigươmgiắtvàolưng.



Bangàysau,LêLợigặplạitấtcảcácbạn,trongđócóLêThận.Khilắplưỡi

vào với chi thì kỳ lạ thay, vừa vặn khớp nhau. Lê Lợi bèn kể lại câu

chuyện.Mọingườinghexongđềuhồhởivuimừng.LêThậnnânggươmlên

ngangđầunóivớichủtướng:

-Đâylàthầncóýphótháccho"minhcơng"làmviệclớn.Chúngtơinguyện

đemxươngdacủamìnhtheo"minhcơng"vàthanhgươmthầnnàyđểbáo

đềnxãtắc!





Từđókhíthếcủanghĩaqnngàymộttăng.TrongtayLêLợi,thanhgươm

thầntunghồngtrênmọitrậnđịavàlàmchoqnMinhbạtvía.Chẳngmấy

chốc tiếng tăm của qn Lam-sơn lan khắp nơi. Họ không phải trốn tránh

trong rừng nữa mà xơng xáo đi tìm giặc. Họ khơng phải ăn uống khổ cực

nhưtrướcnữa,đãcónhữngkholươngthựccủagiặcmớicướpđượctiếptế

chohọ.Gươmthầnđãmởđườngchohọđánhtrànramãichođếnlúckhơng

cònbóngmộttêngiặcnàotrênđấtnước.



SaukhiđuổigiặcMinhvềđượcmộtnăm,ngàyhơmấyLêLợi-bấygiờđã

là một vị thiên tử - cưỡi thuyền rồng dạo quanh hồ Tả-vọng trước kinh

thành.Nhândịpđó,Longqnsairùavànglênđòilạithanhgươmthần.Khi

chiếcthuyềnchèoragiữahồthìtựnhiêncómộtconrùalớnnhơđầuvàmai

lênkhỏilànnướcxanh.Theolệnhvua,thuyềnđichậmlại.Vuađứngtrênvà

nhậnthấylưỡigươmđeobênmìnhcũngđangcửđộng.Conrùavàngkhơng

sợngười,nhơthêmnữa,tiếnsátvềphíathuyềnvua.Nóđứngnổilêntrên

mặtnướcvànói:

-BệhạhồngươmchoLongqn!

Nghe nói thế nhà vua bỗng hiểu ra bèn thò tay rút gươm ra khỏi bao. Chỉ

mộtlátthanhgươmthầnrờikhỏitayvuabayđếnphíarùavàng.Nhanhnhư

cắt,rùahámiệngđớplấynganglưỡi.Chođếnkhigươmvàrùalặnxuống,

ngườitavẫnthấycóvệtsánglelóidườimặtnướchồxanh.

Khinhữngchiếcthuyềncủabáquantiếnlênkịpthuyềnrồngthìvualiềnbáo

ngaychohọbiết:

-ĐứcLongqnchochúngtamượnthanhgươmthầnđểtrừgiặcMinh.Nay



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

GỐC TÍCH RUỘNG THÁC ĐAO HAY LÀ TRUYỆN LÊ PHỤNG HIỂU

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×