Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
MỘT VÀI KÝ ỨC VỀ ANH TÔI

MỘT VÀI KÝ ỨC VỀ ANH TÔI

Tải bản đầy đủ - 0trang

tỉnh,cũnglànơirồiđấysẽchứngkiếnnhữngbướcchânthăngtrầm,những

bãotốdữdội,làmxiêuliêucảmấyanhemchúngtôi.

Tôi để ý thấy anh tôi đang ngồi chăm chú vào trang sách bỗng hình như

thống nhìn thấy một cái gì, thế là anh vụt đứng ngay dậy, đóng chặt một

cửaphòngthơngrasânbêntrái,vàđứngántrướcmộtcửaphòngkhácthơng

vàobuồnggiữa,miệnghtmộtđiệusáokhácthường.Lậptứchaichúchó

vện và chó đen của nhà nghe tiếng sáo từ đâu xơng vào với dáng dữ tợn,

cánhcửaliềnđónglại.Thếrồianhtơivừađiềukhiểnhaiconchóchạysục

sạotừgócnàyđếngóckia,vừadùngmộtchiếcquedàixoiđixoilạiphía

saucáctủsách.Bỗngchốcmộtchúchuộtnhắttừdướitủchạyvọtra,con

chóvệnchồmtới.Mộttiếng"chít"vanglên,chuộtđãlọtvàogiữahaimõm

chó.Cửalạiđượcmởra,vàanhtơivừacầmcáiđiconchuộtbétímangđi

vứtvừacườivớitơi.BấygiờtơiđanghọctrunghọcởQuy-nhơnmớitrởvề

qnghỉTếtnênchưađượcbiếtnhữngtrònày.

Anhtơilạitrởlạingồivàobànvàlạilặnglẽnhưcũ.Nhưngkhơngđượclâu.

BácChấtNghĩa,mộtngườilãobộclâunămcủagiađình,vừađichợHuyện

về,chobiếtởchợngườitađồnmớicómộtvụánmạngxảyraởVạn-phần

(Diễn-châu).Chúngtơicùngbậtdây,chạyxuốngnhàdướiđểhỏitin.Bác

chobiết,ngheđâucómộtanhtáđiềnbịcườnghàooépngặtqkhơngcòn

biếtxoayxởcáchnàonữađànhliềucầmdaoxơngvàonhàchánhtổnggiữa

ngàyTết,đâmchếtyrồiđâmlncổmìnhtựtử,bỏlạivợconvàmộtđàn

con nhỏ. Nghe chuyện cả nhà chúng tôi ai cũng thở dài, thương cho hai

mạngngườixấusố,lạithươngchochịvợvàđànconanhnơngphutừđây

khơngbiếtcậynhờvàoai.NhưngtơibỗngthấyanhGióngcódángvộivã.

Khơngnóikhơngrằnganhbỏđilênnhàtrên,chỉchốcsauanhtrởxuốngvới

chiếccặptàng,chiếcmũtrắng,taydắtxeđạp.-"Anhđiđâumàvộithế?",

tơihỏi.-"MìnhraphủDiễnđây.PhảilênNghènđápơ-tơHồngKýtừHàtĩnhraVinhmớikịpchuyếnchiều.Thơichúởnhàchơi,mấybữamìnhvề".



-"Anhđixemánmạngsao?".-"Đúng!Mìnhđangviếttậpphóngsựvềcái

nạncườnghào[2].MấylâunaylặnlộikhắpNghệ-Tĩnhmàmãivẫnkhơng

tìmramộtthiêntruyệnlàmkết.Naythìcórồi.Màtuyệtnữa!Phảiđấy,đúng

làmộtkếtcụcnhưnóphảicó.Merveilleux[3]!".Thếrồianhnhảylênxe,

bộquầnáotrắngbiếnmấtởcổng.Tơivừatrởlạiphònghọcthìtiếngchng

xeđạpđãreolên"kínhcoong"ởxa.

Tơilạinằmxuốngchiếcghếngựavàngẫmnghĩ:ngườianhcủamìnhtrước

sauvẫnvậy.Vẫncáitínhhiếuđộngấy,cáithóiquenlàmviệcnhanhnhưsóc

ấy,cáitínhthẳngthắnđếnươngngạnhấy,vàcáiđứchiếuhọcấy.Anhthực

làmộtconngườihoạtđộngmàsuốtmộtthờituổitrẻđãảnhhưởngsâusắc

đếntâmtínhcủatơi.





TUỔITRẺHIẾUĐỘNG



Thờiniênthiếu,anhGiónglàmộttayrấtưanghịchngợm.Anhchơibời,phá

phách,quấyrốihếtthảymọingười.Nghỉhè,từVinh[4]vềnhà,trongvườn

cómấycâyổi,câynhãn,anhtrèosuốtngày,hầunhưởtrêncâytừkhiquả

còn xanh cho đến khi hết quả. Tơi và người chị kế sau anh - chị An - chỉ

đứngchựcdướigốcđểthỉnhthoảngđượcanhvứtxuốngchomộtchùmnhãn

hoặcvàiquảổi.Cómấycâynhãnngon,mẹtơithườngthngườiđanlồng

đểbunhãnlạichodơikhỏiăn,Nhưngviệcbunhữngcànhnhãnnhỏởxathì

aicũngchịu,chỉanhtơimớidámtrèorađểlàm.Cũngvìleotrèosuốtngày

nên mẹ tơi lo nhỡ ngã thì q chân gãy tay hay có thể chết người nữa là



khác.NămđóanhtơihọcởĐồng-hớivềnghỉhè.Lẽracòncóthểởthêm

dămhơmnữarồivàonhậptrườngcũngcònkịp,nhưngvìthấyanhleotrèo

nhiềuq,mẹ tơira lệnhchoanh phảilên đườngsớmhơn, chuẩnbị hành

trangđểvàothịxãHà-tĩnhđónxeđiĐồng-hới.Anhtơitínhtuyươngnhưng

cũngvânglờimẹrađi.Điđượcmấytiếngđồnghồ,trongnhàthiếuanhtrở

nênvắngvẻhẳn.Aicũngnhưthấythiếumộtcáigì.Mẹtơiđâmrathương

con,bènbảobácChấtNghĩatrèolêncâynhãnbẻvộimấylồngrồiđuổivào

tậnbếnxeHà-tĩnhđểđưachoanh.

Lạicómộtlầnnghỉhè,anhtơikhoảng9-10tuổi,còntơithìcònbétí.Nhân

ngàyrằmthángBảy,chatơidẫncảbaanhemđilễchùa(chùaBa-làng,một

ditíchliênquanđếnvịtổcủachúngtơilàTrầnĐứcMậu,ởthếkỷXV).Sau

cuộclễ,thầychùamờicácvịbơlãoởlạiđểthếtcỗchè.Thầychùađịnhcho

baanhembachénchènhưngchatơingănlạivàđềnghịthầychỉchothằng

útmộtchénthơi(bởivìthấymâmchècũngkhơngnhiềunhặngìlắmmàbơ

lãolạiđơng).Tơiđượchưởngmộtchénchècònanhchịtơiđànhnhịn.Tơi

ăn xong, cha tơi bảo ba anh em đưa nhau về trước còn cha ở lại để trò

chuyện.Vềnhàmẹtơiđãtrữsẵnmộtvạinướcmưa,bảobaanhemcởiquần

áorađểmẹtắmchomát.Lúcquầnáocởira,thấytrênngườianhcónhững

nốtghẻ,tơi thuậntay khảymấycái, khơngngờ làmanhchảy máu.Thế là

anhtơichửitốnglên:-"Mẹchađứamơ[nào]đẻrathằngHưngđểnólàm

taochảymáuđâynày!".Mẹtơithấythằngconchửihỗnbèncầmroirađánh.

Đánhđượcvài roithì anhtơibỏ chạy,thuận chânđáln chiếcliễn đựng

mậtđươngphơigiữasânhàu(sânlàmbằngvơicátvàtrotrộnmật,khơngcó

xi-măng).Mậtmíađặctrongliễntheođườnglăncủachiếcliễnchảythành

mộtdòngnhỏnhưsợibấcđèn.Nhânkhimẹcònbậnđuổianh,tơibènrón

réntheodòng mậtchảy, lấytayvét đưalên miệng...Chốcsau, khiđã tắm

xong, chị An tơi cười bảo với mẹ: - "Chắc ơng anh bực vì khơng được ăn

chénchècủanhàchùathơi,chứnốtghẻchảymáuthìnàocóđauđớngì!".





Cũngcáitínhươngbướngnhưthếđãsớmtạochoanhtơimộtlốisốngcứng

cỏi, khơng để cho ai bắt nạt, cũng khơng giấu giếm bất bình trước mọi

chuyệntráitaigaimắtmàmìnhbắtgặp.Cầnnóirằng,cólẽdosớmđược

đọcsách,ngaytừcònnhỏanhemchúngtơiđãíthamthíchnhữngtậptụccổ

hủ của nơng thơn như chuyện cỗ bàn xôi thịt, nhất là chuyện tranh giành

nhau trong họ ngồi làng. Chúng tơi cũng có tham gia vào tất cả những

chuyệnấynhưcácthànhviênkhác,nhưngchỉthamgialấylệmàkhơnghề

saymê(kểcảchuyệnđánhtổtơmmàtơisẽkểsau).Vàkhinhữngcuộchọp

làng,nhấtlàhọphọđãđếnchỗgaycấn,trướcchénrượurótđãlửngchaivà

giọngnóicủaaiđóđãcóvẻlènhèhaytrởnênsừngsộthìdùlàconnhàtộc

trưởng,anhemtơicũngbấmnhaulặnglẽrútlui,đểchocảhọngồilạikhu

xử (có khi nổ ra những cuộc cãi vã đỏ mặt tía tai, và rồi bất kể thứ gì có

trướcmặt:chai,lọ,chén,bát,khaytrầu,ghếtựa...đềudùngđểtrútlênđầu

nhau...Mãichođếnkhihếtsayrồimớilạitìmcáchdànhòa).



Mộtlầncâuchuyệnxảyravàokhoảnghè1929,hoặc1930,lànggóptiềnđể

xâydựngmộtcáigiếngchonhândânđilấynướcthuậnlợihơn,kẻocảmột

xãrộnglớn chỉdùng cómỗimột cáigiếng cạn(giếngTran) trêncồn (cồn

Chùi),hơixavàđơngngườiq,bấttiện.Hơnnữa,giếngTranđàonhưmột

cáiao,ngườilấynướcphảilộixuống,nghiêngvòchonướcchảyvàođầyrồi

quảylên,thànhthửmúcnướcthìđơichânbẩncũngnhúnglnvàonước.

NgườiemhọcủachúngtơiđãđứngtuổilàB.,ngườixómtrong,đượclàng

giaochođứngraloliệu.Ơngchủtrươngđàogiếngởmộtđịađiểmnằmgiữa

haixómtrongvàngồichothuậnlợicảhaibênkhiđimúcnước.Tạiđó,có

miếngđấtbắcmạcủaơngNg.cũnglàngườitronghọ,tuyđãđemcầmcho

bàQ.Ch.,vợơngchúhọ,đểđihútáphiện,nhưngơngvẫncholàngđào



giếng vào một góc. Tiếc thay vì khơng kiểm tra thử chất lượng trước nên

giếngđàođúngvàomảnhđấtchuaphèn,nướckhơngdùngđược,làmxong

bịdânloạibỏ,từđấychúngtơivẫngọilàgiếngChia,cũngchẳnghiểuvì

sao. Nhưng điều đang nói là việc đào giếng đã làm cho bà mợ Q. Ch. tức

giậnđiênngười,vìmảnhđấtvốnđãđượccầmchobà,Nhânbữagiỗhọvào

rằmthángBảy,bàđùngđùngxơngđến,bấtthìnhlìnhvậtơngNg.xuống,đè

lênvàrasứcchửimắng.Cuộchọpbiếnthànhmộtcuộcgiằngxédữdộigiữa

concáiơngNg.vàvợchồngbàQ.Ch.Đãthếsaukhirượuvào,tronghọlại

sinhhiềmkhích.MộtngườiemhọlàH.nóngnảylậtcảmộtnongthịtvừa

tháixonglàmchoxơithịtđổratungtóe,việcđólạigâynênmộtcuộcxơxát

thứhai.Chúngtơiđượcmộtbữahồnvíalênmây.Nhưngmớisánghơmsau

đãthấyanhGióngtụtậpbọntrẻlạihátchonghemộtbàivè.Đứanàonghe

xongcũnglẩmnhẩmđếnthuộclòngnhưcháovìbàivèlộttảthậtsinhđộng

bữacổhơmquamàchúngtơivừachứngkiến:

"NgàyrằmthángBảykia,

MụQ.Ch.rahề.

Chuyệncũnghay,haythật,

Xinkểrađâynghe.

Làngđàogiếnguốngnước,

C.Ngcúngđấtbắc.

MụQ.Ch.nghetin,

Vộiđingaymộtbước.



Tớinhàthờibữarằm,

Họchiaphânvừaxong.

MụơmvậtC.Ng.

Đèxuốngmàbảorằng:

-"Màythiếutiềnhútxách,

Taođãliệuchutất.

Màygánruộngấyrồi,

Saogiờlạicúngđất?"

C.Ng.:-"Đấtcủachoa[chúngtao],

Cho,khơng,mặckệmà!

Aimượnmidựđó?

Muốntốtthảtaora".

ĐoạngiữakểđànconơngC.Ng.xâuvàođánhgiảithốtchobố,tơiđãqn

mất,chỉcònnhớđoạncuốinóivềsựkiệntàyđìnhthứhai,cũngtạinhàthờ

hơmđó:

CuH.nhảyđạivơ,



Xơcáinongmộtxơ.

Thịtrơitungtóecả,

Chómèođượcbữano!

CốTh.đứngdậyngay,

NóichocốL.hay:

-"Phảiđềnnongthịtấy"

CốL:-"C.đâynày!"

Cũngnênnhớlàbàivèđượcviếtlúcanhtơichỉmớimườibốntuổi.Lũtrẻ

chúngtơivừađọcchonhauvừarấtphụctàianh.Nhưngvàibanămsau,lại

một chuyện khác xẩy ra khiến cho tiếng tăm anh càng "nổi" hơn. Lúc này

anhđãtốtnghiệpPri-me(Primaire)ởĐồng-hới,chuyểnraVinhởvớicha

tơiđểtìmviệclàm.TơicũngcùngvớibànộiraVinhởvớichatơi.Rađến

nơi,tơithấytrênbànanhđểrấtnhiềubáochí,đủloại,dochatơimuavề.

Riênganhcònlokycópmuakhánhiềuloạisáchhồng(livrerose),vàđọc

suốt ngày đêm. Vì còn sống tự do, chưa có việc gì làm nên ban ngày đọc

sách,tốilạianhlầnmòđihọcvõ.Anhkhơnghọcvớiaixalạmàtìmxuống

dướinhàhọcvớihaianhemmộtngườiláixe,cùngthmộtphòngtrong

ngơinhàkhárộngrãichúngtơiđangở.Tơikhơngrõviệchọchànhvõnghệ

củaanhrasao,vìmìnhcònqnhỏ,nhưngmộthơm,giữađámbạnbècùng

ởtrọhọctạiđấyanhbỗngcườibảo:-"Cậunàocómuốnđấmmìnhkhơng?

Cứxơngvàođấmthậtlực,mìnhkhơnglàmgìđâu.Đấmvàotay,chân,vào

người,đâucũngđược".Mấycậuchoaichoailúcđầutưởnganhnóichơinên



chỉcười,saubiếtanhmuốnthửxemsứchọcvõcủamìnhđãtấntớiđếnđâu,

bènvuivẻđứngdậyxắntayáodangthẳngcánhquậtvàoanhtớitấp.Những

cúđấmbịchbịchcủahọxemracũngnặngcânlắmvìtơithấyanhnínthở

đốiphó,thỉnhthoảnglại"ự,ự".Tơiđứngxemhơihoảng,đanglothaycho

anhthìchợtthấyanhkhốttaymộtcái,mộtcâukêu"ối"vàơmchặtlấytay.

Thìraanhđãdùngngónđònchặtmạnhbàntayvàotaycậu,làmcậutrẹo

mấtmấyngóntay.Gầnđây,saukhianhtơiđãquađời,cháutraitơicódịp

gặplạingườibạnnămxưacủabốlàTrầnXnPhác,nayở57Giảng-võơngPhácvẫnchưaqnchuyệncũ;vừachỉvàongóntayútvừacười,nói

vớicháutơi:-"Nóvẫntrẹođâynày".

Thếrồimộthơm,ítlâusaungaythửvõ,anhtơivềnhà.Hồiấynhàtơicó

mộtconbòchongườilàngtrên(Ích-mý)nirê.Nirêtứclànibòcho

ngườikhác,theochếđộ:đượccàybừathoảimáinhưngnếubòđẻthìphải

chiahai,mộtnửacủachủcóbòvàmộtnửacủamình.Rấttiếcchúngtơilại

gặpphảimộttaynirêláucá,vàtínhcáchcũngvàoloại"sừngsỏ".Nên

tuybòđãđẻmấylứamàanhtavẫn"lỉnh",khơngthèmbáoquamộttiếng

vớichủcóbò.Phiềnnỗilàởnhàqchỉcómìnhmẹtơi,mộtngườiphụnữ

hiềnlành,vớingườibốchồnggiàyếulạibịqchân,nênchẳnglàmđượcgì

taynàycả.Vừavềđếnnhà,nghechuyện,anhtơiđãhốihảlênlàngtrênhỏi

choralẽ.Mẹtơivàơngtơicanmãianhcũngkhơngnghe.Aicũnglothay

cho anh. Mẹ tôi liền cho bác Chất Nghĩa đuổi theo thám thính để nhỡ có

chuyện gì còn kịp can gián. Nhưng ơng vừa lên đến nơi thì cũng vừa kịp

chứngkiếnmộtchuyệnlạlùng:anhtơiđầutrần,bộquầnáotrắng,mớibước

vàocổnggọingườinibòrêthìtừtrongnhàhắnđãsừngsộbướcravới

mộtchiếcđòngánhcầmtay.Sauvàicâulờiquatiếnglại,anhchàngnibò

ỷ vào cái tính ngổ ngáo của mình, hạ ngay độc thủ, cầm đòn gánh giơ lên

phangthẳngxuốngđầuanhtơi.Mọingườinhìnthấykhơngailàkhơngthất

sắc,nhưngchưamộtaikịpkêulênthìanhtơiđãgiơcánhtaymảnhdẻlên

đỡcúđánháchiểm.Thếrồikhơnghiểusaochiếcđòngánhtolừnglữngkia



lạikhơnglàmgãytayanhmàtrượttheocánhtayxuốngnách,vàbịanhkẹp

chặt lại ở nách, cứng như sắt. Chàng nông dân nọ đang đớ người ra trước

một sức khỏe và sự nhanh dẻo dị kỳ như vậy thì liền bị cánh tay kẹp đòn

gánh của anh tôi giật lùi một cái, cả người anh chàng ngã sấp xuống. Mọi

việcxảyratrongchớpmắt.Anhtơikhơngnóimộttiếng,chỉthảđòngánhra

đểchoanhchàngngổngáođứngdậy,mặtngượngngập,phủibụiđấtởáo

quần,rồimớithủngthỉnhbảo:"Cũngnênmộtvừahaiphảichứ,khơngphải

muốnlàmgìaicũngđượcđâu!".Nóirồianhchàongườivợvàthongthảra

về.Từđấycảvùngqtơingườitađồnnhau:"Giónglàtaycóvõ!".





TẬPSỰVÀOĐỜI



NhưnganhGióngtơiươngngạnhmàkhơng"sinhsự"vớimộtai.Mộtđức

tínhngàycàngrõnétởanh:sựtựchủ.Cólẽđấtlàmộttậpluyệnlâudài,tập

luyệnđếnthànhthóiquenlúcnàokhơngbiết.Tựchủ,biếtnénmìnhlại,nên

dường như càng đến tuổi thanh niên anh càng ít khi nổi nóng. Anh nhũn

nhặnhẳn.Sựthựcthìđểtrởthànhmộtconngườinhưvậylàcảmộtnghịlực

phi thường. Nghị lực đã được bộc lộ ngay từ nhỏ, thành một ý chí tự lập

thườngtrựcởnơianh.Mộtvàiviệcanhlàmthuởbấygiờ,cứtưởnglà"trẻ

con",suynghĩlạimớithấyhếtýnghĩacủanó.

Việclàmđầutiênlàmở..."BìnhÂndượcphòng".BàtơiraVinhvàokhoảng

năm1931,lúcấybàđã80nênmắtkémvàchântaylóngngóng.Mộthơmbà

từnhàngồiđivàobuồngngủ,chânvavàobậucửavàbịngã.Đỡbàdậythì



biết là xương tay bị gãy, cả nhà rất lo sợ vì đối với người già việc gắn lại

xươngđâuphảichuyệndễdàng.Cómộtbàcụbánthuốctễquenthuộctới

thămvàbàychatơimộtphươngthuốcĐơngytựchếlấyđểdùngđắpvào

chỗgãytrướckhibólại.Tơicònnhớlà:lơhộitrộnvớiquếchigiãnhỏpha

rượuvào.Đunlênthànhmộtthứhồlệtsệtmàuđen,đắpvàochỗgãyrồilấy

vảixơbócứng.Ítgiờsauthứhồnàycứnglạicũnggiốngnhưbộtthạchcao

bóxươngcủaTâyy.Mộtthờigiansaumởbăngrathìxươngđãliềnvàtay

đãlành.Chatơirấtmừng,mờibàcụlạiđểcảmơn.Bàcụchobiếtthứlơhội

nàynếuphachếthậtlỗngthìcòncóthểchữađượcnhữngcănbệnhngồi

da như mụn nhọt, lở ghẻ, v.v... Anh tơi nghe rất chăm chú. Sau đấy, anh

dùngchữathửchomộtvàingườithấycóhiệunghiệm.Bỗngnhiênanhtơi

nẩyraýđịnhkinhdoanhthứthuốcnày.Cácvịthuốcthìchảkhókhăngì,ở

cửahiệuthuốcBắcnàocũngsẵn.Cốigiãquếchiđãcómộtcáicốigiãvừng

trongnhàbếp.Duychỉcầnmộtchiếcniêuconđểnấuthuốc,anhtơibèntìm

bàLộcởnhàdướihỏimuachiếcniêuđấtbétímàtrướckiabàthườngdùng

đểnấucơmchomộtmìnhbàăn.Đượcnồirồianhtơihýhốyphachế,sắc

nấuthànhmộtthứnướcđenlệtsệt.Rồiđithđặtthổimấycỡchaicon,lại

thincảnhãnhiệu:



BÌNHÂNDƯỢCPHỊNGTHUỐCGỊT

Chunchữa:ghẻlở,mụnnhọt,gãyxương,bonggân.



Mấychữ"BìnhÂndượcphòng"nghethật"ốch"màchungquy,"quytrình

cơngnghệ"chỉquanhquẩntrongmộtcáiniêuvàmộtcáicốigiãvừng!Bình

Ânlàbiệthiệucủaanhtơi,bởitênanhlàGióngtứclàPhùĐổng-Nguyễn



ĐổngChi-anhhùngdẹpgiặcÂn,nênanhmớiđặtchomìnhbiệthiệutrên.

Chai lọ rót thuốc xong nút lại, rồi cũng được gắn xi và bọc một lớp giấy

bóngkínđáo,đẹpđẽ,sauđóđưađicổđộngbán.Hồiấytrêntuyếnđường

Bến-thủy-Hải-phòngcómộtơngnhânviênngườilàngKim-trùy,cáchq

tơi chừng 3km, làm kiểm sốt viên trên một chiếc tàu biển chở hàng, vào

nhữngngàyrảnhrỗithườngtớinhàtơichơi.Nhântiện,anhtơibènđềnghị

ơngchođitàunhờraHải-phòngđểbánthuốcGịt.Ơngtanhậnlờiđưaanh

tơicùngđimấychuyếnraHải-phòng.Chatơikhơngnóigìtrướcviệclàm

củaanh(chắcơngvẫncoilàtròtrẻ)nhưngđơilúcmắtơngđãcócáinhìn

khangkhácvớiđứacon16tuổi.Ngàynay,mỗilầnđitrêntàuhỏa,bắtgặp

nhữngơngđứngtuổiđeokínhđen,vaiqngxắc,taycầmđủloạithuốccao

đơn hồn tán chìa vào tận mặt khách, miệng nói liến thoắng: - "Nếu q

kháchchẳngmaycóaighẻlở,hắclào,mẩnngứa,phồngrộpchântay...xin

cửbơithửmộttývàodalàkhắcthấyhiệunghiệm..."tơilạibấtchợtmỉm

cười,lòngkhơngkhỏithứcdậymộtcảmgiácvuivuikhithốtnhớlạihànhvi

có thể nói là "táo tợn" của một đứa trẻ nhà q 16 tuổi thuở xa xưa ấy, là

ngườianhhiếuđộngcủamình.

CũngvàothờigianlàmthuốcGịtBìnhÂn,anhtơicònpháthiệnraởcác

phiênchợVinhcóbánmộtthứđồtrekháđẹp.Đấylàđồdùngchếtạotừ

nhữngốngtrenonđượcluộcchínrồiépphẳngnhưnhữngtấmgỗmỏng,có

độdàykhoảng4-5mm.Ngườitadùngloạidao,cưa,đụcrấtnhỏđểcắt,đục,

lắpghépthànhnhữngcáikhayđểchéntrà,khayđựngtrầu,hộpđựngtrầu,

hộpđựngthuốchìnhtrònhaylụcgiác,bátgiácchocácbàlớnhồiđódùng

đểđựngtrầu,thuốc,hoặcđểthuốclào,thuốclásợi,v.v...Đặcbiệtvỏngồi

củathanhtređượcluộcchínngảmàungàtrênđócácnghệnhândùnglưỡi

dao sắc nhỏ chạm lên những hình bơng hoa, hình thú vật, hay hình người

trơngrấtđẹp,hoặctạolênnhữngcâuchữnhocóývị...

Quamộtvàiphiênđixemxét,anhtơibènmờimộtvàingườibánđồtreấy



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

MỘT VÀI KÝ ỨC VỀ ANH TÔI

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×