Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Thần Hoa (Hoa Thần)

Thần Hoa (Hoa Thần)

Tải bản đầy đủ - 0trang

Lại còn: Khua rèm đẩy cửa, ngắt điệu nhạc chốn ca lâu, Rung vách giật song, phá giấc mơ

người chinh phụ

Vạch rèm thổi chiếu, ngang nhiên làm khách vào màn, Xô cửa lên thềm, hách dịch như thầy lật

sách

Vốn chẳng từng biết mặt, cũng đẩy cổng tiến vào, Đã không giúp níu quần, còn xơ người bước

tới.

Nhả ráng hồng bên trời biếc, còn khoe giúp bóng trăng tròn, Vờn sóng liễu giữa đồng xanh,

lại nói đưa tin hoa nở

Kẻ về núi đường xa còn bước, thổi cho áo ẩn sĩ phất phơ, Người chơi non hứng rượu đang

nồng, giật cho mão thù du lăn lóc

Xoay chuyển cánh bồng, cuốn trốt như sừng dê bốc thẳng, Tranh giành trời thẳm, tung dây lơi

cánh ó sa mau

Khơng vâng lời chiếu Tắc Thiên, cứ xui hoa nở, Chưa dứt giải mão quan Sở, đã thổi đèn tàn.

Thậm chí: Thổi cát bốc mờ trời, san non Lý Hạ, Rắc mưa tuôn mịt đất, phá nóc Thiếu Lăng.

Đánh trống Phùng Di, Thổi sênh Thiên nữ

Lãng đãng tới, đá non hóa én, ầm ì qua, ngói điện chia uyên

Tát nước chửa ra oai, mặt sóng giang đồn run sợ lạy, Ngăn trời vừa giở sức, chân mây chữ

nhạn vẹo xiêu hàng

Giúp buồm nhẹ qua Mã Đương, việc kia còn rõ, Kéo rèm xanh nơi Ngọc điện, ý nọ ra sao?

Tới như chim bể linh thiêng, cũng phải vào cửa Đông tránh núp, Những mong người đi yên ổn,

chỉ luống kêu chàng Thạch trở về

Xưa có hiền tài, mới ngàn dặm cưỡi gió phá sóng, Đời khơng cao sĩ, được mấy người ruổi gió

mà đi?

Giong xe pháo như mây cuồng, để Dạ Lang tự đại, Được Tham Lang hà khí nghịch, khoe Hà

Bá là Tơn.

Chị em cùng chịu điêu tàn, Họ hàng thảy đều run sợ Tàn hồng gãy lục, thảm não sao cùng, Bẻ

lá vặt cành, tiêu điều vô hạn

Ngọc chôn hương lấp, người đẹp xưa xiêm áo lạnh lùng, Sơn lạt sơn phai, cửa hầu cũ gạch vôi

rơi rụng

Giảm sắc xuân trong sớm tối, muôn nét hao mòn, Tung nét hồng khắp tây đơng, năm canh

phách lối

Gái u nhàn nơi Giang Hán, đeo cung bước nhẹ giữa vườn xuân, Kẻ tịch mịch chốn lầu cao,

nghe ngựa hí buồn trong nội cỏ

Lúc ấy kẻ thương xuân ôm nỗi sầu Không lời tả oán, Người dạo cảnh cất khúc hát Chẳng biết

làm sao

Ngươi lại: Xoay khí hà hơi ra điều thần bí, Thổi mây vén ngút hiện vẻ vơ cùng

Thương thay hoa đỏ vẫn còn, lác đác bên tường rụng cánh, Cảm bấy phướn xanh chẳng hạ,



phất phơ ngọn cột thương ai?

Cánh rụng nhụy tàn, hồn thơm đã xong buổi ấy, Sáng tươi chiều héo, mạng kia biết gởi năm

nào

n áo là dễ tính, Mắng ngọn gió vơ tình

Kiện kẻ dữ hung bạo, Sớ chưa tới Thiên đình

Nhắn với các lồi hoa thơm, xin học mày ngài bày trận, Nói cho bạn cùng chí khí, hãy đem cây

cỏ làm binh

Đừng rằng mềm yếu không tài, Chỉ cốt giậu rào có chí

Cứ xem oanh én hợp bầy, chung lòng rửa hận, Xin cùng bướm ong kết nghĩa, ra sức diệt thù

Chèo lan mái quế đủ đánh trận hồ Côn Minh, Cờ liễu lọng dâu thừa rửa hờn vườn Thượng

uyển

Giậu đơng người ẩn sĩ, có ra khỏi lều tranh khơng, Cây lớn bậc tướng qn, phải sơi bừng

lòng nghĩa chứ?

Giết loài bạo ngược, rửa nỗi oan hương phấn ngàn năm, Trừ kẻ tham tàn, tan mối hận phong

[336]



lưu muôn thuở

Năm Truyện Phụ Lục (Phụ lục ngũ tắc)

I.

Phi Yến ngoại truyện chép hậu mắc chiếc quần màu tía của Nam Việt cống, ca múa theo điệu Gió

về đưa đi xa (Quy phong tống viễn). Vua sai người hậu ưa thích là Thị lang Phùng Vơ Phương thổi

sinh hòa theo. Hậu ca múa đến lúc say sưa, gió lớn chợt nổi lên, hậu theo gió giang tay áo nói “Tiên

ơi! Tiên ơi! Bỏ cũ mà theo mới, nỡ quên lòng sao?". Vua nói "Vơ Phương giữ hậu lại cho Trẫm”, Vơ

Phương vứt ống sinh níu chặt lấy quần hậu giữ lại. Hồi lâu gió lặng, hậu khóc nói "Làm cho ta không

lên tiên được". Vua trọng thưởng cho Vô Phương, đưa hậu về cung. Về sau các cung nữ được vào hầu

vua lần đầu có người dệt vải may quần theo kiểu ấy, gọi là Quần giữ tiên (Lưu tiên quần)

II.

Hàn thi ngoại truyện chép Sở Trang vương cùng các bề tơi uống rượu, đến lúc say thì gió thổi tắt

đuốc. Có người kéo áo hậu, hậu ngầm dứt đứt giải mũ người ấy rồi nói với vương rằng "Xin đốt đuốc

lên tìm người bị đứt giải mũ”. Vương nói "Khoan đã" rồi lập tức ra lệnh "Hôm nay các ngươi uống

rượu với quả nhân, khơng đứt cả giải mũ thì chưa phải là thật vui". Vì thế mọi người đều dứt đứt hết

giải mũ, không biết người bị hậu dứt đứt giải mũ là ai.

III.

Cửu Giang ký chép núi Mã Đương cao tám mươi trượng, chu vi bốn dặm, ở phía bắc huyện Bành

Trạch cũ. Núi gối ngang sơng lớn, hình dáng như con ngựa, cản gió ngăn sóng nên sông chỗ ấy ba đào

nổi cuồn cuộn đánh vào thuyền bè. Người ta rất sợ hãi, dựng miếu ở lưng chừng núi để thờ cúng.

Vương Bột thời Đường bị ngược gió đậu thuyền lại dưới núi, gặp một ơng già giúp cho ngọn gió thuận

nên chỉ một đêm đã tới được Hồng Đô làm bài Tựa gác Đằng vương (Đằng Vương các tự).

IV.



Giang hồ kỷ văn chép truyện gió Thạch Vưu rằng con gái họ Thạch là vợ chàng Vưu. Vưu đi buôn

xa, vợ ngăn lại không được Vưu đi mãi không về. Vợ nhớ chồng mắc bệnh chết, lúc sắp chết thở dài

nói "Ta hận khơng ngăn được chàng, để tới nỗi này. Từ nay nếu có người bn bán xa nhà lên đường,

ta sẽ làm gió lớn ngăn cản giúp những người làm vợ trên đời". Từ đó những người bn bán lên

đường thấy mũi thuyền bị gió ngược cản trở đều nói "Gió Thạch Vưu đấy", rồi hỗn lại khơng đi nữa.

V.

Bác dị ký chép trong niên hiệu Thiên Bảo thời Đường (742-755), xử sĩ Thôi Nguyên Huy đêm ở

nhà một mình, hết canh ba chợt có một cơ gái tóc xanh tới nói "Ta trú trong vườn, nay cùng vài người

chị em muốn mượn tạm nơi đó để yết kiến ơng, có được khơng?", Ngun Huy ưng thuận. Người áo

xanh dẫn Nguyên Huy vào vườn, có cơ gái mặc xiêm màu lục bước lên trước nói “Ta họ Dương", rồi

chỉ một người khác nói "Cơ này họ Lý". Lại một người nói "Ta họ Đào", rồi chỉ một người mặc áo

màu đỏ nói "Cơ này họ Thạch, tên Thố Thố”. Nguyên Huy bảo ngồi xuống rồi hỏi đi đâu. Họ đáp

"Định tới gặp dì Phong thứ mười tám”. Còn chưa ngồi n chỗ thì ngồi cổng đã có người vào báo

"Dì họ Phong tới". Ngun Huy ra chào, thấy họ Phong lời lẽ lạnh lùng, thái độ như gió lướt trong

rừng. Chào hỏi xong, tất cả cùng uống rượu. Dì Phong thứ mười tám bưng chén rượu sóng sánh làm đổ

vào áo Thố Thố, Thố Thố tức giận phẩy áo đứng dậy. Dì Phong thứ mười tám nói "Con nhỏ này mượn

men rượu à!". Mọi người cùng đứng cả lên, ra ngoài cổng vườn chia tay. Dì Phong thứ mười tám đi về

phía nam, các cơ gái lại trở vào vườn.

Đêm sau tất cả lại tề tựu, nói "Phải tới chỗ dì Phong thứ mười tám". Thố Thố giận dữ nói "Cần gì

phải tới nhà họ Phong, có chuyện chỉ cần nhờ xử sĩ đây là xong, nhưng khơng biết có được khơng?”.

Ngun Huy hỏi chuyện gì, họ đáp "Bọn chị em đều ở trong vườn, hàng năm thường bị gió dữ tàn hại,

thường xin dì Phong thứ mười tám che chở cho. Nhưng vì chuyện Thố Thố đêm qua nên khó lòng nhờ

được nữa, xin xử sĩ cứ đến ngày đầu năm thì làm một lá phướn đỏ trên vẽ hình mặt trời mặt trăng và

năm ngơi sao cắm ở phía đơng vườn thì bọn ta có thể thốt nạn”. Ngun Huy nhận lời làm đúng theo

như vậy. Đến ngày đầu năm, gió đơng nổi lên từ Lạc Nam cuốn tới bẻ gãy cây cối, thổi tung cát đá

nhưng cây hoa dày đặc trong vườn vẫn đứng im không động. Nguyên Huy mới sực hiểu rằng các cơ

gái đều là tinh của các lồi hoa, Thố Thố là hoa thạch lựu, Dì Phong thứ mười tám là thần gió.



Liêu Trai Chí Dị Thập Di



01. Hồng Tịnh Nam (Hoàng Tịnh Nam)

Hoàng Tịnh Nam lúc được trưng tập, cùng hai người Hiếu liêm lên kinh. Trên đường gặp một tên

cướp khét tiếng, hai người Hiếu liêm sợ, quỳ rạp đưa tiền bạc ra. Hoàng tức giận, tay không tấc sắt

nhưng lấy hai tay ôm chân y nhấc lên ném ra, tên cướp khơng kịp đề phòng bị ngã cả người lẫn ngựa.

Hoàng sấn vào đánh y gãy cánh tay, lục túi y lấy hết tiền bạc rồi đuổi đi. Hai người Hiếu liêm phục

Hoàng khỏe mạnh, giúp tiền khuyên nên tùng quân. Sau Hoàng lập được kỳ công, làm quan tới chức

Tướng quân.



02. Răn Quỷ (Dụ Quỷ)

Lúc Thượng thư Thạch Mậu Hoa ở Thanh Châu còn là Chư sinh, ngồi cổng quận thành có cái

vực lớn, khơng có mưa cũng khơng cạn. Trong hạt bắt được mấy mươi tên cướp lớn, xử tử trên bờ

vực, ma quỷ tụ họp ở đó phá phách, người đi qua cứ bị kéo xuống vực. Một hơm, có Mỗ đang gặp

nguy cấp, chợt bọn quỷ bỏ chạy tán loạn, nói "Thạch Thượng thư tới đấy!". Khơng bao lâu thì ơng đi

tới, Mỗ kể lại chuyện, ơng lấy hòn than viết lên vách đá rằng "Thạch Mỗ ra điều cấm như sau: Xét vì

suy nghĩ vơ lương, đến nỗi chuốc cơn sấm sét, mưu toan bất pháp, cho nên chịu tội búa rìu. Chỉ nên bỏ

lòng quỷ ý ma, lo điều sám hối, ngõ hòng rửa xương tàn cốt nát, thốt cảnh trầm ln. Các ngươi sống

chịu cực hình, chết còn họp ác. Hung hăng kéo tới, xõa tóc thành bầy, nhảy nhót sấn lên, vung tay làm

dữ. Bùn vàng lấp mũi, còn khoe oai quỷ oan hồn, ban ngày làm yêu, lại dám chặn đường hành khách.

Ngồi núi gò ba thước, chỉ do kẻ sống trông coi, giữa trời đất hai ngôi, há để các ngươi hung dữ? Răn

về sau đều nên giấu vết, chớ giữ lòng tà, đống xương bên sông Vô Định, chờ lúc luân hồi, mảnh hồn

trong mộng kim kh, về nơi cố thổ. Nếu còn giữ thói xưa, ắt có ngày hối hận".



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Thần Hoa (Hoa Thần)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×