Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Cử Nhân Võ (Vũ Hiếu Liêm)

Cử Nhân Võ (Vũ Hiếu Liêm)

Tải bản đầy đủ - 0trang

không biết làm sao phân trần, chỉ xin được chuộc lỗi, mãi mới được yên. Lúc đầu khi người đàn bà

chưa vào, Thạch đã dặn người canh cửa không được để nàng vào trong. Khi nàng vào trong nhà rồi,

Thạch giận lắm, lén căn vặn người canh cửa, người ấy cứ quả quyết rằng cửa nẻo vẫn khóa chặt khơng

ai vào được cả, hậm hực mãi. Thạch lấy làm ngờ nhưng không dám hỏi người đàn bà, hai người tuy

vẫn cười nói với nhau bình thường nhưng vẫn khơng gần gũi nhau. May là người đàn bà tính ưa yên

tĩnh, tối khơng giành chồng, cơm chiều xong là đóng cửa phòng ngủ sớm, cũng chẳng quan tâm tới việc

ban đêm chồng ngủ ở đâu. Vương thị buổi đầu còn lo sợ, sau thấy thế càng thêm kính trọng, cứ sáng

sớm là qua hầu như đối xử với mẹ chồng.

Người đàn bà đối đãi với kẻ dưới khoan hòa có lễ phép nhưng xét việc sáng suốt như thần. Một

hôm Thạch bị mất ấn thụ cả nha môn nháo nhác đi tìm nhưng khơng sao tìm thấy, nàng cười nói "Đừng

sợ, cứ xuống giếng tìm". Thạch theo lời, quả nhiên tìm thấy ấn thụ, hỏi tại sao biết thì nàng chỉ cười

mà khơng nói, xem vẻ như biết rõ kẻ trộm nhưng rốt lại vẫn khơng chịu nói ra. Được một năm, thấy

hành động cử chỉ có nhiều điều lạ, Thạch ngờ không phải là người, thường chờ lúc nàng đã ngủ sai

người rình nghe ngóng, chỉ nghe tiếng giũ áo trên giường suốt đêm, khơng biết là làm gì. Người đàn bà

và Vương thị rất thân thiết thương yêu nhau, có một đêm Thạch qua dinh quan án sát chưa về, nàng

uống rượu với Vương thị quá chén say lăn ra giường biến thành con chồn. Vương thị thương xót, lấy

chăn đắp cho. Không bao lâu Thạch về, Vương thị kể lại chuyện lạ, Thạch muốn giết đi. Vương thị nói

"Cho dù là hồ thì cũng có phụ gì chàng nào?". Thạch khơng nghe, vội vàng đi tìm đao thì người đàn bà

đã tỉnh dậy, mắng Thạch “Ngươi hành động như rắn rết mà lòng dạ như sài lang, nhất định không sống

lâu được đâu. Viên thuốc đã uống ngày trước mau trả lại cho ta". Rồi nhổ toẹt vào mặt Thạch, Thạch

chợt thấy lạnh buốt như bị dội nước đá lên đầu, cổ họng ngứa ngáy, khạc ra thì viên thuốc vẫn còn

nguyên như trước. Người đàn bà nhặt lấy căm tức bỏ đi, đuổi theo thì đã biến mất. Ngay đêm ấy bệnh

cũ của Thạch lại phát, thổ huyết mãi khơng cầm được, nửa năm thì chết.

Dị Sử thị nói: Cử nhân họ Thạch mềm mỏng như học trò, có người nói là nhờ quy lụy nên

được làm quan, trò chuyện với ai cũng dè dặt e ngại, đang tuổi tráng niên đã chết, sĩ phu thương

xót lắm. Đến khi nghe chuyện phụ bạc người vợ hồ, thì thấy đâu khác gì chàng họ Lý?

Phụ: Truyện Hoắc Tiểu Ngọc (Hoắc Tiểu Ngọc Truyện)

Trong niên hiệu Đại Lịch thời Đường (766-779) có Lý Ích thi đỗ Tiến sĩ, vẫn muốn tìm người

xứng đơi vừa lứa. Có bà Bão thứ mười một ở Trường An làm mối, dẫn Lý tới nhà Hoắc Tiểu Ngọc.

Ngọc vốn là con gái Hoắc vương gia, vương chết nên đổi sang họ Trịnh. Ngọc gặp Lý rất mừng rỡ yêu

thương, thề không bỏ nhau. Lý về nhà thì mẹ đã dạm hỏi cho cơ em bên ngoại họ Lư rồi, Tiểu Ngọc vì

vậy uất ức thành bệnh. Lý làm đám hỏi xong, tìm nơi vắng để ở, không cho ai biết. Một hôm cùng bạn

bè đi chơi chùa Sùng Kính, chợt gặp một người dáng vẻ ngang tàng vái chào nói “Ơng có phải là

chàng họ Lý thứ mười không? Tệ xá cách đây không xa, mời ông quá bộ ghé chơi một lần". Lý đi theo,

tới chỗ nhà họ Trịnh muốn quay về, người kia xơ cửa bước vào nhà nói "Lý Thập lang tới.". Ngọc

nghe nói Lý tới, ngồi dậy nói "Chàng Lý ơi chàng Lý ơi, hôm nay vĩnh biệt nhau rồi, sau khi ta chết

thế nào cũng làm quỷ dữ phá phách cho vợ con người không được ở yên", rồi tắt thở. Hơn tháng sau



Lý cưới Lư thị, chợt nghe ngồi cửa có tiếng chắc lưỡi rất to, nhìn ra thì thấy một người đàn ơng núp

sau tấm rèm vẫy Lư thị rối rít. Hơn mười ngày sau, Lý đi chơi vừa về tới nhà, Lư thị đang đánh đàn,

chợt ngồi cửa có một cái kẹp tóc bằng vàng buộc giải đồng tâm kết ném vào rơi đúng vào lòng Lư

thị. Lý tức tối căn vặn, Lư thị không sao thanh minh được, Lý giận dữ đánh cho một trận, kiện ra quan

bỏ vợ luôn.



342. Diêm Vương (Diêm Vương)

Lý Cửu Thường người huyện Lâm Câu (tỉnh Sơn Đông) mang bầu rượu đi ngoài đồng, thấy một

cơn lốc ào ào cuốn tới, bèn kính cẩn rót rượu xuống đất mời. Sau có việc đi xa, thấy ven đường có

một tòa phủ đệ rộng lớn, điện gác nguy nga tráng lệ, trong có một người hầu bước ra mời Lý vào. Lý

từ chối, người hầu lại càng mời mọc ân cần, Lý nói "Chúng ta chưa gặp nhau lần nào, chắc anh lầm

rồi". Người hầu nói khơng phải lầm, lại nói đúng cả tên họ Lý. Lý hỏi đây là nhà ai, người hầu đáp cứ

vào thì sẽ biết. Vào trong đi ngang một cổng vòm, thấy một người đàn bà bị đóng đinh vào tay chân

căng ra trên cánh cửa, Lý tới gần nhìn thì ra là chị dâu mình, vơ cùng hoảng sợ. Lý có người chị dâu

bị cái mụn nhọt lớn lở ra trên cánh tay, nằm bệnh hơn một năm chưa khỏi, vẫn nghĩ thầm khơng biết vì

sao lại tới nỗi thế. Đến lúc ấy lại ngờ chị dâu làm điều ác, run sợ đi chậm lại, người hầu giục đi mau

vào trong.

Tới trước điện, thấy trên có một người đội mão mặc áo như bậc vương giả, thần thái oai nghi

mạnh mẽ. Lý quỳ rạp xuống không dám ngẩng đầu. Vương sai người đỡ dậy ôn tồn nói "Đừng sợ. Vì

trước đây ta có quấy quả ơng chén rượu nên muốn gặp một lần để cám ơn thơi khơng có chuyện gì đâu.

Lý mới bắt đầu n tâm, nhưng vẫn khơng biết lý do, Vương lại nói "Ngươi khơng nhớ chén rượu rót

trên đồng sao?". Lý sực nghĩ ra, biết là thần, dập đầu nói “Vừa thấy người chị dâu chịu hình phạt nặng

nề như vậy, vì tình cốt nhục nghĩ thấy đau lòng, xin đại vương thương xót tha cho!". Vương nói "Người

này rất ghen tng độc ác, chịu hình phạt như vậy là phải. Ba năm trước người thiếp của anh ngươi

sinh nở, thị ngầm lấy kim đâm vào dạ con, người thiếp đến nay vẫn thường đau đớn, thử hỏi còn tính

người khơng?". Lý cố khẩn cầu Vương nói "Thơi vì nể mặt ơng nên ta tha cho, khi ông trở về nên

khuyên thị bỏ thói ác cũ đi". Lý tạ ơn lui ra, đi ngang cổng vòm thì thấy trên cánh cửa khơng còn có

người nữa.

Lý về nhà, tới thăm chị dâu, thấy đang nằm trên giường, máu mủ đầy chiếu, lúc ấy người thiếp vừa

làm chuyện trái ý nên chị ta đang mắng chửi. Lý khuyên "Chị đừng nên thế nữa, hôm nay bị đau đớn

bệnh tật đều là vì ngày thường tàn nhẫn đố kỵ mà ra đấy". Người chị dâu tức giận nói "Chú mà muốn

làm đàn ơng giỏi thì đã có thím nó ở nhà rất hiền lành, chồng muốn ngủ nhà nào ăn nhà nào cũng được

không dám nói một tiếng, đủ cho chú nắm quyền làm chồng rồi, đừng thay cả anh chú mà trị gái già

này?". Lý khẽ cười nói "Chị đừng nóng, ta mà nói thẳng ra thì sợ là có khóc lóc ăn năn cũng khơng kịp

kia". Người chị dâu nói "Ta khơng ăn cắp một sợi chỉ nào của Tây Vương mẫu, cũng chưa từng chớp

mắt trước bàn thờ Ngọc Hồng, lòng dạ thanh thản, việc gì phải khóc lóc ăn năn chứ? ". Lý nói khẽ

‘Mũi kim đâm vào dạ con kia đáng tội gì?". Người chị dâu chợt biến sắc, hỏi tại sao nói thế. Lý kể lại

mọi việc, người chị dâu run lẩy bẩy, nước mắt vòng quanh sợ sệt rên rỉ "Ta khơng dám thế nữa!". Còn

đang kêu khóc thì chợt thấy hết đau. Từ đó trở đi chị ta bỏ nết cũ, sau được khen là hiền thực. Người

thiếp về sau lại sinh nở, lúc dạ con lộ ra, vết kim hãy còn.

Dị Sử thị nói: Có kẻ nói trên đời khơng ít kẻ ghen tng độc ác như người đàn bà nọ, chỉ hận



là âm phủ để lọt lưới nhiều quá. Ta cho rằng không phải thế, vì cõi âm chưa chắc đã khơng có

hình phạt nào nặng hơn việc đóng đinh lên cánh cửa, chẳng qua vì khơng có ai biết kể lại mà thơi.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Cử Nhân Võ (Vũ Hiếu Liêm)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×