Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Tội Nghiệt Nhà Sư (Tăng Nghiệt)

Tội Nghiệt Nhà Sư (Tăng Nghiệt)

Tải bản đầy đủ - 0trang

248. Ba Kiếp (Tam Sinh)

Hiếu liêm họ Lưu nhớ được chuyện kiếp trước, là bạn đồng khoa với tiên huynh là Văn Phấn

công, thường kể lại rất rõ ràng. Một kiếp ông là con nhà sĩ hoạn nhưng làm nhiều điều xấu xa, chết

năm sáu mươi hai tuổi. Lúc ông vừa vào gặp, được Diêm Vương tiếp đãi theo lễ đối với người lớn

tuổi, cho ngồi, mời uống trà. Nhìn thấy nước trà trong veo, tới giữa chén lại đục như keo, ông thầm

nghi là thuốc lú, nhưng làm sao từ chối không uống được? Bèn nhân lúc Diêm Vương ngoảnh qua chỗ

khác, lén đổ xuống góc bàn rồi làm như đã uống cạn. Lát sau bản tội lỗi kiếp trước của ông được kê

ra, Diêm Vương nổi giận, sai quỷ sứ lôi xuống, phạt đầu thai làm ngựa, liền bị quỷ sứ trói lại dẫn di.

Tới một nhà nọ, bậc cửa rất cao không leo qua được, ông đang loay hoay, quỷ đã ra sức đánh

mạnh, ông đau quá nhảy ln lên, nhìn lại thì thấy mình đã đứng trong chuồng ngựa. Nghe tiếng người

nói “ngựa đen sinh được ngựa đực con", biết rằng mình đã đầu thai làm ngựa, nhưng khơng sao nói

được. Thấy đói q, bất đắc dĩ phải tới bú ngựa mẹ. Được bốn năm năm thì trở nên to lớn nhưng rất

sợ bị đánh đập, thấy roi là chạy. Người chủ cưỡi bao giờ cũng bỏ đinh thúc ngựa nên không khổ lắm,

nhưng tên mã phu thì cứ siết chặt đai da mà cưỡi, hai gót cùng thúc, đau khơng chịu nổi. Vì thế ơng uất

ức, bỏ ăn ba ngày rồi chết.

Xuống tới âm phủ, Diêm Vương tra sổ thấy ông chưa hết hạn bị đày, trách phạt về tội trốn tránh,

lột hết da, bắt làm chó. Ơng buồn bã khơng muốn đi, lũ quỷ xúm lại đánh túi bụi, đau quá chạy tuông

ra đồng, tự nghĩ thà chết còn hơn, phẫn uất nhảy xuống vực sâu, khơng sao lên được. Nhìn lại thì thấy

mình đã nằm trong ổ chó, đang dược chó mẹ liếm láp, biết là đã đầu thai rồi. Lúc hơi lớn thấy phân

người biết là nhơ bẩn, có điều ngửi thì thấy thơm, nhưng quyết không ăn. Được hơn một năm, uất ức

muốn chết nhưng lại sợ bị trách phạt về tội trốn tránh, chủ lại cho ăn cơm mà không làm thịt. ông bèn

cắn vào bắp chân chủ rứt đứt cả thịt ra, bị chủ tức giận đập chết.

Diêm Vương tra hỏi biết chuyện, giận tội cắn bậy, đánh cho ông mấy trăm gậy, đày làm rắn, nhốt

vào hầm tối khơng cho nhìn thấy mặt trời. Ơng rất buồn bã, bám vách leo lên trổ hầm chui ra, nhìn lại

thì thấy mình đã nằm giữa đám cỏ, biến thành rắn rồi. Bèn quyết chí khơng giết các sinh vật, đói thì ăn

trái cây. Được hơn năm, vẫn nghĩ rằng tự tử thì khơng được, cắn người để bị giết cũng khơng được,

muốn tìm một cái chết n lành nhưng chưa có dịp. Một hơm nằm trong đám cỏ, nghe tiếng xe chạy,

bèn bò ra nằm giữa đường, bị cán đứt làm hai khúc. Diêm Vương ngạc nhiên vì thấy trở lại mau quá,

ông kể lại mọi chuyện. Diêm Vương cho rằng vô tội mà chết nên tha, cho được hết hạn, được trở lại

làm người, đó là ơng Lưu. Lưu sinh ra đã biết nói, kinh sử đọc qua là thuộc lòng, đỗ Hiếu liêm năm

Tân dậu, thường khuyên người ta là cưỡi ngựa nên nới lỏng dây cương, bỏ đinh thúc ngựa, thì còn hơn

cả roi vọt.

Dị Sử thị nói: Trong đám thú vật có kẻ là bậc vương cơng đại nhân, xem đó đủ biết trong

những bậc vương cơng đại nhân cũng chưa chắc là khơng có thú vật. Cho nên kẻ hèn làm điều

lành thì như muốn có hoa mà trồng cây, kẻ sang làm điều lành thì như đã có hoa mà vun gốc.



Trồng thì cây lớn, vun thì cây vững. Nếu khơng, thì phải kéo xe muối, bị thắng cương, làm thân

ngựa, khơng thì phải ăn cứt đái, bị giết thịt, làm thân chó, khơng thì cũng phải thân mọc vẩy, bị

ưng bắt, làm thân rắn.



249. Chàng Cảnh Thứ Mười Tám (Cảnh Thập Bát)

Chàng Cảnh thứ mười tám người huyện Tân Thành (tỉnh Sơn Đông) bị bệnh nặng, biết khơng sống

được, nói với vợ rằng "Sắp vĩnh biệt nhau rồi. Sau khi ta chết, thủ tiết hay lấy chồng khác đều tùy

nàng, nhưng xin cứ nói rõ”. Vợ im lặng khơng đáp, Cảnh cứ hỏi riết, lại nói “Thủ tiết thì tốt, lấy chồng

khác là thường tình, cứ nói rõ có gì phải ngại? Ta sắp cùng nàng vĩnh biệt, nàng mà thủ tiết thì ta được

an ủi, nàng mà lấy chồng khác thì ta cũng dứt được tình!”. Vợ rầu rĩ nói "Nhà khơng có đấu thóc thừa,

chàng còn sống đã khơng đủ ăn, lấy gì mà thủ tiết”. Cảnh nghe thấy chụp lấy vai vợ, uất ức nói "Nhẫn

tâm q!”, dứt lời thì chết, tay vẫn nắm cứng vai vợ không buông. Vợ kêu ầm lên, người nhà đổ tới,

phải hai người bẻ ngón tay, ra sức giật mạnh mới gỡ ra được. Cảnh khơng biết là mình đã chết, ra khỏi

cửa thấy có hơn mười chiếc xe nhỏ, mỗi chiếc có mười người, đều có danh sách dán trên thùng xe.

Người đánh xe thấy Cảnh, giục lên xe mau. Cảnh thấy trên xe đã có chín người, mình là người thứ

mười, lại nhìn tới danh sách thì thấy tên mình ở cuối cùng.

Xe chạy rầm rập, tiếng bánh xe khua vang chẳng nghe thấy gì khác, cũng chẳng biết là đi đâu. Lát

sau tới một chỗ, nghe tiếng người nói rằng “Đây là đất Nhớ quê”. Cảnh nghe thấy lấy làm ngờ, lại

nghe đám đánh xe nói với nhau rằng "Hơm nay chém ba người", lại càng hoảng sợ. Đến khi nghe họ

trò chuyện, đều là chuyện dưới âm phủ, mới sực nghĩ ra "Chẳng lẽ mình đã thành ma rồi sao?” Nhớ

lại gia đình chẳng thấy luyến tiếc gì, duy còn mẹ già tuổi đã cao, vợ đi lấy chồng khác sẽ khơng có

người săn sóc, nghĩ tới đó bất giác nước mắt vòng quanh. Đi một lúc nữa, thấy có đài cao mấy nhận,

rất nhiều người lên xuống, kẻ bị gơng người bị xiềng, kêu khóc rầm rĩ, nghe người ta nói là đài Nhìn

q. Mọi người tới đó đều nhao nhao nhảy xuống xe, người đánh xe hoặc đánh đập hoặc giữ lại, chỉ

tới Cảnh thì giục lên dài. Cảnh đi hơn mười bước thì tới tầng trên cùng, nghểnh đầu nhìn thấy rõ cả

nhà cửa cổng nẻo, nhưng phòng ốc như bị mây mù che kín, ngậm ngùi khơn xiết.

Ngoảnh nhìn bốn phía, thấy có một người mặc áo ngắn màu xanh kề vai cùng đứng. Người ấy hỏi

tên họ Cảnh, Cảnh nói rõ, người ấy cũng tự xưng là thợ mộc ở Đông Hải. Thấy Cảnh buồn rầu, hỏi có

chuyện gì, Cảnh lại nói rõ, người ấy bàn với Cảnh xuống đài bỏ trốn. Cảnh sợ bị đuổi bắt, người ấy

nói khơng sao, Cảnh lại sợ đài cao xuống khơng được, người ấy nói cứ theo mình, rồi nhảy xuống

trước. Cảnh cũng nhảy theo, tới đất không hề hấn gì, mừng là khơng có ai biết. Nhìn thấy chiếc xe vẫn

còn ở dưới đài, hai người vội bỏ chạy. Được mấy chặng, chợt nghĩ rằng tên họ vẫn còn trong danh

sách dán trên xe, sợ bị đuổi theo bèn quay trở lại, nhấm nước bọt vào tay xóa tên mình, rồi lại bỏ

chạy, thở khơng ra hơi vẫn không dám dừng chân.

Một lúc sau về tới cổng, người ấy đưa Cảnh vào phòng, chợt thấy xác mình, Cảnh bèn nhập vào

sống lại. Thấy mệt mỏi khát nước, bèn gọi lấy nước, người nhà hoảng sợ đưa nước tới. Cảnh uống hơn

một thạch rồi ngồi dậy chắp tay như lạy tạ, kế đó lại ra cửa như tiễn khách rồi trở vào nằm vật xuống

không động đậy. Người nhà thấy hành động kỳ quái, ngờ là không phải sống lại thật, nhưng nhìn kỹ

thấy khơng có gì khác lạ, bèn tới gần hỏi han, Cảnh mới thuật lại rõ ràng mọi chuyện. Người nhà hỏi ra



cửa làm gì, Cảnh đáp "Chào người thợ mộc". Lại hỏi sao uống nước nhiều thế, Cảnh đáp "Ban đầu là

uống cho ta, kế là uống cho người thợ mộc". Người nhà đổ cháo cho ăn, mấy ngày thì khỏi, từ đó rất

ghét vợ, không bao giờ ngủ chung.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tội Nghiệt Nhà Sư (Tăng Nghiệt)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×