Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Chàng Sáu Vương (Vương Lục Lang)

Chàng Sáu Vương (Vương Lục Lang)

Tải bản đầy đủ - 0trang

tay nữa". Hứa hỏi tại sao, đáp “Người đàn bà ấy đúng là sắp phải thay ta, nhưng ta thương đứa bé còn

đang tuổi phải bồng ẵm, bắt một người thay mà hại hai mạng sống nên tha cho chị ta. Người thay chẳng

biết đến bao giờ mới có nữa, có khi cái duyên giữa hai người bọn ta chưa dứt chăng?”. Hứa cảm động

than thở khen rằng "Tấm lòng nhân hậu thương người như thế có thể thấu tới Thượng đế", từ đó lại gặp

gỡ nhau như trước.

Vài hơm sau thiếu niên lại tới từ biệt, Hứa nghĩ rằng chắc lại có kẻ thay. Thiếu niên nói “Khơng

phải thế đâu, một ý niệm hôm trước quả làm cảm động lòng trời, nay đã trao cho ta chức thổ thần đất

Ơ Trấn huyện Chiêu Viễn (tỉnh Sơn Đơng), sáng mai là ngày phải đi nhậm chức. Nếu ông không quên

bạn cũ, xin tới thăm nhau một lần, đừng ngại xa xơi khó nhọc". Hứa chúc mừng nói “Ơng ngay thẳng

mà làm thần, quá đủ để an ủi lòng người, nhưng thần người khác nẻo, dẫu ta không ngại xa xôi khó

nhọc, nhưng làm sao được gặp nhau?”. Thiếu niên đáp "Cứ tới đừng lo", dặn dò mấy lần rồi đi. Hứa

về nhà, lập tức sắp xếp hành trang lên đường, vợ cười nói "Cách đây vài trăm dặm thì quả có một chỗ

tên gọi như thế thật, có đều e rằng tượng đất khơng nói chuyện được với nhau thơi". Hứa không nghe,

đi tới Chiêu Viễn, hỏi thăm người ở đó quả có đất Ơ Trấn, bèn tìm tới đất ấy, vào nghỉ ở quán trọ, hỏi

thăm đền thờ Thổ thần ở đâu. Chủ nhân kinh ngạc hỏi "Khách họ Hứa phải không?”. Hứa đáp "Đúng

rồi, sao ông biết?". Lại hỏi “Khách ở huyện Truy phải không?", đáp "Đúng rồi, sao ông biết?". Chủ

nhân không đáp, vội vã bước ra ngồi. Giây lát thì đàn ơng bế con, đàn bà nép ở cửa chen chúc rần

rần kéo tới đứng đông đặc phía ngồi.

Hứa ngạc nhiên, mọi người bèn nói "Mấy đêm trước thần báo mộng rằng có người bạn họ Hứa ở

huyện Truy Xuyên sắp tới thăm, phải lo lắng giúp đỡ, bọn ta đã chờ lâu rồi". Hứa cũng lấy làm lạ

lùng, bèn tới đền tế, khấn rằng “Sau khi chia tay ông, đêm ngày không quên nên lặn lội đường xa cho

trọn lời hứa, lại được ơn báo mộng cho dân biết để tiếp đón, tình nghĩa xin ghi tạc trong lòng, song

thẹn lễ vật đơn sơ, chỉ có chén rượu đục, nếu khơng ghét bỏ, xin như ngày còn uống rượu với nhau bên

sơng", khấn xong, đất giấy tiền vàng bạc. Lập tức có một cơn gió nổi lên trước bàn thờ vi vút hồi lâu

mới tan. Đêm ấy Hứa nằm mộng thấy thiếu niên tới, áo mão rực rỡ khác hẳn ngày trước, cảm tạ nói

“Đường xa vất vả tới thăm nhau, thật ta vừa mừng vừa tủi, nhưng hiện đã giữ chức mọn, không tiện

hiện thân gặp mặt, gần trong gang tấc mà như cách trở núi sơng, rất là đau lòng. Những cư dân ở đây

có chút lễ mọn khoản tặng thay ta, lúc nào ông về, cũng xin sẽ theo tiễn".

Ở được vài hôm, Hứa muốn về, mọi người khẩn khoản lưu lại, sáng rước chiều mời, mọi người

báo tin cho nhau, tranh nhau mang lễ vật tặng tiễn, chưa đầy bữa sáng vật tặng đã đầy túi, già trẻ đều

tụ họp đưa ra tới ngồi thơn. Chợt có một con gió trốt nổi lên cuốn theo tới hơn mười dặm, Hứa vái

dài nói !Xin chàng Sáu tự bảo trọng, đừng vất vả tiễn xa như thế. Lòng ơng nhân ái vốn có thể tạo

phúc cho dân một phương, cố nhân không phải dặn dò gì nữa". Trận gió còn cuốn quanh hồi lâu mới

tan, dân làng cũng kinh ngạc than thở quay về. Hứa về tới nhà cũng hơi dư dật, không phải làm nghề

đánh cá nữa. Về sau gặp người ở Chiêu Viễn, hỏi thăm thì được biết Thổ thần ở đó nổi tiếng linh

thiêng. Cũng có người nói rằng đó là Thổ thần ở trang Thạch Khanh huyện Chương Khâu, chưa rõ

thuyết nào là đúng.



Dị Sử thị nói: Thân trên đường mây xanh mà lòng khơng qn bạn nghèo hèn, nhờ thế mới

được làm thần đấy. Ngày nay những kẻ q hiển ngồi xe có mấy ai nhìn nhận bạn nghèo đâu! Quê

ta có người tên Lâm Hạ, nhà rất nghèo nhưng có người bạn thuở nhỏ nhận chức quan béo bở, cho

rằng tìm tới sẽ được giúp đỡ bèn hết sức kiếm tiền ăn đường, bôn ba ngàn dặm, nhưng người bạn

đón tiếp khác hẳn với điều y mong muốn, phải vét túi bán ngựa mới về được tới nhà. Đám em họ

hay đùa, nhại thiên Nguyệt lệnh trong Lễ ký đặt lời chọc ghẹo rằng "Đến tháng ấy, ca ca về, mũ

lông điêu xơ xác, dù lọng không giương, ngựa cưỡi hóa thành lừa, giày bắt đầu há mõm", nghĩ

cũng là một chuyện buồn cười.



245. Người Diễn Trò Rắn (Xà Nhân)

Anh Mỗ ở Sơn Đông sống bằng nghề diễn trò rắn, dạy được hai con rất thuần, đều màu xanh. Con

lớn thì đặt tên là Đại Thanh, còn nhỏ gọi là Nhị Thanh. Con Nhị Thanh trên đầu có một cái chấm đỏ,

đặc biệt khơn ngoan, lúc diễn trò bảo gì là làm nấy, người diễn trò rắn yêu quý khác hẳn với những

con khác. Một năm nọ con Đại Thanh chết, y định tìm con khác thay nhưng chưa gặp dịp rảnh rỗi. Một

đêm trọ lại ở chùa trong núi, sáng ra mở giỏ thì con Nhị Thanh cũng đâu mất, y lo buồn muốn chết, tìm

tòi kêu gọi mà không thấy tăm hơi, lùm cây bụi cỏ nào cũng sục vào tìm, nghĩ rằng trước nay nó ln

trở về, vì vậy cứ ngồi đợi nó tự về. Mặt trời đã lên cao, cũng đã tuyệt vọng, bèn thất thểu lên đường.

Đi được vài bước, nghe trong bụi cây có tiếng sột soạt, ngạc nhiên quay lại nhìn, thì thấy con Nhị

Thanh bò tới. Y mừng như bắt được ngọc báu, đứng lại ở bên đường đợi, con rắn cũng dừng lại. Nhìn

về phía sau thì thấy một con rắn nhỏ đi theo nó, bèn vỗ về nói “Ta cứ tưởng ngươi đi ln rồi. Bạn

nhỏ này là ngươi dắt về phải không?”. Bèn lấy thức ăn ra cho ăn, cho cả con rắn nhỏ ăn nữa, con rắn

nhỏ tuy khơng bỏ đi nhưng có có vẻ sợ sệt không dám ăn. Nhị Thanh ngậm thức ăn cho nó, dáng như

chủ nhà mời khách. Người ni rắn cũng đút cho, nó bèn ăn. Ăn xong nó theo Nhị Thanh chui vào giỏ,

y vác về, dạy cho làm trò. Dần dà nó cũng vào khn phép khơng khác gì Nhị Thanh, y đặt tên là Tiểu

Thanh, mang đi diễn trò khắp nơi, thu được rất nhiều tiền.

Đại để những người diễn trò rắn chỉ dùng những con dài hai thước là thơi, dài hơn thì q nặng

phải thay bằng con khác, nhưng vì con Nhị Thanh quá hay nên y chưa bỏ. Hai ba năm sau, nó đã dài

hơn ba thước, nằm chật cả cái giỏ, y bèn quyết thả nó đi. Một hơm, đi tới Đơng Sơn ở huyện Truy, bèn

cho nó ăn thức ăn ngon, khấn thầm rồi thả ra. Nó đi rồi nhưng giây lát lại quay lại, cứ ngoằn ngòeo bò

quanh cái giỏ. Người diễn trò rắn xua tay nói “Đi đi thơi, trên đời khơng có tiệc vui trăm năm khơng

tan, từ nay ngươi náu thân nơi hang lớn, ắt sẽ thành thần long, đâu có thể ở trong giỏ được?". Rắn bèn

đi, y đưa mắt nhìn theo, lại thấy nó quay trở lại, xua cũng không chịu đi, cứ lấy đầu cọ cọ vào cái giỏ,

con Tiểu Thanh ở trong cũng quẫy lộn sồn soạt. Y chợt hiểu, nói "Ngươi muốn từ biệt Tiểu Thanh

phải khơng?” Bèn mở giỏ, Tiểu Thanh bò ra, hai con gác đầu thè lưỡi như nói chuyện dặn dò với

nhau, rồi cùng bò đi. Y đang nghĩ rằng chắc con Tiểu Thanh cũng khơng về, thì thấy nó lặng lẽ trở lại

một mình bò vào nằm trong giỏ.

Từ đó theo hồn cảnh mà tìm, nhưng khơng được con nào ưng ý, mà con Tiểu Thanh cũng lớn dần,

khơng thể diễn trò được nữa. Về sau được một con cũng hơi thuần nhưng không bằng con Tiểu Thanh,

mà con Tiểu Thanh đã to bằng cánh tay đứa trẻ con rồi. Trước là con Nhị Thanh ở trong núi, những

người đốn củi thường trông thấy, vài năm sau lại dài thêm mấy thước to bằng cái tô, thường hay ra

đuổi người, nên người đi đường e dè ít dám qua lại nơi ấy. Một hơm người diễn trò đi ngang, con rắn

lao ra như gió, y hoảng sợ bỏ chạy, rắn đuổi theo càng gấp, quay lại thì thấy nó đã gần sát tới nơi rồi.

Nhìn thấy chấm đỏ trên đầu mới nhận ra là con Nhị Thanh, bèn buông giỏ xuống kêu “Nhị Thanh, Nhị

Thanh!". Rắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn một lúc rồi phóng tới quấn lấy y như lúc còn diễn trò ngày



trước. Y biết nó khơng có ý hại mình, nhưng nó q to nặng, y đứng khơng vững ngã lăn xuống đất kêu

lên, nó bèn buông ra. Lại lấy đầu cọ cọ vào cái giỏ, y hiểu ý, mở giỏ thả Tiểu Thanh ra. Hai con rắn

gặp nhau quấn chặt lấy nhau một lúc lâu mới rời. Người ni rắn bèn nói với Tiểu Thanh "Ta đã muốn

thả ngươi từ lâu, nay thế là có bạn rồi đấy", rồi nói với Nhị Thanh “Nguyên là ngươi dắt nó về, nay cứ

dẫn nó đi. Nhưng dặn các ngươi một câu, là núi sâu chẳng thiếu cái ăn, đừng ra quấy nhiễu người đi

đường mà phạm tội với trời”. Hai con rắn cúi đầu như hứa vâng lời rồi cất mình đi, con lớn trước con

nhỏ sau, qua khỏi rừng cây là nơi chia tay, người diễn trò rắn đứng nhìn theo cho đến khi chúng khuất

dạng mới rời đi. Từ đó người qua lại trên đường lại được yên ổn, không rõ chúng đi đâu.

Dị Sử thị nói: Rắn là một lồi vật ngu xuẩn mà có ý quyến luyến người xưa, lại còn có thể theo

sự dạy bảo, như là đủ cả trí khơn. Chỉ quái lạ cho những kẻ rõ ràng là người, mà đi với bằng hữu

mười năm ân nhân mấy đời lại nghĩ tới chuyện quăng xuống giếng, ném đá lên, nếu khơng như thế

thì lúc đau ốm cần thuốc thang lại nghênh ngang khơng đối hồi gì tới mà còn giận dữ thù hằn,

cũng thẹn với rắn kia lắm vậy.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Chàng Sáu Vương (Vương Lục Lang)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×