Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Tố Thu (Tố Thu)

Tố Thu (Tố Thu)

Tải bản đầy đủ - 0trang

danh, vả lại theo nghiệp ấy thì phải lo lắng về sự được mất nên không muốn”. Ba năm sau công tử lại

thi rớt, Tuân Cửu tức giận hăng hái nói "Thi đỗ thì có gì mà khó đến như vậy? Em lúc đầu không muốn

mê đắm trong chuyện thành bại nên cam phận ở yên thôi. Nay thấy đại ca thi khơng đỗ, bất giác nổi

nóng, Đồng tử già mười chín tuổi cũng phải thi mới được". Cơng tử mừng rỡ, đến kỳ thi đưa Tuân Cửu

vào trường, ba kỳ thi ở huyện, ở phủ, ở tỉnh đều đỗ đầu, lại càng ra sức cùng cơng tử đóng cửa đọc

sách. Qua năm sau khảo thí, cả hai đều đứng đầu phủ huyện. Tuân Cửu rất có tiếng tăm, xa gần tranh

nhau gả con gái cho nhưng đều chối từ.

Công tử ra sức khuyên nên lấy vợ, bèn hứa là thi hương xong sẽ ưng. Thi xong, những ngướỉ hâm

mộ tranh nhau chép văn bài của Tuân Cửu truyền tay đọc, Tn Cửu cũng tự cho rằng mình khơng thể

đỗ tới thứ hai. Đến khi ra bảng, thì cả hai anh em đều rớt. Lúc bấy giờ đang uống rượu, cơng tử nghe

tin còn gắng gượng cười nói, nhưng Tn Cửu thì tái mặt đánh rơi ln chén rượu ngã gục ngay xuống

bàn. Đỡ lên giường thì bệnh đã thành nguy kịch rồi. Vội gọi em gái tới, mở to mắt nhìn cơng tử nói

“Hai người chúng ta tình như anh em nhưng thật ra không phải đồng tộc. Nay em tự biết mình có tên

trong sổ ma rồi, Tố Thu đã trưởng thành, mong anh thương yêu đùm bọc cho, cưới làm thiếp cũng

được". Cơng tử biến sắc nói "Em ta mê sảng nói bậy rồi đấy, định coi ta là hạng mặt người dạ thú

sao?". Tuân Cửu khóc ròng, cơng tử lập tức bỏ món tiền lớn ra mua quan tài gỗ tốt cho. Tuân Cửu bảo

đỡ mình đứng dậy, gắng gượng bước vào nằm trong quan tài, dặn em gái rằng "Ta chết rồi thì đóng

ngay nắp lại, đừng để bất cứ ai mở ra nhìn”, cơng tử còn định hỏi han thì đã tắt thở.

Cơng tử đau xót như anh em ruột chết, nhưng thầm ngờ về lời trối lạ lùng bèn tìm cớ sai Tố Thu ra

ngoài rổi mở quan tài xem. Thấy trong quan tài chỉ có quần áo như xác ve lột, khều lên nhìn thì thấy có

con mọt sách dài hơn thước nằm chết cứng ở giữa. Đang lúc hoảng sợ chợt Tố Thu trở vào thê thảm

nói "Đã là anh em sao còn ngờ sợ nhau? Đúng là như anh thấy, không dám giấu diếm, nhưng nếu

chuyện này mà đồn rộng ra thì thiếp khơng dám ở đây lâu nữa đâu”. Cơng tử nói "Lễ là bởi tình mà đặt

ra, đã có tình với nhau thì khác lồi cũng thế thơi. Chẳng lẽ muội tử khơng biết lòng ta sao? Cho dù là

vợ ta ta cũng khơng nói đâu, xin đừng lo lắng". Rồi vội chọn ngày lành tháng tốt chôn cất tử tế. Trước

kia công tử bàn gả Tố Thu cho nhà thế gia nhưng Tuân Cửu không muốn, khi Tuân Cửu chết rồi công

tử lại bàn với Tố Thu, nàng cũng khơng chịu. Cơng tử nói "Muội tử nay đã hai mươi tuổi, lớn rồi mà

không lấy chồng, mọi người sẽ nói ta thế nào?". Nàng đáp “Nếu thế thì xin tùy ý anh, nhung tự xét

mình khơng có phúc, khơng muốn lấy chồng giàu sang, học trò nghèo thì được". Cơng tử nói "Được”.

Khơng mấy ngày sau, người mai mối nối nhau tới nhưng khơng có đám nào được như Tố Thu

muốn. Trước có Hàn Thuyên là em vợ cơng tử tới điếu tang Tn Cửu, nhìn thấy Tố Thu trong lòng

u thích, muốn hỏi cưới làm thiếp, bàn với chị, chị vội bảo đừng nói ra, sợ công tử biết. Hàn về

không sao quên Tố Thu bèn nhờ mai mối bắn tin, hứa sẽ giúp công tử làm quen với quan Chủ khảo kỳ

thi hương sắp tới. Cơng tử nghe nói cả giận, đánh người nhắn tin một trận rồi đuổi ra, từ đó khơng hề

đi lại với Hàn. Gặp lúc có cháu nội quan Thượng thư cũ là Giáp, sắp cưới vợ thì vợ bỗng chết cũng

sai người mai mối tới Công tử vốn biết nhà Giáp giàu sang nhưng muốn gặp gỡ một lần, nhân hẹn với

người mối, bảo Giáp đích thân tới gặp.



Đến ngày hẹn cơng tử cho bng rèm phía sau, bảo Tố Thu tự xem mặt. Giáp tới, bọn người hầu

mặc áo cừu cưỡi ngựa béo sáng rỡ cả đường làng, nhìn tới người thì thanh tú đẹp đẽ như con gái.

Cơng tử cả mừng, mọi người cũng đều khen ngợi, chỉ có Tố Thu là khơng vui. Cơng tử khơng nghe,

thuận cho cưới, sắm sửa nhiều nữ trang, tốn kém bao nhiêu cũng không tiếc. Tố Thu cố ngăn, chỉ xin

cho dắt theo một tỳ nữ già để hầu hạ thôi nhưng công tử không chịu, vẫn tặng cho nàng rất nhiều. Đám

cưới xong, vợ chồng rất hòa thuận, nhưng anh và chị dâu thường nhớ nhung nên cứ mỗi tháng nàng lại

về thăm một lần. Lần nào về thì trâm vòng nữ trang mang theo cũng lấy cớ đưa chị dâu cất giùm, chị

dâu không biết ý nên cũng nhận giữ. Giáp lúc nhỏ mồ cơi, mẹ ở góa ni con nên vô cùng thương yêu

chiều chuộng. Hàng ngày lại giao du gần gũi với kẻ xấu nên bị chúng dụ dỗ trai gái cờ bạc, những cổ

vật gia truyền trong nhà đều lấy trộm mang bán để lấy tiền chơi bời.

Hàn Thuyên cùng Giáp có họ hàng, mời Giáp tới uống rượu để dò xét, xin đưa hai người thiếp và

năm trăm lượng vàng để đổi lấy Tố Thu. Ban đầu Giáp không chịu, nhung Hàn nài nỉ mãi, Giáp xiêu

lòng song cũng sợ cơng tử khơng chịu nhịn. Hàn nói "Ta với y rất gần gũi, vả lại Tố Thu không phải là

em ruột của y, nếu việc đã rồi thì y cũng thẳng làm sao được. Vạn nhất có thuyện gì ta xin chịu cả, cha

ta còn đó, lại sợ một Du Cẩn Am à?". Rồi sai hai người thiếp ăn mặc đẹp đẽ ra hầu rượu, lại nói "Nếu

làm được như lời ước thì hai nàng là người của ông đấy". Giáp bị mê hoặc, hẹn ngày đổi vợ rồi ra về.

Đến ngày hẹn, Giáp sợ Hàn lừa gạt, tối ra chờ trên đường, quả nhiên có cỗ kiệu tới, mở rèm ra nhìn

thì đúng có hai người thiếp của Hàn, liền đưa về giấu trong phòng sách. Đầy tớ của Hàn giao đủ năm

trăm lượng vàng xong, Giáp chạy vào nhà trong bịa rằng công tử bệnh thình lình, gọi Tố Thu về. Tố

Thu chưa kịp trang điểm gì, vội vàng lên đường.

Kiệu ra khỏi nhà thì đêm đã khuya, lạc đường khơng biết chỗ nào, đi mãi hồi lâu vẫn không thấy

tới. Chợt thấy có hai ngọn đuốc lớn đi tới mọi người mừng rỡ thầm nghĩ có thể hỏi đường. Khơng bao

lâu tới trước mặt, té ra là con mãng xà lớn, hai mắt sáng như đèn. Mọi người phát hoảng bỏ chạy tán

loạn, vút chiếc kiệu lại bên đường. Trời gần sáng mới tụ họp nhau quay lại thì chỉ còn có chiếc kiệu

không, đều cho rằng Tố Thu đã bị mãng xà nuốt rồi. Quay về báo với chủ nhân, Hàn chỉ còn cách cúi

đầu thở dài tíếc rẻ mà thơi. Vài hôm sau, công tử sai người qua thăm em gái, mới biết đã bị người ác

cướp đi mất. Ban đầu cũng không ngờ là em rể bịa đặt, đến khi dắt người tỳ nữ trở về, hỏi rõ tình

trạng mới biết là có chuyện, vơ cùng tức giận lên báo cả phủ huyện. Giáp sợ qua gặp Hàn cầu cứu,

nhưng Hàn vì mất cả chì lẫn chài đang buồn bã hối tiếc nên từ chối không giúp.

Giáp thẫn thờ khơng biết làm sao, trát đòi của phủ huyện gởi đến tới tấp, chỉ còn cách hối lộ cho

bọn cơng sai xin khất lần. Hơn một tháng thì vàng bạc, quần áo cầm bán sạch, công tử lại lên các quan

trên đòi tra xét rất gấp, quan huyện cũng tuân lệnh, Giáp biết không thể che giấu được nữa mới ra đầu

thú. Lên tới công đường, Giáp khai thật mọi chuyện, xin quan trên bắt Hàn tới đối chất. Hàn sợ, thú

thật với cha, lúc ấy cha Hàn vừa về trí sĩ, giận con làm việc phạm pháp, sai trói giải lên quan. Lên tới

quan, Hàn nói việc gặp mãng xà, các quan đều cho là bịa đặt vu vơ, bọn gia nhân đi đón Tố Thu đều

bị tra tấn. Giáp cũng bị đánh mấy trận, may là mẹ bán cả vườn ruộng lo lót hết cả trên dưới nên bị đòn

nhẹ, khơng tới nỗi chết, còn bọn gia nhân của Hàn đều chết trong ngục. Hàn bị giam giữ lâu ngày trong



ngục nên tình nguyện giúp Giáp ngàn lượng vàng hối lộ cho công tử xin bãi nại, công tử không chịu.

Mẹ Giáp lại xin đưa thêm cả hai người thiếp, chỉ xin cứ để vụ án lại để dò tìm Tố Thu. Vợ cơng

tử cũng nghe lời thím dâu, ngày đêm nài nỉ công tử mới ưng thuận. Nhà Giáp sa sút, phải bán nhà cửa

để lo tiền, nhưng lúc gấp rút chưa bán được nên đưa hai người thiếp qua trước, xin đưa tiền qua sau.

Qua vài hơm, giữa khuya cơng tử đang ngồi trong phòng sách, chợt Tố Thu dắt một bà già thình lình

bước vào. Công tử hoảng sợ hỏi "Muội tử vẫn không sao chứ?”, nàng đáp “Con mãng xà kia là em

dùng thuật nhỏ biến ra. Đêm ấy em chạy vào nhà một vị Tú tài, xin mẹ y cho nương tựa. Y nói là có

quen anh, hiện đang đứng ngồi cổng, xin anh cho vào". Công tử vội vàng xỏ ngước giày chạy ra, thắp

đèn lên nhìn thì khơng khơng phải ai khác mà là Chu sinh, danh sĩ ở huyện Uyển Bình (tỉnh Hà Bắc),

vốn chơi thân với nhau từ lâu. Bèn nắm tay kéo vào, khoản đãi nồng hậu, trò chuyện hồi lâu mới biết

đầu đi sự tình. Lúc đầu Tố Thu hớt hãi chạy tới nhà sinh, bà mẹ cho vào nương náu, hỏi thăm biết là

em gái công tử đã định qua báo tin ngay nhưng nàng ngăn lại nhân ở chung với bà.

Thấy nàng thông minh hiểu được ý mình bà thích lắm, lấy việc con trai chưa có vợ ra nói riêng

với Tố Thu, ngõ ý muốn cưới nàng làm dâu. Tố Thu chối từ nói chưa được lệnh của anh, sinh vì chơi

thân với cơng tử cũng khơng chịu cưới vợ khơng có người mai mối. Nên vẫn ngày ngày nghe ngóng,

biết chuyện kiện tụng đã xong Tố Thu chào mẹ sinh về, bà sai sinh dắt một bà già đưa nàng vể, nhờ bà

ta làm mối luôn. Công tử thấy Tố Thu ở nhà sinh đã lâu chắc có tình ý mà chưa nói ra, nên nghe bà già

thưa chuyện rất vui mừng, lập tức đính ước với sinh. Tố Thu trở về giữa khuya là có ý muốn chờ cơng

tử nhận vàng xong mới cho mọi người biết, nhưng công tử không chịu, nói “Trước đây ta căm tức

khơng sao phát tiết, nên mới đòi vàng cho họ nghèo mạt ln cho bỏ ghét, nay đã gặp lại được muội

tử, vạn dật vàng cũng đâu đổi được!”. Rồi sai người báo với hai nhà Giáp và Hàn là thôi không kiện

nữa, khỏi đưa vàng qua. Lại nghĩ Chu sinh vốn khơng giàu có gì, nhà thì xa xơi rước dâu cực khổ, bèn

sai đón mẹ sinh dời tới, ở trong nhà cũ của Tuân Cửu. Sinh cũng sắm sửa đủ tiền lụa lễ vật, làm lễ

thành hôn.

Một hôm chị dâu đùa hỏi Tố Thu "Nay có chồng mới còn nhớ người chung chăn gối yêu thương

nhau mấy năm trước không?”. Tố Thu ngoảnh lại hỏi người tỳ nũ "Còn nhớ khơng?”' Chị dâu khơng

hiểu cứ hỏi mãi, thì ra ba năm làm vợ Giáp nàng đều để người tỳ nữ làm chuyện chăn gối thay mình.

Cứ đến đêm nàng lại lấy bút vẽ lại lông mày cho rồi bảo đi, người tỳ nữ có ngồi đối diện trước đèn

Giáp cũng tưởng là Tố Thu. Chị dâu càng lạ lùng, xin dạy cho thuật ấy nhưng nàng chỉ cười không

đáp. Năm sau tới kỳ thi, Chu sinh định đi cùng với công tử, Tố Thu nói là khơng cần nhưng cơng tử cứ

ép sinh cùng đi. Khoa ấy cơng tử đỗ Cử nhân còn sinh trượt, trở về ngầm có ý chán ngán cơng danh,

năm sau mẹ chết, nên từ đó khơng nhắc tới chuyện khoa cử nữa. Một hơm Tố Thu nói với chị dâu

“Trước đây chị muốn học phép thuật, nhưng em không muốn người ta nghe thấy đâm ra ngờ sợ nên

mới giữ kín. Nay sắp vĩnh biệt, gần đến ngày lên đường rồi, xin ngầm truyền lại cho chị, cũng tránh

được nạn binh lửa”.

Chị dâu hoảng sợ hỏi, nàng đáp "Ba năm nữa chốn này sẽ khơng còn làng xóm, em yếu ớt không

không kham nổi sự lo sợ nên định ra ẩn nơi bờ biển. Đại ca là người trong trường phú quý không thể



đi cùng em được, nên xin từ biệt, rồi dạy phép thuật cho chị dâu. Vài hôm sau tới chào công tử, công

tử giữ lại không được, chảy nước mắt hỏi đi đâu nhưng nàng khơng nói. Sáng ra vợ chồng dậy sớm,

dắt một người hầu tóc bạc, đem hai cỗ kiệu lên đường. Cơng tử sai người ngầm theo sau hộ tống, đi

tới địa giới huyện Giao phủ Lai Châu (tỉnh Sơn Đông) chợt có làn hơi mù bốc lên che khuất cả ánh

sảng mặt trời, mù tan rồi thì khơng thấy ba người nữa, không rõ đi về đâu.

[202]



Ba năm sau, giặc Sấm

nổi loạn, làng xóm thành đất hoang, Hàn phu nhân cắt vải làm hình nhân

đặt trong cửa. Bọn giặc kéo tới thấy có thần Vi Đà đửng giữa đám mây cuồn cuộn, thân cao hơn

trượng, khiếp sợ bỏ chạy, gia đình cơng tử nhờ vậy được n ổn. Về sau có người đi buôn tới vùng bờ

biển, gặp một ông già rất giống người hầu tóc bạc nhưng râu tóc đều đen nhánh nên làm ngơ khơng

dám chào. Ơng già dừng chân cười nói “Cơng tử nhà ta vẫn mạnh khỏe chứ. Nhờ nhắn lại giùm là cô

Thu vẫn được yên vui". Ngươi ấy hỏi Tố Thu ở đâu, ông già đáp “Xa lắm, xa lắm!" rồi thoăn thoắt

bước đi. Công tử nghe kể lại, sai người tới đó hỏi thăm khắp cả nhưng rốt lại khơng có manh mối gì.

[203]



Dị Sử thị nói: Ngòi bút khơng có tướng được ăn thịt

xưa nay vẫn thế. Kẻ kia lúc đầu suy

nghĩ rất sáng suốt, nhưng lại khơng giữ bền chí được, khơng biết rằng đám quan trường gà mờ chỉ

chấm mệnh không chấm văn sao? Ra đòn một lần khơng trúng thì căm tức mà chết, sự ngây ngốc của

con mọt sách kia thật đáng thương vậy. Con trống bay lại không bằng con mái nằm, thật đau xót thay!



174. Kiều Nữ (Kiều Nữ)

Kiều sinh ở huyện Bình Ngun (tỉnh Sơn Đơng) có người con gái đen đúa xấu xí, sút mũi thọt

chân, hăm lăm hăm sáu tuổi chưa ai dạm hỏi. Ở huyện có Mục sinh hơn bốn mươi tuổi, góa vợ mà

nghèo quá không cưới được ai mới hỏi cưới nàng. Sau ba năm nàng sinh một trai, không bao lâu Mục

sinh chết, nhà càng nghèo túng, khốn quẫn quá thì về xin mẹ cho ăn. Mẹ khơng lo nổi, nàng cũng tức

giận không về nữa, dệt thuê sinh sống qua ngày. Có Mạnh sinh vợ chết để lại con trai là Ơ Đầu mới

đầy năm, khơng có người chăm sóc con nên nóng lòng muốn cưới vợ khác, nhưng người mối chỉ cho

mấy đám vẫn chưa vừa ý. Chợt gặp Kiều thị mừng lắm, nhờ người đánh tiếng. Nàng từ chối, nói "Đói

rét thế này, nếu theo quan nhân sẽ được ấm no, lẽ nào không muốn. Nhưng tật nguyền xấu xí khơng

được như người ta, chỉ còn tự tin ở chỗ có đức thơi, nếu thờ hai chồng thì quan nhân còn u thương

chỗ nào?". Mạnh càng cho là hiền, lại thêm mến mộ, nhờ người mối đem tiền bạc vải lụa tới nói với

bà mẹ. Bà mừng rỡ tới nhà con gái cố khuyên nhủ, nhưng nàng thề không lấy chồng khác.

Bà hổ thẹn, xin gả con gái út cho Mạnh, người nhà đều mừng nhưng Mạnh không chịu. Không bao

lâu Mạnh bất ngờ bị bệnh chết, Kiều thị tới viếng tang, khóc lóc hết sức thảm thiết. Mạnh vốn khơng

có thân thích nên chết rồi thì bọn vô lại trong thôn đều làm càn, lấy hết cả vật dụng trong nhà, lại toan

chia nhau chiếm đoạt ruộng vườn nhà cửa, tôi tớ cũng đều trộm cắp lặt vặt bỏ trốn, chỉ còn một bà vu

bế đứa nhỏ khóc lóc trong phòng. Kiều thị hỏi biết chuyện rất bất bình, nghe Lâm sinh chơi thân với

Mạnh bèn tới nhà nói "Vợ chồng bè bạn là giềng mối lớn của con người, thiếp vì q xấu xí nên bị coi

rẻ, chỉ có Mạnh sinh biết, trước đây tuy cố từ thối nhưng trong lòng đã ưng thuận. Nay người đã chết

mà con còn nhỏ, tự nghĩ mình phải đền đáp ơn tri kỷ. Nhưng nuôi đứa con côi còn dễ chứ chống bọn

cướp ngày mới khó, nếu thấy khơng có cha mẹ anh em mà ngồi nhìn con chết nhà tan khơng giúp thì

trong ngũ ln khơng còn có bạn bè nữa. Thiếp khơng mong ơng làm gì nhiều, chỉ cần làm một lá đơn

thưa lên quan, còn việc chăm sóc đứa con cơi thì thiếp khơng dám từ chối".

Lâm nói "Vâng", nàng chào về. Lâm định làm theo lời nàng, bọn vô lại căm tức toan giết. Lâm sợ

q, đóng cửa khơng dám ra khỏi nhà. Kiều thị đợi mấy ngày khơng thấy tin tức gì, khi tới hỏi thì gia

sản của họ Mạnh đã bị cướp sạch. Nàng giận quá xăm xăm lên thưa với quan, quan hỏi nàng là người

thế nào với Mạnh, nàng đáp "Ông là quan coi một huyện, cứ dựa vào lý thơi, nếu nói sai thì kẻ thân

thích cũng khơng thể chối tội, nếu nói đúng thì dù là người qua đường cũng phải nghe". Quan giận lời

lẽ ngang tàng, thét đuổi ra, nàng căm giận khơng có nơi giãi bày, khóc lóc tố cáo với một vị thân sĩ.

Tiên sinh Mỗ nghe chuyện cho là có nghĩa khí, nói giúp với quan huyện, quan tra xét quả đúng, liền trị

tội bọn vô lại, trả hết tài sản lại cho nhà họ Mạnh. Có người bàn khuyên Kiều thị ở lại nhà Mạnh chăm

sóc đứa con mồ cơi nhưng nàng khơng chịu, khóa cửa nhà Mạnh, bảo bà vú bế Ơ Đầu về nhà mình,

cho ở riêng một gian. Những khoản chi dùng cho Ơ Đầu thì đều cùng bà vú tới nhà Mạnh mở cửa lấy

thóc bán, còn mình khơng hề đụng tới chút gì vẫn nghèo khổ ni con như trước.

Vài năm sau Ô Đầu lớn lên, nàng mời thầy về dạy học, còn con mình thì bắt tập làm lụng. Bà vú



khuyên cho hai đứa cùng học, nàng nói "Ơ Đầu học hành tốn kém là tiền của nó, còn nếu ta làm hao

tốn tiền bạc của người cho con mình học thì làm sao tỏ rõ được lòng này?". Lại mấy năm nữa, nàng

dành dụm cho Ơ Đầu được mấy trăm thùng thóc, liền hỏi cưới con gái nhà thế tộc cho, sửa sang nhà

Mạnh bảo về mà ở. Ơ Đầu khóc xin nàng về ở cùng, nàng cũng nghe theo nhưng vẫn dệt thuê kiếm

sống như trước. Vợ chồng Ô Đầu giằng lấy khung cửi con thoi mang cả đi, nàng nói "Mẹ con ta chỉ

ngồi ăn khơng thì làm sao n lòng được?”. Rồi sớm tối coi sóc việc trong nhà, sai con trai ra canh

ruộng nhà Ô Đầu như kẻ làm thuê vậy. Nhưng vợ chồng Ơ Đầu có chút lỗi lầm là nàng trách mắng

khơng hề bỏ qua, mà nếu hơi có vẻ bỏ ngồi tai thì nàng buồn rầu muốn đi, vợ chồng quỳ xuống ăn năn

mới chịu ở lại.

Không bao lâu Ô Đầu vào học ở trường quận, nàng từ biệt đòi về, Ơ Đầu khơng cho, lại góp tiền

cưới vợ cho con Mục. Nàng bảo con về nhà riêng ở, Ô Đầu giữ lại không được bèn sai người ngầm

mua một trăm mẫu đất ở thơn bên cạnh, sau đó tặng cho. Sau Kiều thị bị bệnh đòi về, Ơ Đầu không

chịu, lúc bệnh nặng dặn "Thế nào cũng phải đưa ta về chơn ở nhà". Ơ Đầu vâng dạ nhưng khi nàng

chết lại đem vàng nói với con Mục xin cho hợp táng với Mạnh sinh. Lúc chôn cất, quan tài chợt nặng

chình chịch, ba mươi người khơng nhấc lên nổi, còn con Mục chợt ngã lăn ra đất, bảy khiếu đổ máu,

tự nói "Thằng con mất nết kia, tại sao lại bán mẹ ngươi như thế hả!". Ô Đầu sợ, vào lạy lục khấn khứa

con Mục mới khỏi. Rồi hỗn việc chơn cất lại vài hơm, sửa sang phần mộ Mục sinh hợp táng nàng vào

đó.

Dị Sử thị nói: Cảm nghĩa kẻ tri kỷ mà hiến cả thân mình, đó là việc làm của bậc nam tử nghĩa

liệt. Nhưng người đàn bà kia có hiểu biết gì đâu mà việc làm cao cả lạ lùng như thế, nếu Cửu

[204]



Phương Cao gặp được ắt sẽ nói là ngựa đực.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tố Thu (Tố Thu)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×