Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Tịch Phương Bình (Tịch Phương Bình)

Tịch Phương Bình (Tịch Phương Bình)

Tải bản đầy đủ - 0trang

đặt ngửa, máu me bê bết từ trên tới dưới. Đang sắp chịu trói, chợt trên thềm có tiếng kêu lớn gọi họ

Tịch, hai tên quỷ tốt lập tức điệu trở lại. Diêm Vương lại hỏi còn dám kiện nữa không, Tịch đáp nhất

định sẽ kiện nữa, Diêm Vương sai bắt ra cưa mau.

Tới nơi bọn quỷ tốt lấy hai tấm ván kẹp Tịch lại rồi trói vào cây gỗ, lưỡi cưa vừa kéo xuống đã

thấy đỉnh đầu tách dần ra, đau không chịu nổi nhưng cũng cố nhịn không kêu lên, bọn quỷ tốt nói "Gã

trai này mạnh mẽ thật!”' Lưỡi cưa ken két kéo xuống dần tới ngực, nghe một tên quỷ tốt nói “Người

này chí hiếu vơ tội, kéo chệch lưỡi cưa một chút, đừng làm thương tổn quả tim của y", liền cảm thấy

lưỡi cưa vòng vèo kéo xương, còn đau gấp đơi. Giây lát nửa người tách ra, cởi dây buộc ván ra thì

hai mảnh thân đều đổ xuống. Quỷ tốt lên thềm cao giọng trình báo, trên thềm sai chắp thân thể lại rồi

giải lên gặp. Hai tên quỷ tốt lập tức xô hai mảnh thân dính lại, Tịch cảm thấy chỗ vết cưa đã liền còn

đau rát như muốn xé ra, đi được nửa bước đã quỵ xuống. Một tên quỷ tốt rút sợi dây lưng bằng tơ ra

đưa cho Tịch, nói “Tặng cho cái này để đền đáp lòng hiếu của ngươi”. Tịch cầm lấy buộc vào lưng

chợt thấy khỏe lại, hết cả đau đớn, bèn lên thềm sụp lạy. Diêm Vương lại hỏi như trước, Tịch sợ lại

phải chịu cực hình tàn độc, bèn đáp không kiện nữa, Diêm Vương lập tức sai đưa về dương gian. Lính

lệ đưa ra cửa bắc, chỉ đường về rồi quay đi.

Tịch nghĩ âm ty lại còn ám muội hơn trần thế, nhưng khơng có đường nào để kêu với Thượng đế

thì biết làm sao. Thế gian vẫn truyền thần Nhị Lang ở Quán Khẩu là họ hàng bên ngoại của Thượng đế,

thơng minh chính trực, tới kêu với ông ắt linh ứng phi thường. Thầm mừng vì hai tên lính lệ đã đi, bèn

xoay người đi về phía nam. Đang lúc rong ruổi chợt có hai người đuổi tới, nói "Đại vương ngờ rằng

ngươi không chịu về, quả đúng". Rồi bắt đưa về gặp Diêm Vương, Tịch nghĩ thắc Diêm Vương sẽ tức

giận hơn, tai họa lại càng thảm khốc, nhưng Diêm Vương không hề có sắc giận, nói với Tịch rằng

"Ngươi quả thành thực hiếu thảo, nhưug nỗi oan của cha ngươi ta đã rữa sạch cho rồi, nay đã đầu thai

vào nhà giàu sang, chẳng cần ngươi phải kêu nài nữa. Nay đưa ngươi về, cho ngươi sản nghiệp ngàn

vàng, lại cho thêm tuổi thọ, ngươi thỏa nguyện chưa?". Rồi ghi vào sổ, đóng ấn lớn vào, cho nhìn tận

mắt.

Tịch tạ ơn lui xuống, quỷ tốt cũng cùng ra, tới đường xua đi, mắng “Thằng giặc gian hoạt cứ tráo

trở khiến người ta phải chạy ngược chạy xi muốn chết! Nếu còn giở trò sẽ bắt bỏ vào cối lớn nghiền

cho nát vụn ra". Tịch trừng mắt quát “Thằng quỷ định làm gì? Tính ta chịu được dao cưa nhưng khơng

chịu được roi vọt đâu. Cứ quay lại gặp đại vương, nếu ông cho ta tự về thì cần gì ai vất vả đưa tiễn?",

rồi quay ngoắt trở lại. Hai tên quỷ tốt sợ ngọt ngào khuyên về, Tịch cố ý đi chậm rãi, cứ được vài

bước lại ngồi xuống nghỉ cạnh đường, chúng nuốt giận khơng dám nói gì nữa. Khoảng nửa ngày thì tới

một thơn, có ngơi nhà cánh cổng khép hờ, quỷ tốt kéo vào ngồi nghỉ, Tịch nhân ngồi tựa trên bậc cửa.

Hai tên quỷ tốt nhân lúc khơng đề phòng, xơ Tịch vào trong cửa, định thần nhìn lại thấy mình đã là đứa

trẻ sơ sinh, phẫn uất kêu khóc khơng chịu bú, ba ngày thì chết, hồn ở nơi xa xơi vẫn chăm chăm tìm về

Qn Khẩu.

Đi được vài ngàn dặm chợt gặp một chiếc xe cắm lọng lơng chim đi tới, cờ quạt kiếm kích chắn

ngang bèn băng qua đường để tránh, đụng vào hàng lỗ bộ nên bị đội kỵ mã dẹp đường bắt trói, giải tới



trước xe. Ngẩng nhìn thấy trong xe có một thiếu niên tướng mạo khôi vĩ, hỏi Tịch là ai. Tịch đang lúc

lòng đầy ốn hờn khơng nơi phát tiết, lại nghĩ đây ắt là quan lớn, hoặc giả có thể ra oai làm phúc, bèn

kể hết nỗi oan khổ. Người trong xe truyền lệnh cởi trói cho, bảo đi theo xe. Giây lát tới một nơi, có

hơn mười viên quan ra đón bên đường. Người ngồi trong xe chào hỏi tất cả rồi chỉ Tịch nói với một

viên “Đây là người dưới âm ty, đang muốn tới tố cáo, nên xét rõ trắng đen ngay". Tịch hỏi đám tùy

tùng mới biết người ngồi trong xe là Cửu Vương Điện hạ, con thứ chín của Thượng đế, còn người

đước dặn dò chính là thần Nhị Lang. Tịch nhìn Nhị Lang thấy mình cao râu rậm, khơng như thế gian

vẫn đồn. Cửu Vương đi rồi, Tịch theo Nhị Lang tới một công thự, thấy cha và họ Dương cùng đám nha

lại đều đã có mặt. Phút chốc trong xe lại có tù nhân bước ra, thì là Diêm Vương, quận thú và Thành

hoàng. Lập tức lên thềm tra hỏi đối chất, thì lời Tịch khai khơng có chỗ nào gian dối. Ba viên quan

run rẫy như chuột bò mọp dưới đất. Nhị Lang cầm bút phê bản án, giây lát sai đưa xuống cho những kẻ

can án cùng xem. Lời phê như sau:

“Kẻ làm vua cõi U minh kia: tước tới bậc vương, chịu ơn Thượng đế. Lẽ ra phải giữ mình trong

sạch mà thống lĩnh quần thần, chứ khơng nên nảy ý gian tham để chuốc lời chê trách. Nhưng lại cờ

giong lọng mở, khoe mẽ chức quyền, dê độc lang tham, làm nhơ danh tiết. Búa rìu vạc đẽo, thịt da

mấy kẻ được còn, kình ngạc nuốt ăn, sâu kiến mn dân đáng xót. Phải múc nước Tây Giang, cho

[198]



[199]



nước rửa ruột

đốt giường Đơng Bích, mời bác vào vò.

Thành hồng, Quận thú là cha mẹ con dân, bề tôi Thượng đế. Tuy rằng chức quan không lớn,

nhưng kẻ hết lòng khơng ngại cong lưng, có khi thượng cấp bất cơng, thì người có chí cũng cần cứng

cổ. Thế mà trên dưới phóng tay tàn ác, mặc cho dân chúng khốn cùng, lại cứ ngang tàng thỏa ý gian

tham, chẳng kể quỷ ma ốm đói. Vì của đút mà trái phép, thật dạ thú mà mặt người. Phải rửa tủy nhổ

lông, theo phép âm ty chịu tội, kế lột da đổi lốt, bắt lên dương thế đầu thai.

Bọn sai nha thì đã ở âm tào, khác xa nhân thế. Lẽ ra phải cửa cơng rèn tính hạnh, chờ lúc hoàn

sinh, sao dám làm bể khổ nổi ba đào, gây thêm tội nghiệt? Ngơng nghênh giày xéo, mặt chó ra vẻ lầm

lỳ, nhảy nhót thét gào, oai cọp chặn đường hống hách. Lộng quyền ra oai dữ, để U minh biết lính ngục

là to, theo đóm để ăn tàn, giúp quan ác giết dân đen cho sướng. Phải đem ra pháp trường, chân tay

chặt hết, bỏ vào vạc nóng, gân cốt luộc nhừ.

Họ Dương kia giàu có bất nhân, tinh ma lắm chước. ánh vàng chói đất, khiến điện Diêm La tăm

tối mây mù, hơi đồng ngút trời, làm thành Uổng tử mịt mờ nhật nguyệt. Hơi tanh thừa còn sai được

quỷ, sức bạc mạnh thông cả tới thần. Nên tịch thu gia sản họ Dương, để ban thướng hiếu tâm chàng

Tịch".

Lập tức sai áp giải cả bọn ra núi Đơng Nhạc hành quyết. Lại nói "Tịch Liêm, nghĩ tới con ngươi

hiếu nghĩa, tính ngươi hiền lành, cho tăng tuổi thọ thêm ba kỷ nữa", rồi sai hai người đưa về làng. Tịch

bèn sao lại bản án, dọc đường hai cha con cùng đọc. Về tới nhà Tịch tỉnh lại trước, bảo người nhà mở

quan tài xem thì thấy xác cha còn cứng đờ lạnh ngắt, chờ trọn ngày mới ấm dần lên rồi sống lại, tìm

tới tờ sao bản án thì khơng thấy đâu nữa. Từ đó ngày càng giàu có, trong khoảng ba năm ruộng tốt khắp

nơi, mà con cháu họ Dương thì trở nên nghèo khổ, bao nhiêu nhà cửa ruộng vườn đều thành của họ



Tịch. Trong làng có người mua ruộng nhà ấy, đêm ngủ mơ thấy thần quát "Đó là của họ Tịch, ngươi

làm sao có được?". Trước chưa tin lắm, đến khi trồng trọt thì cả năm khơng thu hoạch được một đấu

thóc, vì thế phải bán lại cho Tịch. Cha Tịch sống đến hơn chín mươi tuổi mới mất.

Dị Sử thị nói: Người ta đều nói tới sự giải thốt sau khi chết, mà khơng biết qua kiếp khác rồi

thì ý niệm kiếp trước đều qn, vả lại đã khơng biết mình từ đâu tới thì làm sao biết mình sẽ về

đâu, huống chi là kẻ chết rồi lại chết, sinh rồi lại sinh ư? Dốc lòng trung hiếu, gian khó khơng

sờn, kỳ lạ thay Tịch sinh, sao mà hùng tráng như vậy!



173. Tố Thu (Tố Thu)

Du Thận tự Cẩn Am là con nhà thế gia cũ ở phủ Thuận Thiên (tỉnh Hà Bắc). Lên kinh ứng thí, trọ

ở ngồi thành, thường gặp một thiếu niên ở nhà đối diện, thấy hình dung đẹp đẽ, trong lòng rất thích.

Lân la làm quen, chuyện trò thấy phong thái càng hơn người, cả mừng nắm tay đưa về chỗ mình trọ,

bày tiệc thết đãi. Hỏi tới tên họ, thiếu niên tự xưng là người Kim Lăng (tỉnh Giang Tô), họ Du tên Sĩ

Thầm, tự Tuân Cửu. Cơng tử nghe nói cùng họ với mình càng thêm quý mến, nhân kết làm anh em.

Thiếu niên bèn giảm một chữ trong tên, đổi tên là Thầm. Hôm sau công tử tới thăm, thấy nhà cửa sáng

sủa sạch sẽ nhưng vắng vẻ khơng có người hầu. Thiếu niên đưa công tử vào nhà trong, gọi em gái ra

chào, thấy khoảng mười ba mười bốn tuổi, da dẻ mịn mà, bạch ngọc cũng không trắng bằng. Giây lát

nàng bưng trà ra mời khách, như là trong nhà khơng có cả tỳ nữ. Cơng tử lấy làm lạ, trò chuyện vài câu

rồi về, từ đó thương yêu họ như em ruột.

Tuân Cửu ngày nào cũng tới nhà công tử trọ chơi, nhưng nếu giữ lại ngủ thì lấy cớ em gái ở nhà

một mình từ chối. Cơng tử nói “Em làm khách ngồi ngàn dặm, nhà lại khơng có trẻ sai vặt, hai anh em

đều yếu ớt, làm sao mà sống. Tính lại chẳng bằng cứ về chỗ ta, cũng có gian phòng hẹp ở được, em

thấy sao?". Tn Cửu mừng rỡ, hẹn để sau khi công tử thi xong. Hơm cơng tử thi xong, Tn Cửu tới

mời, nói “Đêm Trung thu trăng sáng như gương, cô em Tố Thu có chén rượu nhạt mời, xin anh đừng

làm nó buồn". Rồi kéo vào nhà trong, Tố Thu ra chào, hỏi thăm vài câu rồi trở vào nhà trong buông

rèm nấu nướng. Giây lát tự bưng mâm ra, công tử đứng dậy nói "Muội tử vất vả q, ta thật khơng

đành lòng". Tố Thu cười quay vào, lát sau rèm vén lên, một tỳ nữ áo xanh mang bầu rượu ra, kế lại có

một bà già mang cá lên. Cơng tử kinh ngạc hỏi “Bọn này ở đâu ra thế? Tại sao không ra hầu sớm để

làm phiền tới muội tử”. Tn Cửu mỉm cười nói “Tố Thu lại giở trò ma rồi", chỉ nghe sau rèm có

tiếng cười khanh khách, công tử không hiểu đầu đuôi ra sao.

Kế tan tiệc, người tỳ nữ và bà già dọn dẹp mâm chén, công tử bật ho văng nước bọt trúng áo

người tỳ nữ, cô ta ngã lăn xuống đất, bát chén vỡ nát. Nhìn lại thì là một hình nhân bằng vải cắt ra, cao

chừng bốn tấc. Tuân Cửu phá lên cười, Tố Thu cũng cười bước ra dọn dẹp dưới đất rồi quay vào, lát

sau người tỳ nữ lại trở ra, đi lại hầu hạ như cũ. Công tử vô cùng kinh ngạc, Tuân Cửu nói "Đó chẳng

[200]



qua thuật mọn mời thần Tử Cơ

muội tử học được lúc nhỏ đó thơi”' Công tử nhân dịp hỏi sao hai

em đều đã lớn khôn mà chưa cưới vợ lấy chồng, Tuân Cửu đáp vì sau khi cha mẹ mất hai anh em lưu

lạc nay đây mai đó, chưa có chỗ ở nhất định nên mới để chậm như vậy. Rồi bàn bạc định ngày lên

đường, kế bán nhà dắt em gái theo về quê công tử. Về tới nhà, công tử dành chỗ cho hai người ở, sai

một tỳ nữ qua hầu hạ. Vợ công tử là con gái quan Thị lang họ Hàn, rất u thương Tố Thu, ăn uống gì

cũng có nhau, công tử với Tuân Cửu cũng thế.

Tuân Cửu rất thông minh, đọc sách chỉ đưa mắt qua là được mười hàng, làm văn thì ngay cả các

[201]



bậc lão thành cũng không bằng được. Công tử khuyên dự thi khoa Đồng tử

, Tuân Cửu nói "Nếu

theo đuổi nghiệp khoa cử thì cũng khổ như anh thơi. Tự xét mình phúc mỏng không kham nổi việc công



danh, vả lại theo nghiệp ấy thì phải lo lắng về sự được mất nên không muốn”. Ba năm sau công tử lại

thi rớt, Tuân Cửu tức giận hăng hái nói "Thi đỗ thì có gì mà khó đến như vậy? Em lúc đầu khơng muốn

mê đắm trong chuyện thành bại nên cam phận ở yên thôi. Nay thấy đại ca thi không đỗ, bất giác nổi

nóng, Đồng tử già mười chín tuổi cũng phải thi mới được". Công tử mừng rỡ, đến kỳ thi đưa Tuân Cửu

vào trường, ba kỳ thi ở huyện, ở phủ, ở tỉnh đều đỗ đầu, lại càng ra sức cùng cơng tử đóng cửa đọc

sách. Qua năm sau khảo thí, cả hai đều đứng đầu phủ huyện. Tuân Cửu rất có tiếng tăm, xa gần tranh

nhau gả con gái cho nhưng đều chối từ.

Công tử ra sức khuyên nên lấy vợ, bèn hứa là thi hương xong sẽ ưng. Thi xong, những ngướỉ hâm

mộ tranh nhau chép văn bài của Tuân Cửu truyền tay đọc, Tuân Cửu cũng tự cho rằng mình khơng thể

đỗ tới thứ hai. Đến khi ra bảng, thì cả hai anh em đều rớt. Lúc bấy giờ đang uống rượu, cơng tử nghe

tin còn gắng gượng cười nói, nhưng Tn Cửu thì tái mặt đánh rơi luôn chén rượu ngã gục ngay xuống

bàn. Đỡ lên giường thì bệnh đã thành nguy kịch rồi. Vội gọi em gái tới, mở to mắt nhìn cơng tử nói

“Hai người chúng ta tình như anh em nhưng thật ra khơng phải đồng tộc. Nay em tự biết mình có tên

trong sổ ma rồi, Tố Thu đã trưởng thành, mong anh thương yêu đùm bọc cho, cưới làm thiếp cũng

được". Cơng tử biến sắc nói "Em ta mê sảng nói bậy rồi đấy, định coi ta là hạng mặt người dạ thú

sao?". Tn Cửu khóc ròng, cơng tử lập tức bỏ món tiền lớn ra mua quan tài gỗ tốt cho. Tuân Cửu bảo

đỡ mình đứng dậy, gắng gượng bước vào nằm trong quan tài, dặn em gái rằng "Ta chết rồi thì đóng

ngay nắp lại, đừng để bất cứ ai mở ra nhìn”, cơng tử còn định hỏi han thì đã tắt thở.

Cơng tử đau xót như anh em ruột chết, nhưng thầm ngờ về lời trối lạ lùng bèn tìm cớ sai Tố Thu ra

ngồi rổi mở quan tài xem. Thấy trong quan tài chỉ có quần áo như xác ve lột, khều lên nhìn thì thấy có

con mọt sách dài hơn thước nằm chết cứng ở giữa. Đang lúc hoảng sợ chợt Tố Thu trở vào thê thảm

nói "Đã là anh em sao còn ngờ sợ nhau? Đúng là như anh thấy, không dám giấu diếm, nhưng nếu

chuyện này mà đồn rộng ra thì thiếp khơng dám ở đây lâu nữa đâu”. Cơng tử nói "Lễ là bởi tình mà đặt

ra, đã có tình với nhau thì khác lồi cũng thế thơi. Chẳng lẽ muội tử khơng biết lòng ta sao? Cho dù là

vợ ta ta cũng khơng nói đâu, xin đừng lo lắng". Rồi vội chọn ngày lành tháng tốt chôn cất tử tế. Trước

kia công tử bàn gả Tố Thu cho nhà thế gia nhưng Tuân Cửu không muốn, khi Tuân Cửu chết rồi công

tử lại bàn với Tố Thu, nàng cũng không chịu. Công tử nói "Muội tử nay đã hai mươi tuổi, lớn rồi mà

khơng lấy chồng, mọi người sẽ nói ta thế nào?". Nàng đáp “Nếu thế thì xin tùy ý anh, nhung tự xét

mình khơng có phúc, khơng muốn lấy chồng giàu sang, học trò nghèo thì được". Cơng tử nói "Được”.

Không mấy ngày sau, người mai mối nối nhau tới nhưng khơng có đám nào được như Tố Thu

muốn. Trước có Hàn Thun là em vợ cơng tử tới điếu tang Tn Cửu, nhìn thấy Tố Thu trong lòng

u thích, muốn hỏi cưới làm thiếp, bàn với chị, chị vội bảo đừng nói ra, sợ cơng tử biết. Hàn về

khơng sao quên Tố Thu bèn nhờ mai mối bắn tin, hứa sẽ giúp công tử làm quen với quan Chủ khảo kỳ

thi hương sắp tới. Cơng tử nghe nói cả giận, đánh người nhắn tin một trận rồi đuổi ra, từ đó khơng hề

đi lại với Hàn. Gặp lúc có cháu nội quan Thượng thư cũ là Giáp, sắp cưới vợ thì vợ bỗng chết cũng

sai người mai mối tới Công tử vốn biết nhà Giáp giàu sang nhưng muốn gặp gỡ một lần, nhân hẹn với

người mối, bảo Giáp đích thân tới gặp.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tịch Phương Bình (Tịch Phương Bình)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×