Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Liễu Sinh (Liễu Sinh)

Liễu Sinh (Liễu Sinh)

Tải bản đầy đủ - 0trang

rồi nói "Ta có đứa con gái muốn dâng ơng lo việc hầu hạ quét dọn, xin đừng chối từ". Chu không đáp,

tên cướp tức giận liền sai đem Chu ra chém. Chu sữ, nghĩ rằng cứ tạm vâng lời y rồi thong thả sẽ tìm

cách trốn đi, bèn nói "Sở dĩ tiểu sinh còn chần chừ vì thấy mình là học trò yếu ớt khơng thể theo việc

binh, chỉ e càng làm lụy cho trượng nhân thôi. Chứ nếu được cho vợ chồng dắt nhau đi khỏi nơi này,

thì còn ơn đức nào lớn bằng". Tên cướp nói "Ta đang lo con gái làm phiền lụy, chuyện đó có gì mà

khơng nghe theo được". Bèn dẫn Chu vào trong, cho con gái ăn mặc đẹp đẽ ra gặp, thấy nàng khoảng

mười tám mười chín tuổi, xinh đẹp như tiên. Ngay đêm ấy làm lễ hợp cẩn, nàng đằm thắm hơn cả lòng

Chu mong mỏi, hỏi kỹ họ tên mới biết cha nàng chính là người xách cái bị ở nhà Liễu sinh năm trước.

Nhân thuật lại lời Liễu cho nàng nghe, hai người cùng than thở.

Qua bốn hôm, tên cướp định đưa hai người đi, chợt đại quân bất ngờ kéo tới, cả nhà đều bị bắt

trói. Có ba vị quan tướng giám trảm, đem cha vợ Chu ra chém xong, lần lượt tới Chu, Chu đã nghĩ

phen này ắt phải chết thì một viên tướng nhìn kỹ nói "Có phải Chu mỗ khơng?", té ra đó là người lính

họ Phó nhờ có qn cơng đã được thăng tới chức Phó tướng quân. Phó nói với hai người kia rằng

"Đây là danh sĩ dòng dõi thế gia ở quê ta, lẽ nào lại đi làm giặc?", rồi cởi trói cho Chu, hỏi từ đâu

tới. Chu bịa đặt nói "Vừa ở ty Niết tỉnh Giang Tây cưới vợ về, không ngờ bị bọn cướp bắt, may được

ông cứu vớt cho, ơn tái sinh lớn như trời đất, nhưng vợ chồng chia lìa, xin nhờ oai lớn giúp cho được

ngói lành". Phó liền sai giải hết tù nhân ra cho Chu nhận mặt vợ. Chu tìm được cơ gái rồi, Phó cho ăn

uống, giúp đỡ tiền bạc, nói "Trước đây nhờ cái ơn cho ngựa, sớm tối vẫn không quên, nhưng việc

quân bận rộn không rảnh rỗi tới tham kiến đươc, nay xin giúp ông hai cỗ ngựa tất, năm mươi lượng

vàng để về quê", lại sai hai tên quân kỵ đi hộ tống.

Trên đường cơ gái nói với Chu "Cha ngu dại khơng chịu nghe lời nói thẳng, mẹ lúc chết đã biết có

ngày hơm nay lâu rồi. Sở dĩ còn nương náu sớm tối vì lúc nhỏ từng được ông thầy tướng xem cho, nói

rằng ngày sau có thể thu lượm được hài cốt của cha mẹ mà thôi. Chỗ ấy có số tiền lớn chơn giấu, có

thể đào lên chuộc xác cha, còn thừa đem về cũng đủ mưu sinh". Bèn dặn hai tên quân kỵ đợi trên

đường, hai người quay về chỗ cũ, thấy nhà cửa đã cháy sạch, lấy bội đao đào đống tro, xương dưới

một thước quả được vàng, gói vào hành lý rồi quay trở lại. Đem một trăm lượng đút lót hai tên quân

kỵ nhờ họ chôn cất xác cha cô gái, nàng lại đưa Chu tới lạy trước mộ mẹ xong mới lên đường. Tới địa

giới tỉnh Trực Lệ, hai người thưởng cho hai tên quân kỵ rất hậu rồi chia tay.

Chu lâu ngày không về, gia nhân đều cho rằng đã chết, thả sức trộm cắp, thóc gạo vải lụa vật dùng

trong nhà khơng còn chút gì. Đến lúc nghe chủ nhân về, sợ hãi kéo nhau trốn sạch, chỉ còn một bà già,

một người tỳ nữ và một lão bộc ở lại. Chu vì ra khỏi chỗ chết được sống mà trở về nên cũng khơng

hỏi gì tới, qua thăm Liễu thì khơng rõ đã đi đâu mất rồi. Cơ gái coi sóc việc nhà còn hơn cả đàn ơng,

chọn những người thành thật siêng năng đưa vốn cho buôn bán, lời lãi chia đôi. Mỗi khi các bạn buôn

họp nhau tính tốn ở nhà, nàng bng rèm ngồi trong lắng nghe, ai lầm một con số là chỉ ngay ra chỗ

sai, vì thế trong ngồi khơng ai dám lừa dối. Vài năm có tới hàng trăm bạn bn, nhà giàu có hàng

mấy mươi vạn lượng vàng, mới sai người bốc mộ cha mẹ đem về hậu táng.

Dị Sử thị nói: Nguyệt lão cũng có thể đút lót, nên khơng lạ gì mà những kẻ mai mối cũng giống



như người bn bán. Nhưng tên cướp kia lại có người con gái như thế sao? Gò đất nhỏ khơng có

tùng bách lớn, đó là lời luận bàn của kẻ quê mùa dốt nát mà thơi. Đàn bà con gái mà còn để mất,

huống hồ đem kiến thức ấy xem xét kẻ sĩ trong thiên hạ ư?



146. Nhiếp Chính (Nhiếp Chính)

Lộ vương ở Hồi Khánh (tỉnh Hà Nam) có đức tối, cứ dạo chơi ra dân gian thấy con gái đẹp là

bắt về. Có vợ Vương sinh bị vương nhìn thấy, sai xe ngựa vào tới tận nhà bắt đi. Cô gái khóc lóc kêu

gào, bị bắt lên kiệu khiêng ra. Vương bỏ chạy, núp sau mộ Nhiếp Chính chờ vợ đi qua để vĩnh biệt.

Khơng bao lâu vợ tới, nhìn thấy chồng khóc lớn gieo mình xuống đất. Vương trong lòng đau đớn bất

giác khóc thất thanh, bọn gia nhân của vương biết là Vương sinh bèn túm lấy đánh đập túi bụi. Chợt

trong mộ có người đàn ơng bước ra, tay cầm đao sắc, khí thế rất oai mãnh, lớn tiếng quát “Ta là Nhiếp

Chính đây, sao các ngươi dám bắt ép con gái nhà lương dân. Nghĩ bọn ngươi chỉ là kẻ thừa lệnh nên

tạm tha cho lần này, về nhắn với ông chủ vô đạo của các ngươi rằng nếu khơng sửa nết xấu thì có ngày

ta sẽ lấy đầu đấy”. Đám gia nhân nhà vương hoảng sợ bỏ xe kiệu chạy, người đàn ông lại bước thẳng

vào mộ biến mất. Vợ chồng Vương tới lạy trước mộ rồi về, vẫn còn sợ là vương lại tới nhưng hơn

mười ngày cũng khơng thấy gì mới n lòng. Từ đó vương cũng bớt dâm đãng hống hách.

Dị Sử thị nói: Ta thường đọc Truyện Thích khách chỉ khâm phục có người ở làng Thâm Tỉnh

đất Chỉ



[172]



[173]



mà thơi. Xả thân để báo đáp tri kỷ thì nghĩa khí như Dự Nhượng



giữa ban ngày giết



[174]



chết khanh tướng thì vũ dũng như Chuyên Chư

bằng đầu gối tới trước mặt Liêu, lấy tay xé đôi con

cá ra, rút ngọn chủy thủ giấu sẵn trong bụng cá đâm chết Liêu, lột da mặt hủy hình dung tự tử để khơng

[175]



làm liên lụy tới người thân thì mưu trí như Tào Mạt



. Còn như Kinh Kha không đủ sức để ám sát

[176]



vua Tần mà lại dứt áo ra đi, tự chuốc lấy diệt vong, khinh suất mượn cái đầu của Phàn tướng quân

gặp Tần Thủy Hồng nhưng đâm khơng trúng, bị giết chết, biết ngày nào mới trả lại được, đó là mối

hận của ngàn đời, chắc bị Nhiếp Chính chê cười. Đọc dã sử thấy nói mộ Kinh Kha bị hồn ma của

[177]



Dương Giác Ai, Tả Bá Đào quật lên

nếu quả thế thì Kinh Kha sống khơng thành danh, chết còn

mất nghĩa, so với Nhiếp Chính ơm lòng nghĩa mà trừng trị kẻ hoang dâm thì hay dở khác nhau ra sao?

Ơi, Nhiếp Chính là người hiền, xem chuyện này lại càng tin là đúng.



147. Anh Em Họ Thương (Nhị Thương)

Có nhà họ Thương ở huyện Lữ (tỉnh Sơn Đông), anh giàu mà em nghèo, ở liền vách nhau. Trong

niên hiệu Khang Hy (1662-1722) mất mùa lớn, người em sớm tối không lo được hai bữa. Một hôm

trời đã trưa mà chưa nổi lửa nấu cơm, bụng đói sơi òng ọc, khơng biết làm sao. Vợ bảo tới nói với

anh, Thương đáp "Vơ ích, nếu anh thương ta nghèo thì đã sớm có cách giúp đỡ rồi". Vợ ép mãi,

Thương sai con đi, giây lát tay khơng quay về, Thương nói "Thế nào nào?". Vợ hỏi lại con cho rõ,

đứa con nói "Bác ngần ngừ rồi nhìn bác gái, bác gái nói Anh em đã ở riêng thì cơm ai nấy ăn, ai mà lo

cho nhau được". Vợ chồng im lặng đem những bát mẻ giường nát cầm bán đổi chút tấm cám sống qua

ngày. Trong làng có ba bốn gã vơ lại, thấy Thương anh giàu có trèo tường vào cướp, vợ chồng

Thương anh giật mình tỉnh dậy đập nồi đập chảo kêu gào nhưng người làng đều ghét không ai tới cứu.

Bất đắc dĩ phải gọi em, Thương nghe tiếng chị dâu kêu cứu muốn xông qua ngay, vợ ngăn lại, lớn tiếng

nói vọng qua "Anh em đã ở riêng thì họa ai nấy chịu, ai mà lo cho nhau được".

Kế bọn cướp phá cửa bắt vợ chồng Thương anh đốt thịt tra tấn, hai người kêu gào thảm thiết.

Thương nói "Tuy anh khơng có tình nghĩa nhlmg chẳng lẽ ta lại ngồi n nhìn anh chết mà khơng cứu

sao!", rồi dắt con nhảy tường qua lớn tiếng quát tháo. Cha con Thương vốn khỏe mạnh, người ta đều

sợ, bọn cướp lại sợ có người khác cùng tới cứu bèn tháo chạy. Thương nhìn tới anh chị thì hai vế đều

bị đốt cháy sém, bèn đỡ lên giường, gọi bọn gia nhân tới trông coi rồi về. Thương anh tuy bị thương

nhưng của cải khơng mất mát tí gì, bèn nói với vợ “Nay mà còn được của cải là nhờ chú nó, phải chia

ra giúp đỡ cho chú ấy". Vợ nói "Nếu anh có anh em tốt thì đã khơng phải chịu khổ như thế”, Thương

anh cũng im lặng. Thương trong nhà hết cả cái ăn, nghĩ rằng ắt anh sẽ báo đáp chút ít nhưng lâu q

vẫn khơng thấy tăm hơi gì. Vợ khơng chờ được, sai con mang túi qua vay, mang được một đấu gạo về,

vợ Thương tức giận muốn đem trả, Thương cản lại.

Qua hai tháng thì nghèo túng khơng còn cách nào xoay xở nữa, Thương nói "Nay khơng còn cách

nào mưu sinh, chẳng bằng bán nhà cho anh, anh sợ ta đi chỗ khác có khi không nhận giấy tờ mà cấp

cho tiền gạo chưa biết chừng. Còn nếu khơng thế thì được chút ít tiền cũng còn sống được". Vợ cho là

đúng, sai con cầm giấy tờ nhà qua nói với Thưong anh, Thương anh nói với vợ "Cho dù chú nó bất

nhân thì cũng là anh em của ta, chú ấy đi thì ta còn một mình, chẳng bằng trả lại giấy tờ nhà mà giúp

đỡ cho chú ấy”. Vợ nói "Khơng phải thế, chú ấy nói đi là để dọa ta thơi, mà nếu đi thật thì chẳng lẽ

những kẻ khơng có anh em trên đời đều chết ráo à? Ta cứ đắp tường cho cao cho chắc để tự giữ, chẳng

bằng cứ nhận giấy tờ nhà, cho chú ấy muốn đi đâu thì đi, cũng có thể mở rộng thêm nhà cửa". Bàn định

xong, bảo Thương làm giấy bán nhà rồi đưa tiền cho đi, từ đó Thương dời qua ở nơi khác.

Có bọn vơ lại nghe tin Thương đã đi lại tới cướp nhà Thương anh, tra tấn đủ cách vơ cùng thê

thảm, có bao nhiêu tiền bạc đều phải dốc cả ra để chuộc mạng. Bọn cướp ra, mở kho thóc gọi những

nhà nghèo trong thơn tới xúc, trong khoảnh khắc đã hết sạch. Hôm sau Thương mới nghe tin, chạy về

xem thì anh đã hơn mê khơng nói gì được nữa, lát sau mở mắt nhìn em, lấy tay cào lên chiếu rồi tắt



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Liễu Sinh (Liễu Sinh)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×