Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Hồ Tứ Nương (Hồ Tứ Nương)

Hồ Tứ Nương (Hồ Tứ Nương)

Tải bản đầy đủ - 0trang

Di tài, dặn rằng "Trước nay ở đây lâu mà khơng bị đuổi đi là nhờ có cha già còn sống, nay thì mn

phần khơng được nữa, nếu chàng thi đỗ thì may ra lúc trở về mới có nhà ở thơi". Lúc Trình lên đường,

Lý thị và Tam Nương tặng tiễn rất hậu. Trình vào trường ra sức nghiền ngẫm làm bài, quyết tâm thi đỗ

bằng được. Nhưng không bao lâu ra bảng thì bị đánh rớt, rầu rĩ uất ức khó nỗi trở về. May là trong túi

còn tiền, bèn lên đường vào kinh. Lúc ấy bên nhà vợ có nhiều người làm quan trong kinh, Trình sợ họ

biết được chế nhạo mĩa mai bèn thay tên đổi họ, khai dối quê quán xin náu thân ở nhà bậc quan lớn.

Quan Ngự sử họ Lý người Đông Hải (huyện Diệm Thành tỉnh Sơn Đơng) gặp Trình rất q trọng,

nhận làm môn khách, giúp cho tiền bạc học hành, nộp tiền mua cho chức Cống sinh bảo ứng thí ở phủ

Thuận Thiên. Trình thi mấy kỳ đều đỗ, được trao chức Thứ Cát sĩ, lúc ấy bèn nói thật mọi chuyện.

Ông Lý cho mượn ngàn lượng vàng, sai người tới Kiếm Nam mua nhà cho Trình trước. Lúc ấy Hồ Đại

Lang vì cha chết nên bán những nhà đẹp ruộng tốt nhân mua lấy, sau đó sai xe ngựa tới đón Tứ Nương.

Trước là khi Trình thi đỗ Tiến sĩ có người tới báo tin mừng, cả nhà nghe thấy phát ghét, lại nhìn thấy

tên họ khơng phải là Trình bèn qt đuổi đi. Gặp hơm Tam Lang cưới vợ, khách khứa thân thích tới ăn

mừng, các anh chị em đều có mặt, chỉ Tứ Nương là khơng được anh trai chị dâu gọi tới. Chợt có một

người chạy vào dâng thư của Trình gởi Tứ Nương, các anh em mở ra xem, nhìn nhau tái mặt. Khách

khứa thân thích trong tiệc đều xin gặp Tứ Nương, các chị em đều lo lắng chỉ sợ Tứ Nương căm hòn

khơng chịu tới.

Không bao lâu thấy nàng thong thả bước vào, kẻ thì chúc mừng, kẻ thì mời ngồi, kẻ thì hỏi thăm

ầm ĩ cả phòng. Ai nghe cũng nghe Tứ Nương, ai nhìn cũng nhìn Tứ Nương, ai nói cũng nhắc Tứ

Nương, nhưng Tứ Nương vẫn bình thản như cũ. Mọi người thấy nàng vẫn thế cũng hơi yên tâm, rồi đó

tranh nhau rót rượu mời Tứ Nương. Đang lúc ăn uống vui vẻ, chợt ngồi cửa có tiếng kêu khóc rất

gấp, cả tiệc lạ lùng hỏi nhau, chợt thấy Xuân Hương chạy xộc vào, mặt mũi đầy máu. Mọi người cùng

hỏi, cơ ta chỉ khóc khơng đáp, Nhị Nương qt hỏi mới mếu máo thưa “Quế Nhi đòi móc tròng mát

con, nếu khơng giảng ra được thì đã bị nó kht mắt rồi". Nhị Nương sượng ngắt, mồ hơi tốt ra chảy

trơi hết cả son phấn, Tứ Nương vẫn im lặng. Cả tiệc im lặng khơng ai nói một câu, khách khứa thấy thế

lục tục chào về. Tứ Nương ăn mặc đẹp đẽ, chỉ lạy chào Lý phu nhân và Tam Nương rồi lên xe đi, mọi

người mới biết người mua nhà ruộng là Trình. Tứ Nương vừa về tới nhà mới, đồ dùng còn thiếu thốn,

phu nhân và các công tử đều tặng đầy tớ vật dùng nhưng Tứ Nương khơng nhận gì cả, chỉ nhận một tỳ

nữ của Lý phu nhân tặng.

Khơng bao lâu Trình về dự đám giỗ, xe ngựa tùy tùng đông đặc như mây, tới nhà nhạc gia vào lạy

linh cữu ông Hồ, kế lạy chào Lý phu nhân, các công tử vừa đội mũ mặc áo xong ra chào thì Trình đã

lên kiệu đi rồi. Ơng Hồ chết, các cơng tử hàng ngày cứ lo tranh giành gia tài khơng ngó ngàng gì tới

linh cữu, qua mấy năm chỗ quàn quan tài hư dột, chỉ tạm lấy nhà rộng làm lăng mộ mà thơi. Trình thấy

thế đau xót, cũng khơng bàn bạc với các công tử, chọn ngày chôn cất, mọi nghi lễ đều lo liệu đầy đủ.

Ngày tống táng mũ lọng chen chúc tới thăm viếng, xóm giềng đều ca ngợi. Hơn mười năm sau Trình

làm quan lớn, phàm gặp những người làng có chuyện nguy cấp đều hết sức giúp đỡ. Kế Nhị Lang giết

người bị bắt, việc đưa tới quan Tuần phương là bạn đồng khoa với Trình, tin tức rất gấp. Đại Lang



nhờ cha vợ là Quan sát họ Vương viết thư nhờ vả nhưng không thấy trả lời, càng thêm sợ hãi, muốn tới

nhờ em gái nhưng thấy xấu hổ. Bèn xin Lý phu nhân viết thư cầm đi, tới kinh khơng dám vào ngay, rình

lúc Trình đi chầu mới tìm vào nhà, mong Tứ Nương nghĩ tình anh em mà quên hiềm khích cũ.

Người giữ cổng vừa báo tin, lập tức có bà vú cũ ra đưa Đại Lang vào sảnh đường, bày rượu thịt

ra mời qua loa. Đại Lang ăn uống xong thì Tứ Nương ra, mặt mày tươi tắn hỏi "Đại ca nhiều việc bận

rộn, sao lại ngàn dặm vất vả tới đây”. Đại Lang lạy phục xuống đất khóc lóc kể lể nguyên do, Tứ

Nương đỡ đứng lên cười nói "Đại ca đường đường là đàn ơng thì chuyện đó có gì là lớn sao lại làm

thế. Em đây chỉ là một người đàn bà nhưng anh đã thấy kêu khóc với ai bao giờ chưa?". Đại Lang liền

đưa thư của Lý phu nhân ra, Tứ Nương nói "Nương tử ở nhà các anh đều là người trời, cứ nhờ cha

anh các nàng là lập tức xong việc ngay, sao lại bôn ba tới đây?”. Đại Lang khơng biết nói sao, chỉ năn

nỉ lạy lục. Tứ Nương giận dữ nói "Ta tưởng là anh trai lặn lội tới thăm em gái, té ra là vì có tội lớn

nên tới cầu xin bậc q nhân à?", rồi phẩy tay áo bỏ vào. Đại Lang thẹn thùng uất ức ra về, tới nhà kể

lại tường tận, cả nhà lớn nhỏ ai cũng chửi rủa, Lý phu nhân cũng cho rằng Tứ Nương tàn nhẫn.

Qua vài hôm Nhị Lang được tha về nhà, mọi người cả mừng, càng cười nhạo Tứ Nương chuốc lấy

sự hờn oán chê bai. Chợt có người bẩm Tứ Nương sai người tới hầu. Lý phu nhân, bèn gọi vào.

Người ấy dâng vàng lụa xong, nói phu nhân gởi thư về việc cậu hai, cơng việc gấp q chưa có thư trả

lời, xin dâng chút lễ mọn thay thư phúc đáp. Lúc ấy mọi người mới biết Nhị Lang được tha về là nhờ

sức của Trình. Về sau Tam Nương dần dần sa sút, Trình giúp đỡ báo đáp rất hậu, lại vì Lý phu nhân

khơng có con trai nên đón bà về phụng dưỡng như mẹ ruột.



144. Phép Thuật Nhà Sư (Tăng Thuật)

Hoàng sinh là con nhà thế gia cũ, tài cao chí lớn. Ở ngơi chùa ngồi thơn có nhà sư Mỗ chơi thân

với sinh. Kế sư đi vân du, hơn mười năm mới trở về, gặp Hoàng than rằng "Ta cứ nghĩ là ông đã thành

đạt lâu rồi, thế mà nay vẫn là chân bạch đinh sao? Chắc là phúc mệnh mỏng Iắm. Ta xin vì ơng lo lót

với Diêm Vương, ơng có thể lo được mười ngàn đồng khơng?”. Hồng đáp khơng được. Sư nói "Vậy

xin ơng cố lo một nửa, còn bao nhiêu ta sẽ vay mượn cho ơng", hẹn sau ba ngày phải có, Hồng ưng

thuận. Qua ba ngày sư quả nhiên đem năm ngàn đồng tới đưa cho Hồng. Nhà Hồng vốn có cái giếng

rất sâu, nước khơng bao giờ cạn, nghe nói là thơng ra với sông lớn. Sư bảo đem tiền ra đặt cạnh giếng,

dặn rằng "Khoảng chừng nào ta về tới chùa rồi phải lập tức ném tiền xuống giếng, chờ khoảng nửa

bữa cơm sẽ có một đồng tiền nổi lên thì vái lạy", rồi đi.

Hồng khơng hiểu là thuật gì, lại nghĩ rằng chưa biết kết quả ra sao mà vứt cả mười ngàn đồng

tiền xuống giếng thì rất đáng tiếc, bèn chỉ ném xuống một ngàn. Giây lát thấy bọt nước rất lớn sủi lên

rồi có tiếng leng keng, liền có một đồng tiền nổi lên, to như cái bánh xe. Hoàng cả kinh vội vàng vái

lạy rồi lấy bốn ngàn đồng còn lại ném xuống, trúng đồng tiền lớn kêu thành tiếng nhưng bị đồng tiền

lớn cản lại nên không chìm xuống được. Chiều tối sư tới trách, nói "Sao khơng ném xuống hết?",

Hồng đáp đã ném xuống hết rồi. Sư nói "Sứ giả của Diêm Vương chỉ đem được một ngàn đồng về,

sao dám dối trá?", Hoàng bèn thú thật. Sư than "Kẻ keo kiệt ắt không làm được chuyện lớn, đó cũng là

mệnh của anh, suốt đời cũng chỉ đỗ được khoa Minh kinh, chứ khơng thì đã đỗ Tiến sĩ ngay rồi".

Hoàng hối hận lắm, xin cầu đảo lần nữa, nhà sư chối từ bỏ đi. Hoàng nhìn xuống giếng thấy tiền vẫn

còn nổi liền thả dây xuống kéo lên, đồng tiền lớn bèn chìm xuống. Năm ấy Hoàng nhờ đậu Tú tài được

sung Cống cử, rốt lại đúng như lời sư nói.

Dị Sử thị nói: Chẳng lẽ dưới âm ty cũng mở khoa thi quyên tiền hay sao? Mười ngàn đồng mà

được một chân Tiến sĩ thì giá cũng rẻ lắm, nhưng một ngàn mà được sung Cống cử kể cũng đắt.

Những kẻ không đậu Minh kinh thật không đáng giá một đồng!



145. Liễu Sinh (Liễu Sinh)

Chu sinh là dòng dõi nhà quan ở phủ Thuận Thiên (kinh đô ở tỉnh Hà Bắc), chơi thân với Liễu

sinh. Liễu được dị nhân dạy cho thuật xem tướng, thường nói với Chu rằng "Ơng khơng có phận làm

quan, còn sự giàu có mn chung thì sức người cũng lo được, nhưng tôn phu nhân tướng bạc sợ không

thể giúp ông dựng được cơ nghiệp". Không bao lâu quả vợ Chu chết, nhà cửa tiêu điều khơng ai coi

sóc, Chu bèn tới nhà Liễu sinh nhờ bói về hơn nhân. Vào phòng khách cùng ngồi hồi lâu thì Liễu bỏ

vào trong mãi không ra, gọi hai ba lần mới trở ra nói “Ta hàng ngày vẫn tìm cho ơng một người vợ

giỏi, hơm nay mới tìm được, mới rồi là ở nhà trong thi thố chút thuật mọn, xin Nguyệt lão xe sợi tơ

hồng cho ông đấy thôi". Chu mừng rỡ hỏi han, Liễu đáp “Mới rồi có một người xách cái bị ở đây ra,

ơng có gặp khơng?". Chu nói "Có gặp, thấy rách rưới như thằng ăn mày". Liễu nói “Đó là cha vợ của

ơng, nên kính lễ". Chu nói "Vì thân thiết với nhau mới tới bàn chuyện riêng, sao đùa cợt nhau quá thế?

Ta tuy nghèo hèn cũng là dòng dõi nhà quan, sao đến nỗi phải cưới con nhà đầu đường xó chợ”. Liễu

nói "Khơng phải thế, con bò lang còn sinh được bê đẹp, có hại gì đâu”. Chu hỏi "Ơng gặp con gái y

chưa?”. Liễu đáp "Chưa, ta với y không từng quen biết, ngay cả tên họ cũng mới hỏi mà biết đây thơi".

Chu cười nói “Bò lang còn chưa biết, làm sao biết được bê?", Liễu nói “Ta lấy số mệnh mà tin thôi,

người ấy hung dữ mà hèn hạ nhưng ắt sinh được con gái có phúc lớn. Nhưng nếu miễn cưỡng tác hơp

bừa thì ắt có nạn lớn, nên mới phải cầu đảo".

Chu về cũng chưa tin hẳn vào lời Liễu, tìm đủ cách mai mối lấy vợ, nhưng không cưới được đám

nào. Một hôm Liễu chợt tới nói "Có một người khách, ta đã thay ơng gởi thư mời". Chu hỏi là ai, Liễu

đáp "Đừng hỏi han gì cả, cứ lo cơm nước cho mau”. Chu khơng hiểu chuyện gì, cứ theo lời chuẩn bị

cơm rượu. Giây lát khách tới thì ra là họ Phó, làm lính trong doanh. Chu trong lòng khơng thích nhưng

bề ngồi vẫn làm ra vẻ vồn vã trò chuyện, còn Liễu sinh thì một dạ hai thưa rất mực cung kính. Giây

lát rượu thịt bày lên, có lẫn cả cỏ dại trong mâm. Liễu sinh đứng dậy nói với khách "Cơng tử đây hâm

mộ ông đã lâu, thường nhờ ta đi mời, nhưng lần trước mới được gặp, lại nghe không mấy bữa nữa lại

đi chinh phạt nơi xa nên ta lập tức mời ngay khiến chủ nhân bị bất ngờ”. Trong lúc uống rượu, Phó lo

ngựa bị bệnh khơng cưỡi được, Liễu cũng gật gù cùng tính tốn này nọ. Kế khách ra về, Liễu trách

Chu “Có ngàn vàng cũng khơng mua được người bạn như thế, sao ông lại im lặng ngồi nhìn rồi mượn

ngựa Chu để về, nhân đó giả lời Chu dắt ra cổng đưa dây cương tặng ln cho Phó. Chu biết được

bực lắm nhưng chẳng biết làm sao. Qua năm sau Chu định đi Giang Tây làm mạc khách ở ty Niết, tới

nhà Liễu nhờ xem giùm một quẻ. Liễu nói chuyến này đi là đại cát, Chu cười nói “Ta khơng có ý gì

khác, chỉ là có ít tiền định cưới người vợ đẹp, may mà lời nói trước kia của ơng khơng nghiệm, thì có

được khơng?”. Liễu nói "Tất cả đều như ơng muốn mà".

Chu tới Giang Tây thì vừa gặp lúc có bọn giặc lớn nổi loạn, ba năm không về được. Sau mới hơi

yên bèn chọn ngày lên đường về, giữa đường bị bọn cướp bắt, bảy tám người cùng gặp nạn bị cướp

hết tiền rồi thả ra, duy Chu bị giải về tận sào huyệt của bọn cướp. Tên đầu đảng hỏi kỹ gia thế của Chu



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Hồ Tứ Nương (Hồ Tứ Nương)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×