Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Công Chúa Liên Hoa (Liên Hoa Công Chúa)

Công Chúa Liên Hoa (Liên Hoa Công Chúa)

Tải bản đầy đủ - 0trang

tiếc mà thôi. Một đêm sinh ngủ chung với một người bạn chợt thấy viên nội quan hôm trước tới nói

đại vương sai mời, sinh mừng rỡ đi theo, vào gặp vương lạy phục xuống bái yết. Vương đỡ dậy mời

ngồi bên cạnh, nói "Từ khi chia tay đến nay biết khanh nhọc lòng tơ tưởng, muốn cho tiểu nữ hầu hạ áo

khăn, nghĩ chắc khanh không chê bỏ", sinh lập tức lạy tạ. Vương liền sai các quan học sĩ đại thần ngồi

tiếp rượu, xong tiệc cung nhân bước lên nói "Cơng chúa đã trang điểm xong”, liền thấy mấy mươi

cung nữ đỡ công chúa ra, che mặt bằng khăn gấm đỏ, nhẹ nhàng yểu điệu bước lên nệm lông chiên làm

lễ giao bái với sinh. Kế đưa hai vợ chồng về phòng riêng, lúc động phòng nàng rất nhu thuận. Sinh nói

"Có nàng trước mắt thật vui mừng quên chết, nhưng e cuộc gặp gỡ hôm nay chỉ là giấc mộng thơi".

Cơng chúa bịt miệng sinh nói "Rõ ràng là thiếp với chàng đang ở đây, sao lại là mộng!”.

Sáng ra sinh đùa trang điểm cho công chúa, kế lấy dây lưng đo quanh hông nàng, lại gang tay đo

chân. Công chúa cười hỏi “Chàng điên à?", sinh đáp “Ta nhiều lần bị giấc mộng đánh lừa nên phải

nhớ kỹ để nếu là giấc mộng cũng đủ mà nhớ nhau”. Đang đùa giỡn thì một cung nữ chạy mau vào nói

"Yêu quái vào cửa cung, đại vương đã lánh ra biệt điện, tai vạ tới rồi”' Sinh cả kinh vội tới gặp

vương, vương cầm tay sinh khóc nói "Được quân tử không bỏ, đang muốn sum họp lâu dài, nào ngờ

trời giáng tai nghiệt, vận nước sắp đổ, biết tính sao đây?". Sinh sửng sốt hỏi sao nói thế, vương lấy

một bản tâu trên án trao cho, sinh mở ra đọc thấy viết rằng "Hàm Hương điện Đại học sĩ thần Hắc Dục

xin tâu về việc yêu quái tai dị phi thường phải sớm dời đô để giữ vận nước. Theo lời báo của Hồng

mơn quan thì ngày mùng sáu tháng năm có một con mãng xà dài ngàn trượng tới chiếm giữ ngoài cung,

nuốt sống thần dân trong ngoài tất cả hơn một vạn ba ngàn tám trăm mạng, đi qua nơi nào thì lâu đài

đều thành gò bãi vân vân. Thần lấy can đảm ra xem quả thấy rõ rắn tinh đầu tựa núi non, mắt như sơng

biển, ngẩng đầu thì nuốt hết cung điện, duỗi thân thì sụp cả lâu đài. Thật là hung dữ ngàn đời chưa

thấy, tai vạ muôn kiếp không từng. Xã tắc tơn miếu nguy trong sớm tối, xin Hồng thượng sớm đưa

cung quyến dời tới nơi yên ổn".

Sinh đọc xong tái cả mặt, liền có cung nhân chạy vào cấp báo u qi tới, cả điện khóc lóc kêu

gào vơ cùng thê thảm. Vương cuống quýt không biết làm sao, chỉ khóc ngoảnh lại nói “Phiền tiên sinh

lo cho tiểu nữ!". Sinh nghẹn ngào về phòng thì cơng chúa đang cùng tả hữu ơm đầu kêu khóc, thấy sinh

vào liền nắm áo nói "Lang qn tính sao cho thiếp đây”. Sinh đau xót muốn chết, cầm tay cơng chúa

nói “Tiểu sinh nghèo hèn thẹn khơng có nhà vàng, chỉ có ba gian nhà tranh, cứ cùng về đó tạm lánh

được khơng?”. Cơng chúa rơi lệ nói "Việc gấp rồi còn lựa chọn gì nữa, xin dẫn thiếp đi mau!”. Sinh

bèn đỡ nàng ra đi, không bao lâu về tới nhà. Cơng chúa nói "Nhà này rộng lớn n ổn còn hơn nước

cũ. Nhưng thiếp theo chàng tới đây còn cha mẹ thì nương tựa vào đâu, xin xây cho một gian nhà riêng

để cả nước theo về ở". Sinh lấy làm khó khăn, cơng chúa gào khóc nói "Khơng cứu giúp được lúc

nguy cấp, thì chàng làm được gì?" Sinh an ủi qua loa rồi vào phòng trong, cơng chủa nằm phục xuống

giường kêu khóc thảm thiết khơng sao khun giải, sinh nóng lòng mà khơng có cách nào, chợt giật

mình tỉnh dậy mới biết là giấc mộng.

Nhưng bên tai vẫn còn tiếng than khóc nức nở chưa dứt, nghe kỹ thì khơng phải là tiếng người mà

là hai ba con ong bay lượn vo ve trên gối, bèn kêu to là chuyện lạ. Người bạn hỏi han, sinh kể lại giấc



mộng, bạn cũng kinh ngạc lạ lùng cùng trở dậy nhìn mấy con ong thấy cứ bay đậu trên áo sinh, đuổi

cũng không đi. Bạn khuyên làm tổ cho chúng ở, sinh theo lời mướn thợ về làm. Vừa dựng xong hai

vách tổ đã thấy đàn ong từ ngoài tường liên tiếp bay vào, nóc tổ chưa lợp thì đã đậu đen đặc trong đó.

Tìm xem chúng từ đâu bay tới thì là ở cái vườn cũ của ơng già hàng xóm, trong vườn có một tổ ong đã

hơn ba mươi năm, sinh đẻ rất nhiều. Có người kể việc của sinh cho ông già nghe, ông ra xem thấy tổ

ong vắng ngắt. Giở vách tổ lên nhìn thấy có con rắn dài hơn một trượng liền bắt giết đi, mới biết con

mãng xà ngàn trượng chính là nó. Từ ngày ong vào ở nhà sinh, sinh nở càng đông đúc hơn.



137. Cô Gái Áo Xanh (Lục Y Nữ)

Vu sinh tên Cảnh tự Tiểu Tống là người huyện ích Đô (tỉnh Sơn Đông). Ra học ở chùa Lễ Tuyền,

đêm đang đọc sách chợt một cơ gái đứng ngồi cửa sổ khen "Vu tướng công chăm học thật?". Vu ngạc

nhiên đứng lên nhìn, thấy nàng khốc áo xanh mặc váy dài, xinh xắn không ai bằng. Vu biết không phải

là người, hỏi kỹ q qn thì nàng nói "Chàng nhìn thiếp thì biết khơng phải là kẻ ăn thịt người, hỏi kỹ

làm gì?”. Vu thấy yêu mến, bèn cùng đi ngủ, cởi tới chiếc áo lót mình bằng lụa thấy eo lưng nàng nhỏ

chưa đầy hai chét tay. Đêm gần tàn thì cơ gái trở dậy ra đi, từ đó đêm nào cũng tới.

Một đêm cùng uống rượu, lúc trò chuyện thấy nàng rất sành âm luật, Vu nói "Giọng nàng êm ái,

nếu hát một khúc ắt người nghe phải tiêu hồn". Cơ gái cười nói "Chẳng dám hát vì sợ chàng tiêu hồn

đó thơi". Vu cố nài nỉ, nàng nói "Thiếp chẳng tiếc gì, chỉ sợ người khác nghe thấy nếu chàng đã thích

thì xin phơ bày cái dở, nhưng xin hát nhỏ để tỏ ý thôi đấy!". Rồi lấy hài nhè nhẹ đánh nhịp, dựa ghế

hát rằng "Thụ thượng ô cựu minh, Trám nô trung dạ tán. Bất oán tú hài tư, Chỉ khủng lang vô bạn”

(Trên cây quạ kêu ầm, Thiếp nửa đêm chạy tản. Chẳng oán hài ướt đầm, Chỉ e chàng không bạn).

Tiếng hát nhỏ như sợi tơ, chỉ nghe được loáng thoáng, nhưng lắng nghe thì thấy uyển chuyển mượt mà

làm rung động lòng Người. Cơ gái hát xong, mở cửa nhìn ra, nói "Coi chừng bên ngồi có người", rồi

đi quanh nhà xem xét một vòng mới quay vào. Sinh hỏi "Sao nàng lo lắng quá thế?”, nàng cười đáp

"Ngạn ngữ có câu Con ma sống trộm thường sợ người, là nói tới thiếp đấy!”.

Kế cùng đi ngủ, nàng buồn bã không vui, nói "Số phận nhỏ nhoi có lẽ chấm dứt ở đây chăng?”. Vu

vội hỏi han, cô gái đáp "Thiếp thấy trong lòng lo lắng, trong lòng lo lắng thì lộc số của thiếp đã hết

rồi". Vu an ủi rằng "Trong lòng lo lắng hay mi mắt máy động là chuyện thường tình, sao nàng vội nói

thế?”. Cơ gái hơi n lòng bèn cùng nhau ân ái. Đêm vừa tàn, cơ gái khoác áo bước xuống giường,

đang định mở cửa lại bồi hồi quay vào nói “Khơng biết có chuyện gì mà thiếp thấy sợ quá, xin tiễn

thiếp ra cửa", Vu liền trở dậy đưa nàng ra tới ngồi cửa. Cơ gái nói "Chàng cứ đứng đây trơng cho

thiếp, thiếp vượt khỏi tường rồi hãy trở vào”, Vu đáp "Được”. Thấy cơ gái đã rẽ qua hành lang khơng

thấy bóng dáng đâu nữa, đang định quay vào thì nghe tiếng nàng kêu cứu rất gấp, Vu vội chạy tới

nhưng nhìn quanh không thấy đâu. Nghe tiếng kêu vọng ra từ mái hiên, ngẩng đầu nhìn kỹ thì thấy một

con nhện to bằng viên đạn đang bắt một con vật nhỏ, con vật đang rên rĩ đau đớn. Vu phá mạng nhện

khều xương, gỡ bỏ tơ nhện quấn quanh thì là một con ong xanh thoi thóp sắp chết. Bèn mang về phòng,

đặt lên đầu bàn cho nghỉ ngơi, hồi lâu con ong mới bò được, từ từ leo lên chiếc nghiên nhúng mình

vào mực, kế ra nằm mọp xuống ghế, bò thành chữ "tạ", giương cánh mấy lần rồi theo song cửa sổ bay

đi từ đó khơng trở lại nữa.



138. Nàng Ba Hoa Sen (Hà Hoa Tam Nương Tử)

Tông Sương Nhược, người đất Hồ Châu (huyện Ngô Hưng tỉnh Chiết Giang) là kẻ sĩ nhân. Một

ngày mùa thu đi thăm đồng, thấy có đám lúa rậm lay động rất mạnh, lấy làm ngờ vục, lội xuống ruộng

tới xem thì ra là một đơi trai gái đang ân ái với nhau, phì cười quay lên. Kế người con trai xấu hổ thắt

quần hấp tấp đi thẳng, cô gái cũng đứng dậy, Tông nhìn kỹ thấy rất xinh xắn, trong lòng ưa thích cũng

muốn nọ kia nhưng ngại mang tiếng suồng sã. Bèn tới cạnh phủi quần áo cho, nói "Chơi đùa trong dâu

có vui khơng?” nàng cười khơng đáp. Tơng đứng sát vào nàng, khẽ vén áo lên thấy da thịt nõn nà bèn

vuốt ve sờ soạng từ trên tới dưới. Cô gái cười nói "Tú tài cổ hủ muốn làm gì thì cứ làm, sờ mó lung

tung làm gì?". Tơng hỏi họ tên, nàng đáp "Một bận gió xn rồi thì đường ai nấy đi, cần gì hỏi rõ, định

lưu tên tuổi để lập phường trinh sao?". Tơng nói "Ngủ với nhau trên đồng trong cỏ là việc bọn đầy tớ

chăn heo vẫn làm, chứ ta không quen. Thấy nàng xinh đẹp, cho dù hẹn hò riêng tư cũng phải tự trọng,

sao lại qua qt như thế?”. Cơ gái nghe thế tỏ vẻ bằng lòng, Tơng nói "Nhà vắng cách đây khơng xa,

xin mời qua chơi". Cơ gái nói "Ta đi đã lâu, sợ người ta ngờ, đến khuya thì được”, kế hỏi kỹ Tông

đường sá nhà cửa rồi theo đường tắt rảo bước đi luôn.

Tối đến cô gái quả tới nhà học của Tông, cùng nhau mây mưa vô cùng đằm thắm, dần dà hết ngày

này tháng khác mà không ai hay biết. Gặp lúc có nhà sư Phiên nghỉ lại ở chùa trong thôn gặp Tông

kinh ngạc hỏi “Người ơng có tà khí, đã gặp việc gì rồi?”, Tơng đáp khơng có gì. Qua vài hơm chợt bị

bệnh, hàng đêm cô gái đều mang trái cây thức ăn tới ân cần chăm sóc như vợ chồng, nhưng đi ngủ thì

cứ ép Tơng phải ăn nằm với mình. Tơng mắc bệnh không sao kham nổi, nghi nàng không phải là người

nhưng cũng khơng có cách nào dứt ra được, nhân nói "Hơm trước hòa thượng nói ta bị u tinh mê

hoặc, nay quả bị bệnh, lời ấy nghiệm rồi. Ngày mai ta sẽ mời ông tới xin bùa yểm”' Cô gái biến sắc,

Tông càng ngờ vực, hôm sau sai người đến kể tình thật với nhà sư. Sư nói "Đó là hồ, phép thuật còn

kém, cũng dễ bắt thơi”, rồi vẽ hai đạo bùa đưa cho, dặn "Về lấy một cái vò sạch đặt cạnh giường, dán

bùa vào miệng vò, đợi khi hồ bị hút vào thì úp ngay một cái chậu lên, dán bùa lên chậu rồi đổ nước

vào bắc lên bếp mà đun thì có thể giết được nó".

Gia nhân làm theo lời, đến khuya cơ gái mới tới, lấy quýt vàng từ tay áo ra, vừa tới cạnh giường

thăm hỏi Tơng, chợt nghe miệng vò kêu soạt một tiếng, cô gái đã bị hút ngay vào. Gia nhân nhảy ra bịt

miệng vò dán bùa lên, đang định đem đun. Tơng thấy qt vàng tung tóe trên đất, nghĩ lại tình nghĩa

chợt cảm động bèn sai thả ra. Vừa gỡ bùa mở chậu thì cơ gái trong vò chui ra, run rẫy sợ sệt cúi đầu

nói “Thiếp tu luyện sắp thành đại đạo mà chỉ suýt nữa hóa ra tro than. Chàng thật là người nhân đức,

thiếp thề sẽ báo đền”, rồi đi. Vài ngày sau bệnh Tông càng nặng, gia nhân ra chợ mua quan tài, trên

đường gặp một cơ gái hỏi "Ngươi có phải người nhà của Tông Sương Nhược không?”, người gia nhân

đáp phải. Cô gái nói “Tơng lang là biểu huynh của ta, nghe nói bị bệnh nặng cũng định tới thăm nhưng

lại gặp việc khơng đi được, có một thang linh dược, phiền đưa về giùm”, người gia nhân bèn nhận lấy

đem về. Tơng vì trong họ hàng bên ngoại khơng có chị em nào nên biết là hồ đền ơn. Uống thuốc xong



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Công Chúa Liên Hoa (Liên Hoa Công Chúa)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×