Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Ngũ Thu Nguyệt (Ngũ Thu Nguyệt)

Ngũ Thu Nguyệt (Ngũ Thu Nguyệt)

Tải bản đầy đủ - 0trang

Lính khơng chịu lại tỏ vẻ rất ngạo nghễ, sinh tức tối toan gây sự, anh ngăn lại nói "Đây là lệnh quan,

phải tuân theo để giữ phép. Chỉ hiềm ta thiếu tiền chi dùng, bị họ hạch xách khổ lắm, em về nên lo tính

cho".

Sinh nắm tay anh khóc thất thanh, tên lính giận kéo mạnh cái gơng, anh ngã ngay xuống. Sinh thấy

thế lửa giận đầy bụng không sao nhịn được liền rút ngay thanh bội đao chém đứt đầu y, tên kia thét lên,

sinh lại chém luôn. Cơ gái cả kinh nói "Giết sai nha của quan là tội khơng thể tha được, nếu chậm trễ

sẽ có tai họa. Xin chàng lập tức tìm thuyền về bắc, về tới nhà đừng hạ lá phướn xuống, đóng chặt cửa

khơng cho ai ra vào, sau bảy ngày thì khơng lo gì nữa". Vương bèn dắt anh đi, ngay trong đêm thuê

một chiếc thuyền nhỏ vội vàng về bắc. Về thấy khách khứa tới viếng tang, biết là anh đã chết thật, liền

đóng cổng cài then, vừa vào thì anh đã biến mất, vào tới phòng thì người chết đã tỉnh lại, gọi "Ta đói

chết mất, đem mì lại mau!". Lúc đó anh đã chết hai ngày, người nhà đều kinh hãi, sinh bèn kể rõ mọi

chuyện. Bảy ngày sau mở cửa bỏ lá phướn, người ta mới biết anh sinh đã sống lại, họ hàng bạn bè kéo

tới hỏi thăm chỉ bịa đặt trả lời.

Lại nghĩ tới Thu Nguyệt, càng thêm nhưng nhớ bèn quay xuống nam. Tới gian gác cũ thắp đèn ngồi

đợi rất lâu mà cô gái vẫn khơng tới, thiu thiu sắp ngủ thì thấy một người đàn bà tới nói "Nương tử Thu

Nguyệt nhắn với lang qn rằng hơm trước vì hai tên sai nha bị giết, thủ phạm trốn mất, họ bắt dược

nương tử hiện đang giam trong ngục, bọn ngục tốt nhìn thấy là hành hạ, ngày ngày trông chờ lang quân,

xin nghĩ cách cứu giúp cho". Vương buồn rầu phẫn uất liền đi theo người đàn bà. Tới một tòa thành,

theo cửa Tây vào, người đàn bà chỉ một cái cổng nói "Nương tử đang bị giam trong đó". Sinh vào

thấy có rất nhiều phòng, tù phạm rất đơng nhưng khơng có Thu Nguyệt. Lại vào một cửa nhỏ, thấy

trong gian phòng hẹp có đèn lửa, Vương tới gần cửa sổ nhìn vào thì thấy Thu Nguyệt ngủ trên giường

lấy tay áo che mặt kêu khóc, bên cạnh có hai tên ngục tốt đang vuốt má nắm chân nàng trêu chọc. Cô

gái kêu khóc càng thảm thiết, một tên ơm cổ nàng nói “Đã là tội phạm mà còn giữ trinh tiết à?," Sinh

nổi giận khơng nói khơng rằng, rút đao xơng vào chém mỗi đứa một nhát như phát cỏ rồi cướp lấy cô

gái chạy ra, may là không ai biết.

Vừa tới quán trọ thì sinh chợt tỉnh dậy, đang lạ lùng vì giấc mộng dữ thì thấy Thu Nguyệt chảy

nước mắt đứng cạnh. Sinh giật mình trỗi dậy kéo nàng ngồi, kể lại giấc mộng. Cơ gái nói "Đó là thật

chứ khơng phải mộng đâu”. Sinh kinh sợ nói "Vậy thì làm sao bây giờ?”, cơ gái than "Đây cũng là số

phận, chờ đến ngày cuối tháng thì thiếp mới được sống lại, nhưng giờ việc đã gấp thì làm sao chờ

được? Xin đào ngay chỗ chôn thiếp rồi đưa thiếp cùng về, hàng ngày cứ gọi tên thiếp thì qua ba ngày

có thể sống lại. Nhưng chưa đủ thời hạn, xương mềm chân yếu không thể lo việc nhà giúp chàng thơi".

Nói xong vội vàng định đi, chợt quay lại nói "Thiếp st nữa thì qn mất, nếu âm ty đuổi theo thì làm

thế nào? Khi còn sống cha thiếp có truyền cho một đạo bùa, nói ba mươi năm sau có thể cho hai vợ

chồng cùng đeo”. Rồi lấy giấy bút vẽ mau hai lá bùa, nói "Một lá thì chàng đeo, còn một lá thì dán

vào lưng thiếp".

Sinh đưa nàng ra, tới chỗ nàng biến mất thì đào lên, khoảng hơn một thước thấy có chiếc quan tài

đã mục nát, bên cạnh có tấm bia nhỏ như lời nàng nói. Mở quan tài xem thấy nhan sắc nàng như còn



sống bèn bế vào trong phòng, xiêm y theo gió tan hết. Dán bùa xong sinh lấy chăn bọc kín lại, cõng ra

bờ sơng gọi thuyền ghé vào, nói thác rằng em gái ốm nặng, phải đưa về nhà. May được gió nam thổi

mạnh, vừa vừa sáng đã về tới nhà, bế nàng vào đặt nằm đâu đấy xong mới nói với anh chị, cả nhà

nhớn ngác nhìn nhau nhưng cũng khơng ai dám nói thẳng là sự huyễn hoặc. Sinh mở chăn, gọi to Thu

Nguyệt, đêm thì ôm xác nàng mà ngủ. Thi thể nàng ngày càng ấm dần, ba ngày thì sống lại, bảy ngày

sau thì đi lại được, bèn thay quần áo ra chào chị dâu, lãng đãng khơng khác gì thần tiên.

Nhưng ngồi mười bước thì phải có người đỡ cho đi, nếu khơng thì xiêu vẹo theo gió như muốn

ngã, người ta nhìn thấy cho rằng nàng mang bệnh như thế lại càng đẹp thêm. Nàng thường khuyên sinh

"Oan nghiệt của chàng rất sâu, nên tích đức tụng kinh để sám hối, nếu không sợ không sống lâu được".

Sinh vốn không tin Phật, lúc ấy bèn dốc lòng quy y, về sau khơng việc gì cả.

Dị Sử thị nói: Ta muốn tâu với triều đình xin định luật lệ là phàm giết sai nha thì giảm tội ba

bậc so với giết dân thường, vì bọn sai nha thì khơng ai là khơng có tội đáng giết cả. Cho nên kẻ

giết được bọn sai nha ắt là người tốt, dù phải trừng trị chút ít cũng không nên đối xử tàn ác.

Huống chi dưới âm ty khơng có phép tắc nhất định, giả như trong đó có kẻ xấu thì vạc dầu núi

kiếm cũng khơng phải là tàn ác. Nếu như lòng người lấy làm vui sướng thì Diêm Vương cho là

điều lành, chứ há kẻ có tội bị âm ty tróc nã mà may mắn trốn thốt được sao?



136. Cơng Chúa Liên Hoa (Liên Hoa Công Chúa)

Đậu Húc tự Hiểu Huy người huyện Giao Châu (tỉnh Sơn Đông), ngủ trưa mơ thấy một người mặc

áo vải tới đứng cạnh giường nhìn ngó quanh quẩn như muốn nói điều gì, sinh hỏi thì đáp tướng công

mời ông tới chơi. Sinh hỏi tướng công là ai, người ấy nói "Nhà cũng ở cạnh đây". Sinh theo người ấy

ra đi, vòng qua tường nhà mình thì tới một nơi lầu gác trùng trùng nối nhau muôn lớp, quanh co qua lại

thấy có mn nhà ngàn cổng khác xa nhân thế. Lại thấy cung tần nữ quan đi lại nườm nượp, đều hỏi

người áo vải "Đậu lang tới đó à?", người áo vải gật đầu. Chợt một vị q quan ra đón, chào hỏi rất

cung kính, vào tới sảnh đường, sinh hỏi “Trước nay chưa từng quen biết nên khơng tới bái kiến, nay

được q u đón rước khiến ta rất e ngại”. Vị quý quan đáp "Đức vua của ta thấy tiên sinh dòng dõi

thanh bạch vẫn hằng hâm mộ rất muốn gặp mặt". Sinh càng sợ hãi, hỏi đại vương là ai, vị quý quan

đáp lát nữa sẽ biết.

Khơng bao lâu có hai nữ quan tới, cầm hai lá cờ dẫn sinh đi, vào mấy lần cửa thì thấy một bậc

vương giả ngồi trên điện. Vương thấy sinh thì bước xuống thềm đón theo lễ chủ khách. Làm lễ tương

kiến xong thì vào tiệc, món ngon vật lạ bày lên la liệt. Ngẩng nhìn thấy trên điện có tấm biển đề hai

chữ Quế Phủ, sinh bối rối khơng biết nói gì. Vương nói "Là láng giềng gần gũi, tình ắt phải khắng khít,

ơng cứ tự nhiên đừng ngại", sinh dạ dạ. Rượu được vài tuần, dưới thềm sênh ca trỗi lên nhưng khơng

có chiêng trống, âm thanh rất nhỏ. Một lát vương chợt nhìn tả hữu nói "Trẫm có một câu phiền các

khanh đối: Tài nhân đăng quế phủ (Tài nhân lên phủ quế)". Cả tiệc còn đang nghĩ, sinh đối ngay

“Quân tử ái liên hoa (Qn tử thích hoa sen)”' Vương nói “Liên Hoa là tiểu tự của công chúa, sao lại

trùng hợp như thế, há không phải là túc duyên sao. Hãy truyền gọi cơng chúa ra chào qn tử". Giây

lát tiếng vòng ngọc khua vang, hương thơm sực nức, công chúa ra tới, tuổi khoảng mười sáu mười bảy,

dung mạo tuyệt thế. Vương sai nàng lên lạy chào sinh, nói "Đây là tiểu nữ Liên Hoa", công chúa chào

xong trở vào.

Sinh thấy nàng tâm thần rúng động, ngồi thừ ra tơ tưởng, vương nâng chén mời cũng như không

thấy. Vương như hơi biết ý, nói "Con gái ta cũng có thể sánh đơi với ơng nhưng tự thẹn khơng cùng

lồi thì làm thế nào?". Sinh vẫn còn ngơ ngẩn cũng khơng nghe thấy, người bên cạnh đạp nhẹ vào chân

nói "Vương mời mà ơng chưa thấy vương nói mà ơng chưa nghe sao?". Sinh thẫn thờ đứng lên bước ra

nói "Thần đội ơn lớn, không ngờ quá say thất thố, xin được tha thứ, nhưng trời đã xế, đại vương lại

bận việc, thần xin cáo từ". Vương đứng dậy nói "Được gặp mặt bậc quân tử, ta rất thỏa lòng, sao lại

vội cáo từ như thế? Nhưng khanh đã không muốn ở ta cũng không dám ép, nếu nghĩ tới nhau ngày khác

quả nhân sẽ lại mời", rồi sai nội quan đưa sinh ra. Trên đường nội quan nói "Vừa rồi vương nói cơng

chúa có thể sánh đơi với ơng, như là có ý muốn chọn làm Phò mã, sao ơng im lặng khơng nói gì?”'

Sinh giẫm chân hối hận, mỗi bước mỗi thở dài than tiếc, kế về tới nhà thì chợt tỉnh dậy, thấy mặt trời

đã lặn, ngồi ngây ra nhớ lại giấc mộng rất rõ ràng.

Tối đến ra nhà học tắt đèn ngủ sớm, có ý đợi giấc mộng cũ nhưng khơng thấy gì, đành thở than hối



tiếc mà thôi. Một đêm sinh ngủ chung với một người bạn chợt thấy viên nội quan hơm trước tới nói

đại vương sai mời, sinh mừng rỡ đi theo, vào gặp vương lạy phục xuống bái yết. Vương đỡ dậy mời

ngồi bên cạnh, nói "Từ khi chia tay đến nay biết khanh nhọc lòng tơ tưởng, muốn cho tiểu nữ hầu hạ áo

khăn, nghĩ chắc khanh không chê bỏ", sinh lập tức lạy tạ. Vương liền sai các quan học sĩ đại thần ngồi

tiếp rượu, xong tiệc cung nhân bước lên nói "Công chúa đã trang điểm xong”, liền thấy mấy mươi

cung nữ đỡ công chúa ra, che mặt bằng khăn gấm đỏ, nhẹ nhàng yểu điệu bước lên nệm lông chiên làm

lễ giao bái với sinh. Kế đưa hai vợ chồng về phòng riêng, lúc động phòng nàng rất nhu thuận. Sinh nói

"Có nàng trước mắt thật vui mừng quên chết, nhưng e cuộc gặp gỡ hôm nay chỉ là giấc mộng thơi".

Cơng chúa bịt miệng sinh nói "Rõ ràng là thiếp với chàng đang ở đây, sao lại là mộng!”.

Sáng ra sinh đùa trang điểm cho công chúa, kế lấy dây lưng đo quanh hông nàng, lại gang tay đo

chân. Công chúa cười hỏi “Chàng điên à?", sinh đáp “Ta nhiều lần bị giấc mộng đánh lừa nên phải

nhớ kỹ để nếu là giấc mộng cũng đủ mà nhớ nhau”. Đang đùa giỡn thì một cung nữ chạy mau vào nói

"Yêu quái vào cửa cung, đại vương đã lánh ra biệt điện, tai vạ tới rồi”' Sinh cả kinh vội tới gặp

vương, vương cầm tay sinh khóc nói "Được quân tử không bỏ, đang muốn sum họp lâu dài, nào ngờ

trời giáng tai nghiệt, vận nước sắp đổ, biết tính sao đây?". Sinh sửng sốt hỏi sao nói thế, vương lấy

một bản tâu trên án trao cho, sinh mở ra đọc thấy viết rằng "Hàm Hương điện Đại học sĩ thần Hắc Dục

xin tâu về việc yêu quái tai dị phi thường phải sớm dời đô để giữ vận nước. Theo lời báo của Hồng

mơn quan thì ngày mùng sáu tháng năm có một con mãng xà dài ngàn trượng tới chiếm giữ ngoài cung,

nuốt sống thần dân trong ngoài tất cả hơn một vạn ba ngàn tám trăm mạng, đi qua nơi nào thì lâu đài

đều thành gò bãi vân vân. Thần lấy can đảm ra xem quả thấy rõ rắn tinh đầu tựa núi non, mắt như sông

biển, ngẩng đầu thì nuốt hết cung điện, duỗi thân thì sụp cả lâu đài. Thật là hung dữ ngàn đời chưa

thấy, tai vạ muôn kiếp không từng. Xã tắc tôn miếu nguy trong sớm tối, xin Hoàng thượng sớm đưa

cung quyến dời tới nơi yên ổn".

Sinh đọc xong tái cả mặt, liền có cung nhân chạy vào cấp báo yêu qi tới, cả điện khóc lóc kêu

gào vơ cùng thê thảm. Vương cuống qt khơng biết làm sao, chỉ khóc ngoảnh lại nói “Phiền tiên sinh

lo cho tiểu nữ!". Sinh nghẹn ngào về phòng thì cơng chúa đang cùng tả hữu ơm đầu kêu khóc, thấy sinh

vào liền nắm áo nói "Lang qn tính sao cho thiếp đây”. Sinh đau xót muốn chết, cầm tay cơng chúa

nói “Tiểu sinh nghèo hèn thẹn khơng có nhà vàng, chỉ có ba gian nhà tranh, cứ cùng về đó tạm lánh

được khơng?”. Cơng chúa rơi lệ nói "Việc gấp rồi còn lựa chọn gì nữa, xin dẫn thiếp đi mau!”. Sinh

bèn đỡ nàng ra đi, không bao lâu về tới nhà. Công chúa nói "Nhà này rộng lớn n ổn còn hơn nước

cũ. Nhưng thiếp theo chàng tới đây còn cha mẹ thì nương tựa vào đâu, xin xây cho một gian nhà riêng

để cả nước theo về ở". Sinh lấy làm khó khăn, cơng chúa gào khóc nói "Khơng cứu giúp được lúc

nguy cấp, thì chàng làm được gì?" Sinh an ủi qua loa rồi vào phòng trong, cơng chủa nằm phục xuống

giường kêu khóc thảm thiết khơng sao khun giải, sinh nóng lòng mà khơng có cách nào, chợt giật

mình tỉnh dậy mới biết là giấc mộng.

Nhưng bên tai vẫn còn tiếng than khóc nức nở chưa dứt, nghe kỹ thì không phải là tiếng người mà

là hai ba con ong bay lượn vo ve trên gối, bèn kêu to là chuyện lạ. Người bạn hỏi han, sinh kể lại giấc



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Ngũ Thu Nguyệt (Ngũ Thu Nguyệt)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×