Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Chương A Đoan (Chương A Đoan)

Chương A Đoan (Chương A Đoan)

Tải bản đầy đủ - 0trang

khai báo thì Diêm Vương khơng sao biết được". Vừa hết canh hai thì người tỳ nữ già đưa vợ sinh về,

sinh nắm tay vợ đau xót khóc lóc, vợ cũng rơi lệ khơng nói được gì. Cơ gái từ giã, nói "Hai người cứ

nói chuyện với nhau, đêm khác sẽ gặp lại". Sinh an ủi hỏi thăm việc đứa tỳ nữ tự tử, vợ đáp "Khơng

hề gì, đã xử xong rồi", rồi lên giường ôm ấp yêu đương như lúc còn sống, từ đó lại ăn ở với nhau như

thường. Năm ngày sau, vợ sinh chợt khóc nói "Ngày mai thiếp phải đi Sơn Đông, đến lúc vĩnh quyết

rồi, biết làm thế nào?”. Sinh nghe nói rơi lệ sụt sùi, vơ cùng đau đớn. Cơ gái khun nói "Thiếp có

một cách có thể giúp hai người tạm thời sum họp". Hai người cùng gạt lệ hỏi cách gì, nàng xin lấy

mười xấp giấy tiền đem đốt ở dưới gốc cây hạnh trước gian nhà phía nam để hối lộ với người áp giải

đi đầu thai xin hỗn lại ít lâu.

Sinh theo lời, đến tối thì vợ về nói “May nhờ có Đoan nương nên nay được sum vầy thêm mười

hôm", sinh mừng rỡ không cho Đoan về mà giữ lại cùng nằm chung giường từ đêm đến sáng, chỉ sợ

cuộc vui chóng tàn. Qua bảy tám ngày, thấy kỳ hạn sắp hết, vợ chồng khóc lóc suốt đêm, hỏi cơ gái có

kế gì khơng. Nàng nói "Tình thế này khó mà làm như lần trước, nhưng muốn thử thì khơng có trăm vạn

khơng được”, sinh bèn đốt đủ số. Hơm sau cơ gái tới mừng rỡ nói "Thiếp nhờ người nói với kẻ áp

giải, lúc đầu y ra vẻ khó khăn, đến khi thấy có nhiều tiền mới xiêu lòng, giờ đã lấy con ma khác đi đầu

thai thay nương tử rồi". Từ đó ban ngày cũng khơng về, bảo sinh đóng kín cửa, thắp đèn khơng lúc nào

tắt. Cứ thế hơn một năm, chợt cô gái mắc bệnh, thẫn thờ buồn bã, hoảng hốt như thấy ma. Vợ sinh vỗ

về nàng, nói "Đây là bệnh ma làm", sinh hỏi "Đoan nương đã là ma rồi, lại còn ma nào làm cho bệnh

nữa?". Vợ sinh đáp, "Không phải, người chết thành ma, ma chết thành mị, ma sợ mị cũng như người sợ

ma vậy”.

Sinh muốn mời thầy cúng, vợ nói "Bệnh của ma thì làm sao người chữa được? Bà Vương ở thôn

bên đang làm thầy cúng dưới âm ty, có thể gọi tới. Nhưng từ đây tới đó đường xa mười dặm, mà thiếp

chân yếu không đi bộ được, xin chàng đốt cho con ngựa giấy”. Sinh theo lời, ngựa giấy vừa cháy tàn

thì tỳ nữ dắt con ngựa lông đỏ tới trước sân đưa dây cương cho vợ sinh, trong chớp mắt biến mất.

Giây lát cùng một bà già cưỡi chung ngựa tới, buộc vào cột hiên. Bà già vào ngồi xuống, lắc lư lên

đồng, ngã lăn xuống đất một lúc rồi bò dậy nói "Ta là Hắc Sơn đại vương đây, nương tử đây bệnh

nặng lắm, may mà gặp tiểu thần, phúc trạch không kém đâu. Bệnh này là bị ma làm nhưng không sao

không sao, muốn khỏi phải cúng ta thật hậu, vàng trăm nén, tiền trăm quan, cỗ bàn một tiệc, khơng

được thiếu món nào", vợ sinh răm rắp vâng dạ.

Bà ta lại ngã xuống đất rồi tỉnh lại, nhìn vào người bệnh quát tháo rồi thôi. Kế xin về, vợ sinh tiễn

ra tới sân, tặng luôn cho con ngựa, bà ta vui vẻ ra về. Vào nhìn thấy cơ gái như hơi tỉnh táo, vợ chồng

cả mừng vỗ về hỏi han, nàng chợt nói "Thiếp sợ khơng trở về nhân gian được nữa, cứ nhắm mắt là

thấy oan quỷ hiện ra, cũng là số mệnh vậy", rồi khóc sướt mướt. Qua đêm sau bệnh nàng càng nặng, co

quắp run rẩy như thấy vật gì, cứ kéo sinh lên nằm chung, rúc đầu vào lòng sinh như sợ bị bắt đi, sinh

đứng lên đi đâu thì kinh hoảng kêu la, cứ thế ln sáu bảy ngày, vợ chồng khơng biết tính sao. Gặp

hơm sinh đi vắng nửa ngày mới về, nghe tiếng vợ khóc hoảng hốt vào hỏi thì Đoan nương đã chết trên

giường, xác vẫn còn đó. Sinh giở chăn nhìn thấy xương trắng phau phau, thương xót gào khóc, đem



tống táng như người, chôn cạnh mồ mả ông bà. Một đêm vợ sinh nằm mơ khóc thổn thức, sinh lay gọi

hỏi chuyện gì thì đáp "Vừa rồi mộng thấy Đoan nương tới nói chồng nàng làm mị giận nàng chết rồi

mà khơng giữ tiết nên tới đòi mạng, xin lập đạo tràng siêu độ cho”. Sinh đậy sớm định làm theo lời,

vợ ngăn lại nói "Việc siêu độ cho ma chết thì chàng không làm được đâu”, rồi trở dậy đi, giây lát trở

về nói "Ta đã sai người đi mời sư, phải đốt tiền trước cho họ làm lộ phí".

Sinh theo lời, mặt trời vừa lặn thì tăng chúng kéo cả tới, trống chiêng nạo bạt đều giống hệt như ở

trần gian, vợ cứ nói ồn ào điếc cả tai nhưng sinh khơng nghe thấy gì cả. Cúng xong, vợ sinh lại nằm

mơ thấy Đoan nương về tạ ơn, nói “Thù oán đã rửa sạch rồi, sắp đi thác sinh làm con gái Thành

hồng, nhờ nói lại cho chàng Thích biết”. Vợ sinh về nhà ba năm, gia nhân lúc đầu nghe biết rất sợ,

lâu ngày dần quen, sinh đi đâu vắng thì đứng ngồi cửa sổ thưa bẩm việc nhà. Một đêm, nàng nhìn

sinh khóc nói "Người lính áp giải vong hồn đi đầu thai trước đây đã để lộ việc man trá, nay âm ty

lùng bắt thiếp rất gấp, e không thể sum họp lâu nữa". Mấy hôm sau quả nhiên bị bệnh, nói "Vì nặng

tình chàng nên chỉ muốn chết mãi chứ khơng thích được thác sinh, nhưng nay sắp phải vĩnh biệt, chắc

cũng là số chăng?". Sinh lo sợ hỏi có cách nào thốt khơng, nàng nói “Chuyện này thì khơng có cách gì

đâu”. Sinh hỏi liệu có bị trừng phạt gì khơng, vợ đáp “Cũng bị trừng phạt qua loa, tham sống mới là

tội to chứ tham chết chỉ là tội nhỏ". Nói xong nằm yên khơng động đậy, nhìn kỹ thì dung mạo thân thể

dần dần biến mất. Sinh cứ ra ngủ một mình trong đình để chờ có ngày gặp lại, nhưng rốt lại vẫn bặt

tăm, từ đó gia nhân ở yên.



133. Nàng Hoa Cô (Hoa Cô Tử)

An Ấu Dư là Bạt cống ở đất Thiểm (tỉnh Thiểm Tây), tính phung phí hay làm việc nghĩa, lại thích

phóng sinh, thấy ai săn được chim muông là bỏ nhiều tiền mua rồi thả ra. Gặp lúc nhà ơng cậu có tang,

sinh tới giúp việc đưa đám, chiều tối trở về qua núi Hoa Nhạc, bị lạc đường trong núi, trong lòng lo

sợ, chợt thấy cách khoảng một tầm tên có ánh đèn lửa bèn rảo bước tới. Được mấy bước bỗng thấy

một ông già lưng còng kéo lê gậy, cắt đường đi mau tới. An dừng bước định hỏi thăm thì ơng già đã

hỏi trước là ai. An thưa chuyện mình lạc đường, lại nói chỗ có đèn lửa chắc là xóm núi, định tới ngủ

nhờ. Ơng già nói "Đó khơng phải là nơi n ổn, may mà lão phu tới đây, cứ theo lão về, nhà tranh cũng

có chỗ nghỉ ngơi”.

An cả mừng đi theo, khoảng một dặm thì tới một xóm nhỏ. Ơng già gõ phên cửa, một bà già ra mở

cửa hỏi “Ơng đã về đấy à?", ơng già đáp "Phải”. An vào thấy nhà thấp nhỏ thật hẹp, ông già khêu đèn

giục ngồi rồi bảo bà già có gì ăn thì đem lên mời khách, lại nói "Đây khơng phải ai khác mà là ân

nhân của ta đấy. Bà đi lại khó khăn, cứ gọi Hoa Cơ dọn rượu”. Lát sau một cô gái bưng mâm vào rồi

đứng cạnh ông già, đưa mắt liếc trộm. An nhìn lại thấy mặt hoa da phấn, xinh đẹp như tiên. Ông già

ngoảnh lại sai hâm rượu, trong gian phòng phía tây có lò than, cơ gái bước vào nhóm lửa. An hỏi lão

truựng là ai, ông già đáp "Lão phu họ Chương, bảy mươi tuổi chỉ có một đứa con gái đó, trong nhà ít

tơi tớ, vì ơng khơng phải là người lạ nên mới dám gọi vợ con ra bái kiến, xin đừng chê cười!". An hỏi

“Nhà con rể lão trượng ở đâu?", ơng già đáp còn chưa có ai.

An ln miệng khen cô gái xinh đẹp thông minh, ông già đang khiêm nhường đáp lại chợt nghe cô

gái la hoảng, chạy vào thì là rượu sơi trào ra bốc cháy. Ơng già dập tắt xong, mắng “Con nhãi lớn rồi

mà rượu sôi khơng biết à?”. Nhìn thấy cạnh lò có hình nữ thần Tử Cơ bằng ruột cây quỳ còn bện chưa

xong lại mắng "Tóc bồng bồng như thế mà còn như trẻ con". Bèn cầm lên cho An xem, nói "Nó tham

làm cái này để kiếm ăn nên để rượu sôi trào ra, được bậc quân tử quá khen, há chẳng thẹn chết sao?".

An ngắm kỹ thấy mắt mày xiêm áo làm rất khéo léo bèn khen rằng "Tuy giống như trò chơi của trẻ con

nhưng cũng đủ thấy là rất sáng dạ". Chuốc chén hồi lâu, cô gái mấy lần ra rót rượu, nhoẻn miệng tươi

cười khơng hề có vẻ ngượng nghịu. An chăm chú nhìn, thấy lòng xao xuyến. Chợt nghe tiếng bà già

gọi, ông già đi vào, An thấy khơng có ai bèn nói với cơ gái "Nhìn thấy dung mạo người tiên làm ta

điên đảo, muốn nhờ mối lái dạm hỏi mà sợ không được, ý nàng thế nào?".

Cơ gái cầm bầu rượu tới cạnh lò, im lặng như không nghe thấy, hỏi mấy lần không đáp, sinh bèn

bước vào phòng. Cơ gái đứng lên nghiêm mặt nói "Chàng cuồng vào phòng định làm gì?". An quỳ rạp

nài nỉ, nàng đi mau tới cửa định chạy ra, An đứng bật dậy chặn đường, ôm lấy nàng hôn hít. Cơ gái run

rẩy kêu lên, ơng già vội chạy vào, An buông tay bước ra, vô cùng thẹn thùng sợ sệt. Cơ gái thong thả

nói với cha "Rượu lại sơi trào, khơng có chàng đây chạy vào thì cả cái bầu cũng cháy luôn rồi". An

nghe thế mới yên lòng, càng biết ơn nàng, thần hồn điên đảo bỏ ln ý định mới rồi. Rồi đó giả say

rời bàn, cô gái cũng bước ra, ông già trải chăn đệm xong đóng cửa đi. An khơng ngủ được, chưa sáng



đã gọi ông già dậy chào về.

Về tới nhà, sinh lập tức nhờ bạn thân tới cầu hôn, nhưng họ đi trọn ngày trở về mà khơng tìm được

nhà cơ gái. An bèn sai đầy tớ thắng ngựa tìm đường lần tới. Tới nơi chỉ thấy vách núi cao ngất khơng

có xóm làng nào, hoi thăm thơn xóm gần đó thì có rất ít người họ Chương. An thất vọng ra về, bỏ cả

ăn ngủ, từ đó mắc bệnh chống váng, gượng húp chút nước cháo thì nơn nao muốn mửa, lúc mê sảng

cứ gọi nàng Hoa Cô. Người nhà không hiểu ra sao, chỉ suốt đêm vây quanh chăm sóc nhưng bệnh tình

ngày càng nguy ngập. Một đêm những người chăm sóc mệt mỏi ngủ cả, sinh mơ màng thấy có người

lay, hé mắt nhìn thì thấy Hoa Cơ Tử đứng ngay bên giường, bất giác tỉnh táo hẳn, nhìn nàng chằm chằm

ứa nước mắt.

Cơ gái nghiêng đầu cười nói "Chú nhỏ ngây sao lại tới nông nỗi này?”, rồi lên giường ngồi trên

đùi An, lấy hai tay day huyệt thái dương. An thấy có mùi xạ hương thơm ngát xộc vào mũi thấm tận

xương. Nàng day một lúc An chợt thấy trán đổ mồ hôi, dần dần thân thể chân tay cũng thế. Nàng nói

nhỏ "Trong phòng có nhiều người, thiếp ở lại không tiện, ba ngày nữa sẽ tới thăm chàng". Lại lấy trong

tay áo thêu ra mấy cái bánh bao đặt lên đầu giường rồi lặng lẽ ra đi. Đến nửa đêm An ra hết mồ hôi

thấy đói bèn lấy bánh ăn, khơng biết nhân gì mà thơm ngon lạ thường, ăn liền ba cái rồi lấy áo đậy lên

chỗ còn lại thiếp đi. Trời sáng hẳn mới tỉnh giấc, thấy như trút được gánh nặng. Ba ngày ăn hết bánh,

tinh thần càng sảng khoái bèn cho người nhà ra hết. Lại sợ cô gái tới không vào được bèn lén ra chỗ

sân thơng vào thư phòng mở hết then cửa.

Không bao lâu quả nhiên cô gái tới, cười nói "Chàng ngây khơng tạ ơn bà lang à?". An mừng quá

ôm lấy nàng cùng giao hoan, ân ái hết mực. Kế cơ gái nói "Thiếp mạo hiểm chịu tiếng xấu chỉ vì báo

đáp ơn lớn chứ thật không thể chung sống với nhau mãi mãi, xin chàng sớm liệu chia tay". An im lặng

hồi lâu rồi hỏi "Vốn bình sinh đã quen biết gia đình nàng ở đâu, quả thật khơng nhớ". Cơ gái khơng

đáp, chỉ nói "Chàng tự nghĩ thì biết". Sinh nài nĩ xin được gàn bó dài lâu, nàng nói “Đêm nào cũng lén

tới thì khơng xong, mà lấy nhau như vợ chồng cũng khơng được ". An nghe nói vơ cùng buồn bã, cơ

gái bèn nói "Nếu muốn cưới nhau, đêm mai xin mời chàng tới nhà thiếp". An bèn đổi buồn làm vui,

hỏi "Đường sá xa xôi, chân nàng nhỏ bé làm sao tới đây được?", cô gái đáp "Thiếp vốn chưa về nhà,

bà điếc bên láng giềng là hàng dì của thiếp, vì việc chàng mà nấn ná đến nay, sợ ở nhà lo lắng”. An

cùng nàng ngủ chung, chỉ thấy hơi thở da thít đều thơm ngát bèn hỏi "Nàng xơng loại hương gì mà thấm

cả vào da thịt thế?”, cô gái đáp “Thiếp sinh ra đã thế, không phải do xông hương đâu”, An càng lấy

làm lạ.

Sáng ra nàng dậy từ biệt, An sợ lạc đường, nàng hẹn sẽ chờ trên dường. Chiều tối An phóng ngựa

đi, quả thấy cô gái đứng chờ, đưa tới chỗ cũ. Hai ông bà vui vẻ đón tiếp, cơm rượu khơng có món nào

ngon, có cả những thứ rau tạp. Kế mời khách đi nghỉ, cơ gái khơng nhìn ngó gì tới, An càng nghi ngại.

Mãi đến khuya nàng mới tới nói "Cha mẹ cứ rì rầm khơng ngủ khiến chàng phải chờ lâu," Hai người

quấn qt cả đêm, nàng nói với An "Gặp mặt đêm nay rồi xa nhau trăm năm đấy". An ngạc nhiên hỏi,

nàng đáp "Cha thấy xóm nhỏ này lẻ loi vắng vẻ nên sắp dời nhà đi xa, gặp gỡ chàng đêm nay nữa là

thôi". An không nỡ buông nàng ra, ngẩng lên cúi xuống than thở, đang còn lưu luyến thì trời sáng dần,



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Chương A Đoan (Chương A Đoan)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×