Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Vị Tiên Họ Củng (Củng Tiên)

Vị Tiên Họ Củng (Củng Tiên)

Tải bản đầy đủ - 0trang

tiên thì đúng thế, chứ thần khơng phải là người tiên nên lòng như cây khơ thơi”. Một đêm đạo sĩ ngủ

lại trong vương phủ, vương sai một ca kỹ tới nhìn. Nàng vào phòng, gọi mấy tiếng khơng thấy đáp,

thắp đèn soi thấy đạo sĩ nhắm mắt ngồi trên giường, lay gọi thì hé mắt một cái rồi nhắm lại, lại lay nữa

thì ngáy vang lên. Xơ mạnh thì ông ngã lăn ra mà vẫn ngủ say, ngáy vang như sấm. Gõ lên trán thấy

cứng ngắt chồn cả ngón tay, có tiếng như gõ vào gang sắt, bèn về bẩm lại với vương. Vương sai lấy

kim đâm thì đâm khơng vào, xơ thì thấy nặng khơng thể lay chuyển, gọi thêm hơn chục người xúm lại

khiêng ông ném xuống dưới giường, nghe như tảng đá nặng ngàn cân rơi xuống đất.

Sáng tới thấy ông vẫn ngủ dưới đất, kế tỉnh dậy cười nói "Ngủ một giấc say như chết, rơi cả xuống

giường mà không biết". Sau vương sai đám con gái nhân lúc ông nằm ngồi tới cấu véo làm vui, nhưng

véo cái đầu thì da thịt còn mềm, qua cái thứ hai đã cứng như sắt đá. Đạo sĩ ở nhà Thượng Tú tài,

thường suốt đêm không về, Thượng khóa cửa đi ngủ, đến sáng ra mở của đã thấy đạo sĩ nằm trong

phòng. Lúc trước Thượng dan díu với ca kỹ Huệ Ca, đã thể lấy nhau. Huệ phong nhã hát hay, ngón đàn

nổi tiếng một thời, Lỗ vương nghe tiếng triệu nàng vào hầu hạ, vì thế đơi bên tuyệt đường đi lại, lòng

thường thương nhớ nhưng khơng sao nhắn gởi gì được. Một đêm Thượng hỏi đạo sĩ có gặp Huệ Ca

khơng, đạo sĩ đáp “Các ca kỹ trong phủ ta đều gặp qua nhưng không rõ là nàng nào”. Thượng tả dung

mạo tuổi tác, đạo sĩ mới nhớ ra. Thượng xin nhắn giùm một câu, đạo sĩ cười nói “Ta là người tu hành,

khơng thể đưa tin cho ông được”.

Thượng năn nỉ không thôi, đạo sĩ đưa tay áo ra nói "Nếu nhất định muốn gặp nàng một lần thì mời

vào đây". Thượng nhìn vào thấy to rộng như gian nhà liền khom người chui vào, lại thấy sáng sủa sạch

sẽ, rộng bằng cái phòng khách, bàn ghế vật dùng khơng thiếu món nào, ở trong không hề thấy khổ cực

buồn bã. Đạo sĩ vào phủ đánh cờ với Lỗ vương, chờ lúc Huệ Ca tới gần, giả phất tay áo phủi bụi, Huệ

Ca bị hút vào mà chẳng ai thấy. Thượng đang ngồi một mình tơ tưởng chợt thấy có mỹ nhân từ mái

hiên rơi xuống, nhìn lại thì là Huệ Ca. Hai người ngạc nhiên mừng rỡ, âu yếm nhau rất mực. Thượng

nói "Dun lạ hơm nay khơng thể khơng ghi lại, xin cùng làm thơ liên cú” rồi viết lên vách rằng "Hầu

môn tự hải cửu vô tung” (Cửa hầu tựa biển mỏi mòn trơng), Huệ nối theo “Thùy thúc Tiêu lang kim

hựu phùng” (Ai biết người xưa lại tái phùng). Thượng viết tiếp “Tụ lý càn khôn chân cá đại” (Tay áo

bao la trời đất rộng), Huệ viết “Ly nhân tư phụ tận bao dung” (Dung trai xa vợ gái thương chồng). Vừa

viết xong chợt có năm người bước vào, đội mũ có góc, mạc áo đỏ nhạt, nhìn ra đều khơng quen biết,

mà họ cũng im lặng khơng nói chỉ bắt Huệ Ca đi. Thượng kinh hãi không rõ vì sao, đạo sĩ về nhà gọi

Thượng ra hỏi chuyện tình tự, Thượng giấu giếm khơng kể hết. Đạo sĩ mỉm cười cởi áo, lộn tay áo ra

cho xem. Thượng nhìn kỹ thấy có tự tích lờ mờ nhỏ như chân kiến, té ra là bài thơ liên cú.

Mười mấy hôm sau lại xin vào phủ, trước sau cả thảy ba lần.Huệ Ca nói với Thượng rằng "Thiếp

nghe trong bụng máy động rất lo lắng, vẫn phải lấy lụa thắt lại. Nhưng trong vương phủ tai mắt rất

nhiều, thảng hoặc một sớm sinh nở thì biết tìm chỗ nào giấu được trẻ khóc. Phiền chàng bàn tính với

tiên ơng họ Củng, cứ thấy thiếp xoa bụng ba lần thì nhờ người ra tay cứu vớt". Thượng theo lời, trở về

thấy mặt đạo sĩ liền quỳ rạp xuống không chịu đứng lên. Đạo sĩ kéo đứng lên, nói "Hai người nói với

nhau những gì ta đã biết rồi, xin đừng lo lắng. Dòng giống nhà ơng chỉ nhờ có một chút đó, ta đâu dám



khơng hết lòng giúp đỡ. Nhưng từ nay khơng cần vào đó nữa, điều ta muốn báo đáp cho ơng vốn khơng

phải chỉ ở việc tư tình thơi đâu”. Mấy tháng sau đạo sĩ từ ngồi vào cười nói "Ta đã đưa cơng tử về

đây rồi, mau lấy tã lót ra”.

Vợ Thượng rất hiền, hơn ba mươi tuổi sinh nở mấy lần mà chỉ nuôi được một trai, vừa sinh con

gái đầy tháng thì chết, nghe Thượng nói ngạc nhiên vui mừng đích thân ra đón. Đạo sĩ thò vào tay áo

lấy đứa nhỏ ra, nó im lặng như đang ngủ mà rốn còn chưa cắt, vợ Thượng đón lấy bế lên mới khóc oa

oa. Đạo sĩ cởi áo nói "Máu đẻ làm dơ áo thế này là đạo mơn kỵ nhất, nay vì chuyện của ơng mà vật cũ

hai mươi năm một sớm phải bỏ đi". Thượng đưa áo khác cho thay, đạo sĩ dặn "Cái áo cũ của ta chớ

bỏ, chỉ cần xé một mảnh bằng đồng tiền đốt đi mà uống thì có thể chữa được chứng khó sinh và trụy

thai", Thượng vâng lời. Lâu sau đạo sĩ chợt nói với Thượng "Chiếc áo cũ của ta nên giữ lại chút ít mà

dùng, sau khi ta chết cũng đừng quên!”.

Thượng cho là lời bất tường nhưng đạo sĩ khơng nói gì mà ra đi, vào gặp vương nói "Thần muốn

chết". Vương giật mình hỏi, đạo sĩ đáp “Đó là số trời đã định, còn nói gì được". Vương khơng tin cố

giữ lại, đánh xong một ván cờ đạo sĩ vội đứng lên, vương lại ngăn cản, xin phép ra nhà ngoài vương

bèn cho. Đạo sĩ ra đó nằm xuống, nhìn lại thì đã chết rồi. Vương sắm sửa quan tài mai táng tử tế.

Thượng tới điếu tang rất đau xót, bấy giờ mới hiểu là đạo sĩ đã báo trước. Cái áo cũ của đạo sĩ để lại

làm thuốc thôi sản rất hay, người tới xin nối gót ngồi cổng. Ban đầu còn cho cái tay áo vấy máu, kế

cắt tới cổ áo vạt áo chỗ nào cũng hiệu nghiệm. Sau Thượng nhớ lời đạo sĩ dặn, e vợ sẽ gặp nạn khi

sinh nở nên cắt một mảnh dính máu to bằng bàn tay cất kỹ. Gặp lúc Lỗ vương có nàng ái phi lâm bồn

ba ngày không sinh được, các thầy thuốc đều hết cách, có người kể lại chuyện Thượng, vương lập tức

triệu vào, ái phi chỉ uống một chén thuốc là sinh được ngay.

Vương cả mừng, tặng tiền bạc vải vóc rất hậu nhưng Thượng đều từ chối không nhận. Vương hỏi

vậy muốn gì, Thượng đáp "Thần khơng dám nói", gạn hỏi mấy lần Thượng mới dập đầu thưa “Nếu

được đội ơn trời thì chỉ xin ban cho nàng ca kỹ cũ Huệ Ca là đủ”. Vương triệu nàng tới hỏi tuổi, nàng

thưa "Thiếp vào phủ năm mười tám tuổi, qua mười bốn năm rồi”' Vương thấy nàng đã lớn tuổi bèn gọi

tất cả các ca kỹ ra cho tùy thích chọn lựa nhưng Thượng không ưng ý một ai. Vương cười nói "Anh

học trò này khờ q, hay mười năm trước có đính ước với nhau rồi?". Thượng kể thật mọi chuyện,

vương liền sai đem đủ xe kiệu đưa Huệ Ca về với Thượng, cho luôn nàng những tiền bạc vải vóc đã

ban làm của hồi mơn.

Đứa con trai Huệ sinh tên Tú Sinh, "Tú” là ẩn nghĩa chữ "Tụ” (tay áo) vậy, năm ấy đã mười một

tuổi. Vợ chồng thường nhớ ơn người tiên, năm nào đến tiết Thanh minh cũng đi viếng mộ. Có người đi

bn ở Trung Châu (tỉnh Tứ Xuyên) lâu năm, gặp đạo sĩ trên đường trao cho một quyển sách, nói

“Đây là sách trong phủ Lỗ vương, lúc đi vội quá chưa kịp trả lại, nhờ ông trả hộ". Người ấy về nghe

tin đạo sĩ đã chết không dám tâu, Thượng bèn cầm sách vào tâu hộ. Lỗ vương mở ra xem thì đúng là

sách đã cho đạo sĩ mượn, lấy làm ngờ vực sai quật mộ đạo sĩ lên xem thì chỉ thấy quan tài rỗng không.

Sau con trai Thượng chết yểu, may có Tú Sinh nối dõi, càng phục lời tiên tri của tiên ơng họ Củng.

Dị Sử thị nói: Càn khơn trong tay áo là lời ngụ ngôn của cổ nhân, há phải là có thật đâu, sao



lại lạ lùng đến thế. Trong tay áo có trời đất, có mặt trời mặt trăng, có thể lấy vợ sinh con mà lại

khơng bị cái khổ thúc thuế đòi lương, khơng bị cái phiền muộn của người đời, thì những rận rệp

[156]



trong đó cũng khác gì chó gà ở cõi Đào Ngun

đó, thì chết già ở nơi ấy cũng được.



đâu! Trộm mong người thường cũng được tới



123. Cô Gái Họ Mai (Mai Nữ)

Phong Vân Đình người Thái Hàng (tỉnh Sơn Tây) tình cờ lên quận, ban ngày nằm ngủ trong nhà

trọ. Lúc ấy Phong tuổi trẻ vừa góa vợ, lúc hiu quạnh thường hay tơ tưởng. Đang đăm đăm ngưng thần,

thấy trên tường có bóng con gái rõ ràng như vẽ, tự nghĩ vì mơ tưởng nên thấy thế, nhưng hồi lâu khơng

thấy động đậy, cũng không biến đi. Lấy làm lạ vùng dậy nhìn thì là người thật, lại gần nữa thì rõ ràng

là một thiếu nữ nhăn mặt thè lưỡi, có một vòng dây thắt quanh cổ. Sinh sợ hãi nhìn không chớp, thấy

cô gái động đậy muốn bước xuống, biết là ma thắt cổ nhưng đang ban ngày mà tính cũng gan dạ nên

khơng sợ lắm, nói "Nương tử như có điều oan khuất, tiểu sinh xin hết sức" Cái bóng từ tốn bước xuống

nói "Gặp gỡ thống qua, đâu dám vội mang việc lớn làm phiền quân tử, nhưng bộ xương khô dưới

suối vàng không rút lưỡi vào được, không cắt bỏ dây được, xin chặt thanh xà ngang đốt đi, thì ơn ấy

lớn như Thái Sơn”.

Sinh nhận lời, cái bóng biến mất. Sinh gọi chủ nhân tới hỏi về chuyện vừa thấy, chủ nhân nói

"Mười năm trước nơi đây là nhà họ Mai, đang đêm có tên trộm lẻn vào bị Mai bắt được giải lên quan

Điển sử. Điển sử nhận ba trăm bạc của tên trộm, vu cho con gái họ Mai tư thông với y, toan bắt lên tra

xét, nàng nghe tin thắt cổ chết. Sau vợ chồng họ Mai nối nhau chết, ngôi nhà này mới về tay ta. Khách

trọ vẫn thấy sự quái dị, nhưng khơng có phép gì làm cho n". Phong đem lời ma kể lại, chủ nhân tính

tốn thấy phải dở nhà thay thanh xà ngang, phí tổn khơng ít nên có vẻ khó khăn. Phong bèn góp tiền

giúp thêm, chữa xong lại vào ở. Đêm đến cô gái họ Mai tới cảm tạ, sắc mặt vui vẻ, phong thái yêu

kiều, Phong thích lắm muốn cùng giao hoan. Cơ gái thẹn thùng nói “Khí âm lạnh lẽo, khơng những đã

làm hại cho chàng mà nếu làm như thế thì tiếng nhơ lúc sinh tiền dẫu nước sông Tây Giang cũng không

rửa sạch được. Sẽ có lúc sum họp với nhau, nhưng nay thì chưa". Phong hỏi lúc nào, nàng chỉ cười

khơng đáp. Phong hỏi uống rượu không, cô gái đáp không uống được.

Phong nói "Đối diện với người đẹp mà cứ giơ mắt buồn bã nhìn nhau thì còn ý vị gì?", nàng đáp

“Bình sinh thiếp chỉ biết có trò đánh cờ ngựa, nay hai người ngồi buồn bã, đêm khuya lại khổ khơng

có bàn cờ. Canh dài chẳng có gì tiêu khiển, hãy cùng chơi trò giao tuyến". Phong nghe theo ngồi bó

gối xòe ngón tay, trao qua chuyền lại hồi lâu, Phong hoa cả mắt không biết manh mối đâu nữa. Cô gái

cứ miệng giảng cằm hất ra hiệu, càng chơi càng biến ảo vô cùng tinh diệu, Phong cười nói "Đây là

tuyệt kỹ trong kh phòng đây”, nàng đáp "Trò này thiếp tự nghĩ ra, chỉ cần hai sợi dây là có thể chơi

được, người ta khơng chịu để ý đấy thôi”' Về khuya càng mệt mỏi, Phong ép đi ngủ, cơ gái nói "Thiếp

là người cõi âm khơng ngủ, xin chàng cứ nghỉ đi Thiếp có biết thuật xoa bóp, xin trổ hết tài giúp chàng

ngon giấc" Phong theo lời, cô gái chụm hai tay xoa nhẹ một lượt từ đỉnh đầu tới gót chân, tay lướt tới

đâu gân cốt tê mê tới đó. Kế lại nắm tay đấm khẽ như cầm nắm bông thúc, Phong thấy khoan khối

khơng sao tả được. Nàng đấm tới lưng thì mắt Phong đã ríu lại, đấm tới đùi thì dã ngủ say rồi.

Đến khi tỉnh dậy thì đã gần trưa, cảm thấy xương cốt đều nhẹ nhàng khoan khoái khác hẳn mọi

hơm, lòng càng u mến bèn đi quanh nhà cất tiếng gọi nhưng khơng có một tiếng đáp lại. Chiều tối cô



gái mới đến, Phong hỏi "Nàng ở chỗ nào làm ta tìm gọi khắp nơi thế?”, nàng đáp "Ma thì khơng có

chỗ ở nhất định, chỉ là dưới đất thơi". Phong hỏi dưới đất có chỗ trống ở được à, nàng nói "Ma khơng

có đất cũng như cá khơng có nước vậy". Phong nắm cổ tay nàng nói "Nếu nàng sống lại thì ta xin dốc

hết cơ nghiệp để cưới", cơ gái cười nói "Cần gì phải dốc hết cơ nghiệp!". Chơi đến nửa đêm, Phong

hết sức nài ép, nàng nói “Chàng đừng ép thiếp, có nàng kỹ nữ ở đất Chiết (tỉnh Chiết Giang) tên Ái

Khanh vừa tới trọ ở nhà láng giềng phía bắc, dáng vẻ rất phong nhã, tối mai thiếp sẽ gọi nàng cùng tới

tạm thay cho thiếp được khơng?”, Phong bằng lòng.

Tối hơm sau nàng dắt một thiếu phụ đến, tuổi khoảng ba mươi trở lại, mắt liếc mày đưa, có vẻ

phóng đãng. Ba người ngồi ngã ngớn đánh cờ ngựa, xong ván cờ cơ gái đứng lên nói “Cuộc vui đang

nồng, thiếp phải đi đây", Phong định kéo lại thì nàng đã biến mất. Hai người bèn lên giường ôm nhau

vui thú, Phong hỏi gia thế thì thiếu phụ cứ ậm ừ khơng chịu đáp, chỉ nói "Nếu chàng u thiếp thì cứ

gõ tay lên vách tường phía bắc gọi khẽ "Hồ lô tử” là thiếp tới ngay. Nếu gọi ba lần không thấy là thiếp

đang bận, đừng gọi nữa", trời sáng lách qua khe hở trên bức tường phía bắc đi mất. Hôm sau cô gái

tới, Phong hỏi Ái Khanh, nàng đáp “Bị công tử họ Cao gọi đi hầu rượu nên khơng tới đây được". Kế

thắp đèn cùng trò chuyện, cơ gái như có điều muốn nói nhưng mấp máy môi lại im lặng. Phong gặng

hỏi nhưng rốt lại nàng vẫn khơng chịu nói mà chỉ thở dài. Phong ép nàng cùng chơi đùa, đến canh tư

mới đi.

Từ đó hai nàng tới ln, cười nói rộn rã thâu đêm, phố phường đều biết cả. Có viên Điển sử Mỗ

cũng là con nhà thế tộc cũ ở đất Chiết (tỉnh Chiết Giang), vợ cả gian dâm với đầy tớ bị xuất, cưới tiếp

người vợ kế họ Cố, rất thương yêu nhau nhưng được một tháng nàng đã chết yểu vô cùng đau xót.

Nghe nói Phong có quen với ma thiêng, muốn nhờ hỏi giùm việc nhân duyên dưới âm ty bèn cưỡi

ngựa tới tìm. Phong lúc đầu khơng nhận lời, Mỗ hết sức nài nỉ không thôi, Phong bèn bày rượu cùng

ngồi, nhận lời gọi hộ nàng kỹ nữ ma. Trời sập tối bèn gõ vách gọi, chưa dứt tiếng thứ ba thì Ái Khanh

đã tới, ngước nhìn thấy khách biến sắc định chạy, Phong lấy người chặn đường cản lại. Mỗ nhìn kỹ

chợt nổi giận ném chén rượu vào Ái Khanh, chớp mắt nàng biến mất. Phong kinh ngạc không hiểu vì

sao, đang định hỏi chợt trong góc tối có bà già bước ra mắng "Thằng giặc tham lam bỉ ổi làm hỏng cả

cây tiền của ta rồi, đền ngay ba chục quan tiền đây!", rồi cầm gậy đập vào đầu Mỗ.

Mỗ ơm đầu rên rỉ, nói “Đó là Cố thị vợ ta bị chết trẻ, đang còn đau đớn thì ngờ đâu lại làm con

ma bất trinh, có dính líu gì tới bà chứ?”. Bà già tức giận nói “Ngươi vốn là thằng giặc vô lại ở Giang

[157]



Chiết, mới mua được sợi dây lưng gắn miếng sừng đen

được đeo thắt lưng gắn miếng sừng màu

đen đã hếch mũi lên. Ngươi làm quan có kể gì đen trắng, ai có ba trăm quan thì ngươi coi là cha! Thần

giận người oán, sắp tận số rồi, cha mẹ ngươi phải kêu xin dưới âm ty xin đưa nàng dâu quý vào lầu

xanh để trả món nợ tham lam thay ngươi mà còn chưa biết à?", nói xong lại đánh. Mỗ lạy lục van xin,

Phong sợ hãi không biết làm sao cứu. Chợt cơ gái họ Mai trong phòng bước ra, trợn mắt lè lưỡi, vẻ

mặt trơng rất ghê rợn, sấn tói lấy cây trâm dài đâm vào tai Mỗ. Phong hoảng quá lấy người che đỡ cho

khách, cô gái vẫn căm tức khơng ngi. Phong khun nói “Dù y có tội nhưng nếu chết ở đây thì tiểu

sinh có lỗi, xin ném chuột đừng để vỡ đến lọ quý”. Cô gái bèn kéo bà già nói "Thơi hãy tạm tha cho



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Vị Tiên Họ Củng (Củng Tiên)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×