Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Bát Đại Vương (Bát Đại Vương)

Bát Đại Vương (Bát Đại Vương)

Tải bản đầy đủ - 0trang

ngạc sửng ra hồi lâu rồi tự nghĩ vật mình vừa được cho ắt là ngọc ba ba.

Từ đó mắt rất sáng, phàm nhưng nơi có châu báu, dù ở tận suối vàng cũng nhìn thấy được, ngay cả

những món chưa từng biết cũng ứng khẩu gọi được đích danh, đào được mấy trăm lượng vàng chơn

ngay dưới phòng ngủ, việc chi tiêu cũng đầy đủ. Sau có người bán ngơi nhà cũ, sinh nhìn thấy tiền bạc

chơn giấu vơ số bèn bỏ nhiều tiền ra mua, từ đó giàu có ngang bậc vương hầu, các loại ngọc quý hiếm

trên đời trong nhà đều có đủ. Lại được một tấm gương, phía sau chạm hình chim phượng đeo vòng,

mây nước và Tương Phi, chiếu sáng cả dặm, có thể thấy rõ từng sợi tóc. Người đẹp mà soi vào thì

hình bóng sẽ in lại, lau chùi cũng khơng mất được, nếu thay quần áo khác soi lại hoặc người đẹp khác

soi lên thì ảnh trước mới mất đi.

[139]



Lúc bấy giờ công chúa thứ ba trong Túc vương phủ

nhan sắc tuyệt đẹp, sinh rất hâm mộ. Gặp

lúc công chúa đi chơi núi Khơng Động, sinh tới rình trong núi chờ khi công chúa trên kiệu bước xuống

lấy gương ra soi rồi mang về đặt lên bàn, nhìn kỹ thấy mỹ nhân ở trong cầm khăn mỉm cười, miệng như

muốn nói, mắt như muốn liếc, mừng rỡ cất kỹ. Hơn một năm, vì vợ nói lộ ra, Túc vương nghe được cả

giận, bắt giam sinh, đòi lấy tấm gương, định xử án chém. Sinh hối lộ rất nhiều cho một quý nhân trong

vương phủ, nhờ tâu với Túc vương rằng "Nếu vương tha thì bao nhiêu của báu trên đời muốn có cũng

dễ, nếu khơng thì ta cũng tới chết là cùng, mà vương thì chẳng có lợi gì cả". Vương muốn tịch biên gia

sản và đày sinh đi xa, công chúa thứ ba nói "Y đã nhìn con, dù giết mười lần cũng không đủ gột rửa

tiếng nhơ, chi bằng gả con cho y”. Vương khơng nghe.

Cơng chúa đóng cửa khơng chịu ăn, Vương phi lo quá, cố nói với vương, vương bèn thả sinh ra,

lại sai vị quý nhân kia ngỏ ý với sinh. Sinh từ chối nói "Người vợ từ lúc hàn vi không thể bỏ, ta thà

chết chứ khơng dám vâng lệnh, nếu vương cho chuộc tội thì dốc hết gia sản ra cũng được", vương giận

lại bắt giam sinh. Vương phi triệu vợ sinh vào cung, định hạ độc giết chết. Vợ sinh vào, đem chiếc giá

gương san hô làm lễ ra mắt, lời lẽ mềm mỏng dễ thương, Vương phi hài lòng, sai bái kiến cơng chúa

thứ ba, cơng chúa cũng thích, bèn đính ước làm chị em rồi sai người vào ngục dụ sinh. Sinh nhắn vợ

rằng "Con gái nhà vương hầu thì khơng thể lấy việc cưới trước cưới sau mà bàn lớn bé được đâu”. Vợ

khơng nghe cứ về sắp đặt sính lễ đưa tới vương phủ, người đội lễ vật có tới hàng ngàn, nhiều loại

châu quý ngọc lạ nhà vương cũng không biết tên.

Vương cả mừng gả công chúa cho sinh, công chúa vu quy cũng đem tấm gương về. Một đêm sinh

ngủ một mình, mơ thấy Bát vương nghênh ngang vào, nói "Vật ta đã tặng nay nên trả lại. Mang nó lâu

q thì hao tổn tinh huyết, chiết giảm tuổi thọ". Sinh vâng dạ, giữ lại uống rượu, Bát vương từ chối,

nói "Từ lúc nghe ơng khun, ta bỏ dứt rượu được ba năm rồi". Rồi há miệng cắn vào cánh tay, sinh

đau quá tỉnh dậy, nhìn lại thì chỗ mụn nhọt đã tiêu tan, từ đó lại như người thường.

Dị Sử thị nói: Tỉnh thì còn là người mà say rồi thì như con ba ba, những kẻ uống rượu đều

như thế cả. Nhưng con ba ba kia tuy hàng ngày quen thói uống rượu bét nhè song không dám quên

ơn, không dám vô lễ với bậc trưởng giả, con ba ba chẳng cũng hơn xa con người sao? Lắm kẻ tỉnh

[140]



thì khơng bằng người, say thì khơng bằng con ba ba, người xưa soi gương bói rùa



, chắc là lấy



con rùa để soi mình chăng? Vì vậy làm bài phú Người uống rượu. Phú rằng:

Có một vật nọ, rong chơi ngon miệng, uống vào thì ngất ngất ngây ngây, tên gọi là rượu.

Chủng loại rất nhiều, công lao đã lắm. Dùng để tiếp đãi tân khách, dùng để thù phụng cha anh.

Dùng để vui sướng lúc một mình, dùng để hợp cẩn thành đơi lứa. Có khi làm lưỡi câu để câu hứng

thơ, có khi làm cái chổi để quét phiền muộn. Cho nên chàng rượu tới thường thì người người kết

bạn, làng say vào sâu thì kẻ kẻ quên sầu. Đài hèm bã đã cao, công chĩnh vò bất hủ. Một thạch ấy

[141]



sức quan Tề

, năm đấu làm tên Học sĩ

người vì rượu mà mang tiếng.

Kìa như Mạnh Gia rơi mũ

[146]



rượu

sức



[148]



[143]



[142]



. Thế nên rượu nhờ người mà nổi danh, nhưng có khi



, Lưu Linh vác mai



[147]



. Say ngủ bên người đẹp, không ý tư thông

[149]



. Kẻ sĩ cưỡi thuyền rơi nằm đáy giếng



[151]



[144]



[145]



, Sơn Giản say mèm



, Đào Tiềm lược



, nhúng đầu vào nghiên sâu, có thần giúp

[150]



, ơng quan bộ Lại bị trói bên lò



. Thậm chí nếu



rụt đầu

mà nghịch ngợm, cũng còn chưa hại vật mà bất nhân. Tới như khi mưa chiều tuyết tối, hoa

sớm trăng khuya, gió lặng bụi yên, bạn xưa gái mới, dép giày trộn lẫn, lan xạ thơm lùng, đùa trăng cợt

gió, hát nhỏ chuốc vơi, điệu nhạc hay vừa mới trỗi, trên chiếu lặng tựa khơng người, trò chuyện giống

hoa bay sáng miệng, ngâm thơ như lắc ngọc khua vàng, dẫu quá chén mà say khướt, cũng hồn trong mà

ngủ yên. Nếu thế thì dù mỗi ngày mỗi uống cũng chẳng hại gì tới danh giáo. Còn như trong dục nhập

nhằng, hát ca bậy bạ, đứng ngồi nhớn nhác, cười nói ồn ào, chuyện bé xé ra to, cãi vã nhiếc mắng,

rướn cổ nhăn mày như uống thuốc độc, ngã bầu rơi chén tắt nến đổ đèn, rượu ngon lênh láng, say sưa

bét nhè thì phép uống rượu vốn cấm, tình ý như thế chẳng thà đừng uống.

Lại có kẻ rượu vừa nuốt xuống hơi đã bốc lên, lảm nhảm lè nhè chê chủ keo kiệt, đã không biết

cư xử lại không biết uống rượu, thứ khách rượu khơng có phẩm giá ấy thì càng q lắm. Thậm chí

có kẻ vừa uống xong thì thơi khách sáo, trợn mày bứt tóc cởi áo xắn quần, bọt nhểu nhảo đầy mồm

miệng, ói òng ọc ra áo quần, cổ rướn dài như chó sủa, tóc rối bời như ăn xin. Bụng chạm đất mà

miệng kêu trời, tựa bày gan ruột, tay thì khua còn chân lại rũ, như bị phanh thây. Tài thơ phú

không lời để tả, bút đan thanh khôn họa thành tranh. Cha mẹ già bị chửi, vợ con yếu khó dìu, có

khi chú bác bạn bè bỗng dưng mà chịu nhục. Dùng lời nhỏ nhẹ can ngăn thì càng thêm u mê dữ

tợn, đó gọi là uống rượu mất nết, khơng thể cứu giúp gì được. Duy có một cách để giã rượu, cách

ấy ra sao? Chỉ cần lấy một cái gậy, trói tay chân lại như lối mổ heo, cứ đập vào mông đừng đánh

lên dầu, hơn trăm gậy rồi chắc chắn tỉnh lại.



121. Cô Gái Họ Thiệu (Thiệu Nữ)

Sài Đình Tân người huyện Thái Bình (tỉnh An Huy), vợ là Kim thị không sinh nở được mà tính cả

ghen. Sài bỏ ra trăm lượng vàng cưới thiếp, Kim đối xử rất tàn ác, qua năm sau thì người thiếp chết.

Sài uất ức ngủ riêng, mấy tháng liền khơng đặt chân tới phòng vợ. Gặp ngày sinh nhật Sài, Kim tới ăn

nói ngọt ngào làm lễ chúc thọ chồng, Sài không nỡ cự tuyệt, mới lại chuyện trò cười nói với nhau.

Kim bày tiệc trong phòng mời Sài, Sài lấy cớ đã say để từ chối, Kim ăn mặc lộng lẫy tự tới phòng Sài

nói "Thiếp đã hết lòng trọn ngày, dù chàng có say cũng xin uống một chén rồi về". Sài bèn vào phòng,

uống rượu trò chuyện. Vợ thong thả nói "Trước kia lỡ tay giết đứa tỳ nữ, nay đã hối hận, sao chàng

còn để bụng ốn hờn, há khơng còn tình vợ chồng sao? Từ nay về sau xin cứ nạp thiếp, thiếp khơng

dám trách móc gì chàng đâu”. Sài càng mừng, từ đó lại yêu thương vợ như trước. Kim bèn gọi người

mai mối tới bảo tìm người thiếp đẹp cho chồng, nhưng ngầm dặn cứ lờ đi, còn mình làm ra vẻ thúc

giục. Cứ thế hơn năm, Sài không chờ được bèn dặn khắp bạn bè thân thích nhờ tìm hỏi cho mình, được

con gái ni của nhà họ Lâm, Kim vừa gặp đã tỏ vẻ mừng rỡ, cho cùng ăn cùng ngủ với mình, áo quần

nữ trang cho tùy ý lựa dùng.

Nhưng Lâm vốn sinh ở đất Yên (tỉnh Hà Bắc) nên không thạo việc nữ công, ngay việc khâu giày

cũng phải có người giúp cho. Kim nói “Nhà ta vốn cần kiệm không phải như nhà vương hầu mà mua

người như mua tranh để ngắm", rồi từ đó đưa cho gấm lụa bảo Lâm học cắt may như thầy dạy trò rất

nghiêm khắc, ban đầu còn mắng chửi, kế thì đánh đập. Sài trong lòng xót xa khơng biết làm sao, mà

Kim lại càng tỏ vẻ yêu thương Lâm hơn trước, cứ đích thân trang điểm cho Lâm. Nhưng gót giày hơi

có vết nhăn là lấy thước sắt đánh vào hai chân, tóc hơi rối là tát vào hai má, Lâm không chịu nổi treo

cổ tự tử. Sài đau lòng xốn mắt, trách móc nặng lời. Vợ giận nói "Ta thay anh dạy dỗ nàng ta thì có tội

gì?”, lúc ấy Sài mới biết sự gian xảo của vợ, dứt hẳn tình vợ chồng, ngầm xây dựng phòng ốc nơi

khác, nghĩ cách cưới vợ đẹp ở riêng.

Thấm thoát hơn nửa năm vẫn chưa tìm được người nào, ngẫu nhiên tới dự đám tang ở nhà bạn thấy

một nữ lang khoảng mười sáu tuổi đẹp lộng lẫy, cứ sững người ra ngắm nhìn. Cơ gái thấy Sài có vẻ sỗ

sàng bèn liếc nhìn rồi quay người đi, Sài hỏi người ta thì biết nàng họ Thiệu. Thiệu là học trò nghèo,

chỉ có một con gái là nàng. Lúc nhỏ rất thông minh, cha dạy cho học, sách vở chỉ đọc qua là hiểu, lại

rất thích đọc sách thuốc và sách xem tướng. Cha rất thương yêu, có ai tới hỏi cưới thì cho nàng quyết

định, nhưng kẻ giàu người nghèo gì cũng khơng giỏi bằng nên mười bảy tuổi vẫn chưa lấy chồng. Sài

hỏi rõ được ngọn ngành biết rõ là không thể hỏi cưới được nhưng vẫn bồi hồi, lại nghĩ rằng nhà Thiệu

nghèo có thể lấy lợi làm động tâm, bèn bàn với vài bà mối nhưng khơng ai dám nhận lời, chán nản

khơng còn hy vọng gì nữa.

Chợt có bà mối họ Giả tới bán ngọc cho Sài, Sài tỏ ý mình rồi cho nhiều tiền, nói "Chỉ cần bà nói

rõ lòng thành của ta, còn họ có ưng hay khơng thì ta khơng trách gì bà. Còn nếu vạn nhất mà việc xong,

thì ngàn vàng ta cũng không tiếc đâu”. Bà Giả thấy được nhiều tiền bèn vâng dạ, tìm tới chuyện dằng



dai với vợ Thiệu, nhìn thấy cơ gái ngạc nhiên ca ngợi, nói "Cơ nương đẹp q, nếu tới viện Chiêu

[152]



Dương thì chị em nhà họ Triệu

có đáng gì!”. Lại hỏi đã hứa gả cho ai rồi, vợ Thiệu đáp chưa, bà

ta nói "Sợ gì khơng có bậc vương hầu làm rể q”.

Vợ Thiệu than “Nhà vương hầu thì khơng dám mong, chỉ cần tìm được thằng bé nào có học là tốt

lắm rồi. Của nợ nhà ta cứ chọn lựa này nọ, cả chục người không ưng được một đám, thật chẳng hiểu

nó muốn những gì”. Bà Giả nói "Phu nhân khơng cần phải trách móc, người đẹp như thế chẳng biết

kiếp trước tu được bao nhiêu phúc đức mới cưới được kia. Hơm rồi có một chuyện rất buồn cười, là

lang qn họ Sài nói thấy nhan sắc cơ nương đây ở đám tang nhà ông Mỗ, xin dâng ngàn vàng làm sính

lễ, há chẳng phải cú đói mơ sánh đơi với thiên nga sao? Già này đã mắng cho mới chịu thôi đấy!”. Vợ

Thiệu cười khẽ chưa đáp, bà ta lại nói "Chỉ vì là nhà Tú tài khó mà sánh đơi, chứ nếu nhà khác thì

như thế mất ít mà được nhiều, cũng nên ưng thuận". Vợ Thiệu lại cười khơng đáp, bà ta bèn vỗ tay nói

"Phải rồi, đứng về phía già này mà nói thì làm thế là sai đấy. Hàng ngày già được phu nhân yêu

thương, lên thềm còn được ngồi xếp bằng cho uống rượu, chứ phu nhân mà được ngàn vàng, ra xe

ngựa vào lầu gác thì già tới cổng sẽ bị người gác cổng thét đuổi ra ngay”.

Vợ Thiệu ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đứng lên vào nói chuyện với chồng, lát sau ra gọi con gái vào, lát

sau ba người cùng ra. Vợ Thiệu cười nói "Con nhãi nhà ta lạ thật, bao nhiêu đám tốt đều khơng chịu

mà nghe nói làm vợ lẽ lại ưng, chỉ sợ các bậc văn nhân cười cho". Bà Giả nói "Nếu về đó mà sinh

được một tiểu ca, thì đại phu nhân mà bằng được à?". Nói xong kể lại việc Sài định ở riêng, Thiệu

càng mừng rỡ bèn gọi con gái nói “Cứ thử trò chuyện với bà Giả đi, việc này là do ngươi tự chủ

trương, về sau đừng có hối hận mà ốn trách cha mẹ". Cơ gái ngượng nghịu nói "Cha mẹ được phụng

dưỡng chu đáo thì cơng ni con khơng uổng. Huống hồ con tự thấy mình phận bạc, nếu làm vợ chính

ắt sẽ bị giảm thọ, nếu phải chịu đựng đau khổ chút ít thì cũng chưa chắc khơng phải là điều may. Hơm

trước nhìn thấy chàng Sài, cũng có phúc tướng, con cháu ắt có kẻ làm nên".

Bà mối cả mừng chạy về báo, Sài mừng rỡ vì được quá cả lòng mong ước, lập tức đem ngàn vàng

sắp xe kiệu tới cưới cô gái về ở nhà riêng, tơi tớ khơng ai dám nói một câu. Cơ gái nói với Sài rằng

[153]



“Chàng tính tốn có thể nói cũng như chim én làm tổ trên rèm , không phải là kế lâu dài. Ngậm

miệng lựa lời để giữ kín chuyện liệu có được khơng? Chẳng bằng xin cứ về nhà cho sớm, nói thật ra

ngay thì tai họa còn nhỏ". Sài lo là nàng sẽ bị đày đọa, nàng nói "Trên đời khơng có ai là kẻ khơng thể

cảm hóa được, ta cứ giữ cẩn thận khơng có lỗi lầm thì bà ta làm sao giận được?". Sài nói "Khơng phải

thế đâu, bà ta hung dữ phi thường, khơng thể nói tình lý mà cảm hóa được". Cơ gái nói “Thân làm lẽ

mọn thì bị hành hạ là phải thôi, nếu không chịu thế mà cứ tạm bợ cầu sống thì liệu có được lâu dài

khơng?", Sài cho là đúng nhưng rốt lại vẫn chần chừ không dám quyết.

Một hôm Sài đi vắng, cô gái mặc áo tỳ nữ ra cửa, sai đầy tớ dắt con ngựa cái già, có một bà già

ơm cái bọc đi theo tới nhà Vợ Sài ở, lạy rạp xuống đất tự bày tỏ. Vợ Sài lúc đầu nổi giận, kế nghĩ

nàng tự tới thú có thể tha thứ lại thấy ăn mặc khiêm nhường hèn mọn, cũng hơi nguôi giận bèn sai tỳ nữ

lấy áo gấm ra cho mặc, nói "Ta bị gả bạc bẽo kia rêu rao nói xấu với mọi người nên chịu tiếng oan,



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Bát Đại Vương (Bát Đại Vương)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×