Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Chuyện Lạ Chim Câu (Cáp Dị)

Chuyện Lạ Chim Câu (Cáp Dị)

Tải bản đầy đủ - 0trang

suốt có thể nhìn rõ tạng phủ. Trương càng lấy làm lạ song vẫn chưa thỏa ý, lại nài xin nữa. Thiếu niên

nói "Còn có hai giống nữa chưa đưa ra trình, nhưng giờ khơng dám mời ơng xem nữa". Đang phân bua

thì người nhà soi đuốc vào tìm chủ, Trương nhìn lại thì thiếu niên biến thành con chim câu trắng to như

con gà bay vút lên trời, còn nhà cửa trước mắt cũng biến mất chỉ còn một ngôi mộ nhỏ trên trồng hai

cây bách, bèn cùng gia nhân ôm đôi chim than thở kinh sợ ra về.

Thử bảo bay, chim vẫn thuần lạ như trước, tuy không phải là loại quý nhất nhưng cũng là giống

hiếm có trên đời, vì vậy Trương càng yêu quý. Qua hai năm, chim đẻ thêm được ba trống ba mái, dù

là thân thích cầu xin Trương cũng khơng cho. Có ơng Mỗ bạn cha là bậc quý quan, một hôm gặp công

tử hỏi nuôi chim câu được nhiều không. Công tử dạ dạ cáo lui, nghĩ rằng ơng cũng thích, muốn làm

vừa lòng nhưng khó nỗi dứt ruột chia sẻ vật mình u thích. Nhưng lại nghĩ bậc trưởng thượng đã hỏi

tới thì khơng thể làm ngơ, khơng dám đưa chim thường bèn chọn hai con chim câu trắng bỏ vào lồng

gởi biếu, tự cho rằng ngàn vàng cũng không sánh được.

Ngày khác gặp ơng Mỗ, cơng tử có vẻ đắc ý nhưng khơng thấy ơng nói một câu cảm ơn, không

nhịn được bèn hỏi đôi chim hôm trước tốt không, Mỗ đáp cũng béo ngon. Trương phát hoảng hỏi "Đã

mổ thịt rồi ạ?", ơng đáp "Phải". Trương cả kinh nói "Đó khơng phải loại chim câu thường, người ta

vẫn gọi là giống Thát đát đấy ạ", ông Mỗ nhớ lại rồi nói "Mùi vị cũng khơng khác chim thường mấy",

Trương thương tiếc ôm hận trở về. Đến tối Trương mơ thấy thiếu niên áo trắng đến trách "Ta thấy ơng

có lòng yêu thương nên mới đem con cháu gởi gắm, sao lại đem ngọc sáng ném cho thằng mù để tới

nỗi chúng bị nấu nướng. Nay ta dắt hết lũ con đi đây". Nói xong hóa thành chim câu, các con chim câu

trắng Trương nuôi đều bay theo. Sáng ra Trương tới chuồng xem thì quả khơng còn con nào nữa, vô

cùng ân hận bèn đem tất cả chim câu mình ni chia tặng bạn bè, vài hơm thì hết sạch.

Dị Sử thị nói: Vật nào cũng quy tụ về chỗ kẻ ưa thích nó, lời ấy đúng lắm. Như Diệp cơng tử

[137]



thích rồng thì có rồng thật vào nhà

, huống hồ kẻ học thích bạn tốt, vua sáng thích tơi hiền ư?

Nhưng chỉ có tiền bạc là ưa thích càng nhiều thì quy tụ càng ít, cũng cho thấy quỷ thần giận sự tham

lam chứ không giận sự si mê vậy.



119. Giang Thành (Giang Thành)

Cao sinh ở huyện Lâm Giang (tỉnh Cát Lâm) tên Phồn, lúc trẻ thông minh tuấn tú, mười bốn tuổi

đã vào học trường huyện, các nhà giàu tranh nhau hứa gả con gái cho. Nhưng sinh kén chọn quá quắt,

mấy lần cãi lời cha. Cha là Trọng Hồng sáu mươi tuổi chỉ có sinh là con trai nên rất chiều chuộng,

không nỡ làm trái ý con. Trước ở thơn Đơng có ơng Phàn dạy trẻ ở phố, đưa gia đình tới thuê nhà sinh

ở. Phàn có con gái tiểu tự là Giang Thành cùng tuổi với sinh, lúc ấy đều khoảng tám chín tuổi, hai đứa

nhỏ hàng ngày vẫn chơi đùa với nhau. Sau Phàn dời đi, bốn năm năm không nghe tin tức. Một hôm

sinh đi trong hẻm, thấy một nữ lang vô cùng xinh đẹp, có một a hồn nhỏ sáu bảy tuổi đi theo, khơng

dám nhìn thẳng chỉ đưa mắt liếc. Cơ gái nhìn sững như muốn nói gì đó, nhìn kỹ thì té ra là Giang

Thành. Hai bên đều bất ngờ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, khơng ai nóigì chỉ ngẩn ra hồi lâu rồi rời đi,

đơi lòng bịn rịn. Sinh cố ý thả chiếc khăn đỏ xuống đất rồi đi, a hồn nhỏ nhặt lên mừng rỡ đưa cơ gái,

nàng cũng lấy khăn của mình giả nói với nó rằng “Cao Tú tài không phải ai lạ, đừng lấy vật của chàng

làm rơi, đuổi theo mà trả lại đi", đứa a hoàn nhỏ quả nhiên đuổi theo đưa cho sinh.

Sinh được chiếc khăn cả mừng, về thưa với mẹ xin hỏi cưới Giang Thành. Mẹ nói "Nhà ấy khơng

có được nửa gian phòng, trơi nổi lưu lạc, đâu đáng cưới làm vợ”. Sinh nói "Tự con muốn thế, quyết

khơng hối hận". Mẹ do dự khơng dám quyết, bàn tính với Trọng Hồng, Hồng nhất quyết nói là khơng

nên, sinh nghe thế buồn rầu bỏ cả cơm cháo. Mẹ lo quá bèn nói với Cao “Họ Phàn tuy nghèo nhưng

cũng không phải là hạng vô lại gian trá, để ta qua chơi nhà xem, nếu đứa con gái ấy có thể hỏi cưới

được thì có hại gì", Cao bằng lòng. Mẹ sinh bèn mượn cớ đi lễ đền Hắc Đế ghé qua, thấy cô gái mắt

sáng răng ngà, xinh đẹp tự nhiên thì ưa thích lắm, tặng cho tiền lụa rồi tỏ thật ý mình, bà Phàn khiêm

nhượng từ chối nhưng sau cùng cũng nhận lời. Bà về kể lại mọi chuyện, sinh mới tươi cười.

Năm sau chọn ngày tốt cưới Giang Thành về, vợ chồng rất thương yêu nhau. Nhưng nàng hay giận

hờn, trở mặt nhìn chồng như người lạ, miệng lưỡi đanh đá thường chao chát bên tai, sinh vì thương

yêu nên cũng cố nhịn. Cha mẹ sinh hơi biết chuyện trong lòng bực bội, lén trách mắng con trai, cô gái

nghe được ghét lắm, càng chửi mắng chồng nhiều hơn. Sinh dần dần cũng dằn giọng cãi lại, nàng càng

giận dữ, vác gậy đánh đuổi ra ngoài phòng đóng cửa lại. Sinh co ro bên ngồi khơng dám gõ cửa,

đành ngồi bó gối ngủ dưới mái hiên. Từ đó cơ gái coi chồng như kẻ thù, ban đầu quỳ gối còn có thể

phân trần, dần dần quỳ gối hết thiêng, chồng lại càng khổ. Cha mẹ chồng trách mắng vài câu thì nàng

cãi lại vơ cùng hỗn láo, hai ông bà tức giận bắt sinh bỏ vợ, đuổi nàng về nhà cha mẹ ruột. Phàn vừa

thẹn vừa sợ, nhờ người bạn thân của Trọng Hồng tới năn nỉ xin cho Giang Thành trở lại nhưng Trọng

Hồng không chịu. Hơn năm sau sinh đi đường gặp cha vợ, ông níu áo kéo mời về nhà, hết lời xin lỗi,

bảo con gái ăn mặc đẹp đẽ ra gặp. Vợ chồng gặp nhau bất giác mủi lòng, Phàn bèn mua rượu về đãi

con rể, mời mọc rất niềm nở. Không bao lâu trời tối, ông cố giữ sinh ngủ lại, quét dọn phòng riêng

bảo hai vợ chồng ngủ chung. Sáng ra sinh về nhà, khơng dám nói thật với cha mẹ, chỉ tìm lời che đậy

thêu dệt cho qua chuyện. Từ đó cứ năm ba ngày sinh lại tới ngủ ở nhà cha vợ một đêm mà cha mẹ



không biết.

Một hôm Phàn tự tới nhà Trọng Hồng, lúc đầu Trọng Hồng không tiếp, Phàn năn nỉ mãi mới ra

mặt. Phàn quỳ gối cầu xin, Cao khơng nhận, nói là để con trai mình quyết định. Phàn nói "Đêm qua

con rể ngủ lại nhà ta, khơng nghe nói gì khác cả". Cao giật mình hỏi ngủ lại từ lúc nào, Phàn bèn kể

lại, Cao thẹn thùng tạ lỗi, nói “Quả là ta khơng biết, chứ nếu nó thương u thì lẽ nào ta lại một mình

căm ghét". Phàn về rồi, Cao gọi con ra chửi mắng, sinh chỉ cúi đầu không nói gì. Đang lúc ấy thì Phàn

đưa con gái tới, Cao nói "Ta khơng thể chịu lỗi thay con, phiền ông làm chứng cho ta chia nhà ra ở

riêng”. Phàn khuyên lơn nhưng Cao không nghe, dọn nhà riêng cho vợ chồng con, sai một tỳ nữ qua

hầu hạ. Hơn một tháng thấy rất yên ổn, cha mẹ sinh cũng mừng thầm. Nhưng không bao lâu cô gái lại

dần dần rơng càn, mặt sinh thường có vết móng tay cào cấu, cha mẹ biết rõ nhưng còn nhịn để đó

khơng hỏi tới. Một hôm sinh không chịu nổi roi gậy, chạy qua nhà cha mẹ trốn, run rẩy như chim sẻ bị

diều ó đuổi. Hai ơng bà còn ngạc nhiên hỏi han thì cơ gái đã cầm gậy đuổi theo vào, tới ngay cạnh ông

túm lấy sinh đánh túi bụi. Ông bà quát tháo ầm ĩ nàng cũng không đếm xỉa gì tới, đánh chồng tới mấy

mươi gậy mới hằm hằm bỏ đi. Cao đuổi con ra, nói “Ta muốn tránh ồn ào nên mới ở riêng, còn ngươi

thích nó thì trốn đi làm gì?".

Sinh bơ vơ chẳng biết đi đâu, Cao sợ hành hạ quá thì con trai tự tử bèn cho ở riêng một chỗ, nấu

cơm cho ăn. Lại gọi Phàn tới, bảo qua mà dạy con gái. Phàn vào nhà nói đủ lời để răn dạy, cơ gái đã

khơng nghe lại còn trả treo xách mé. Phàn phủi áo bỏ đi, thề dứt tình cha con. Khơng bao lâu, Phàn

phẫn uất sinh bệnh, cùng vợ nối nhau chết. Cô gái căm hận, cũng không về đưa đám, chỉ hàng ngày

cách tường chửi mắng, cố ý cho cha mẹ chồng nghe, Cao để ngồi tai khơng đếm xỉa gì tới. Sinh từ khi

ở một mình thấy như thốt khỏi nước sôi lửa bỏng, nhưng thấy hiu quạnh, lén cho tiền bà mối họ Lý

dẫn gái vào phòng sách, tồn chờ lúc đêm tối ra vào. Lâu ngày cơ gái nghe phong thanh bèn tới phòng

sách mắng chửi, sinh hết sức phân trần là oan, chỉ trời vạch đất mà thề nàng mới về, từ đó hàng ngày

rình rập chờ sinh sơ hở.

Một hơm bà Lý từ phòng sách ra thì nàng bắt gặp, gọi ầm lên. Bà ta biến sắc, cơ gái càng nghi ngờ

nói với bà ta "Nói thật cho ta biết bà làm những gì thì may ra ta còn tha cho, nếu giấu diếm thì ta nhổ

khơng còn một sợi tóc đấy”. Bà Lý run rẫy nói "Nửa tháng nay chỉ có kỹ nữ Vân Nương tới đây hai

lần thơi. Mới rồi cơng tử nói đi chơi núi Ngọc Ty gặp vợ họ Đào, thích đôi bàn chân nàng nhỏ nhắn

nên dặn ta gọi tới. Nàng ta tuy lẳng lơ nhưng cũng chưa chắc chịu làm như kỹ nữ, thật khơng rõ có

được khơng". Cơ gái thấy bà ta thành thật nên tha cho, bà ta định đi thì nàng giữ lại. Trời sập tối nàng

quát bà ta rằng "Tới phòng sách trước, tắt hết đèn đi, nói họ Đào tới rồi". Bà Lý theo lời, cô gái vào

theo ngay, sinh mừng quá, kéo tay giục ngồi, tỏ lòng khát khao gặp gỡ, nàng im lặng khơng nói gì. Sinh

mò trong bóng tối cầm bàn chân nàng nói "Từ khi lên núi được thấy dung mạo người tiên một lần, lòng

cứ nhớ nhưng cái này thơi", nàng vẫn im lặng. Sinh nói "Mong ước bấy lâu nay mới toại nguyện, sao

lại kề mặt mà không nhìn thấy nhau?", rồi đích thân thắp đèn lên, soi tới thì té ra là Giang Thành! Sinh

sợ hãi thất sắc, đánh rơi chiếc đèn xuống đất, quỳ xuống run cầm cập như bị gươm kề cổ vậy. Cô gái

nắm tai kéo về, lấy kim đâm nát hai đùi rồi bắt nằm dưới giường, lúc nào tỉnh giấc lại chửi rủa kể tội.



Sinh đã sợ nàng như cọp nên cho dù lúc nàng ngi giận thì lúc chăn gối cũng run rẫy không ra

đàn ông, nàng tát vào mặt thét đuổi xuống, càng thêm chán ghét khinh bỉ không coi là con người nữa.

Sinh hàng ngày trong chốn hương xông xạ ủ mà như kẻ gian ở tù tơn kính người canh ngục vậy. Cơ gái

có hai chị đều lấy chồng là Chư sinh. Người chị lớn hiền lành ít nói, vẫn khơng hòa thuận với nàng.

Chị thứ hai lấy họ Cát, là người giảo quyệt khéo nói, ưa trang điểm chải chuốt, dung mạo không bằng

Giang Thành nhưng về khoản ghen tng hung dữ thì cũng xấp xỉ. Hai chị em mà gặp nhau thì khơng

nói sự gì khác, chỉ khoe những việc bắt nạt chồng, lấy làm đắc ý với nhau, vì thế đi lại rất thân thiết.

Sinh tới nhà họ hàng nào cô gái cũng giận dữ trách mắng, duy tới nhà Cát thì nàng có biết cũng không

ngăn cấm.

Một hôm sinh uống rượu ở nhà Cát, lúc đã say Cát nhạo “Sao chú sợ vợ quá thế?”, sinh cười đáp

“Thiên hạ có nhiều việc khơng sao hiểu nổi. Ta sợ vợ ta là sợ sắc đẹp, nhưng có kẻ đẹp thua xa vợ ta

mà người ta cũng sợ ngang ta, chẳng phải là quá đáng sao?". Cát thẹn quá không đáp được, đứa tỳ nữ

nghe thế vào kể với vợ Cát, vợ Cát nổi giận cầm gậy sấn ra. Sinh thấy dáng vẻ hung dữ vội xỏ giày

toan chạy thì gậy đã đập trúng lưng, sinh bị ba gậy ngã quỵ ba lần không dậy nổi, dập cả trán, máu

tuôn như xối. Vợ Cát bỏ vào, sinh mới khập khiễng lê chân về nhà. Vợ giật mình hỏi duyên cớ, lúc đầu

sinh nghĩ mình chọc giận chị vợ mà bị đòn nên khơng dám nói, vợ gặng hỏi mấy lần mới kể rõ đầu

đuôi. Cô gái lấy lụa băng trán sinh xong, nổi giận nói "Chồng người ta ai mượn nó đánh giùm kia

chứ?”, liền mặc áo ngắn tay, lận chày gỗ, dắt tỳ nữ theo. Tới nhà Cát, chị hai tươi cười ra đón, cơ gái

chẳng nói chẳng rằng, rút chày đánh chị ngã gục, áo xống rách nát đau đớn, dập môi gãy răng vãi cả

cứt đái. Nàng về rồi chị hai vừa thẹn vừa tức sai chồng tới mách với Cao, sinh ra đón, hết lời an ủi.

Cát nói riêng với sinh "Ta tới đây vì bất đắc dĩ thơi, con mụ ấy hung dữ bất nhân, may nhờ có tay dì

nó trừng phạt cho, chứ hai chúng ta có thù hiềm gì với nhau đâu”. Cô gái nghe thấy lập tức sấn ra chỉ

mặt Cát mắng "Quân hèn hạ kia, vợ bị đòn mà lại đi lấy lòng người ngồi à, hạng đàn ơng này khơng

đánh cho chết còn để làm gì?", rồi thét đem gậy ra, Cát hoảng sợ tông cửa chạy mất. Sinh từ đó khơng

còn nơi nào lui tới cả.

Có hơm bạn đồng học là Vương Tử Nhã tới chơi, sinh giữ chuyện trong phòng ra đùa nhau, có hơi

q đáng. Gặp lúc cơ gái ra nhìn lén khách, núp nghe rõ cả, bèn ngầm bỏ bã đậu vào canh bưng ra cho

khách ăn. Giây lát Vương thượng thổ hạ tả dữ dội, thở khò khè như sắp chết. Nàng sai tỳ nữ ra hỏi

"Còn dám vơ lễ nữa không?", Vương mới hiểu ra là bệnh từ đâu tới bèn rên rỉ xin lỗi. Nàng đưa nước

đậu xanh nấu sẵn ra, Vương uống xong thì hết, từ đó bạn bè răn nhau, khơng ai dám ăn uống gì ở nhà

sinh nữa. Vương có quán rượu, trong quán có rất nhiều hồng mai nở, đặt tiệc mời bạn bè tới chơi, sinh

lấy cớ họp văn xã trình với vợ xin cho đi dự. Đến tối lúc đã say, Vương nói "Vừa mới có một danh kỹ

ở Nam Xương (tỉnh thành Giang Tây) tới lưu ngụ ở đây, có thể gọi tới cùng uống rượu”. Mọi người cả

mừng, duy sinh rời tiệc lấy cớ đã say xin về. Mọi người kéo áo lại nói "Vợ ơng tai mắt dẫu dài cũng

khơng sao nghe thấy được chuyện ở đây”, rồi cùng thề giữ kín khơng nói lộ ra, sinh bèn ngồi xuống.

Giây lát nàng kỹ nữ tới, khoảng mười bảy mười tám tuổi, vòng ngọc leng keng, tóc mây búi cao.

Hỏi tên họ, nàng xưng là họ Tạ, tiểu tự Phương Lan, nói năng trò chuyện vơ cùng phong nhã, cả tiệc ai



cũng say mê. Nhưng Phương Lan chỉ để ý tới sinh, mấy lần để lộ ý tứ, mọi người biết được liền kéo

hai người ngồi sánh vai nhau. Phương Lan lấy ngón tay viết vào lòng bàn tay sinh chữ "ngủ”, lúc ấy

sinh muốn về thì khơng đành, muốn ở thì khơng dám, lòng rối như tơ vò khơng thể tả được. Nhưng cứ

cúi đầu nghiêng tai thì thầm trò chuyện, càng say càng lả lơi phóng túng quên cả con sư tử ở nhà. Một

lát nghe trống canh một, khách trong qn rượu càng thưa, nhìn ra chỉ còn một thiếu niên đẹp trai ngồi

dưới bóng đèn uống rượu một mình, bên cạnh có tiểu đồng cầm khăn đứng hầu, mọi người đều thầm

khen là cao nhã. Không bao lâu thiếu niên uống xong, đứng dậy đi ra, tiểu đồng ra theo rồi quay lại

nói với sinh "Chủ ta chờ ông để xin thưa một câu”. Mọi người đều không biết là ai, duy sinh tái mặt

không kịp cáo biệt bạn bè, vội vàng đi ra.

Thì ra thiếu niên là Giang Thành còn tiểu đồng là đứa tỳ nữ ở nhà. Sinh theo về nhà, nằm mà chịu

đánh, từ đó càng bị cấm cố chặt chẽ, tuyệt hết việc đi lại với bạn bè thân thích. Quan học sứ xuống

[138]



khảo thí, sinh thi rớt bị giáng xuống hạng thanh . Một hơm sinh trò chuyện với đứa tỳ nữ, cơ gái

nghi là có tư tình liền lấy hũ rượu chụp lên đầu tỳ nữ đánh đòn rồi trói hai người vào nhau, lấy dao cắt

thịt bụng hai người, đắp thịt của người này vào bụng người kia rồi cởi trói bảo tự băng bó lấy, hơn

tháng sau miếng thịt vá ấy dính ln vào bụng. Cơ gái thường lấy chân đạp lên bánh, kế ném vào chỗ

đất cát bụi bặm rồi quát bảo sinh nhặt lên mà ăn, những việc như thế rất nhiều.

Mẹ sinh vì việc của con ngẫu nhiên ghé qua, thấy con gầy như que củi, trở về khóc lóc muốn chết.

Đêm mơ thấy có ơng già nói “Khơng cần phải lo phiền, đó là nhân quả kiếp trước. Giang Thành vốn là

con chuột trường sinh của Hòa thượng Tĩnh Nghiệp ni, cơng tử kiếp trước là học trò, một hơm tới

chơi chùa vơ tình đạp chết nó, nay là quả báo khơng thể sức người mà làm hồi tâm được đâu. Mỗi

sáng cứ thành tâm tụng niệm bài chú của Quan âm một trăm lần, tự nhiên sẽ thấy hiệu nghiệm”. Bà tỉnh

dậy kể lại cho Trọng Hồng, cùng lấy làm lạ. Vợ chồng theo lời chỉ dạy, hơn hai tháng cô gái vẫn ngang

ngược như cũ, lại thêm điên cuồng. Cứ nghe ngoài cửa có tiếng chiêng trống lại xõa tóc chạy ra nhìn

dáo dác, hàng ngàn người chỉ trỏ bàn tán cũng mặc kệ. Ông bà thấy con dâu như thế rất hổ thẹn nhưng

không sao ngăn cản, chỉ chê bai thầm mà thơi.

Chợt có nhà sư già tới trước cổng thuyết pháp, người ta đứng xem kín như bức tường. Sư thổi vào

mặt trống thành tiếng kêu như trâu rống, cô gái chạy ra thấy người ta đứng dày đặc khơng có kẽ hở bèn

gọi tỳ nữ đem ghế ra để đứng lên xem, thiên hạ đổ dồn mắt vào cũng thản nhiên như khơng hay biết gì.

Lát sau sư giảng kinh xong, xin một bát nước trong cầm tới trước mặt cô gái đọc lớn "Chớ giận hờn,

Chớ giận hờn? Kiếp trước chẳng phải giả, Kiếp này chẳng phải chân, ồ! Chuột nên co cổ chạy, Đừng

để mèo bắt ăn", đọc xong ngậm nước phun vào mặt nàng, son phấn trôi nhễ nhại nhỏ xuống cả áo quần.

Mọi người cả sợ, nghĩ rằng cô gái sẽ bừng bừng nổi giận, nhưng nàng im lặng lau mặt rồi vào, sư cũng

bỏ đi.

Cô gái vào phòng ngồi ngẩn ra như mất hồn, cả ngày khơng ăn uống gì, kế dọn giường ngủ sớm.

Nửa đêm chợt gọi sinh dậy, sinh ngỡ định sai phái liền bưng chậu tiểu đưa lên. Nàng đẩy chậu ra,

ngầm nắm tay sinh kéo vào trong chăn, sinh vâng lệnh mà chân tay run lẩy bẩy như tiếp chiếu chỉ của

vua. Cơ gái cảm khái nói "Làm cho chàng đến thế này, sao đáng gọi là người?", rồi lấy tay xoa khắp



người sinh, cứ tới vết dao gậy thì sụt sùi khóc lóc, lấy móng tay tự cào vào mình, hận không chết ngay

tức khắc. Sinh thấy thế bất nhẫn, ra sức an ủi. Cơ gái nói “Thiếp nghĩ vị hòa thượng lúc ban ngày ắt là

Bồ Tát hóa thân, một chén nước lạnh mà như thay đổi cho cả gan ruột. Giờ nghĩ lại những việc mình

đã làm đều như ở kiếp khác, thiếp lúc trước chắc không phải là người chăng? Có vợ chồng mà khơng

biết âu yếm, có cha mẹ mà khơng biết phụng thờ, lòng dạ gì thế? Sáng mai phải dọn qua ở chung với

cha mẹ để thăm nom hầu hạ”, vợ chồng nói chuyện suốt đêm như xa cách mười năm mới gặp lại.

Tảng sáng nàng lập tức trỗi dậy gói ghém quần áo vật dùng, sai tỳ nữ cầm giỏ còn mình mang gói,

giục sinh đi trước gọi cửa. Mẹ ra hoảng sợ hỏi han, sinh nói ý vợ. Mẹ đang ngần ngại thì cơ gái đã dắt

tỳ nữ vào nhà. Mẹ vào theo, nàng quỳ mọp xuống đất khóc lóc thảm thiết, chỉ xin tha tội chết. Mẹ thấy

là thật lòng cũng khóc nói "Con ta sao thay đổi mau thế?”. Sinh kể lại tỉ mỉ chuyện trước, mẹ mới hiểu

ra rằng giấc mơ trước kia đã ứng nghiệm, mừng rỡ sai tôi tớ dọn dẹp gian nhà cũ cho hai vợ chồng ở.

Cơ gái từ đó thờ cha mẹ còn hơn cả con trai có hiếu, gặp ai cũng khép nép như cô dâu mới về nhà

chồng, ai đùa nhắc lại chuyện cũ thì thẹn đỏ mặt.

Lại cần kiệm khéo bn bán, qua ba năm cha mẹ không phải lo tới sinh kế mà nhà đã nổi tiếng

giàu có cự vạn. Năm ấy sinh thi đỗ Cử nhân, cô gái thường nói “Ngày trước thiếp gặp Phương Lan

một lần, nay vẫn còn nhớ nàng", sinh vì khơng bị hành hạ đã lấy làm mãn nguyện, không dám mơ tưởng

tới chuyện cưới hầu thiếp nên chỉ dạ dạ mà thôi. Kế sinh vào kinh thi hội mấy tháng mới về, vào

phòng thấy Phương Lan đang đánh cờ với Giang Thành, ngạc nhiên hỏi han, thì ra cơ gái đem mấy

trăm đồng vàng chuộc Phương Lan ra. Lúc ta ở vùng Thiệu Hưng Chiết Giang được quen ông Vương

Tử Nhã, cả đêm kể cho nghe rất rõ ràng.

Dị Sử thị nói: Nghiệp căn của đời người, một hớp nước một miếng cơm cũng phải chịu báo

ứng, nhưng chỉ những kẻ chịu báo ứng chỗ phòng kh thì như bị ghẻ trong xương, sự thảm độc

càng ghê gớm. Thường thấy trong thiên hạ những người vợ hiền chỉ có một phần còn vợ dữ tới

chín phần, cũng đủ biết những người tu dưỡng nết tốt trên đời rất ít. Quan Thế âm pháp lực vơ

biên, sao khơng đem nước cam lồ trong bình ngọc rưới khắp thế gian?



120. Bát Đại Vương (Bát Đại Vương)

Phùng sinh ở huyện Lâm Thao (tỉnh Cam Túc), người thuật chuyện khơng nhớ tên, chỉ biết là dòng

dõi thế gia đã sa sút. Có người chài lưới thiếu nợ sinh không trả nổi nên cứ bắt được ba ba là đem lại

biếu. Có lần biếu con ba ba cực to, trán có đốm trắng, sinh thấy hình dạng lạ lùng liền thả ra sông. Sau

sinh đi thăm con rể trở về, tới bờ sơng Hằng Hà thì trời vừa tối thấy một người say có hai ba tiểu

đồng theo sau ngất ngưởng đi tới, thấy sinh hỏi là ai? Sinh đáp bừa là kẻ đi đường, người say giận nói

"Chẳng lẽ khơng có tên họ à, sao chỉ nói là kẻ đi đường?," Sinh sốt ruột lo về nên không buồn đáp, cứ

đi thẳng qua mặt, người say càng giận, nắm lấy áo sinh không cho đi, mùi rượu nồng nặc. Sinh rất khó

chịu mà cố sức gỡ ra khơng được bèn hỏi ngươi tên gì, người say lè nhè đáp “Ta là Lệnh dỗn cũ ở

Nam Đơ, ngươi định làm gì?". Sinh nói "Thế gian có thứ Lệnh dỗn như vậy, thật là chửi cả thiên hạ.

May là Lệnh doãn cũ đấy, chứ nếu là Lệnh doãn mới chắc giết ráo người đi đường rồi phải không?".

Người say giận lắm toan giở võ, sinh lớn tiếng nói "Phùng mỗ ta không phải là kẻ để yên cho người

đánh đâu!". Người say nghe thế đổi giận làm vui, lảo đảo lạy rạp xuống nói "Té ra là ân chủ, mới rồi

đường đột xin đừng bắt tội", rồi đứng dậy bảo kẻ tùy tùng về trước dọn rượu.

Sinh từ chối không được, người ấy nắm tay dắt đi vài dặm thì tới một xóm nhỏ, vào trong thấy nhà

của đẹp đẽ như phủ đệ quý nhân. Người say hơi tỉnh rượu rồi, sinh mới hỏi thăm tên họ là gì, y đáp

"Nói ra xin chớ kinh hãi, ta là Bát Đại vương ở sông Thao đây. Mới rồi tiên Thanh Đồng ở Tây Sơn

mời đi uống rượu, không ngờ say quá nên xúc phạm tôn nhan, nghĩ rất hổ thẹn". Sinh biết là yêu quái,

nhưng thấy tình ý niềm nở nên cũng khơng sợ sệt gì. Giây lát rượu thịt dọn lên ê hề, giục sinh ngồi vào

tiệc. Bát vương uống rất hào, dốc cạn liên tiếp mấy chén, sinh sợ y say lại sinh sự bèn giả say đòi đi

nằm. Bát vương hiểu ý cười nói "ơng sợ ta bừa bãi sao? Xin chớ lo, phàm kẻ say vô hạnh rồi qua đêm

nói rằng khơng nhớ đã làm những gì là nói dối thơi, bọn bợm rượu mất nết thì mười người có chín

người như vậy đấy. Nhưng ta tuy không dám sánh với người tốt song nghĩ lại cũng chưa từng dám làm

điều vô lại với bậc trưởng giả sao ông cự tuyệt thẳng thừng như thế?". Sinh bèn ngồi xuống nghiêm

sắc mặt can rằng "Ông đã tự biết, sao không sửa đổi?", Bát vương đáp “Lão phu lúc làm Lệnh dỗn

thì say sưa còn q ngày nay, từ khi làm Thượng đế tức giận bị đày ra cù lao, cố bỏ thói cũ đã hơn

mười năm. Nay sắp chết mà còn lận đận khơng được vẫy vùng nên thói cũ lại nảy sinh mà khơng tự

biết. Nay xin kính cẩn vâng lời ơng".

Đang chuyện trò thì nghe tiếng chuông chùa xa xa, Bát vương đứng lên cầm tay sinh nói "Gặp gỡ

khơng được lâu, nay có một vật xin tặng để đền ơn lớn. Vật này không nên mang lâu, khi nào được như

nguyện rồi xin trả lại cho ta”. Rồi khạc ra một hình người bé tí dài hơn một tấc, lấy móng tay rạch vào

cánh tay sinh, đau như xé ruột, đặt mau hình người lên rồi đè xuống, bng tay ra thì đã chìm hẳn vào

trong thịt, vết móng tay vẫn còn mà chỗ đó gồ lên như mụn nhọt. Sinh sợ hãi hỏi, Bát vương cười

khơng đáp, chỉ nói “ơng nên đi thơi”' rồi tiễn sinh ra. Bát vương trở vào, sinh ngoảnh nhìn thì xóm

làng nhà cửa đều biến mất, chỉ có một con ba ba lớn đang ì ạch bò xuống nước rồi mất tăm. Sinh kinh



ngạc sửng ra hồi lâu rồi tự nghĩ vật mình vừa được cho ắt là ngọc ba ba.

Từ đó mắt rất sáng, phàm nhưng nơi có châu báu, dù ở tận suối vàng cũng nhìn thấy được, ngay cả

những món chưa từng biết cũng ứng khẩu gọi được đích danh, đào được mấy trăm lượng vàng chơn

ngay dưới phòng ngủ, việc chi tiêu cũng đầy đủ. Sau có người bán ngơi nhà cũ, sinh nhìn thấy tiền bạc

chôn giấu vô số bèn bỏ nhiều tiền ra mua, từ đó giàu có ngang bậc vương hầu, các loại ngọc quý hiếm

trên đời trong nhà đều có đủ. Lại được một tấm gương, phía sau chạm hình chim phượng đeo vòng,

mây nước và Tương Phi, chiếu sáng cả dặm, có thể thấy rõ từng sợi tóc. Người đẹp mà soi vào thì

hình bóng sẽ in lại, lau chùi cũng không mất được, nếu thay quần áo khác soi lại hoặc người đẹp khác

soi lên thì ảnh trước mới mất đi.

[139]



Lúc bấy giờ công chúa thứ ba trong Túc vương phủ

nhan sắc tuyệt đẹp, sinh rất hâm mộ. Gặp

lúc cơng chúa đi chơi núi Khơng Động, sinh tới rình trong núi chờ khi công chúa trên kiệu bước xuống

lấy gương ra soi rồi mang về đặt lên bàn, nhìn kỹ thấy mỹ nhân ở trong cầm khăn mỉm cười, miệng như

muốn nói, mắt như muốn liếc, mừng rỡ cất kỹ. Hơn một năm, vì vợ nói lộ ra, Túc vương nghe được cả

giận, bắt giam sinh, đòi lấy tấm gương, định xử án chém. Sinh hối lộ rất nhiều cho một quý nhân trong

vương phủ, nhờ tâu với Túc vương rằng "Nếu vương tha thì bao nhiêu của báu trên đời muốn có cũng

dễ, nếu khơng thì ta cũng tới chết là cùng, mà vương thì chẳng có lợi gì cả". Vương muốn tịch biên gia

sản và đày sinh đi xa, cơng chúa thứ ba nói "Y đã nhìn con, dù giết mười lần cũng không đủ gột rửa

tiếng nhơ, chi bằng gả con cho y”. Vương không nghe.

Công chúa đóng cửa khơng chịu ăn, Vương phi lo q, cố nói với vương, vương bèn thả sinh ra,

lại sai vị quý nhân kia ngỏ ý với sinh. Sinh từ chối nói "Người vợ từ lúc hàn vi khơng thể bỏ, ta thà

chết chứ không dám vâng lệnh, nếu vương cho chuộc tội thì dốc hết gia sản ra cũng được", vương giận

lại bắt giam sinh. Vương phi triệu vợ sinh vào cung, định hạ độc giết chết. Vợ sinh vào, đem chiếc giá

gương san hô làm lễ ra mắt, lời lẽ mềm mỏng dễ thương, Vương phi hài lòng, sai bái kiến cơng chúa

thứ ba, cơng chúa cũng thích, bèn đính ước làm chị em rồi sai người vào ngục dụ sinh. Sinh nhắn vợ

rằng "Con gái nhà vương hầu thì khơng thể lấy việc cưới trước cưới sau mà bàn lớn bé được đâu”. Vợ

không nghe cứ về sắp đặt sính lễ đưa tới vương phủ, người đội lễ vật có tới hàng ngàn, nhiều loại

châu quý ngọc lạ nhà vương cũng không biết tên.

Vương cả mừng gả công chúa cho sinh, công chúa vu quy cũng đem tấm gương về. Một đêm sinh

ngủ một mình, mơ thấy Bát vương nghênh ngang vào, nói "Vật ta đã tặng nay nên trả lại. Mang nó lâu

q thì hao tổn tinh huyết, chiết giảm tuổi thọ". Sinh vâng dạ, giữ lại uống rượu, Bát vương từ chối,

nói "Từ lúc nghe ông khuyên, ta bỏ dứt rượu được ba năm rồi". Rồi há miệng cắn vào cánh tay, sinh

đau quá tỉnh dậy, nhìn lại thì chỗ mụn nhọt đã tiêu tan, từ đó lại như người thường.

Dị Sử thị nói: Tỉnh thì còn là người mà say rồi thì như con ba ba, những kẻ uống rượu đều

như thế cả. Nhưng con ba ba kia tuy hàng ngày quen thói uống rượu bét nhè song không dám quên

ơn, không dám vô lễ với bậc trưởng giả, con ba ba chẳng cũng hơn xa con người sao? Lắm kẻ tỉnh

[140]



thì khơng bằng người, say thì khơng bằng con ba ba, người xưa soi gương bói rùa



, chắc là lấy



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Chuyện Lạ Chim Câu (Cáp Dị)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×