Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Cung Mộng Bật (Cung Mộng Bật)

Cung Mộng Bật (Cung Mộng Bật)

Tải bản đầy đủ - 0trang

cứ ép, Hòa vâng lời, đi suốt hơn hai mươi ngày khơng đòi được một đồng, chỉ có người kép hát Lý Tứ

xưa thường được Liễu giúp đỡ nghe chuyện tới tặng một đồng vàng. Mẹ con cùng khóc lớn, từ đó thơi

khơng trơng mong gì ai nữa. Cơ gái họ Hồng đến tuổi lấy chồng, nghe cha dứt tình với Hòa thầm cho

là khơng phải. Hồng muốn gả cho người khác, nàng khóc nói “Liễu lang khơng phải sinh ra đã nghèo,

giả như nay giàu hơn thì kẻ hỏi cưới con có cướp được của chàng khơng? Nay thấy nghèo lại bỏ thì

bất nhân lắm".

Hồng khơng vui, tìm đủ cách khuyên mà rốt lại cũng không làm nàng lay chuyển được. Hai vợ

chồng cùng tức giận, sớm tối chửi mắng, cô gái cũng vẫn thế. Không bao lâu, đang đêm có bọn cướp

vào nhà, vợ chồng Hồng bị nướng dùi đốt thịt tra khảo chết đi sống lại, bao nhiêu của cải đều bị

cướp sạch. Thấm thoát qua ba năm, nhà càng sa sút. Có nhà bn nghe tiếng cơ gái đẹp, xin nộp sính

lễ năm mươi lượng vàng, Hoàng thấy nhiều tiền bèn ưng thuận, định ép con gái bằng được. Cơ gái

đốn biết, mặc áo rách bơi đen mặt, nhân đêm bỏ trốn, xin ăn dọc đường, trải hai tháng mới tới Bảo

Định, hỏi thăm nhà Hòa rồi tìm thẳng vào. Mẹ Hòa ngỡ là vợ kẻ ăn mày bèn xua đuổi, nàng nức nở

thưa rõ, bà nắm tay nàng chảy nước mắt nói “Sao con lại ra nơng nổi này”. Cơ gái lại khóc lóc kể hết

đầu đi, mẹ con Hòa đều khóc. Kế múc nước cho nàng tắm rửa, thấy nhan sắc xinh đẹp, mặt mũi sáng

sủa, mẹ con cùng mừng rỡ.

Nhưng nhà ba miệng ăn, mỗi ngày chỉ được một bữa, mẹ khóc nói "Mẹ con ta phải chịu cực khổ

đã đành, chỉ thương cho nàng dâu thảo của ta thôi”. Nàng cười an ủi bà rằng "Con dâu của mẹ lúc

trong đám ăn mày đã nếm đủ mùi cực khổ, hơm nay nhìn lại thấy như thiên đường khác với địa ngục

vậy”, mẹ mới vui vẻ. Một hôm cô gái vào gian nhà bỏ không thấy cỏ dại mọc lan khắp nơi, tới phòng

trong thì bụi bặm phủ đầy. Trong góc tối có vật gì đó chất thành đống, bước vào thấy vướng chân, nhặt

lên xem thì tồn là bạc ròng, giật mình chạy về nói với Hòa. Hòa theo nàng vào xem, thì những gạch

ngói ngày xưa Cung ném vào đó đều trở thành bạc nén trắng xóa. Nhân nhớ lại lúc còn nhỏ thường

cùng Cung chơn gạch đá trong nhà, biết đâu đều là vàng bạc. Nhưng nhà cũ đã đem cầm cho láng

giềng, vội qua chuộc lại thì thấy gạch lát nền đã vỡ cả, những chỗ chơn gạch ngói ngày xưa đều lộ cả

ra, vô cùng thất vọng. Đến khi đào tìm dưới đất thì thấy tồn là bạc ròng sáng lống, trong chốc lát trở

thành giàu có ức vạn. Nhờ vậy chuộc ruộng vườn thuê tôi tớ, nhà cửa hoa lệ còn hơn ngày xưa.

Hòa vì thế hăng hái tự nhủ "Nếu không cố gắng lập thân, thật là phụ lòng chú Cung của ta", rồi ra

sức học hành, ba năm sau đỗ Cử nhân. Bèn đích thân đem trăm lượng vàng tới tạ ơn bà Lưu, y phục

rực rỡ lóa mắt, mười mấy tùy tùng khỏe mạnh đều cưỡi ngựa đẹp như rồng. Bà Lưu chỉ có một gian

nhà, khách phải ngồi cả lên giường, người ngựa ồn ào vang động cả xóm. Hồng từ khi con gái trốn đi,

người nhà bn đòi lại món tiền sính lễ, nhưng đã tiêu mất một nửa nên phải bán nhà mới trả được. Vì

thế trở thành cùng quẫn như Hòa ngày xưa, nay nghe rể cũ giàu có sang trọng chỉ đóng cửa tự thương

thân mà thơi. Bà Lưu mua rượu dọn tiệc đãi Hòa, nhân kể con gái Hồng hiền, tỏ ý tiếc vì nàng bỏ nhà

đi mất, rồi hỏi Hòa lấy vợ chưa, Hòa đáp rồi. Ăn uống xong, Hòa cố mời bà đi xem mặt vợ mình, rồi

chở cùng về.

Tới nhà, nàng ăn mặc lộng lẫy bước ra, tỳ nữ xúm quanh như tiên, gặp nhau cùng sửng sốt, rồi



cùng nhắc lại chuyện cũ, nhân hỏi thăm tin tức cha mẹ. Bà Lưu ở lại vài ngày, được tiếp đãi rất tử tế,

may sắm quần áo mới rồi cho đưa về. Bà qua nhà Hoàng, kể lại tin tức cô gái và nhắn lời nàng hỏi

thăm, vợ chồng cả kinh. Bà Lưu khuyên tới thăm con gái nhưng Hồng có vẻ ngần ngại, kế khổ cực

q không chịu nổi nên bất đắc dĩ phải đi Bảo Định. Tới nơi thấy cổng kín tường cao, người giữ cổng

trừng mắt nhìn, suốt ngày khơng nhắn gì được. Mãi sau có một bà già đi ra, Hồng nhũn nhặn năn nỉ, tự

nói họ tên, nhờ lén báo cho con gái biết.

Một lát bà già trở ra dắt Hoàng vào căn nhà phụ, nói "Nương tử rất muốn gặp ơng một lần nhưng

sợ lang quân biết nên phải chờ cơ hội thuận tiện. Ông tới đây bao lâu, đã ăn gì chưa?", Hồng được

dịp kể lể nỗi khổ. Người đàn bà đem một bầu rượu, hai đĩa thức ăn bày ra trước mặt Hồng, lại đặt

lên năm đồng vàng, nói "Lang quân đang ăn tiệc ở trong phòng, e nương tử không tới được. Sáng mai

ông nên đi sớm, chớ để lang quân biết". Hoàng vâng dạ, sáng dậy mang gói ra thì cổng chưa mở, phải

đứng chờ. Chợt có tiếng ồn ào nói ơng chủ đi ra, Hồng định nép mình tránh mặt nhưng Hòa đã nhìn

thấy, ngạc nhiên hỏi là ai. Tất cả gia nhân đều im lặng, Hòa giận nói "Ắt là kẻ gian, cứ bắt giải lên

quan!". Chúng dạ vang đổ ra trói Hồng vào gốc cây, Hồng vừa sợ vừa thẹn khơng biết nói gì. Không

bao lâu người đàn bà hôm qua ra quỳ xuống thưa "Đây là cậu ruột ta, tới lúc chặp tối nên chưa kịp

thưa với ơng chủ?", Hòa bèn sai cởi trói. Bà già dẫn Hồng ra, nói "Vì ta qn dặn người giữ cổng

nên có chuyện rắc rối. Nương tử nhắn rằng lúc nào tưởng nhớ cứ nói bà nhà giả làm người bán hoa đi

với bà Lưu tới".

Hoàng vâng dạ, về nhà kể chuyện với vợ, bà nhớ con gái vội qua nói với bà Lưu, bà Lưu bèn

cùng đi, tới nhà Hòa qua hơn mười lớp cửa mới tới chỗ con gái ở. Nàng mặc gấm vóc, đeo châu ngọc

khắp mình, hương thơm ngào ngạt, thỏ thẻ kêu một tiếng thì tỳ nữ tớ gái xúm tới nhắc ghế mang gối,

pha trà mời khách. Mẹ con nói tiếng lóng chuyện trò, nhìn nhau rưng rưng nước mắt. Đêm tới dọn

phòng cho hai bà già nghỉ, thấy nệm ấm gối êm, nhà mình năm xưa tuy giàu có cũng chưa từng dùng

qua. Lưu lại năm ba ngày, nàng đối xử rất chu tất, bà dẫn nàng ra chỗ vắng khóc lóc hối hận về việc

sai trái ngày trước. Nàng nói "Mẹ con ta thì có lầm lỗi nào khơng bỏ qua được, nhưng chồng con tức

giận không nguôi, chỉ sợ chàng biết thơi”, nên cứ khi Hòa tới thì bà liền tránh mặt.

Một hơm đang ngồi chơi chợt Hòa bước vào nhìn thấy nổi giận quát “Mụ nhà quê nào lại dám

ngồi ngang hàng với nương tử thế kia? Nắm đầu tống cổ ra cho ta”. Bà Lưu vội bước lên nói "Đó là

Vương tẩu làm nghề bán hoa, có họ với già, xin ơng tha lỗi”. Hòa bèn chắp tay tạ lỗi rồi ngồi xuống

nói "Bà đến chơi mấy hôm mà ta bận quá chưa hỏi chuyện được, lão súc sinh họ Hồng còn sống

khơng?". Bà Lưu đáp "Cả hai ơng bà vẫn mạnh khỏe, có điều nghèo lắm, quan nhân q giàu sang sao

khơng nghĩ tình cha vợ chàng rể một chút”. Hòa đập bàn nói “Năm xưa khơng có bà thương xót cho

bát cháo thì ta làm sao về tới được quê quán, nay còn muốn bắt lão mà lột da ra chứ nghĩ tình cái gì?",

nói tới đó căm giận q dậm chân đứng dậy chửi mắng. Cơ gái bực tức nói "Họ dẫu bất nhân cũng là

cha mẹ ta. Ta từ xa xơi tìm tới đây rách chân nát gót, cũng tự thấy khơng phụ lòng chàng, sao chàng

trước mặt con mà chửi mắng cha, khiến người ta khơng chịu nổi", Hòa mới ngi giận đứng dậy bỏ đi.

Vợ Hồng thẹn tím mặt từ giã ra về, cô gái lấy hai chục đồng vàng đưa riêng cho mẹ. Sau khi bà về,



khơng có tin tức gì nữa.

Cơ gái thương nhớ cha mẹ q, Hòa bèn sai người tới mời, hai vợ chồng tới vẫn có vẻ thẹn thùng

áy náy. Hòa xin lỗi nói "Năm trước ơng bà tới chơi lại khơng nói rõ, khiến ta mắc tội rất nhiều”,

Hồng chỉ dạ dạ. Hòa may sắm quần áo mới cho, lưu lại hơn một tháng. Hồng vẫn thấy áy náy, mấy

lần xin về. Hòa tặng một trăm lượng vàng, nói “Người nhà bn trước kia đưa năm mươi lượng, nay

ta xin đưa gấp đơi". Hồng thẹn tốt mồ hơi nhận lấy. Hòa cho xe ngựa đưa về, cuối đời Hoàng sống

cũng hơi dư dật.

[120]



Dị Sử thị nói: Sau khi Ung Mơn

khóc xong thì giày son vắng cổng khiến người ta uất ức đóng

cửa tuyệt giao. Thế nhưng bạn tốt chơn cất, đá hóa ra vàng, khơng thể nói rằng đó khơng phải là sự

báo đáp cho người khẳng khái được. Còn kẻ phòng khuê chỉ ngồi mà hưởng, nghiễm nhiên như phi tần

trong cung vua, nếu không phải là người trung trinh kỳ lạ như nàng họ Hồng thì ai có thể hưởng thụ

như vậy mà không xấu hổ? Tạo vật không giáng họa ban phúc sai là như thế đấy.



105. Người Thiếp Hồ (Hồ Thiếp)

Lưu Động Cửu người huyện Lai Vu (tỉnh Sơn Đông) làm quan ở Phần Châu (tỉnh Sơn Tây), ngồi

một mình trong dinh nghe ngồi sân có tiếng cười nói, dần tới gần rồi vào trong phòng. Nhìn ra thì là

bốn cô gái, một nàng độ bốn mươi tuổi, một nàng khoảng ba mươi, một nàng chừng hai mươi tư hai

mươi lăm, cuối cùng là một nàng còn để tóc xõa. Cả bốn đứng trước kỷ nhìn nhau cười, Lưu vốn biết

trong dinh nhiều hồ nên khơng ngó tới. Giây lát, nàng để tóc xõa rút ra chiếc khăn hồng đùa ném lên

mặt Lưu. Lưu nhặt lấy quăng lên cửa sổ, vẫn khơng thèm nhìn. Bốn nàng cười rồi đi.

Một hơm nàng lớn nhất tới nói với Lưu "Em gái ta có nhân dun với ơng, xin đừng chê là hèn

hạ”. Lưu ừ bừa, nàng ấy liền đi. Lát sau cùng một tỳ nữ dẫn nàng để tóc xõa tới, đặt ngồi sánh vai với

Lưu rồi nói "Thật là đẹp đơi. Đêm nay động phòng hoa chúc, cố mà hầu hạ Lưu lang, ta về đây". Lưu

nhìn kỹ thấy nàng xinh đẹp vô song, bèn cùng vui vầy. Hỏi tới lai lịch, nàng nói “Thiếp khơng phải là

người, nhưng thật ra cũng là người. Thiếp là con gái quan tiền nhiệm ở đây, bị hồ làm chết, xác chôn

trong vườn. Lũ hồ làm phép cho sống lại, cũng biến hóa như hồ vậy”. Lưu thò tay sờ phía sau, nàng

hiểu ý cười nói "Chàng định nói là hồ thì có đi chứ gì?", rồi quay người lại nói "Thử sờ xem nào”.

Từ đó nàng ở lại ln, đứng ngồi đều có đứa tỳ nữ ở bên, gia nhân đều tơn kính gọi là bà thứ, tôi tớ

lên chào ra mắt đều được thưởng rất hậu.

Gặp dịp sinh nhật của Lưu, khách khứa đơng đảo, tính ra tới ba chục mâm, phải có nhiều đầu bếp,

đã sức gọi từ trước nhưng chỉ có một hai người tới, Lưu bực tức lắm. Cơ gái biết được bèn nói "Đừng

lo, số đầu bếp đã khơng đủ dùng thì cứ cho mấy người tới về luôn cho xong. Thiếp tuy kém cỏi nhưng

nấu ba chục mâm cũng chẳng phải khó". Lưu mừng rỡ, sai mang cá thịt tỏi gừng vào tư thất, gia nhân

chỉ nghe tiếng dao thớt khua ran không dứt. Cửa trong đặt một chiếc bàn, những người hầu để mâm lên

đó, quay đi quay lại đã đầy thức ăn, bưng xong lại quay lại, hơn mười người đi lại liên tiếp mà lấy

bao nhiêu cũng có. Sau cùng người hầu vào gọi lấy bánh canh, bên trong nói "ơng chủ khơng dặn

trước, gấp gáp thế này làm sao có được?". Kế lại nói "Khơng còn cách nào, đành phải mượn vậy”.

Giây lát gọi vào lấy bánh canh, nhìn lại thì thấy đã có hơn ba chục tơ bánh canh bốc khói đặt trên bàn.

Khách về rồi, nàng nói với Lưu "Phải đưa tiền trả tiền bánh canh cho nhà nọ". Lưu sai đem tiền tới

nhà ấy thì họ mất bánh canh còn đang kinh ngạc, khi người nhà Lưu tới trả tiền mới hết ngờ vực.

Một hôm uống rượu đêm, Lưu chợt thèm rượu nếp đắng Sơn Đông, nàng xin đi lấy rồi ra cửa đi.

Giây lát trở về nói "Được một vò ngồi cửa, đủ uống mấy ngày rồi". Lưu ra xem, quả có một vò, đúng

là thứ rượu mới cất ở nhà. Qua vài hôm, phu nhân sai hai người đầy tớ tới Phần Châu, giữa đường một

người nói "Nghe nói phu nhân chồn hồ thưởng rộng rãi, chuyến này mà được tiền thưởng ta sẽ mua

một cái áo lông chiên". Nàng ở dinh đã biết cả, nói với Lưu “Người nhà ở quê sắp tới, đáng giận

thằng đầy tớ vô lễ, phải trị mới được". Hôm sau người đầy tớ vừa vào trong thành, đầu đã đau nhức,

tới dinh thì ơm đầu kêu gào, mọi người đều bàn đi tìm thầy thuốc. Lưu cười nói “Khơng cần chữa, đến

lúc sẽ tự hết", mọi người ngờ là y phạm tội với bà thứ.



Người đầy tớ tự nghĩ mới tới đây chưa kịp cởi hành lý ra thì đã làm gì nên tội, nhưng không biết

kêu van với ai đành phải bò tới năn nỉ. Trong rèm có tiếng nói "Ngươi gọi phu nhân là đủ rồi, sao còn

nói chữ hồ?". Người đầy tớ sực nhớ ra, lạy lục không thôi. Trong rèm lại nói "Đã muốn có áo lơng

chiên sao lại vơ lễ thế?”, kế nói tiếp "Ngươi khỏi rồi đấy”, dứt câu thì người đầy tớ thấy hết đau, lạy

tạ định lui ra, chợt trong rèm ném ra một cái bọc, nói "Đây là một cái áo lơng dê non, ngươi cầm đi",

y mở ra xem thì thấy có năm đồng vàng. Lưu hỏi tin nhà, người đầy tớ thưa đều được vơ sự chỉ có

đang đêm bị mất một vò rượu, tính lại ngày giờ thì đúng vào đêm nàng đi lấy rượu. Mọi người kính sợ

nàng có phép thần thông, gọi là Thánh tiên.

Lưu vẽ tranh nàng, lúc ấy Trương Đạo Nhất làm quan Đề học sứ nghe chuyện lạ liền lấy tình đồng

hương tới thăm Lưu xin được gặp mặt một lần, nàng từ chối. Lưu đưa bức tranh cho xem, Trương giật

lấy đem về treo cạnh chỗ ngồi, đêm ngày khấn khứa "Xinh đẹp như nàng muốn gì chẳng được, sao lại

gởi thân cho lão già râu xồm? Hạ quan khơng thua kém gì Động Cửu, sao không chiếu cố cho nhau một

lần”. Nàng ở dinh chợt nói với Lưu "Trương cơng vơ lễ phải trừng phạt một chút". Một hôm Trương

đang khấn khứa thấy như có ai cầm thước đánh mạnh vào trán đau điếng, cả sợ cuốn bức tranh sai

người đem trả. Lưu hỏi vì sao trả lại, người ấy giấu việc Trương bị đánh mà bịa chuyện trả lời, Lưu

cười hỏi "Trán chủ ngươi có đau khơng?", người ấy khơng dám nói dối phải kể thật.

Không bao lâu sau, rể Lưu là Nguyên sinh tới thăm, xin được ra mắt nhưng nàng từ chối. Nguyên

nài nỉ mãi, Lưu hỏi “Con rể nào phải người ngoài, sao cự tuyệt quá thế?”. Nàng đáp "Con rể tới ra

mắt ắt phải có gì tặng, nhưng y mong cầu quá lắm, ta tự thấy không làm vừa lòng y được nên khơng

muốn gặp đó thơi”. Kế Nguyên lại cố nài nỉ, nàng hứa mười ngày sẽ cho ra mắt. Đến ngày hẹn Nguyên

vào, đứng ngoài rèm chắp tay vái rồi hỏi thăm sức khỏe, chỉ thấy lống thống dung mạo nhưng khơng

dám nhìn kỹ. Kế lui ra, đi được mấy bước cứ ngoảnh lại nhìn chằm chằm, chỉ nghe tiếng nàng nói

"Con rể quay lại kìa", dứt lời cười lớn, lanh lảnh như tiếng cú rúc. Nguyên nghe thấy gân cốt nhũn cả

ra, run rẫy tựa mất hồn.

Ra ngoài ngồi hồi lâu mới hơi định thần, bèn nói “Vừa nghe tiếng cười như nghe tiếng sét, thật

khơng biết mình còn sống hay đã chết”' Giây lát người tỳ nữ vâng lệnh nàng đem ra hai mươi lượng

vàng tặng Nguyên, Nguyên nhận rồi nói "Thánh tiên hàng ngày ở với ơng chồng, há lại khơng biết tính

ta phung phí chứ khơng quen dùng món tiền nhỏ sao?”' Nàng nghe thế nói "Ta vẫn biết là thế, nhưng

vừa lúc hết tiền, mới rồi cùng bạn bè đi Biện Lương (tỉnh thành Hà Nam) thì thành bị Hà Bá chiếm

cứ, kho tàng đều ngập dưới nước, lặn xuống lấy mỗi người chỉ được bấy nhiêu, làm sao đầy được túi

tham không đáy của y. Vả lại nếu ta tặng cho thật hậu thì y phúc bạc cũng khơng thể hưởng được đâu".

Phàm mọi việc cơ gái đều có thể biết trước nên có việc gì nghi ngờ cứ bàn với nàng là quyết

được ngay. Một hôm đang cùng ngồi chuyện trò, chợt nàng ngửa mặt lên trời cả kinh nói “Đại nạn sắp

tới, làm sao bây giờ”. Lưu hoảng sợ hỏi người trong nhà lành dữ ra sao, nàng nói "Tất cả vơ sự, chỉ

có nhị cơng tử là đáng lo. Không bao lâu nơi đây sẽ thành chiến trường, chàng nên xin đi công cán nơi

xa mới khỏi nạn”. Lưu theo lời, xin quan trên cho đi áp tải lương tiền tới Vân Nam Quý Châu. Đường

sá xa xơi, ai nghe cũng thương xót cho Lưu, duy có cô gái lấy làm vui mừng. Không bao lâu Khương



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Cung Mộng Bật (Cung Mộng Bật)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×