Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Tướng Quân Khỏe Mạnh (Đại Lực Tướng Quân)

Tướng Quân Khỏe Mạnh (Đại Lực Tướng Quân)

Tải bản đầy đủ - 0trang

lớn của tiên sinh, một người một vật cũng không dám riêng tư, xin kính dâng tiên sinh một nửa”. Tra

ngạc nhiên từ chối, tướng quân không nghe, đem tiền bạc ra có đến mấy vạn chia làm hai phần, kế theo

sổ sách đem từ đồ cổ ngoạn tới bàn ghế giường tủ ra bày la liệt từ trong tới ngồi. Tra cố từ chối

nhưng tướng qn khơng để ý gì tới, kê biên tên họ tơi tớ tỳ thiếp xong, lập tức ra lệnh đàn ông lo thu

thập hành lý, đàn bà lo thu thập tư trang, dặn phải kính cẩn thờ phụng tiên sinh, mọi người dạ rân. Lại

đích thân đưa các tỳ thiếp lên kiệu, sai bọn mã phu dắt lừa ngựa rầm rộ ra đi rồi quay lại chào Tra. Về

[113]



sau Tra vướng vào cái án làm sử

bị bắt, sau cùng được tha đều là nhờ sức tướng qn.

Dị Sử thị nói: Ban ơn mà khơng hỏi gì tới tên họ, đúng là bậc trượng phu hào hiệp thời cổ. Mà

tướng quân báo đáp cũng khẳng khái hào sảng, ngàn năm ít thấy, bụng dạ như thế thì ắt khơng thể

chết già nơi ngòi rãnh. Xem đó đủ biết hai bậc hiền tài gặp nhau khơng phải là ngẫu nhiên đâu.

Phụ Lục: Một Truyện Trong Cô Thặng Tuyết Cấu (Phụ Lục Cô Thặng Tuyết Cấu Nhất Tắc)

Hiếu Liêm họ Tra ở huyện Hải Ninh tỉnh Chiết Giang tự Y Hoàng là người tài hoa tiêu sái, thường

nói “Mắt thấy mênh mơng, khơng sao gặp gỡ hết các bậc kỳ kiệt trong thiên hạ, nếu khơng tìm trong

đám người thường thì khơng được". Cuối năm ở nhà, sai lấy rượu ra độc ẩm, khoảnh khắc mây mù

giăng mắc, tuyết rơi mờ mịt, bèn đi dạo ra cổng xem có khách quý nào tới để cùng ngâm cảnh. Chợt

thấy một người ăn mày tránh tuyết nép dưới vòm cổng, hiên ngang đứng thẳng, Hiếu liêm đứng nhìn

hồi lâu thầm lấy làm lạ.

Nhân gọi vào ngồi, hỏi "Ta nghe nói trong chợ có một người ăn mày tay khơng cầm gậy, miệng như

ngậm tăm, áo rách hở bụng mà khơng có vẻ đói rét, mọi người đều gọi là Thiết cái (ăn mày sắt), có

phải là ngươi khơng?", người ấy đáp “Phải”. Lại hỏi “Uống rượu được không?”, người ấy đáp “Được

Hiếu liêm bèn sai tiều đồng lấy chỗ rượu thừa trong bầu trút vào tô cho y uống, người ăn mày bưng tô

uống một hơi hết sạch. Hiếu liêm thích quá lại sai quạt than hâm rượu, hẹn với y rằng “Ngươi uống

một tơ thì ta uống một chung, hết chỗ rượu này thì thơi”' Người ăn mày uống liền hơn ba mươi tơ mà

mặt chưa đỏ, còn Hiếu liêm đã say nằm lăn ra chiếu.Tiểu đồng xốc nách dìu vào nhà trong, người ăn

mày đứng lên, lại bước ra đứng dưới vòm cổng. Đến sáng tuyết ngừng rơi, Hiếu liêm tỉnh rượu nói

với gia nhân rằng "Đêm qua ta cùng Thiết cái đối ẩm vui quá, thấy quần áo y rách rưới, lấy gì chống

rét cho được, lấy cái áo bông của ta đem cho y". Người ăn mày khốc áo rồi đi, cũng khơng xin vào tạ

ơn chủ nhân.

Năm sau Hiếu liêm tới ngụ trong chùa Tường Minh ở Hàng Châu (tỉnh thành chiết Giang), lúc

cuối xuân cùng bạn bè mang rượu đi chơi trên hồ. Chợt gặp người ăn mày ấy ở đình Phóng Hạc (tại

Cô Sơn ở Tây Hồ), áo hở khuỷu tay, chân trần khơng dép ngẩng đầu đi một mình, bèn kéo về chùa, hỏi

cái áo cho ngày trước đâu? Y đáp "Đang là tiết xn, dùng nó làm gì? Ta đã bán lấy tiền gởi cả vào

quán rượu rồi". Hiếu liêm nghe thế lấy làm lạ, nhân hỏi đã từng học chữ chưa, y đáp "Nếu khơng học

chữ đọc sách thì đã khơng làm ăn mày". Hiếu liêm chạnh lòng, cho tắm rửa ăn mặc sạch sẽ rồi hỏi tên

[114]



họ quê quán, người ăn mày nói "Ta là hậu duệ Diên Lăng, hâm mộ Trần Bình

Quảng Đơng), tên là Lục Kỳ.



, nhà ở Việt Hải (tỉnh



Chỉ vì cha anh mất sớm, tính lại ưa cờ bạc nên tới nỗi lưu lạc giang hồ, trôi nổi như thế này. Nhân

nghĩ gõ cửa xin ăn thì người hiền ngày xưa có khi cũng không tránh được, ta là hạng người nào mà

dám cho đó là cái nhục, khơng nghĩ rằng gặp được minh công coi trọng kẻ phong trần, ra ơn lúc gặp

[115]



gỡ. Ta tuy khơng phải kẻ thiếu niên ở Hồi âm

nhưng cái ơn một bữa cơm cũng đâu dám quên?".

Hiếu liêm vội đứng dậy nắm tay y nói "Ngơ sinh vốn là bậc kỳ kiệt trên đời mà ta lại coi là bạn rượu,

để mất Ngô sinh rồi". Bèn sai sư trong chùa mua một thạch rượu Lê hoa xuân uống với nhau trọn ngày,

giữ lại cả tháng rồi tặng tiền đi đường, bảo về Việt Đông.

Lục Kỳ nhiều đời ở Triều Châu (tỉnh Quảng Đông), từng học Thi Thư nhưng vì say mê cờ bạc mà

gia tài khánh tận, gởi thân làm phu trạm nên đường đi cửa ải hình thế hiểm trở ra sao đều biết rất rõ.

[116]



Lúc ấy thiên hạ vừa định , vương sư từ Chiết Giang tiến vào Quảng Đông, chiến thuyền liên tiếp

nối nhau, cờ xí đỏ rực chiêng trống ầm ầm suốt mấy trăm dặm không dứt, qua các thành ấp quận huyện

cư dân đều chạy trốn về thơn xóm, trên đường khơng một bóng người.

Lục Kỳ một mình thản nhiên đi tới bị đội tiền tiêu bắt giải về dưới trướng, nhân đó xin ra mắt chủ

tướng, thưa rõ về hình thế đất Việt Trung (tỉnh Quảng Đơng), nói có thể truyền hịch mà bình định. Kỳ

có ba mươi anh em kết nghĩa, vốn có tiếng anh hùng giỏi võ, chỉ vì thiên hạ vô chủ nên tụ tập bè đảng

chiếm cứ đất đai làm cướp. Nay gặp lúc Hồng thượng lên ngơi, thiên binh nam chinh, chính là lúc

cứu vớt dân đen, sử dụng hào kiệt, bèn cho Kỳ đem ba mươi tờ văn thư phong chức đi trước chia cấp

cho quần hùng, người gần ra hàng, người xa hưởng ứng, chưa đầy một tháng đã hình thành cái thế phá

giặc như chẻ tre.

Chủ tướng theo lời Lục Kỳ, đất Việt bèn n. Từ đó Lục Kỳ bày mưu tính kế, nói gì trúng đó,

những kẻ có sức khỏe cũng khơng chống được, đánh đất Mân (tỉnh Phúc Kiến) phá đất Thục (tỉnh Tứ

Xun) nhiều lần lập kỳ cơng, trong vòng vài năm được thăng tới chức Thông tỉnh Thủy lục Đề đốc.

Lúc Lục Kỳ lưu lạc chưa gặp thời, tự nghĩ rằng mình phải làm ăn mày hèn hạ suốt đời, gặp được Tra

Hiếu liêm cởi áo tặng vàng, lại nổi tiếng là bậc kỳ kiệt trong thiên hạ nên trong lòng mừng rỡ hăng hái,

trong quân ngũ ra sức lập cơng, dần làm tới bậc ngun nhung, thường nói "Thiên hạ có một người tri

kỷ, khơng ai được như Tra Hiếu liêm".

Đầu niên hiệu Khang Hy (1662-1722) mở phủ Đề đốc ở Tuần Châu (tỉnh Quảng Đông), lập tức

sai nha tướng đem ba ngàn lượng vàng về để sẵn trong nhà rồi gửi thư mời Tra Hiếu liên tới đất Việt,

chuẩn bị đầy đủ thuyền bè xe kiệu. Tra vừa qua Mai Lĩnh thì Ngơ cơng tử đã đón đường vái lạy đón

rước, giữ lễ rất mực cung kính, còn cách tỉnh thành hai mười dặm thì Ngơ tự ra đón, đem nghi vệ dẫn

đường như bậc vương hầu. Hiếu liêm về tới phủ thì Ngơ phục lạy dập đầu, tự nói "Thằng ăn mày hèn

hạ ngày xưa nếu khơng gặp được tiên sinh thì làm gì có ngày hơm nay. Nay may được tiên sinh quá bộ

tới chơi, dẫu nát thân ăn mày này cũng không đủ báo ơn”.

Tra ở đó một năm, Ngơ tuy việc qn bận rộn nhưng ai được Tra tiên sinh nói giúp một lời thì

Ngơ lập tức nghe theo, nhờ vậy Tra được người ta biếu xén có tới hàng vạn lượng vàng. Đến khi Tra

về, Ngô đem ba ngàn lượng vàng ra tiễn tặng, nói “Khơng dám nói là đền ơn, chỉ là để ghi lại lòng



cảm kích của kẻ thiếu niên ở Hồi âm mà thơi". Trước là ở Thiều Trung (tỉnh Chiết Giang) có nhà

giàu Trang Đình Việt mua được bộ sử của Chu Tướng quốc, tìm mời các danh sĩ vùng Tam Ngô (Tô

Châu, Nhuận Châu, Hồ Châu) san định tu sửa, khắc in lưu truyền. Đầu sách có kể ra mười mấy người

tham gia san định, vì Tra Hiếu liêm là bậc danh sĩ nên cũng kể vào. Không bao lâu cái án làm sử

[117]



riêng

phát ra, ai dính líu đều bị khép trọng tội. Ngô ra sức tâu bày nên Tra Hiếu liêm mới thốt

chết.

Hiếu liêm từ đó về sau càng thả tình ở thơ rượu, dốc hết tiền bạc mua mười hai người con gái

xinh đẹp dạy cho múa hát. Mỗi lúc đêm thanh mở tiệc thì bng rèm thắp đèn ca múa, châu ngọc khua

ran, mỹ nữ yêu kiều, ai nhìn thấy cũng phải ngây ngất. Phu nhân của Hiếu liêm cũng giỏi âm luật,

thường đích thân ra gõ phách cho đám ca kỹ trong nhà múa hát, sửa cho những chỗ sai, vì vậy phường

nữ nhạc của họ Tra nổi tiếng nhất ở vùng Chiết Trung.

Trước kia lúc Hiếu liêm ở mạc phủ Quảng Đông thấy vườn hoa trong phủ cực đẹp, trong có một

tòa giả sơn bằng đá thạch anh cao hơn hai trượng, lóng lánh đẹp đẽ như là quỷ thần tạc ra, rất ưa thích

bèn đề cho hai chữ "Xu Vân" (Mây the). Qua tuần sau lại ra xem thì tòa giả sơn khơng còn, té ra Ngơ

đã sai lấy thuyền lớn chở về nhà Hiếu liêm, qua sơng lên núi tốn phí tới hàng ngàn quan tiền. Nay

Hiếu liêm đã chết, ca kỹ đã già, vườn hoang ao cạn mà tòa giả sơn vẫn còn.



Quyển VI



098. Lưu Hải Thạch (Lưu Hải Thạch)

Lưu Hải Thạch người huyện Bồ Đài (tỉnh Sơn Đông), tránh loạn tới ở Tân Châu (thuộc tỉnh Cát

Lâm). Năm ấy mười bốn tuổi học cùng thầy với người học trò ở Tân Châu là Lưu Thương Khách,

nhân chơi thân với nhau nên kết nghĩa anh em. Không bao lâu cha mẹ Hải Thạch mất, Hải Thạch mang

hài cốt về quê, từ đó bặt tin. Thương Khách nhà khá giả, đến năm bốn mươi tuổi có hai con trai, con

trưởng là Cát, mười bảy tuổi đã là danh sĩ trong huyện, con thứ cũng thơng minh. Thương Khách lại

nộp sính lễ cưới con gái nhà họ Nghê trong huyện, rất yêu dấu. Nửa năm sau con trưởng đau óc rồi

chết, vợ chồng đều buồn rầu. Không bao lâu vợ lại mắc bệnh chết, vài tháng sau con dâu trưởng cũng

chết, rồi tôi tớ cũng nối nhau chết, Thương Khách vô cùng thương xót đau buồn.

Một hơm đang ngồi buồn bã chợt người giữ cổng vào báo là Hải Thạch tới, Thương Khách mừng

rỡ vội ra cổng đón vào. Đang định hỏi thăm sức khỏe, chợt Hải Thạch kinh ngạc nói "Anh có cái tai

vạ chết sạch cả nhà mà khơng biết sao?", Thương Khách ngạc nhiên không hiểu ý tứ. Hải Thạch nói

“Lâu q khơng có tin tức, vẫn thầm nghĩ gần đây anh không được vui". Thương Khách sa nước mắt kể

lại mọi chuyện, Hải Thạch than thở hồi lâu rồi cười nói “Tai ương chưa hết, lúc nãy là phúng điếu cho

anh, nhưng may là anh gặp được ta, vậy xin chúc mừng anh". Thương Khách hỏi "Lâu quá không gặp

chắc anh học được nghề thuốc giỏi lắm phải khơng?”. Hải Thạch đáp “Chuyện đó thì khơng phải sở

trường, nhưng những mơn coi đất xem nhà thì có học".

Thương Khách mừng rỡ xin xem nhà cho, Hải Thạch bèn vào trong xem khắp trước sau, kế xin

cho gặp mặt hết mọi người trong nhà. Thương Khách theo lời, gọi tất cả con trai con dâu, thê thiếp gia

nhân tới sảnh đường, Hải Thạch nhìn kỹ từng người, tới họ Nghê thì ngửa mặt cười lớn khơng thơi.

Mọi người đang kinh hãi thì thấy cơ gái họ Nghê run rẩy tái mặt, thân hình chợt co rúm lại chỉ còn hơn

hai thước. Hải Thạch lấy thước đánh vào đầu, nghe leng keng như gõ vào đá. Hải Thạch nắm tóc cơ ta

xem sau gáy, thấy có mấy cọng lơng trắng, toan nhổ thì cơ gái rụt cổ quỳ xương kêu khóc xin tha đừng

nhổ. Hải Thạch giận dữ nói “Ngươi chưa bỏ hết lòng hung ác à?", rồi nhổ cả ra, cô gái lập tức biến

thành con vật đen như con mèo mun, mọi người cả sợ.

Hải Thạch tóm lấy bỏ vào tay áo, quay lại nhìn con dâu thứ của Thương Khách nói “Cháu bị ngấm

chất độc đã nhiều, trên lưng ắt có sự lạ, xin cho ta xem”. Người con dâu xấu hổ không chịu vén áo lên,

con trai Lưu phải ép vén lên, thấy trên lưng có sợi lông trắng dài khoảng bốn đất tay. Hải Thạch lấy

trâm khều ra, nói "Sợi lơng này đã mọc lâu rồi, chỉ bảy ngày nữa ắt không sao cứu được". Lại xem tới

lưng con trai Lưu thì cũng có sợi lông trắng nhưng chỉ mới dài khoảng hai đốt tay, bèn nói “Thế này

thì hơn một tháng sẽ chết". Rồi xem khắp từ Thương Khách tới gia nhân, khều ra hết cho, nói "Nếu ta

khơng tới, thì chắc cả nhà khơng ai sống nổi". Lưu hỏi đó là con gì, Hải Thạch đáp "Cũng là hồ thơi,

nhưng hút tinh khí người ta để tu luyện, chuyên làm chết người”.

Thương Khách hỏi "Lâu q khơng gặp ơng, sao lại có phép thuật thần diệu như vậy, hay đã thành

tiên rồi ư?”. Hải Thạch cười đáp "Chỉ là theo thầy học chút thuật mọn thơi, đâu đáng nói là tiên?".



Hỏi thầy là ai, Hải Thạch đáp "Là Sơn Thạch đạo nhân. Con vật này thì ta khơng thể giết, định sẽ

mang về nộp cho thầy". Nói xong cáo từ, xem lại thấy trong tay áo trống khơng giật mình nói "Nó chạy

mất rồi, ở cuối đi còn sợi lơng lớn chưa nhổ nên nó trốn được". Mọi người đều hoảng sợ, Hải

Thạch nói "Nó đã bị nhổ hết lơng trên cổ thì khơng thể biến ra hình người nữa, chỉ có thể biến thành

thú, chắc chưa chạy xa đâu". Bèn vào phòng xem xét lũ mèo, lại ra cổng tắc lưỡi gọi chó, đều nói là

khơng có.

Tới mở cửa chuồng heo xem thì cười nói “Nó đây rồi". Thương Khách nhìn, thấy trong chuồng dư

ra một con heo, nghe tiếng Hải Thạch cười thì nằm mọp xuống khơng dám động đậy. Hải Thạch nắm

tai kéo ra, thấy ở chót đi có một sợi lông trắng cứng như cây kim, đang định nhổ thì con heo giãy

giụa kêu khóc khơng cho nhổ. Hải Thạch nói “Ngươi làm ác đã nhiều mà bị nhổ một sợi lông cũng

không muốn à?". Rồi nhổ luôn ra, con heo lập tức biến thành chồn, Hải Thạch bỏ vào tay áo định đi

luôn, Thương Khách giữ mãi mới ở lại ăn một bữa cơm. Hỏi khi nào lại gặp nhau, Hải Thạch đáp

"Chuyện đó khó biết trước, nhưng thầy ta có lời nguyền nên thường sai bọn ta ngao du khắp nơi cứu

giúp cho người ta, cũng có thể sẽ gặp lại". Sau khi chia tay, Thương Khách nhớ lại tên đạo nhân mới

sực hiểu, nói "Hải Thạch thành tiên rồi". Chữ sơn và chữ thạch hợp lại thành chữ Nham, chính là tên

húy của tiên ơng Lữ Động Tân.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tướng Quân Khỏe Mạnh (Đại Lực Tướng Quân)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×