Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Vãn Hà (Vãn Hà)

Vãn Hà (Vãn Hà)

Tải bản đầy đủ - 0trang

ngọc dạ quang. A Đoan vái lạy tạ ơn rồi cũng rảo bước về thềm phía tây đứng vào ban. Đoan đứng

giữa đám đơng cứ nhìn Vãn Hà chằm chằm. Vãn Hà cũng từ xa chăm chú nhìn lại. Giây lát Đoan theo

ban từ từ đi về phía bắc, Vãn Hà cũng thong thả theo ban đi về phía nam, cách nhau có mấy qng

đường phép nghiêm khơng dám làm rối loạn hàng ngũ, chỉ nhìn nhau ngây ngất mà thôi.

Kế duyệt tới ban Giáp Điệp, đều là đồng nam đồng nữ từng cặp ra múa, đứa cao đứa thấp, đứa

lớn đứa nhỏ nhưng đều mặc áo quần màu trắng màu vàng một loạt như nhau. Các ban duyệt xong xếp

hàng đi ra, ban Liễu Điều đi sau ban Yến Tử, Đoan rảo bước lên phía trên thì Vãn Hà đã thong thả lui

về phía cuối, ngoảnh lại nhìn Đoan rồi cố ý đánh rơi chiếc trâm bằng san hô, Đoan vội nhặt lấy cho

vào tay áo.

Về tới chỗ ở tơ tưởng thành bệnh bỏ ăn bỏ ngủ, bà Giải cứ mang thức ăn ngon tới cho, mỗi ngày

ba bốn lần vào thăm hỏi, chăm sóc rất ân cần mà bệnh vẫn không hề giảm. Bà Giải lo lắng không biết

làm sao, nói “Đã sắp đến ngày mừng thọ của Ngơ Giang vương, làm sao bây giờ?”. Chiều tối có một

đồng tử tới vào ngồi bên giường trên chuyện với Đoan, tự nói là trong ban Giáp Điệp rồi thong thả hỏi

“Anh bệnh vì Vãn Hà phải khơng?”, Đoan giật mình hỏi sao biết, nó cười đáp “Chị Vãn Hà cũng như

anh thơi". Đoan buồn rầu ngồi dậy nhờ tìm cách giúp cho, đồng tử hỏi “Anh đi được không?" Đoan

đáp “Cố gắng thì cũng được”, đồng tử bèn kéo Đoan ra, đi về phía nam, qua một cánh cửa thì vòng

qua phía tây, lại mở hai lần cửa nữa thì thấy mấy mươi mẫu sen mọc trên đất bằng, tàu lá to như cái

chiếu, cánh hoa to như cái lọng, đài hoa rụng xuống đất chất cao cả thước.

Đồng tử dẫn Đoan vào đó, nói “Cứ ngồi tạm ở đây” rồi đi. Giây lát một mỹ nhân rẽ hoa sen bước

vào, thì là Vãn Hà. Hai người gặp nhau vừa mừng vừa sợ, cùng kể lể nỗi nhớ nhung rồi thuật qua

chuyện mình. Kế lấy lá dằn lên lá sen che kín lại, vun đài hoa rụng làm chiếu rồi vui vẻ ân ái với

nhau, kế hẹn chiều hôm sau gặp lại rồi chia tay. Đoan về thì bệnh cũng giảm từ đó ngày nào hai người

cũng gặp nhau ở bãi sen. Qua vài hơm thì theo Long Oa quân tới chúc thọ Ngô Giang vương, chúc thọ

xong các ban đều về, chỉ còn Vãn Hà và một người trong ban Khổng Oanh ở lại dạy múa trong cung

Ngô Giang vương, vài tháng khơng có tin tức gì.

Đoan sốt ruột trơng ngóng, thì có bà Giải hàng ngày lui tới phủ Ngô Giang vương, bèn bịa rằng

Vãn Hà là em họ ngoại của mình, xin bà dẫn đi thăm mong được gặp mặt một lần. Nhưng ở lại trong

phủ Ngô Giang vương mấy ngày mà cung cấm thâm nghiêm, Vãn Hà lại không sao ra được đành rầu rĩ

trở về, hơn một tháng thì nhớ nhung mỏi mòn sắp chết. Một hơm bà Giải vào, đau xót chia buồn nói

“Tiếc thay, Vãn Hà nhảy xuống sơng tự tử rồi”. Đoan kinh sợ chảy nước mắt ròng ròng khơng sao cầm

được, vứt mũ xé áo mang vàng ngọc bỏ ra, định chết theo Vãn Hà, nhưng thấy nước trong sông như

bức vách, ra sức lấy đầu húc mà vẫn không vào được cũng muốn quay về song sợ bị hỏi tới mũ áo tội

sẽ nặng thêm, trong lòng quẫn bách, mồ hơi tốt ra khắp người.

Chợt thấy trên vách sóng có một cây đại thụ bèn bám vào trèo lên, dần dần lên tới ngọn cây rồi hết

sức nhảy xuống, may khơng bị ướt mà thấy mình nổi trên mặt nước. Trong lúc bất ngờ lại chợt thấy cõi

trần, bèn bì bõm bơi đi. Giây lát vào tới bờ, lên khỏi bến sông nhớ tới mẹ già liền thuê thuyền về. Về

tới quê nhìn cảnh vật bốn bề thấy như đã trải qua kiếp khác. Hôm sau về tới nhà, chợt nghe sau cửa sổ



có người con gái nói “Con mẹ tới rồi”, giọng nói rất giống Vãn Hà, kế cùng với mẹ bước ra, quả là

Hà thật. Lúc ấy hai người mừng rỡ quên hết nỗi đau xót mà bà mẹ thì đau xót ngờ vực, sợ hãi mừng rỡ

xen lẫn.

Lúc trước Vãn Hà ở trong phủ Ngô Giang vương thấy trong bụng máy động mà phép tắc dưới

Long cung rất nghiêm, sợ một sớm một chiều lâm bồn sẽ bị trừng phạt mà không gặp được A Đoan lần

nữa, chỉ muốn tìm cái chết bèn nhảy xuống sơng tự tử. Thân thể nổi lên dật dờ trong sóng, được người

khách đi thuyền vớt lên, hỏi tới quê quán thì Hà vốn là ca kỹ nổi tiếng ở đất Ngơ chết đuối khơng tìm

được xác, tự nghĩ khơng thể trở lại kỹ viện bèn nói “Họ Tưởng ở Trấn Giang là chồng ta”, người

khách bèn thuê thuyền cho về tới nhà. Bà Tưởng ngở là lầm, nàng nói là khơng lầm rồi kể rõ tình thật,

bà thấy nàng xinh đẹp phong vận nên rất yêu mến. Kế lại nghĩ nàng còn q trẻ, ắt khơng phải là kẻ

chịu ở góa, nhưng cơ gái rất cung kính hiếu thảo, thấy nhà nghèo bèn cởi châu báu trang sức bán được

vài vạn đồng mang về, bà Tưởng thấy nàng khơng có ý gì khác rất mừng.

Nhưng vì khơng có con trai ở nhà nên sợ lúc nàng sinh nở thì họ hàng láng giềng khơng tin, cơ gái

nói "Cốt là mẹ được cháu nội thật chứ cần gì người ta biết", bà cũng n lòng. Đến lúc ấy Đoan về, cơ

gái mừng quýnh, bà mẹ cũng ngờ là con không chết, lén đào mộ con lên thì hài cốt đều còn đó bèn

đem chuyện căn vặn Đoan. Đoan mới sực hiểu nhưng sợ Vãn Hà chê mình khơng phải là người bèn

dặn mẹ đừng nói ra, mẹ cho là phải bèn nói với láng giềng rằng cái xác vớt được trước đây khơng

phải là con mình, nhưng rốt lại cũng sợ Đoan không thể sinh được con trai.

Không bao lâu Vãn Hà sinh được một con trai, bế thấy không khác gì trẻ con thường mới vui

mừng. Lâu dần cơ gái biết được A Đoan khơng phải là người bèn nói "Sao chàng khơng nói sớm,

phàm là ma mà mặc áo của Long cung qua bốn mươi chín ngày hồn phách sẽ ngưng tụ lại chẳng khác

gì người sống. Nếu có keo sừng rồng của Long cung thì có thể nối xương cốt mà sinh da thịt, tiếc là

không mua cho sớm". Đoan bán viên ngọc của mình, có người khách buôn đất Hồ bỏ ra trăm vạn đồng

để mua, nhờ đó trở thành giàu có cự vạn. Đến ngày mừng thọ mẹ thì vợ chồng múa hát dâng rượu,

chuyện dần truyền tới phủ Hoài vương.

Vương muốn chiếm đoạt Vãn Hà, Đoan sợ hãi vào ra mắt vương tự tâu bày rằng hai vợ chồng đều

là ma, vương sai xét nghiệm đều thấy khơng có bóng nên tin lời khơng bắt Vãn Hà nữa. Nhưng sai

cung nhân ra biệt viện cho nàng dạy múa, Vãn Hà lấy nước đái rùa bôi lên mặt loang lổ che giấu dung

mạo rồi mới tới ra mắt. Dạy được ba tháng họ cũng không sao học hết được tài múa, kế nàng trở về.



076. Bạch Thu Luyện (Bạch Thu Luyện)

Ở tỉnh Trực Lệ có Mộ sinh tự Thiềm Cung là con thương gia Mộ Tiểu Hồn, thơng minh ham học.

Năm mười sáu tuổi cha cho rằng việc văn chương là viễn vông, bắt bỏ học đi buôn. Sinh theo cha tới

đất Sở (vùng Hồ Nam, Hồ Bắc), mỗi khi trong thuyền rảnh rỗi lại ngâm nga đọc sách. Tới Vũ Xương

(tỉnh thành Hồ Bắc), cha ở lại nhà trọ để giữ hàng, sinh nhân lúc cha đi vắng cầm sách đọc thơ, tiếng

ngâm sang sảng, cứ thấy ngồi cửa sổ thấp thống như có người nghe trộm nhưng cũng chưa lấy gì làm

lạ.

Một đêm cha đi uống rượu lâu không về, sinh càng cao giọng ngâm nga, thấy có người quanh quẩn

ngồi song, trăng sáng nhìn thấy rất rõ, lấy làm lạ vội bước ra xem thì là một nữ lang tuyệt đẹp khoảng

mười lăm mười sáu tuổi, thấy sinh vội vàng tránh đi. Hai ba ngày sau chở hàng về bắc, chiều tối đậu

thuyền bên bờ hồ, cha vừa ra khỏi thuyền thì có bà già bước vào nói "Chàng giết con gái ta rồi". Sinh

ngạc nhiên hỏi, bà đáp "Ta họ Bạch, có một gái tên Thu Luyện, cũng hơi biết chữ nghĩa, nói rằng lúc ở

quận thành được nghe giọng ngâm thanh cao nên đem lòng nhớ nhưng đến nỗi bỏ cả ăn ngủ, ý muốn kết

duyên, xin đừng chối từ". Sinh thật lòng rất thích nhưng còn lo cha giận, bèn nói thẳng với bà già, bà

già khơng tin bắt phải thề nguyền, sinh khơng chịu. Bà giận nói “Việc nhân dun ở đời, có kẻ xin

mang sính lễ tới mà còn khơng được, nay già tự đứng ra làm mối cho con lại bị từ chối thì còn gì nhục

bằng, vậy xin đừng nghĩ tới chuyện về Bắc nữa", rồi bỏ đi.

Lát sau cha về, sinh khéo léo kể lại, có ý mong cha chấp thuận nhưng cha vì đường sá xa xơi, lại

có ý khinh rẻ các cơ gái hoài xuân nên cười bỏ qua. Chỗ đậu thuyền nước sâu lút con sào, đến đêm cát

sỏi chợt bồi lên, thuyền mắc cạn khơng xoay trở gì được. Hàng năm thuyền bn trong hồ vẫn có

người ở lại, đến mùa nước hoa đào năm sau hàng hóa nơi khác vẫn chưa kịp chở tới, những hàng trong

thuyền đều tăng giá gấp trăm. Cha sinh vì vậy cũng khơng lo lắng gì lắm, chỉ tính cách làm sao sang

năm về Bắc hàng vẫn được giá, bèn để con ở lại còn mình về nhà.

Sinh mừng thầm nhưng tiếc là khơng hỏi rõ nơi ở của bà già. Trời sập tối, bà già cùng một tỳ nữ

dìu nữ lang tới, cởi áo khốc đặt nàng lên giường, kế nhìn sinh nói "Người ta bệnh tới mức này, xin

đừng nằm khoèo làm ra vẻ vô sự nữa", rồi bỏ đi. Sinh vừa nghe thì hoảng sợ, cầm đèn tới nhìn cơ gái

thấy đang lúc đau ốm vẫn xinh đẹp, ánh mắt vẫn lóng lánh. Lại gần hỏi han, nàng chỉ cười khẽ. Sinh cố

[77]



ép lên tiếng thì nàng nói "Câu Vì chàng tiều tụy, thẹn cùng chàng là vịnh thiếp đấy".

Sinh mừng quýnh muốn thân cận nhưng thương nàng còn yếu nên chỉ sờ tay vào bụng vuốt ve hơn

hít làm vui. Cơ gái chợt rạng rỡ mặt mày, tươi cười nói "Hãy ngâm cho thiếp nghe ba lần bài Áo là

[78]



lớp lớp của Vương Kiến thì sẽ khỏi bệnh". Sinh theo lời, ngâm đến lần thứ hai cô gái đã xốc áo

ngồi dậy nói “Thiếp khỏi rồi”, ngâm tiếp thì nàng cất giọng êm ái thỏ thẻ họa theo, sinh thần trí càng

bay bổng bèn tắt đèn cùng ngủ. Trời chưa sáng cơ gái đã dậy, nói “Mẹ già sắp tới rồi". Không bao lâu

quả nhiên bà già tới, thấy con gái đang ngồi tươi tắn trang điểm bất giác mừng rỡ, giục về thì nàng cúi

đầu khơng nói. Bà già lập tức ra về, nói "Ngươi thích vui đùa với lang quân thì mặc ngươi".



Sinh nhân hỏi nhà cửa ở đâu, cơ gái nói "Thiếp với chàng chẳng qua là bạn mới quen, việc cưới

xin còn chưa chắc chắn, cần gì phải biết nhà cửa, nhưng hai người vẫn yêu thương nồng mặn, thề thốt

keo sơn. Một đêm cô gái chợt ngồi dậy, khêu đèn mở sách ra xem rồi buồn bã rơi lệ. Sinh vội dậy hỏi,

nàng đáp "Cha chàng sắp tới đây, chuyện giữa hai ta mới rồi thiếp vừa mở sách bói một quẻ thì được

[79]



bài Giang Nam khúc của Lý Ích , ý bài thơ khơng phải là điềm hay". Sinh an ủi nói "Câu đầu bài

thơ là Lấy chàng thương lái Cù Đường thì đại cát có gì là khơng hay”. Cơ gái mới hơi vui vẻ, đứng

lên từ biệt, nói “Xin tạm chia tay, kẻo trời sáng lại nhiều người dòm ngó". Sinh cầm tay nàng nghẹn

ngào hỏi "Nếu việc tốt đẹp thì báo cho nàng ở đâu?”, cô gái đáp “Thiếp vẫn sai người dò la, việc tốt

đẹp hay khơng là biết ngay”. Sinh định lên bờ tiễn chân nhưng nàng cố từ chối rồi đi.

Không bao lâu quả ông Mộ tới, sinh dần dà thổ lộ tình thật, cha ngờ là dắt kỹ nữ về, nổi giận chửi

mắng, đến khi xem kỹ trong thuyền thấy khơng mất mát chút gì mới thơi. Một đêm ông đi vắng, cô gái

chợt tới, hai người buồn rầu nhìn nhau khơng biết làm sao. Nàng nói “Thấp cao có số, cứ lo việc

trước mắt đã xin chàng ở lại thêm hai tháng rồi sẽ bàn tiếp". Lúc chia tay hẹn lấy tiếng ngâm thơ làm

hiệu gặp nhau. Từ đó cứ cha đi vắng, sinh lại cao giọng ngâm nga thì nàng tới. Sắp hết tháng tư hàng

hóa đều mất giá, đám khách buôn không biết làm sao bèn góp tiền sắm lễ vật tới cầu đảo ở miếu thần

hồ. Sau tiết Đoan dương mưa to nước lên, thuyền mới đi được.

Sinh về tới nhà tương tư thành bệnh, ơng Mộ lo lắng tìm đủ cách cầu cúng thuốc thang. Sinh nói

riêng với mẹ “Bệnh của con chẳng có thuốc men cầu cúng nào chữa được, chỉ có Thu Luyện tới mới

xong". ông Mộ lúc đầu nổi giận nhưng lâu sau thấy sinh ngày càng gầy gò héo hắt thì hoảng sợ, bèn

thuê xe chở con trở lại đất Sở, xuống thuyền đậu đúng chỗ cũ. Hỏi người ở đó thì khơng ai biết bà già

họ Bạch, vừa lúc có bà già ghé thuyền vào bờ, bước ra tự nhận là mình. Ơng Mộ lên thuyền thấy mặt

Thu Luyện mừng thầm, nhưng hỏi tới dòng dõi gia thế thì ra chỉ sống trên thuyền, trơi nổi đây đó mà

thơi. Ơng nhân nói thật bệnh của con trai, mong nàng tới thuyền mình để con bớt bệnh trước, nhưng bà

già lấy cớ chưa định hôn ước nên không chịu.

Cô gái ngồi nghiêng chăm chú lắng nghe, thấy hai người tranh cãi thì rưng rưng muốn khóc. Bà già

thấy mặt con gái như thế, lại vì ơng Mộ năn nỉ q nên cũng nhận lời. Đến đêm, ơng ra ngồi, cơ gái

quả tới, lại gần giường khóc lóc, nói “Tình cảnh thiếp năm trước nay lại rơi vào chàng rồi ư? Mùi vị

nó thế nào tưởng cũng phải để chàng nếm qua cho biết. Nhưng gầy rộc đi thế này, làm sao chữa khỏi

ngay được? Xin vì chàng ngâm một bài thơ vậy”. Sinh cũng mừng rỡ, cô gái bèn ngâm lại bài thơ của

Vương Kiến ngày trước. Sinh nói "Đó là tâm sự của nàng, đem chữa cho cả hai người sao được.

Nhưng nghe giọng nàng cũng đã thấy tâm thần khoan khoái, hãy thử ngâm bài Liễu hướng về tây ca

[80]



vạn cành

cho ta nghe xem”.

Cô gái theo lời, sinh thích thú nói “Khoan khối q! Trước đây nàng đọc bài Hái sen trong tập

[81]



Thi dư có câu Tốt tươi hương tỏa khắp mười gò

vẫn chưa quên, nay phiền nàng tốt giọng ngâm

lên lần nữa", nàng lại theo lời. Vừa dứt tiếng, sinh nhảy ngay dậy nới “Tiểu sinh có bệnh gì đâu”, rồi

ơm ấp nhau như đã khỏi hẳn. Kế hỏi “Cha gặp mẹ nàng nói những gì? Việc có xong khơng?”. Cơ gái



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Vãn Hà (Vãn Hà)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×