Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Thần Ếch (Thanh Oa Thần)

Thần Ếch (Thanh Oa Thần)

Tải bản đầy đủ - 0trang

được no ấm, lại như chim vọ mọc cánh rồi thì muốn mổ mắt chim mẹ sao?". Cơn Sinh càng tức tối,

nói “Ta đang ngại nhận thêm những thứ nhơ bẩn, không dám lưu lại cho con cháu, xin cứ chia tay cho

sớm", rồi đuổi Thập Nương.

Cha mẹ vừa nghe tin thì Thập Nương đã đi rồi, bèn quát mắng Côn Sinh, sai mau đuổi theo giữ lại

nhưng Côn Sinh căm tức không chịu. Đến đêm mẹ con đều ngã bệnh, trong người bứt rứt khơng ăn

uống gì được. Ơng Tiết sợ hãi tự mang roi tới đền thần tạ lỗi, thiết tha nài nỉ. Qua ba ngày thì hai

người dần dần khỏi bệnh, Thập Nương tự quay về, vợ chồng lại đầm ấm như trước. Thập Nương hàng

ngày cứ trang điểm xong là ngồi yên, không làm việc nội trợ, những áo quần giày tất của Côn Sinh đều

nhờ mẹ khâu vá. Một hơm mẹ bực tức nói "Con trai đã có vợ còn làm phiền mẹ, nhà người ta thì con

dâu hầu mẹ chồng, nhà này thì mẹ chồng hầu con dâu”. Thập Nương nghe thấy tức tối lên thêm nói

"Con buổi sớm tới thăm, buổi tối tới viếng, đạo thờ mẹ chồng còn gì khác nữa? Còn như việc con kém

cỏi, thì thật khơng thể tiếc chút tiền thuê mướn mà chuốc khổ vào thân được". Mẹ khơng biết nói sao,

hổ thẹn khóc lóc.

Cơn Sinh vào thấy mắt mẹ có ngấn lệ, hỏi biết được chuyện giận dữ mắng Thập Nương, Thập

Nương cứ giữ ý mình khơng chịu thua. Cơn Sinh nói "Lấy vợ mà khơng được vui sướng thì chẳng bằng

đừng có, cho dù làm con ếch già giận thì bất quá cũng chỉ gặp nạn dữ mà chết là cùng”, lại đuổi Thập

Nương, Thập Nương ra cửa đi thẳng. Hôm sau nhà Côn Sinh phát hỏa, lửa lan ra cháy rụi cả mấy

gian, bàn ghế giường tủ đều thành tro. Côn Sinh tức giận tới đền thần qt mắng kể tội, nói "Ni con

gái khơng thờ phụng được cha mẹ chồng, đã không dạy bảo gì mà lại còn bao che cái dở của con, thần

là phải rất công bằng mà lại dạy người ta sợ vợ à? Vả lại việc bát đũa va chạm là do ta gây ra, khơng

dính líu gì tới cha mẹ, muốn đâm chém cưa xẻ gì cứ nhằm vào ta thơi. Còn nếu khơng thế thì ta cũng

đốt đền của ơng để trả thù”. Nói xong vác củi vào chất dưới điện định châm lửa, dân quanh đó xúm

lại năn nỉ mới tức tối bỏ về, cha mẹ nghe được đều sợ tái mặt.

Đến đêm thần báo mộng cho thôn bên cạnh, sai cất lại nhà cho con rể, sáng ra thì kẻ mua gỗ người

mướn thợ kéo tới làm nhà cho Côn Sinh, từ chối thế nào họ cũng khơng chịu thơi, hàng ngày có mấy

trăm người gọi nhau trên đường. Khơng mấy ngày thì nhà cửa đều xây xong, mọi thứ đồ dùng đều đầy

đủ. Vừa dọn dẹp đâu đấy thì Thập Nương đã tới, lên thềm tạ lỗi với cha mẹ, ăn nói nhỏ nhẹ từ tốn rồi

quay qua Côn Sinh tươi cười cả nhà bèn đổi ốn làm vui. Từ đó Thập Nương càng hiền dịu, suốt hai

năm khơng có chuyện xích mích. Thập Nương rất ghét rắn, Côn Sinh đùa bắt một con rắn nhỏ bỏ vào

hộp bảo nàng mở ra. Thập Nương biến sắc mắng nhiếc, Côn Sinh cũng đổi cười thành giận tức tối cãi

vã, Thập Nương nói “Lần này thì khơng cần phải đuổi, xin vĩnh biệt từ đây”, rồi ra cửa đi. Ơng Tiết

cả sợ đánh đòn Cơn Sinh rồi tới tạ tội với thần, may mà không bị giáng họa nhưng cũng lặng ngắt

không thấy đáp lại.

Hơn năm sau Côn Sinh nhớ Thập Nương, vô cùng hối hận, lén tới chỗ thần năn nỉ Thập Nương

nhưng không ai trả lời. Không bao lâu nghe tin thần gả Thập Nương cho họ Viên, vô cùng thất vọng,

cũng dạm hỏi người khác nhưng xem mặt mấy đám đều khơng có ai bằng Thập Nương, vì vậy càng

thêm nhớ nhung. Tới nhà họ Viên nghe ngóng thì thấy họ đang qt dọn nhà cửa, sửa sang xe kiệu



chuẩn bị đám cưới. Trong lòng thẹn thùng uất ức khơng thể tự chủ, bỏ ăn ngã bệnh, cha mẹ hoảng sợ lo

lắng nhưng không biết làm sao. Chợt đang lúc mê man thấy có người vỗ về lay gọi, nói "Đại trượng

phu mấy lần muốn dứt tình mà như thế này sao?”, mở mắt nhìn thì là Thập Nương. Cơn Sinh mừng

qnh nhảy bật dậy hỏi “Sao nàng lại tới đây?", Thập Nương đáp “Vì gã khinh bạc đối xử với nhau tệ

bạc, chỉ nên nghe lời cha mẹ mà lấy người khác nên từ lâu đã nhận sính lễ của nhà họ Viên, có điều

thiếp nghĩ đi nghĩ lại cũng khơng nỡ. Đêm nay đã là ngày cưới, cha lại cho rằng không mặt mũi nào trả

lại sính lễ nên đích thân thiếp đem tới trả. Lúc đi cha thiếp đưa ra cửa nói: ‘Con nhãi ngây khơng nghe

lời ta, sau này có bị nhà họ Tiết đối xử tàn tệ thì có chết cũng đừng về đây nữa’ ".

Cơn Sinh cảm vì tình nghĩa của nàng chảy nước mắt ròng ròng, gia nhân cùng mừng rỡ chạy đi báo

cho ông bà hay. Bà Tiết nghe tin không chờ nàng qua chào, vội tới phòng con trai nắm tay nàng òa

khóc. Từ đó Côn Sinh cũng trở nên đứng đắn không đùa ác nữa, vợ chồng vì thế càng yêu thương

nhau. Thập Nương nói "Trước đây thiếp cho rằng chàng là người khinh bạc, chưa chắc đã sống được

với nhau đến lúc bạc đầu nên không dám lưu lại con cái nơi trần thế. Nay chàng đã khơng có ý khác,

thiếp sẽ sinh con trai”. Không bao lâu vợ chồng thần mặc áo đỏ giáng lâm nhà sinh, hôm sau Thập

Nương lâm bồn, sinh một lần được hai con trai, từ đó hai bên đi lại khơng dứt. Dân quanh vùng nếu

có ai xúc phạm làm thần giận cứ tới năn nỉ với Côn Sinh trước, sai đàn bà ăn mặc đẹp đẽ vào phòng

vái lạy Thập Nương, nếu nàng cười thì được thần tha tội. Con cháu họ Tiết rất đông, người ta gọi là

nhà Tiết ếch, nhưng người ở gần không dám gọi thế, chỉ có người ở xa gọi mà thôi.



075. Vãn Hà (Vãn Hà)

Tiết Đoan ngọ ở vùng Ngô Việt có trò đua thuyền rồng. Người ta chạm gỗ làm thuyền hình con

rồng, vảy rồng sơn son thếp vàng, mạn thuyền đều chạm trổ, lấy gấm thêu làm buồm. Cuối thuyền là

đuôi rồng, cao hơn một trượng, dùng dây vải kết làm sạp, có đứa con trai nhỏ ngồi trên đó múa may

nhảy nhót diễn các trò khéo, bên dưới là sông sâu rất nguy hiểm. Cho nên thuê đứa trẻ ấy thường đưa

nhiều tiền cho cha mẹ trước để dạy nó luyện tập, nếu rơi xuống nước chết cũng khơng được ốn hận.

Ở vùng Ngơ Mơn (Tơ Châu) thì cho các ca kỹ xinh đẹp đứng trên đi thuyền múa hát, cũng có

khác nhau. Ở huyện Trấn Giang (tỉnh Giang Tơ) có đứa nhỏ họ Tưởng tên A Đoan, mới bảy tuổi đã

giỏi diễn những trò khéo khơng ai hơn được hết nên rất nổi tiếng. Năm mười sáu tuổi người ta vẫn còn

thuê, nhưng thuyền đua tới núi Kim Sơn thì rơi xuống nước chết đuối, bà Tưởng chỉ có đứa con ấy

nhưng cũng đành đau xót khóc lóc mà thơi.

A Đoan khơng biết mình đã chết, được hai người tới dẫn đi, thấy dưới nước cũng có một cõi trời

đất riêng, ngối nhìn thì thấy sóng nước vây quanh cao như vách núi. Chợt có cung điện hiện ra, thấy

một người mặc giáp trụ ngồi trên điện, hai người kia nói "Đó là Long Oa quân", rồi bảo A Đoan vái

lạy. Long Oa quân vẻ mặt ơn hòa vui vẻ nói "Tài khéo có thể cho vào ban Liễu Điều” hai người bèn

dẫn A Đoan tới một chỗ bốn phía cung điện rộng rãi. Rảo bước lên hành lang phía đơng thì có một

bọn thiếu niên ra chào hỏi, đều khoảng mười ba mười bốn tuổi, kế có một bà già tới, mọi người gọi là

bà Giải, lên ngồi sai diễn trò thử. Kế bèn dạy điệu múa Sấm ran sông Tiền Đường và khúc nhạc Gió

dịu hồ Động Đình, chỉ nghe chiêng trống ầm ầm vang rền các cung điện. Khi tiếng chiêng trống đã tắt,

bà già sợ A Đoan không thể nhớ hết, cứ dặn đi dặn lại. Nhưng A Đoan học qua một lần đã hiểu rõ cả,

bà già mừng rỡ nói "Được thằng nhỏ này thật chẳng thua kém gì A Hà".

Hơm sau Long Oa quân tổng duyệt các ban ca vũ, các ban đều tập hợp cả lại. Đầu tiên duyệt ban

Dạ Xoa, đều là mặt quỷ áo da cá, chiêng lớn chu vi khoảng bốn thước, trống thì khoảng bốn người ơm,

tiếng như sấm sét, có gào thét cũng khơng nghe thấy gì. Ban ấy vừa múa thì sóng lớn nổi cuồn cuộn

dâng lên ngang trời, liền có một điểm tinh quang trên trời sa xuống, tới đất thì tắt, Long Oa quân vội

sai dừng lại. Sai ban Khổng Oanh ra, đều là mỹ nhân mười sáu tuổi thổi sinh gõ phách dìu dặt, liền có

gió mát hây hây, tiếng sóng tắt hẳn, mặt nước êm ả trong suốt như một cõi pha lê nhìn rõ cả trên dưới,

diễn xong thì đều lui vào đứng dưới thềm phía tây. Kế tới ban Yến Tử, đều kết bím tóc rũ xuống, trong

có một nữ lang tuổi khoảng mười bốn mười lăm trở lại rung tay áo nghiêng búi tóc múa điệu Rắc hoa

chập chờn qua lại, trên khắp người tung ra những đóa hoa ngũ sắc theo gió lả tả rụng xuống rải khắp

trên sân, múa xong thì theo ban cũng lui vào dưới thềm phía tây.

A Đoan đứng bên cạnh nhìn trong lòng ưa thích, hỏi người cùng ban thì nàng ấy là Vãn Hà. Không

bao lâu lại gọi tới ban Liễu Điều, Long Oa quân đặc biệt thử tài một mình A Đoan. Đoan liền múa

theo điệu đã được dạy, vẻ vui mừng giận dữ hiện ra theo điệu nhạc, lui tới qua lại ăn khớp với tiết

tấu, Long Oa quân khen là sáng dạ, thưởng cho nhung phục ngũ sắc và trâm cài đầu hình cá trên khảm



ngọc dạ quang. A Đoan vái lạy tạ ơn rồi cũng rảo bước về thềm phía tây đứng vào ban. Đoan đứng

giữa đám đơng cứ nhìn Vãn Hà chằm chằm. Vãn Hà cũng từ xa chăm chú nhìn lại. Giây lát Đoan theo

ban từ từ đi về phía bắc, Vãn Hà cũng thong thả theo ban đi về phía nam, cách nhau có mấy qng

đường phép nghiêm khơng dám làm rối loạn hàng ngũ, chỉ nhìn nhau ngây ngất mà thơi.

Kế duyệt tới ban Giáp Điệp, đều là đồng nam đồng nữ từng cặp ra múa, đứa cao đứa thấp, đứa

lớn đứa nhỏ nhưng đều mặc áo quần màu trắng màu vàng một loạt như nhau. Các ban duyệt xong xếp

hàng đi ra, ban Liễu Điều đi sau ban Yến Tử, Đoan rảo bước lên phía trên thì Vãn Hà đã thong thả lui

về phía cuối, ngoảnh lại nhìn Đoan rồi cố ý đánh rơi chiếc trâm bằng san hô, Đoan vội nhặt lấy cho

vào tay áo.

Về tới chỗ ở tơ tưởng thành bệnh bỏ ăn bỏ ngủ, bà Giải cứ mang thức ăn ngon tới cho, mỗi ngày

ba bốn lần vào thăm hỏi, chăm sóc rất ân cần mà bệnh vẫn không hề giảm. Bà Giải lo lắng không biết

làm sao, nói “Đã sắp đến ngày mừng thọ của Ngơ Giang vương, làm sao bây giờ?”. Chiều tối có một

đồng tử tới vào ngồi bên giường trên chuyện với Đoan, tự nói là trong ban Giáp Điệp rồi thong thả hỏi

“Anh bệnh vì Vãn Hà phải khơng?”, Đoan giật mình hỏi sao biết, nó cười đáp “Chị Vãn Hà cũng như

anh thơi". Đoan buồn rầu ngồi dậy nhờ tìm cách giúp cho, đồng tử hỏi “Anh đi được không?" Đoan

đáp “Cố gắng thì cũng được”, đồng tử bèn kéo Đoan ra, đi về phía nam, qua một cánh cửa thì vòng

qua phía tây, lại mở hai lần cửa nữa thì thấy mấy mươi mẫu sen mọc trên đất bằng, tàu lá to như cái

chiếu, cánh hoa to như cái lọng, đài hoa rụng xuống đất chất cao cả thước.

Đồng tử dẫn Đoan vào đó, nói “Cứ ngồi tạm ở đây” rồi đi. Giây lát một mỹ nhân rẽ hoa sen bước

vào, thì là Vãn Hà. Hai người gặp nhau vừa mừng vừa sợ, cùng kể lể nỗi nhớ nhung rồi thuật qua

chuyện mình. Kế lấy lá dằn lên lá sen che kín lại, vun đài hoa rụng làm chiếu rồi vui vẻ ân ái với

nhau, kế hẹn chiều hôm sau gặp lại rồi chia tay. Đoan về thì bệnh cũng giảm từ đó ngày nào hai người

cũng gặp nhau ở bãi sen. Qua vài hơm thì theo Long Oa qn tới chúc thọ Ngô Giang vương, chúc thọ

xong các ban đều về, chỉ còn Vãn Hà và một người trong ban Khổng Oanh ở lại dạy múa trong cung

Ngô Giang vương, vài tháng khơng có tin tức gì.

Đoan sốt ruột trơng ngóng, thì có bà Giải hàng ngày lui tới phủ Ngô Giang vương, bèn bịa rằng

Vãn Hà là em họ ngoại của mình, xin bà dẫn đi thăm mong được gặp mặt một lần. Nhưng ở lại trong

phủ Ngô Giang vương mấy ngày mà cung cấm thâm nghiêm, Vãn Hà lại không sao ra được đành rầu rĩ

trở về, hơn một tháng thì nhớ nhung mỏi mòn sắp chết. Một hơm bà Giải vào, đau xót chia buồn nói

“Tiếc thay, Vãn Hà nhảy xuống sông tự tử rồi”. Đoan kinh sợ chảy nước mắt ròng ròng khơng sao cầm

được, vứt mũ xé áo mang vàng ngọc bỏ ra, định chết theo Vãn Hà, nhưng thấy nước trong sông như

bức vách, ra sức lấy đầu húc mà vẫn không vào được cũng muốn quay về song sợ bị hỏi tới mũ áo tội

sẽ nặng thêm, trong lòng quẫn bách, mồ hơi tốt ra khắp người.

Chợt thấy trên vách sóng có một cây đại thụ bèn bám vào trèo lên, dần dần lên tới ngọn cây rồi hết

sức nhảy xuống, may khơng bị ướt mà thấy mình nổi trên mặt nước. Trong lúc bất ngờ lại chợt thấy cõi

trần, bèn bì bõm bơi đi. Giây lát vào tới bờ, lên khỏi bến sông nhớ tới mẹ già liền thuê thuyền về. Về

tới quê nhìn cảnh vật bốn bề thấy như đã trải qua kiếp khác. Hôm sau về tới nhà, chợt nghe sau cửa sổ



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Thần Ếch (Thanh Oa Thần)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×