Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Tề Thiên Đại Thánh (Tề Thiên Đại Thánh)

Tề Thiên Đại Thánh (Tề Thiên Đại Thánh)

Tải bản đầy đủ - 0trang

những gì khơng biết, rồi bảo Thanh y sứ cầm thư tới Diêm Vương. Hồi lâu Thanh y sứ trở về, Thành

cũng theo về, vào quỳ xuống lạy tạ. Đại thánh hỏi sao chậm thế, Thanh y sứ bẩm "Diêm Vương không

[74]



dám tự chuyên, cầm lệnh chỉ của Đại thánh lên báo với Bắc Đẩu vì thế nên về chậm". Thịnh rảo

bước lên vái lạy tạ ơn, Đại thánh nói "Đưa anh ngươi về ngay đi, nếu biết theo điều thiện thì ta sẽ ban

phúc cho", anh em vừa mừng vừa tủi dắt nhau cùng về.

Thịnh tỉnh dậy lấy làm lạ, vội tới mở quan tài ra xem thì quả anh đã sống lại bèn đỡ ra, hết sức

cảm tạ pháp lực Đại thánh. Thịnh từ đó dốc lòng tin tưởng thờ phụng còn hơn cả người thường. Nhưng

vốn liếng của hai anh em vì mắc bệnh đã hao mất một nửa, anh lại chưa thật khỏe, hai anh em cứ nhìn

nhau buồn bã. Một hơm Thịnh ngẫu nhiên đi dạo ngồi thành, chợt gặp một người áo xám nhìn mình

hỏi "Anh có chuyện gì lo lắng à?". Thịnh đang buồn rầu khơng biết nói với ai, bèn kể những chuyện

mình gặp. Người áo xám nói “Có một nơi phong cảnh rất đẹp, cứ tạm tới ngắm xem cũng đủ giải sầu”.

Hỏi ở đâu, người ấy chỉ nói khơng xa, Thịnh bèn đi theo.

Ra khỏi thành khoảng nửa dặm, người áo xám nói "Ta có thuật mọn, trong khoảnh khắc có thể tới

nơi". Rồi bảo Thịnh ơm lưng mình, khẽ gật đầu một cái chợt có mây đùn lên dưới chân, nhảy vọt lên

trên không biết là đi bao xa. Thịnh cả sợ nhắm mắt không dám mở ra, trong khoảnh khắc nghe người

ấy nói "Tới rồi". Thịnh thấy thành quách trong vắt đủ màu sắc rực rỡ lạ lùng, kinh ngạc hỏi đây là nơi

nào. Người ấy đáp "Đây là thiên cung" rồi rảo bước đi vào, càng đi càng lên cao, xa xa thấy một ông

già, người áo xám mừng rỡ nói "Gặp được người này thì anh có phúc lắm", rồi giơ tay vái chào. Ơng

già mời vào nhà, pha trà mời khách nhưng chỉ bưng ra có hai chén chứ khơng nhìn ngó gì tới Thịnh.

Người áo xám nói "Đây là đệ tử của ta, đi buôn bán ngàn dặm tới thăm tiên cung, xin ông tặng cho

chút quà”. Ông già sai tiểu đồng lấy ra một mâm đá trắng to bằng trứng chim sẻ, sáng loáng như băng,

bảo Thịnh tự nhặt lấy.

Thịnh nghĩ cầm về có thể làm tửu lệnh uống rượu, bèn lấy sáu viên, người áo xám cho rằng quá ít

bèn lấy thêm cho sáu viên nữa, đưa cả cho Thịnh bảo cất vào túi rồi chắp tay nói "Đủ rồi". Thịnh từ

biệt ông già đi ra, người áo xám lại bảo bám vào mình rồi bay xuống, chốc lát đã tới mặt đất. Thịnh

dập đầu thỉnh giáo tiên danh, người áo xám cười nói “Phép thuật đi trên mây vừa rồi gọi là Cân đẩu

[75]



vân đấy". Thịnh giật mình hiểu ra là Đại thánh, lại cầu xin giúp đỡ. Đại thánh nói "Vừa rồi là gặp

Tài tinh, cho ngươi được lãi mười hai phần, còn muốn gì nữa".

Thịnh lạy tạ, đứng lên nhìn thì Đại thánh đã biến mất. Thịnh trở về mừng rỡ kể lại với anh, cởi túi

ra nhìn thì đá đã lặn cả vào thắt lưng rồi. Về sau cất hàng trở về, được lãi rất nhiều, từ đó cứ tới buôn

bán ở đất Mân là vào đền khấn vái Đại thánh, người khác khẩn cầu có khi khơng hiệu nghiệm chứ

Thịnh khẩn cầu thì điều gì cũng ứng nghiệm.

Dị Sử thị nói: Ngày xưa có người sĩ nhân đi ngang chùa, vẽ hình cây đàn tỳ bà lên vách rồi đi,

đến khi quay về thì chùa nổi tiếng linh thiêng, lửa hương không dứt. Chuyện thiên hạ vốn khơng

cứ phải có thật, người ta cho là thiêng thì thành thiêng thơi. Sao lại như thế? Vì lòng người hướng

về thì vật cũng theo về vậy. Cứng cỏi ngay thẳng như Thịnh ắt phải được thần linh phù hộ, há cần



tới ngọn kim thêu trong lỗ tai, lông tơ biến hóa, cân đẩu vân lên trời

hoặc, cũng là kiến thức không đúng vậy.



[76]



sao? Rốt lại lại bị mê



074. Thần Ếch (Thanh Oa Thần)

Vùng Giang Hán thờ cúng thần ếch rất kính cẩn, trong đền khơng biết là bao nhiêu ngàn vạn con

ếch, có con to bằng cái lồng. Có ai xúc phạm làm thần giận thì trong nhà liền có điềm lạ, ếch nhái

nhảy cả lên bàn lên giường, thậm chí bám đầy trên vách khơng rơi xuống, nhà ấy sẽ gặp tai họa. Người

ta sợ hãi cứ cúng tế cầu khẩn, nếu thần vui lòng thì khỏi. Đất Sở (tỉnh Hồ Nam, Hồ Bắc) có Tiết Cơn

Sinh lúc nhỏ thông minh, diện mạo tuấn tú. Năm lên sáu bảy tuổi có bà già áo xanh tới nhà tự xưng là

sứ giả của thần, vào ngồi trò chuyện ngỏ ý thần muốn gả con gái cho Cơn Sinh. Ơng Tiết tính chất phác

vụng về nghe thế rất khơng thích, liền lấy cớ con trai còn nhỏ để từ chối, nhưng tuy cố từ chối vẫn

chưa dám hỏi cưới con gái nhà khác.

Được vài năm Côn Sinh dần lớn lên, dạm hỏi con gái họ Khương, thần nói với Khương “Tiết Côn

Sinh là con rể của ta, sao ngươi dám ăn đồ cúng hả?". Khương sợ hãi trả lại sính lễ, ông Tiết lo lắng

trai giới mang lễ vật ra đền khấn khứa, tự nói khơng dám kết thơng gia với thần. Vừa khấn xong thì

thấy cỗ bàn cúng tế đều có giòi lớn bò ra lúc nhúc cựa quậy, bèn đổ bỏ tạ tội rồi về, trong lòng càng

sợ nhưng cũng chờ để nghe ngóng xem sao.

Một hơm Cơn Sinh đi đường có sứ giả đón báo thần tuyên triệu, cố mời ghé lại, sinh bất đắc dĩ

phải đi theo. Vào tới một phủ đệ cánh cổng sơn son, lầu gác hoa lệ, có ơng già ngồi trên sảnh đường,

trông như người bảy tám mươi tuổi. Côn Sinh vào lạy ra mắt, ông già sai kéo đứng lên, cho ngồi cạnh

bàn. Giây lát đám tỳ nữ, vú già tụ tập lại nhìn ngó dày đặc chung quanh, ơng già quay lại nói "Vào

trong báo là Tiết lang tới". Mấy người tỳ nữ chạy đi, lát sau có bà già đỡ một nữ lang ra, khoảng mười

sáu mười bảy tuổi, xinh đẹp vơ song. Ơng già chỉ nàng nói "Đây là tiểu nữ tên Thập Nương, ta tự cho

rằng có thể sánh đôi với chàng, nhưng cha chàng lại cho là khác lồi nên cự tuyệt, vậy thì do chàng

thơi". Cơn Sinh chăm chú nhìn Thập Nương, trong lòng u thích, im lặng khơng nói gì. Bà già nói “Ta

đã biết là chàng ưng thuận, xin cứ về trước, sẽ lập tức đưa Thập Nương tới ngay”. Côn Sinh vâng dạ

rồi vội về kể với cha. Cha hốt hoảng không biết làm sao đành ưng thuận, sai con quay lại tạ ơn thần

nhưng Côn Sinh không chịu đi.

Đang lời qua tiếng lại thì kiệu hoa đã tới ngồi cổng, cả đám tỳ nữ xúm xít đưa Thập Nương vào.

Nàng lên sảnh đường làm lễ, cha mẹ chồng thấy mặt đều vui mừng. Ngay đêm ấy làm lễ hợp cẩn, cầm

sắt rất hòa hợp. Từ đó vợ chồng thần thường giáng lâm nhà sinh, cứ thấy mặc áo đỏ là có tin vui, mặc

áo tràng là có tiền bạc, vì vậy nhà ngày càng khá giả. Từ khi Côn Sinh cưới Thập Nương thì khắp nhà

từ hàng rào đến cầu xí đều có ếch, mọi người khơng ai dám chửi bới giẫm đạp, chỉ có Cơn Sinh tuổi

trẻ ngơng nghênh, vui thì thơi giận thì đạp cho chết chẳng thương xót gì lắm. Thập Nương tuy hiền lành

nhu thuận nhưng hay giận, rất khơng thích việc ấy song Cơn Sinh khơng vì có Thập Nương mà kiềm

chế. Thập Nương bực tức nói năng có chỗ xúc phạm, Cơn Sinh nổi giận nói "Ngươi cậy cha mẹ có thể

gieo tai họa cho người ta à? Trượng phu có sợ gì con ếch?". Thập Nương nghe thế giận lắm, nói "Từ

khi thiếp về đây thì nhà chàng ruộng thêm lúa, bn thêm lời khơng phải là ít, nay cả nhà già trẻ đều



được no ấm, lại như chim vọ mọc cánh rồi thì muốn mổ mắt chim mẹ sao?". Côn Sinh càng tức tối,

nói “Ta đang ngại nhận thêm những thứ nhơ bẩn, không dám lưu lại cho con cháu, xin cứ chia tay cho

sớm", rồi đuổi Thập Nương.

Cha mẹ vừa nghe tin thì Thập Nương đã đi rồi, bèn qt mắng Cơn Sinh, sai mau đuổi theo giữ lại

nhưng Côn Sinh căm tức không chịu. Đến đêm mẹ con đều ngã bệnh, trong người bứt rứt khơng ăn

uống gì được. Ơng Tiết sợ hãi tự mang roi tới đền thần tạ lỗi, thiết tha nài nỉ. Qua ba ngày thì hai

người dần dần khỏi bệnh, Thập Nương tự quay về, vợ chồng lại đầm ấm như trước. Thập Nương hàng

ngày cứ trang điểm xong là ngồi yên, không làm việc nội trợ, những áo quần giày tất của Côn Sinh đều

nhờ mẹ khâu vá. Một hơm mẹ bực tức nói "Con trai đã có vợ còn làm phiền mẹ, nhà người ta thì con

dâu hầu mẹ chồng, nhà này thì mẹ chồng hầu con dâu”. Thập Nương nghe thấy tức tối lên thêm nói

"Con buổi sớm tới thăm, buổi tối tới viếng, đạo thờ mẹ chồng còn gì khác nữa? Còn như việc con kém

cỏi, thì thật khơng thể tiếc chút tiền thuê mướn mà chuốc khổ vào thân được". Mẹ không biết nói sao,

hổ thẹn khóc lóc.

Cơn Sinh vào thấy mắt mẹ có ngấn lệ, hỏi biết được chuyện giận dữ mắng Thập Nương, Thập

Nương cứ giữ ý mình khơng chịu thua. Cơn Sinh nói "Lấy vợ mà khơng được vui sướng thì chẳng bằng

đừng có, cho dù làm con ếch già giận thì bất quá cũng chỉ gặp nạn dữ mà chết là cùng”, lại đuổi Thập

Nương, Thập Nương ra cửa đi thẳng. Hôm sau nhà Côn Sinh phát hỏa, lửa lan ra cháy rụi cả mấy

gian, bàn ghế giường tủ đều thành tro. Côn Sinh tức giận tới đền thần qt mắng kể tội, nói "Ni con

gái khơng thờ phụng được cha mẹ chồng, đã khơng dạy bảo gì mà lại còn bao che cái dở của con, thần

là phải rất công bằng mà lại dạy người ta sợ vợ à? Vả lại việc bát đũa va chạm là do ta gây ra, khơng

dính líu gì tới cha mẹ, muốn đâm chém cưa xẻ gì cứ nhằm vào ta thơi. Còn nếu khơng thế thì ta cũng

đốt đền của ông để trả thù”. Nói xong vác củi vào chất dưới điện định châm lửa, dân quanh đó xúm

lại năn nỉ mới tức tối bỏ về, cha mẹ nghe được đều sợ tái mặt.

Đến đêm thần báo mộng cho thôn bên cạnh, sai cất lại nhà cho con rể, sáng ra thì kẻ mua gỗ người

mướn thợ kéo tới làm nhà cho Côn Sinh, từ chối thế nào họ cũng khơng chịu thơi, hàng ngày có mấy

trăm người gọi nhau trên đường. Khơng mấy ngày thì nhà cửa đều xây xong, mọi thứ đồ dùng đều đầy

đủ. Vừa dọn dẹp đâu đấy thì Thập Nương đã tới, lên thềm tạ lỗi với cha mẹ, ăn nói nhỏ nhẹ từ tốn rồi

quay qua Côn Sinh tươi cười cả nhà bèn đổi oán làm vui. Từ đó Thập Nương càng hiền dịu, suốt hai

năm khơng có chuyện xích mích. Thập Nương rất ghét rắn, Côn Sinh đùa bắt một con rắn nhỏ bỏ vào

hộp bảo nàng mở ra. Thập Nương biến sắc mắng nhiếc, Côn Sinh cũng đổi cười thành giận tức tối cãi

vã, Thập Nương nói “Lần này thì khơng cần phải đuổi, xin vĩnh biệt từ đây”, rồi ra cửa đi. Ơng Tiết

cả sợ đánh đòn Cơn Sinh rồi tới tạ tội với thần, may mà không bị giáng họa nhưng cũng lặng ngắt

không thấy đáp lại.

Hơn năm sau Côn Sinh nhớ Thập Nương, vô cùng hối hận, lén tới chỗ thần năn nỉ Thập Nương

nhưng không ai trả lời. Không bao lâu nghe tin thần gả Thập Nương cho họ Viên, vô cùng thất vọng,

cũng dạm hỏi người khác nhưng xem mặt mấy đám đều khơng có ai bằng Thập Nương, vì vậy càng

thêm nhớ nhung. Tới nhà họ Viên nghe ngóng thì thấy họ đang qt dọn nhà cửa, sửa sang xe kiệu



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tề Thiên Đại Thánh (Tề Thiên Đại Thánh)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×