Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Mê Sách (Thư Si)

Mê Sách (Thư Si)

Tải bản đầy đủ - 0trang

bảng có mấy người đọc sách như chàng. Khơng nghe là thiếp bỏ đi đấy”. Lang nghe theo nhưng chốc

lát lại quên lời nàng, cất tiếng ngâm đọc. Giây lát ngối tìm cơ gái thì đã biến mất, hoảng hốt quỳ

xuống cầu khấn nhưng vẫn không thấy đâu. Chợt nhớ tới nơi ẩn náu cũ của nàng, mở sách Hán thư

kiểm kỹ lại, tới chỗ cũ quả tìm thấy. Gọi mãi vẫn không động, Lang quỳ xuống năn nỉ nàng mới bước

ra, nói "Chàng còn trái lời thiếp thì quyết sẽ vĩnh biệt".

Rồi lấy bàn cờ cỗ bài ra hàng ngày cùng chơi, nhưng Lang khơng thích thú gì, cứ vắng nàng lại giở

trộm sách ra đọc, sợ bị nàng biết nên ngầm cất quyển tám sách Hán thư vào chỗ khác để nàng khơng

tìm thấy. Một hơm đang đọc say sưa thì cơ gái tới, cho rằng nàng khơng biết, vội gấp sách lại thì nàng

đã biến mất. Lang cả sợ, lục sốt khắp sách vở khơng thấy, tới quyển tám sách Hán thư tới đúng trang

cũ lại thấy, bèn lạy lục khấn khứa thề không đọc sách nữa. Cơ gái bèn bước ra bắt cùng đánh cờ, nói

“Nếu ba ngày đánh không khá thiếp sẽ đi đấy". Đến ngày thứ ba chợt một ván Lang thắng nàng hai

quân, nàng bèn vui vẻ trao đàn bắt tập, hẹn năm ngày phải chơi được một khúc. Lang lo nhìn dây bấm

phím, khơng rảnh mà nghĩ tới chuyện khác, lâu sau thì đã đàn đúng tiết tấu giai điệu, bất giác mừng rỡ

múa lên. Cô gái bèn hàng ngày rủ uống rượu đánh bài, Lang vui thích quên cả việc đọc sách, nàng lại

bảo ra ngồi kết bạn, vì vậy bỗng nhiên nổi tiếng sành đời.

Cơ gái nói “Chàng có thể thi đỗ làm quan rồi”. Một đêm Lang nói với cô gái "Phàm người ta nam

nữ ở chung sẽ sinh con, nay ta với nàng ăn ở đã lâu mà sao khơng thấy gì cả?”. Cơ gái cười nói

"Chàng hàng ngày đọc sách, thiếp đã nói là vơ ích, nay quả chưa hiểu nổi một chương "Chồng vợ".

Hai chữ "gối chăn" cũng có cơng phu chứ”. Lang kinh ngạc hỏi cơng phu gì, nàng cười khơng nói. Lát

sau ngầm bày vẽ, Lang thích lắm nói "Ta khơng nghĩ rằng cái lạc thú vợ chồng lại có chỗ khơng nói

rộng ra được". Từ đó gặp người ta là kể, ai cũng che miệng cười. Cơ gái biết được trách móc, Lang

nói "Kẻ khoét ngạch trèo tường mới không dám kể ra, chứ cái lạc thú trong đạo thiên luân thì ai cũng

thế, có gì mà kiêng kỵ". Qua tám chín tháng cô gái quả sinh một trai, thuê vú nuôi trông nom. Một hơm

nàng nói với Lang "Thiếp theo chàng hai năm đã sinh con, có thể chia tay rồi, ở lâu sợ gây tai họa cho

chàng, hối hận không kịp". Lang nghe nói khóc ròng, lạy phục xuống khơng đứng lên, nói "Nàng khơng

nghĩ tới đứa nhỏ oa oa sao?”. Cơ gái cũng buồn rầu, hồi lâu mới nói "Nếu muốn thiếp ở lại thì phải

phá tán hết sách vở đi", Lang nói "Đó là quê cũ của nàng, là tính mệnh của ta, sao nàng lại nói thế”.

Cơ gái khơng ép, nói "Thiếp cũng biết là có số mệnh, nhưng không thể không báo trước”.

Trước đây trong họ Lang có người nhìn thấy cơ gái ai cũng giật mình, lại chưa thấy mai mối với

nhà nào nên cùng cật vấn. Lang khơng biết nói dối nên cứ im lặng không đáp, mọi người càng ngờ

vực, lời đồn đại dần tới quan huyện họ Sử. Sử người đất Mân (tỉnh Phúc Kiến), xuất thân Tiến sĩ,

nghe chuyện động lòng muốn được thấy mặt người đẹp một lần bèn sai bắt Lang và cô gái. Cô gái

nghe tin bỏ trốn biệt tích, quan huyện tức giận bắt Lang lột hết quần áo, cùm kẹp tàn nhẫn, mong cô gái

sẽ tự tới. Lang gần chết vẫn khơng nói một lời, quan tra tấn đứa tỳ nữ, nó nói ra vài chuyện lống

thống. Quan cho là yêu quái bèn đích thân tới nhà Lang khám xét, thấy sách vở chất đầy nhà nhiều

không kiểm xuể liền ra lệnh đốt, khói kết lại trước sân không tan, mờ mịt như mây mù.

Sau Lang được tha, xin được thư người học trò cũ của cha nên lấy lại được áo mũ nho sinh, năm



ấy thì đỗ Cử nhân, năm sau đỗ Tiến sĩ. Nhưng trong lòng chứa chất căm hận, lập bài vị thờ Nhan Như

Ngọc, sớm chiều khấn rằng “Nàng có khơn thiêng xin phù hộ cho ta được làm quan đất Mân". Sau quả

được cử đi Tuần sát đất Mân, ở lại ba tháng tra hỏi các tội ác của Sử, tịch biên gia sản. Lúc ấy Sử có

người anh em họ ngoại làm quanTư lý đòi cưới ái thiếp, Sử nói thác là mua tỳ nữ gởi lại trong dinh.

Khi vụ án kết thúc, Lang lập tức trở về, đưa cả người ấy theo.

Dị Sử thị nói: Vật trong thiên hạ, chứa cất thì bị ốn ghét, ưa thích thì sinh ma quỷ, cô gái là

yêu quái ma quỷ trong sách vở vậy. Việc giống như quái đản nhưng muốn trị cũng không phải

không được, việc đốt sách chẳng cũng tàn ngược sao? Còn kẻ kia có lòng riêng tư ắt phải bị

người căm hờn báo thù, than ơi, có gì lạ đâu!



073. Tề Thiên Đại Thánh (Tề Thiên Đại Thánh)

Hứa Thịnh người đất Duyện (tỉnh Trực Lệ) theo anh là Thành đi bn bán tới đất Mân (tỉnh Phúc

Kiến). Còn chưa cất hàng xong thì có người khách nói "Đại thánh thiêng lắm, hãy tới đền cầu khẩn”.

Thịnh chưa biết Đại thánh là thần nào bèn theo anh tới đó, vào thấy điện gác san sát nối nhau vô cùng

tráng lệ đẹp đẽ. Vào điện cúng bái thấy tượng thần mình người đầu khỉ, té ra là Tề Thiên Đại thánh

Tôn Ngộ Khơng, khách khứa đều kính cẩn vái lạy, khơng ai dám tỏ vẻ khinh nhờn. Thịnh vốn cương

trực, cười thầm người đời ngu muội nên lúc mọi người thắp hương khấn khứa thì ngầm bỏ ra. Về tới

nhà trọ, anh trách Thịnh khơng kính cẩn, Thịnh nói “Tơn Ngộ Không là truyện ngụ ngôn của ông

[72]



Khưu đặt ra, sao lại tin là có thật như thế? Mà giả như có thật thì bao nhiêu búa rìu sấm sét em xin

chịu cả”.

Chủ quán trọ nghe gọi tên Đại thánh thì xua tay tái mặt như sợ Đại thánh nghe được, Thịnh thấy thế

càng bơ bơ nói ầm lên, ai nghe thấy cũng bịt tai bỏ chạy. Đến đêm quả nhiên Thịnh bị bệnh, đầu nhức

như búa bổ, có người khuyên tới đền tạ lỗi nhưng Thịnh không nghe. Không bao lâu thì đầu đỡ đau

nhưng đùi lại nhức, qua đêm thì mọc một cái mụn nhọt lớn, cả chân đều lở lói, khơng ăn ngủ gì được,

anh tới đền cầu khẩn thay nhưng khơng hiệu nghiệm. Có người nói thần phạt thì phải tự mình cầu khẩn,

Thịnh rốt lại vẫn khơng tin, hơn một tháng thì những chỗ lở lành dần nhưng lại nảy ra một cái mụn nhọt

khác đau nhức gấp bội. Thầy thuốc tới lấy dao cắt bỏ những chỗ thịt thối, máu chảy cả tô nhưng sợ

người ta nói bị thần phạt nên cắn răng khơng rên rỉ.

Hơn tháng sau mới bình phục nhưng anh lại mắc bệnh nặng. Thịnh nói “Thế nào nào? Người kính

thần cũng bị bệnh như vậy, đủ thấy là bệnh của ta chứ không phải do Ngộ Không". Anh nghe thế rất

bực tức, trách em khơng đi cầu khấn cho mình. Thịnh nói "Anh em như chân tay, trước đây em chân

tay lở lói còn khơng chịu đi cầu khấn, nay chẳng lẽ chân tay có bệnh mà đổi ý à?", rồi chỉ rước thầy

cắt thuốc chứ không chịu đi cầu đảo. Anh uống thuốc xong thì lăn ra chết, Thịnh đau đớn uất ức trong

lòng, mua quan tài liệm anh xong tới thẳng đền Đại thánh chỉ lên tượng thần kể tội, nói “Anh ta bị

bệnh, nói là do người giận lây khiến ta không sao bày tỏ được, nếu như ngươi là thần thật cứ làm cho

anh ta sống lại, ta sẽ lạy thờ làm sư phụ khơng dám nói gì khác, nếu khơng ta sẽ theo đúng cách ngươi

[73]



đối xử với Tam Thanh mà đối xử với ngươi , cũng có thể trút hờn cho anh ta nơi chín suối”.

Đến đêm Thịnh nằm mơ thấy một người tới gọi đi, vào đền Đại thánh, ngẩng lên thấy Đại thánh lộ

vẻ giận dữ qt mắng “Vì ngươi khơng chịu phục nên ta mới lấy đao của Bồ Tát xuyên qua chân

ngươi, đã khơng biết tự hối lại còn ăn nói lằng nhằng. Lẽ ra ta đã tống ngươi xuống ngục Rút lưỡi

dưới âm ty, nhưng nghĩ ngươi nhất sinh ngay thẳng nên mới tạm tha cho. Còn như anh ngươi bệnh thì vì

ngươi rước gã lang băm về làm giảm tuổi thọ, chứ người khác dính líu gì vào đó? Nay mà ta khơng

tạm thi triển chút ít pháp lực thì bọn ngơng cuồng còn chưa chịu im mồm".

Rồi sai Thanh y sứ tới xin Diêm Vương, Thanh y sứ nói "Sau ba ngày thì danh sách ma quỷ đã

báo lên Thiên đình, sợ Diêm Vương khó mà tha được”' Đại thánh bèn rút thiết bảng làm bút viết



những gì không biết, rồi bảo Thanh y sứ cầm thư tới Diêm Vương. Hồi lâu Thanh y sứ trở về, Thành

cũng theo về, vào quỳ xuống lạy tạ. Đại thánh hỏi sao chậm thế, Thanh y sứ bẩm "Diêm Vương không

[74]



dám tự chuyên, cầm lệnh chỉ của Đại thánh lên báo với Bắc Đẩu vì thế nên về chậm". Thịnh rảo

bước lên vái lạy tạ ơn, Đại thánh nói "Đưa anh ngươi về ngay đi, nếu biết theo điều thiện thì ta sẽ ban

phúc cho", anh em vừa mừng vừa tủi dắt nhau cùng về.

Thịnh tỉnh dậy lấy làm lạ, vội tới mở quan tài ra xem thì quả anh đã sống lại bèn đỡ ra, hết sức

cảm tạ pháp lực Đại thánh. Thịnh từ đó dốc lòng tin tưởng thờ phụng còn hơn cả người thường. Nhưng

vốn liếng của hai anh em vì mắc bệnh đã hao mất một nửa, anh lại chưa thật khỏe, hai anh em cứ nhìn

nhau buồn bã. Một hơm Thịnh ngẫu nhiên đi dạo ngồi thành, chợt gặp một người áo xám nhìn mình

hỏi "Anh có chuyện gì lo lắng à?". Thịnh đang buồn rầu khơng biết nói với ai, bèn kể những chuyện

mình gặp. Người áo xám nói “Có một nơi phong cảnh rất đẹp, cứ tạm tới ngắm xem cũng đủ giải sầu”.

Hỏi ở đâu, người ấy chỉ nói khơng xa, Thịnh bèn đi theo.

Ra khỏi thành khoảng nửa dặm, người áo xám nói "Ta có thuật mọn, trong khoảnh khắc có thể tới

nơi". Rồi bảo Thịnh ơm lưng mình, khẽ gật đầu một cái chợt có mây đùn lên dưới chân, nhảy vọt lên

trên không biết là đi bao xa. Thịnh cả sợ nhắm mắt không dám mở ra, trong khoảnh khắc nghe người

ấy nói "Tới rồi". Thịnh thấy thành quách trong vắt đủ màu sắc rực rỡ lạ lùng, kinh ngạc hỏi đây là nơi

nào. Người ấy đáp "Đây là thiên cung" rồi rảo bước đi vào, càng đi càng lên cao, xa xa thấy một ông

già, người áo xám mừng rỡ nói "Gặp được người này thì anh có phúc lắm", rồi giơ tay vái chào. Ông

già mời vào nhà, pha trà mời khách nhưng chỉ bưng ra có hai chén chứ khơng nhìn ngó gì tới Thịnh.

Người áo xám nói "Đây là đệ tử của ta, đi bn bán ngàn dặm tới thăm tiên cung, xin ông tặng cho

chút quà”. Ông già sai tiểu đồng lấy ra một mâm đá trắng to bằng trứng chim sẻ, sáng loáng như băng,

bảo Thịnh tự nhặt lấy.

Thịnh nghĩ cầm về có thể làm tửu lệnh uống rượu, bèn lấy sáu viên, người áo xám cho rằng quá ít

bèn lấy thêm cho sáu viên nữa, đưa cả cho Thịnh bảo cất vào túi rồi chắp tay nói "Đủ rồi". Thịnh từ

biệt ơng già đi ra, người áo xám lại bảo bám vào mình rồi bay xuống, chốc lát đã tới mặt đất. Thịnh

dập đầu thỉnh giáo tiên danh, người áo xám cười nói “Phép thuật đi trên mây vừa rồi gọi là Cân đẩu

[75]



vân đấy". Thịnh giật mình hiểu ra là Đại thánh, lại cầu xin giúp đỡ. Đại thánh nói "Vừa rồi là gặp

Tài tinh, cho ngươi được lãi mười hai phần, còn muốn gì nữa".

Thịnh lạy tạ, đứng lên nhìn thì Đại thánh đã biến mất. Thịnh trở về mừng rỡ kể lại với anh, cởi túi

ra nhìn thì đá đã lặn cả vào thắt lưng rồi. Về sau cất hàng trở về, được lãi rất nhiều, từ đó cứ tới buôn

bán ở đất Mân là vào đền khấn vái Đại thánh, người khác khẩn cầu có khi khơng hiệu nghiệm chứ

Thịnh khẩn cầu thì điều gì cũng ứng nghiệm.

Dị Sử thị nói: Ngày xưa có người sĩ nhân đi ngang chùa, vẽ hình cây đàn tỳ bà lên vách rồi đi,

đến khi quay về thì chùa nổi tiếng linh thiêng, lửa hương không dứt. Chuyện thiên hạ vốn không

cứ phải có thật, người ta cho là thiêng thì thành thiêng thơi. Sao lại như thế? Vì lòng người hướng

về thì vật cũng theo về vậy. Cứng cỏi ngay thẳng như Thịnh ắt phải được thần linh phù hộ, há cần



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Mê Sách (Thư Si)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×