Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Hoàng Anh (Hoàng Anh)

Hoàng Anh (Hoàng Anh)

Tải bản đầy đủ - 0trang

Mã hỏi lúc nào, Đào đáp bốn mươi ba tháng nữa. Mã lại gặng hỏi tại sao nói thế, Đào chỉ cười không

đáp, hai người uống say rồi mới chia tay.

Hôm sau lại qua, thấy những nhánh cúc mới dặm đã cao gần thước lấy làm lạ bèn năn nỉ hỏi Đào

cách trồng. Đào nói "Điều ấy khơng thể lấy lời mà truyền được, vả lại ông không trồng cúc để mưu

sinh thì biết làm gì”. Lại mấy hơm nữa, trong sân ngoài ngõ hơi vắng người mua, Đào bèn lấy chiếu

cói bọc cúc, chất lên mấy xe chở đi. Giữa mùa xuân năm sau Đào mới chở hoa lạ ở phương Nam về,

mở hàng bán hoa trong kinh đô, mười ngày thì bán hết sạch, kế lại về trồng cúc. Hỏi tới những người

năm trước mua cúc của Đào giữ cây làm giống thì năm sau hoa đều thay đổi kém hẳn, lại phải mua của

Đào. Đào vì thế ngày càng giàu có, năm đầu làm thêm phòng ốc, năm thứ hai xây nhà, việc xây cất cứ

tùy ý không bàn với chủ nhân, dần dần vườn trồng cúc cũ đều là nhà cửa. Lại mua riêng một khu

ruộng, xây tường chung quanh trồng toàn cúc, mùa thu chở hoa đi, cuối xuân vẫn không về. Kế vợ Mã

chết, Mã muốn cưới Hoàng Anh nên nhờ người bắn tin, Hồng Anh mỉm cười có vẻ ưng thuận, chỉ đợi

Đào về mà thơi. Hơn năm Đào vẫn chưa về, Hồng Anh đốc thúc tôi tớ trồng cúc giống hệt như Đào,

có tiền lại càng bn bán lớn, cấy cày đến hai mươi khoảnh ruộng tốt ngồi thơn, nhà cửa ngày càng

bề thế. Bỗng có khách từ Đơng Việt (tỉnh Quảng Đông) tới đem thư của Đào gởi về, mở xem thì là

Đào khuyên chị lấy Mã, xem lại ngày viết thư đúng là ngày vợ Mã chết. Mã nhớ lại lúc uống rượu

trong vườn, tính đến đó vừa đúng bốn mươi ba tháng, vô cùng lạ lùng bèn đưa thư cho Hồng Anh

xem, hỏi nộp sính lễ ở đâu. Hồng Anh từ chối khơng nhận sính lễ, lại vì chỗ ở cũ chật chội, muốn Mã

qua ở bên khu nam giống như ở rể. Mã khơng nghe, chọn ngày đón dâu về nhà mình.

Hồng Anh về với Mã rồi, mở cửa trên vách thông với khu nam, hàng ngày qua đó sai bảo đầy tớ.

Mã xấu hổ vì vợ giàu, thường dặn Hoàng Anh làm sổ biên chép của cải hai khu để đề phòng bị lẫn

lộn, nhưng những thức cần dùng, Hoàng Anh đều lấy ở khu nam. Chưa được nửa năm, vật dụng trong

nhà đều là của nhà Đào, Mã lập tức sai người đem trả hết, dặn đừng lấy qua nữa. Chưa đầy một tuần

mọi thứ lại lẫn lộn, mấy lần đem trả như thế, Mã không sao chịu nổi phiền phúc. Hồng Anh cười nói

[67]



"Chàng Trần Trọng Tử

có mệt khơng?", Mã xấu hổ khơng kê biên gì nữa, nhất nhất theo ý Hồng

Anh. Hồng Anh th thợ, mua vật liệu để dựng nhà, Mã không sao cản được, qua vài tháng thì lầu gác

san sát, hai khu nhà hợp làm một không chia ranh giới nữa.

Nhưng theo ý Mã nên gia đình đóng cửa khơng bán cúc nữa, song việc chi dùng còn hơn cả các

nhà thế gia. Mã áy náy nói "Nết trong sạch ba mươi năm của ta vì nàng mà bị lụy. Nay sống ở đời mà

mọi sự ăn ở đều nhờ vào vợ, thật khơng có chút phẩm giá đàn ơng. Cho nên người ta đều muốn giàu

mà ta chỉ muốn nghèo thơi". Hồng Anh nói "Thiếp khơng phải là phường tham bỉ, nhưng nếu khơng

[68]



dư dật chút ít thì ngàn năm sau người ta lại nói Uyên Minh nghèo thấu xương, trăm đời khơng ngóc

đầu nổi, nên phải xóa bỏ tiếng chê cười cho nhà Bành Trạch chúng ta thôi. Nhưng kẻ nghèo mong giàu

thì khó, còn kẻ giàu muốn nghèo vốn rất dễ, bao nhiêu tiền bạc trong nhà xin chàng cứ mặc ý phá tán,

thiếp không tiếc đâu”. Mã nói "Làm hao tổn tiền bạc của người khác thì tệ lắm". Hồng Anh nói

"Chàng khơng muốn giàu nhưng thiếp cũng không thể chịu nghèo. Thôi cứ ở riêng, ai trong cứ trong, ai



đục cứ đục, có hại gì đâu?”. Rồi sai cất một gian nhà tranh trong vườn, chọn tỳ nữ xinh đẹp cho tới

hầu hạ Mã.

Mã yên lòng ra ở đó nhưng được vài ngày nhớ Hồng Anh quá, sai gọi nhưng nàng không chịu tới

bất đắc dĩ phải quay về, cứ cách một đêm một lần thành lệ. Hồng Anh cười nói “ăn nhà đơng ngủ nhà

tây, kẻ liêm khơng nên như thế", Mã cũng phì cười không trả lời được, bèn lại ở chung như trước. Gặp

lúc Mã có việc lên Kim Lăng đúng vào mùa cúc thu, sáng đi ngang hàng bán hoa thấy bày đủ thứ chậu,

hoa đều rất đẹp, động lòng ngờ là cúc của Đào. Lát sau chủ nhân ra thì quả là Đào, mừng rỡ hàn huyên

rồi ngủ lại đó. Mã nhân rủ Đào về, Đào nói “Kim Lăng là quê cũ của ta, ta sắp cưới vợ ở đây. Có

dành dụm được ít tiền, phiền anh đem về cho chị ta, khoảng cuối năm ta sẽ về". Mã không chịu cố nài

nỉ Đào về, lại nói "May gia cảnh đã phong túc, có thể ngồi mà ăn khơng cần phải bn bán gì cả". Đào

bèn ngồi trong hàng sai đầy tớ thay mình ngã giá bán rẻ, vài ngày thì bán hết hoa, vội thu xếp hành lý

thuê thuyền về Bắc.

Vào nhà thì chị đã dọn dẹp phòng ốc, chuẩn bị giường chiếu chăn đệm như đã biết trước là em

trai về. Đào từ khi về tới nhà thì cởi hành lý coi việc nhà, tu sửa hết nhà cửa vườn tược, hàng ngày chỉ

cùng Mã uống rượu đánh cờ, khơng tiếp người khách nào. Anh chị muốn tìm vợ cho nhưng Mã không

chịu, chị bèn sai hai tỳ nữ hầu hạ giường chiếu, qua ba bốn năm sinh được một gái. Đào vốn uống

rượu rất hào, chưa ai thấy say. Mã có người bạn là Tăng sinh, tửu lượng cũng chưa ai bằng, gặp lúc

ghé chơi, Mã bảo uống thi với Đào. Hai người thả sức uống rất vui vẻ, chỉ hận là biết nhau quá muộn.

Uống từ giờ Thìn đến canh tư, tính ra mỗi người uống hết trăm bầu. Tăng say mèm ngủ luôn tại bàn,

Đào đứng lên về phòng ngủ, ra tới luống cúc thì ngã vật xuống, ném cái áo bên cạnh hóa ln thành

cây hoa cúc cao bằng đầu người, mang hơn chục đóa hoa đều to bằng nắm tay. Mã khiếp đảm báo

Hoàng Anh, Hoàng Anh vội tới nhổ cây cúc đặt trên mặt đất, nói “Sao mà say tới mức này?” rồi đắp

cái áo lên, kéo Mã cùng đi, bảo đừng nhìn.

Sáng ra Mã tới thì thấy Đào nằm bên luống cúc, mới sực hiểu ra hai chị em là tinh cúc, từ đó càng

thêm u kính. Từ ngày lộ tung tích, Đào uống rượu càng buông thả, thường viết thư mời Tăng tới uống

rượu, chơi với nhau rất thân. Gặp ngày Tết Tăng tới thăm, dắt hai người đầy tớ mang theo một vò

rượu trắng ngâm thuốc, hẹn cùng uống kỳ hết. Vò rượu gần cạn mà hai người vẫn chưa say lắm, Mã lại

ngầm rót thêm rượu vào, hai người lại uống cạn. Tăng say khướt, bọn đầy tớ cõng về. Đào nằm lăn ra

đất, lại hóa thành cây cúc. Mã thấy đã quen không sợ nữa, cứ theo đúng cách nhổ lên đặt trên đất rồi

ngồi canh bên cạnh xem diễn biến. Hồi lâu lá cúc càng héo đi, Mã cả sợ mới báo với Hoàng Anh.

Hoàng Anh hoảng hốt nói "Chết em ta rồi", rồi chạy ra xem thì cả gốc lẫn cành cúc đã khơ héo. Nàng

vơ cùng đau xót, ngắt lấy cành hoa giâm vào chậu mang về phòng riêng, hàng ngày tưới bón chăm sóc.

Mã vơ cùng hối hận, rất ốn Tăng, mấy ngày sau thì nghe tin Tăng chết vì say rượu. Nhánh cúc trong

chậu dần nảy mầm, tháng chín đã trổ hoa, cành ngắn nụ mướt, ngửi có mùi thơm như rượu, đặt tên là

"Túy đào” (Đào say), tưới bằng rượu thì rất tươi tốt. Về sau con gái Đào lớn lên lấy chồng nhà thế

gia, còn Hồng Anh đến trọn đời cũng khơng có gì khác lạ.

Dị Sử thị nói: Người của mây trắng trên núi xanh, say rượu mà chết



[69]



, đời đều thương tiếc



nhưng chưa chắc họ đã khơng lấy đó làm điều khoái ý. Trồng loại hoa ấy trong sân thì như gặp mặt

bạn hiền, như đối diện người đẹp, khơng thể khơng tìm cho được vậy.



072. Mê Sách (Thư Si)

Lang Ngọc Trụ người Bành Thành, cha làm quan Thái thú, lúc tại chức thanh liêm, được bổng lộc

không mua ruộng đất nhà cửa, chỉ chứa sách đầy nhà. Đến đời Ngọc Trụ lại càng say mê, nhà nghèo

khó phải bán hết đồ đạc nhưng một quyển sách của cha để lại cũng khơng nỡ bán. Khi cha còn sống

[70]



từng chép thiên Khuyến học dán bên phải chỗ ngồi, Lang hàng ngày vẫn ngâm nga, lại lấy the trắng

bọc lại sợ mờ mất chữ, khơng phải vì cơng danh mà thật lòng tin rằng trong sách cũng có vàng có thóc.

Ngày đêm mải mê đọc sách, mùa hè mùa đơng cũng không bỏ bê, hơn hai mươi tuổi cũng không lo

cưới vợ, chờ người đẹp trong sách tự tới. Bạn bè thân thích tới chơi cũng khơng buồn hỏi han chuyện

trò, nói năm ba câu xong lại cất tiếng ngâm đọc, mặc khách tự về. Lần nào học quan về sát hạch cũng

được lấy đứng đầu, nhưng thi mãi vẫn khơng đỗ. Một hơm Lang đang học, chợt có cơn gió lớn thổi

bay sách, vội đuổi theo nhặt chợt chân bị sụt xuống đất, mò xem thì dưới hố có cỏ mục, đào lên thì là

kho lúa của người xưa cất giấu, đã mục nát thành đất. Tuy không ăn được nhưng càng tin mấy chữ

"ngàn chung thóc" là đúng nên càng chăm đọc sách.

Hôm khác bắc thang trèo lên giá sách cao, trong đống sách vở nhặt được chuỗi tiền vàng dài một

thước, cả mừng cho rằng nghiệm với chữ "nhà vàng". Đưa cho người ta thì té ra là vàng mạ, khơng

phải vàng thật, lòng thầm ốn cổ nhân lừa mình. Khơng bao lâu người bạn cùng khoa với cha Lang ra

làm Quan sát đạo ấy, tính mộ đạo Phật. Có người khuyên Lang cúng chuỗi tiền xây tháp Phật. Quan sát

thích lắm ban cho Lang ba trăm đồng vàng và hai con ngựa. Lang mừng cho là chữ “xe ngựa, nhà

vàng” đều đã nghiệm nên càng ra sức học hành nhưng đã ba mươi tuổi.

Có người khuyên lấy vợ, Lang nói "Trong sách có nàng mặt như ngọc, ta lo gì khơng có vợ đẹp”.

Lại học thêm hai ba năm vẫn khơng thấy gì, có người chế giễu. Lúc ấy trong dân gian ngoa truyền rằng

"Chức Nữ trên trời trốn theo trai”, có người nhân đùa Lang rằng "Cháu trời bỏ trốn chỉ vì ơng thơi”,

[71]



Lang biết là đùa nên không buồn cãi. Một đêm đọc sách Hán thư tới quyển tám , tới giữa quyển thấy

hình một mỹ nhân cắt bằng lụa mỏng ép trong đó, hoảng sợ nói "Câu Trong sách có nàng mặt như ngọc

là ứng vào đây chăng?”, trong lòng chợt thấy buồn rầu.

Nhìn kỹ mỹ nhân thì thấy con mắt lơng mày như người sống, sau lưng có chữ "Chúc Nữ" mờ mờ,

vô cùng lạ lùng, hàng ngày cứ đặt lên trên sách xoay trở ngắm nghía đến nỗi quên ăn quên ngủ. Một

hơm đang chăm chú nhìn thì mỹ nhân chợt nhỏm dậy ngồi trên sách mỉm cười, Lang khiếp đảm lạy sụp

xuống trước bàn, khi ngẩng lên thấy nàng đã cao một thước, càng sợ lại lạy phục xuống. Mỹ nhân ung

dung bước xuống đất, rõ ràng là một giai nhân tuyệt thế. Lang lạy hỏi là thần gì, mỹ nhân cười nói

“Thiếp họ Nhan tên Như Ngọc, chàng đã biết từ lâu rồi. Hàng ngày được chàng rủ mắt xanh, nếu thiếp

không tới một phen e rằng ngàn năm sau khơng còn ai tin vào cổ nhân”.

Lang mừng rỡ để ở cùng phòng, ngủ chung với nhau rất thân thiết, nhưng lúc chăn gối thì khơng

làm sao cho ra đàn ông. Mỗi khi đọc sách là bảo cô gái ngồi cạnh, nàng bảo đừng học nữa nhưng Lang

không nghe. Cơ gái nói “Chàng sở dĩ khơng đỗ đạt là vì đọc sách đó thơi. Thử xem những người khoa



bảng có mấy người đọc sách như chàng. Khơng nghe là thiếp bỏ đi đấy”. Lang nghe theo nhưng chốc

lát lại quên lời nàng, cất tiếng ngâm đọc. Giây lát ngoái tìm cơ gái thì đã biến mất, hoảng hốt quỳ

xuống cầu khấn nhưng vẫn không thấy đâu. Chợt nhớ tới nơi ẩn náu cũ của nàng, mở sách Hán thư

kiểm kỹ lại, tới chỗ cũ quả tìm thấy. Gọi mãi vẫn không động, Lang quỳ xuống năn nỉ nàng mới bước

ra, nói "Chàng còn trái lời thiếp thì quyết sẽ vĩnh biệt".

Rồi lấy bàn cờ cỗ bài ra hàng ngày cùng chơi, nhưng Lang khơng thích thú gì, cứ vắng nàng lại giở

trộm sách ra đọc, sợ bị nàng biết nên ngầm cất quyển tám sách Hán thư vào chỗ khác để nàng khơng

tìm thấy. Một hơm đang đọc say sưa thì cơ gái tới, cho rằng nàng khơng biết, vội gấp sách lại thì nàng

đã biến mất. Lang cả sợ, lục sốt khắp sách vở khơng thấy, tới quyển tám sách Hán thư tới đúng trang

cũ lại thấy, bèn lạy lục khấn khứa thề không đọc sách nữa. Cô gái bèn bước ra bắt cùng đánh cờ, nói

“Nếu ba ngày đánh không khá thiếp sẽ đi đấy". Đến ngày thứ ba chợt một ván Lang thắng nàng hai

quân, nàng bèn vui vẻ trao đàn bắt tập, hẹn năm ngày phải chơi được một khúc. Lang lo nhìn dây bấm

phím, khơng rảnh mà nghĩ tới chuyện khác, lâu sau thì đã đàn đúng tiết tấu giai điệu, bất giác mừng rỡ

múa lên. Cô gái bèn hàng ngày rủ uống rượu đánh bài, Lang vui thích quên cả việc đọc sách, nàng lại

bảo ra ngồi kết bạn, vì vậy bỗng nhiên nổi tiếng sành đời.

Cơ gái nói “Chàng có thể thi đỗ làm quan rồi”. Một đêm Lang nói với cơ gái "Phàm người ta nam

nữ ở chung sẽ sinh con, nay ta với nàng ăn ở đã lâu mà sao khơng thấy gì cả?”. Cơ gái cười nói

"Chàng hàng ngày đọc sách, thiếp đã nói là vơ ích, nay quả chưa hiểu nổi một chương "Chồng vợ".

Hai chữ "gối chăn" cũng có cơng phu chứ”. Lang kinh ngạc hỏi cơng phu gì, nàng cười khơng nói. Lát

sau ngầm bày vẽ, Lang thích lắm nói "Ta khơng nghĩ rằng cái lạc thú vợ chồng lại có chỗ khơng nói

rộng ra được". Từ đó gặp người ta là kể, ai cũng che miệng cười. Cơ gái biết được trách móc, Lang

nói "Kẻ khoét ngạch trèo tường mới không dám kể ra, chứ cái lạc thú trong đạo thiên luân thì ai cũng

thế, có gì mà kiêng kỵ". Qua tám chín tháng cơ gái quả sinh một trai, thuê vú nuôi trông nom. Một hơm

nàng nói với Lang "Thiếp theo chàng hai năm đã sinh con, có thể chia tay rồi, ở lâu sợ gây tai họa cho

chàng, hối hận không kịp". Lang nghe nói khóc ròng, lạy phục xuống khơng đứng lên, nói "Nàng khơng

nghĩ tới đứa nhỏ oa oa sao?”. Cơ gái cũng buồn rầu, hồi lâu mới nói "Nếu muốn thiếp ở lại thì phải

phá tán hết sách vở đi", Lang nói "Đó là q cũ của nàng, là tính mệnh của ta, sao nàng lại nói thế”.

Cơ gái khơng ép, nói "Thiếp cũng biết là có số mệnh, nhưng khơng thể khơng báo trước”.

Trước đây trong họ Lang có người nhìn thấy cơ gái ai cũng giật mình, lại chưa thấy mai mối với

nhà nào nên cùng cật vấn. Lang khơng biết nói dối nên cứ im lặng khơng đáp, mọi người càng ngờ

vực, lời đồn đại dần tới quan huyện họ Sử. Sử người đất Mân (tỉnh Phúc Kiến), xuất thân Tiến sĩ,

nghe chuyện động lòng muốn được thấy mặt người đẹp một lần bèn sai bắt Lang và cơ gái. Cơ gái

nghe tin bỏ trốn biệt tích, quan huyện tức giận bắt Lang lột hết quần áo, cùm kẹp tàn nhẫn, mong cô gái

sẽ tự tới. Lang gần chết vẫn khơng nói một lời, quan tra tấn đứa tỳ nữ, nó nói ra vài chuyện lống

thống. Quan cho là yêu quái bèn đích thân tới nhà Lang khám xét, thấy sách vở chất đầy nhà nhiều

không kiểm xuể liền ra lệnh đốt, khói kết lại trước sân không tan, mờ mịt như mây mù.

Sau Lang được tha, xin được thư người học trò cũ của cha nên lấy lại được áo mũ nho sinh, năm



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Hoàng Anh (Hoàng Anh)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×