Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Liên Hương (Liên Hương)

Liên Hương (Liên Hương)

Tải bản đầy đủ - 0trang

thì da thịt ấm áp hơn". Lý biến sắc nói "Chàng nói hai người cùng đẹp chỉ là chiều lòng thiếp thôi.

Chắc cô ta là người tiên trên Nguyệt điện, thiếp khơng bằng được”. Vì thế khơng vui, nhân tính lại đã

hết kỳ hạn mười ngày bèn dặn sinh giữ kín để nàng nhìn lén xem sao.

Đêm sau quả Liên Hương tới, nói cười rất vui vẻ, đến lúc đi ngủ hoảng sợ nói "Chết rồi, mười

ngày khơng gặp nhau sao chàng thêm suy yếu thế này, có gặp gỡ ai phải không?” Sinh hỏi sao biết,

nàng đáp “Thiếp theo thần khí của chàng mà nghiệm thơi. Mạch yếu ớt như tơ rối, đúng là bệnh ma

làm". Đêm sau Lý tới, sinh hỏi thấy Liên Hương ra sao, nàng đáp “Đẹp lắm. Thiếp vốn ngờ trên đời

khơng có ai đẹp tới mức ấy, đúng là hồ. Khi cô ta đi ra, thiếp theo sau tới tận hang ở Nam Sơn”. Sinh

nghi là Lý ghen nên chỉ ậm ừ, cách một đêm nữa đùa nói với Liên Hương "Ta vốn khơng tin đâu,

nhưng có kẻ nói nàng là hồ đấy". Liên Hương hỏi ai nói thế, sinh cười đáp "Ta nói đùa thơi". Liên

Hương nói “Hồ thì khác người chỗ nào?” sinh nói "Người mà bị hồ mê hoặc bệnh nặng q thì chết,

nên rất đáng sợ”. Liên nói “Khơng phải thế, như tuổi chàng thì ba ngày sau khi ăn nằm với đàn bà tinh

khí sẽ phục hồi, cho dù với hồ cũng có gì hại. Còn nếu đêm nào cũng truy hoan thì người còn hại hơn

hồ nhiều. Chẳng lẽ những con ma ho lao, cái xác mòn mỏi trong thiên hạ đều ngu xuẩn chết vì hồ cả à?

Tuy nhiên ắt có kẻ bình phẩm về ta rồi đây". Sinh cố phân trần là khơng có ai cả nhưng Liên càng ra

sức gạn hỏi, sinh bất đắc dĩ phải nói thật. Liên nói "Thiếp vẫn lấy làm lạ là sao chàng suy yếu, mà sao

lại mau lẹ đến thế? Hay cô ta không phải là người chăng?”. Chàng cũng đừng nói gì, tối mai thiếp sẽ

làm đúng như cơ ta lén nhìn thiếp hơm trước vậy"

Đêm ấy Lý tới, vừa nói vài câu chợt nghe ngồi cửa sổ có tiếng ho hắng, vội vàng bỏ đi. Liên vào

nói "Thôi chàng nguy rồi. Cô ta đúng là ma, nếu chàng còn mê sắc đẹp khơng dứt tình ngay đi thì

đường xuống âm ty gần lắm". Sinh nghĩ nàng ghen nên im lặng khơng đáp. Liên lại nói "Thiếp biết

ngay rằng chàng khơng thể dứt tình, nhưng khơng nỡ ngồi nhìn chàng chết, ngày mai sẽ đem thuốc tới

đây để trừ âm độc cho chàng. Cũng may là gốc bệnh còn cạn, trong mười ngày sẽ khỏi, xin nằm chung

giường để săn sóc đến tới khi khỏi hẳn".

Đêm sau quả nàng đem thuốc tới sắc cho sinh uống, phút chốc đi ngoài hai ba lần, thấy ruột gan

mát mẻ, tinh thần sảng khối, trong lòng rất biết ơn nàng nhưng rốt lại vẫn khơng tin mình bị ma làm.

Liên cứ đêm đêm ngủ chung để chăm sóc, sinh muốn giao hoan thì nàng khơng chịu. Mấy hơm sau sinh

khỏe lại rồi, nàng từ giã dặn đi dặn lại là phải dứt tình với Lý, sinh giả vâng dạ. Kế đóng cửa khêu

đèn, lại đem chiếc giày ra vuốt ve mơ tưởng. Lý chợt tới, vì xa cách mấy ngày nên có nét hờn giận.

Sinh nói “Cơ ta suốt mấy đêm liền lo thuốc men cho ta, xin đừng giận dỗi, thương yêu là ở ta thôi", Lý

mới hơi nguôi. Khi cùng nằm chung, sinh nói nhỏ "Ta rất yêu nàng, nhưng có kẻ nói nàng là ma đấy".

Lý đớ lưỡi hồi lâu rồi mắng "Chắc là con chồn dâm dục nói bậy với chàng rồi. Nếu chàng khơng dứt

tình với nó thì thiếp khơng tới nữa đâu, rồi khóc hu hu, sinh khuyên giải đủ cách mới nín.

Đêm sau Liên Hương tới, biết Lý lại ghé liền nổi giận nói "Chàng nhất định chết phải không?”.

Sinh cười đáp "Sao nàng ghen với cô ta quá thế?” Liên càng tức giận, nói "Chàng gieo mầm chết,

thiếp đã trừ cho, khơng ghen mà được à?". Sinh đặt chuyện để đùa, nói "Cơ ta nói hơm trước ta bị

bệnh là do hồ gây ra đấy". Liên bèn than "Nếu như lời chàng nói thì chàng say đắm khơng tỉnh, vạn



nhất có bề gì thì dẫu thiếp có trăm miệng cũng làm sao phân trần cho được? Vậy xin giã biệt từ đây

sau trăm ngày sẽ xem chàng nằm liệt giường". Sinh cố giữ lại khơng được, nàng phẩy tay đi thẳng.

Từ đó đến đêm là Lý tới khoảng hơn hai tháng thì sinh thấy mỏi mệt quá, lúc đầu còn tự an ủi

nhưng ngày càng kiệt sức, chỉ uống được một chén nước cháo. Muốn về quê dưỡng bệnh mà còn bịn

rịn với Lý không nỡ đi ngay, cứ thế thêm vài ngày thì bệnh nặng khơng sao dậy nổi. Người bạn láng

giềng thấy sinh yếu quá, ngày ngày sai học trò trong trường lo lắng cơm nước cho. Sinh lúc ấy mới

nghi ngờ Lý, nhân nói với Lý rằng "Ta hối hận không nghe lời Liên Hương nên mới tới nông nỗi này".

Nói xong thì ngất đi, giây lát mới tỉnh, giương mắt nhìn quanh thì Lý đã bỏ đi rồi, từ đó bặt tăm ln.

Sinh nằm một mình trong căn nhà vắng, mong đợi Liên Hương như nhà nông chờ ngày lúa chín vậy.

Một hơm đang tơ tưởng chợt có người vén rèm bước vào, thì ra là Liên Hương. Nàng tới cạnh

giường, nhếch mép cười nói "Anh nhà quê, ta nói có sai đâu?". Sinh nghẹn ngào hồi lâu, tự nói đã biết

tội, chỉ xin cứu cho. Liên nói "Bệnh chàng đã vào sâu trong tim phổi, thật khơng có cách gì cứu được,

ta ghé qua để cùng chàng vĩnh biệt cho rõ là không phải ghen tuông thôi". Sinh vơ cùng đau xót, nói

“Dưới gối có một vật, phiền nàng xé nát giùm". Liên tìm được chiếc giày, đem ra trước đèn xoay trở

ngắm nghía. Lý chợt bước vào, vừa thấy Liên Hương vội quay ra định chạy. Liên đứng chặn ngang

cửa, Lý cùng đường không biết chạy đâu. Sinh trách mắng kể tội, Lý không sao đáp được. Liên cười

nói "Thiếp nay mới được giáp mặt chị để đối chất. Hơm trước chị nói lang qn mắc bệnh chưa chắc

khơng phải là thiếp gây ra, bây giờ thì sao?". Lý cúi đầu tạ tội, Liên nói “Trơng xinh đẹp như thế mà

đem tình u kết ốn cừu sao?". Lý nằm phục xuống đất khóc nức nở, xin thương tình cứu giúp.

Liên đỡ dậy hỏi lai lịch, nàng nói "Thiếp là con Lý Thông phán, tuổi nhỏ chết non, chơn ngồi

tường này. Tằm xn đã chết mà mối tơ chưa dứt, gắn bó với chàng là điều thiếp mong mỏi, chứ thật

lòng đâu muốn làm cho chàng chết". Liên hỏi "Nghe nói ma hay làm cho người chết để có thể gặp nhau

thường phải khơng?” Lý đáp "Khơng phải thế. Hai con ma gặp nhau thì khơng có gì chút sung sướng,

nếu sung sướng thì há dưới suối vàng lại thiếu kẻ trai tráng sao!". Liên nói "Ngốc thật, cứ đêm đêm

hành dâm thì với người cũng khơng chịu nổi, huống chi là với ma". Lý hỏi hồ cũng hiếu dâm làm chết

người chứ đâu riêng gì ma, Liên đáp "Đó là bọn hút tinh khí tu luyện nhưng thiếp khơng phải loại ấy.

Cho nên ở đời có loại hồ khơng hại người, nhưng quyết khơng có loại ma nào khơng hại người, vì âm

khí nặng nề vậy".

Sinh nghe nói chuyện mới biết hai người đúng là hồ và ma, nhưng vì gần gũi đã quen nên cũng

khơng sợ hãi, song nghĩ mình hơi thở chỉ còn như sợi tơ bất giác đau lòng khóc lớn. Liên nhìn lại hỏi

định xử sự với lang quân thế nào, Lý ấp úng từ tạ. Liên cười nói "Chỉ e lang quân khỏe rồi nương tử

lại ghen với ta?". Lý khép nép nói "Nếu chị có tài thần y giúp thiếp khỏi mang tội với lang quân thì

thiếp phải úp mặt xuống đất chứ đâu còn dám nhìn thiên hạ nữa!". Liên mở túi lấy thuốc ra nói "Thiếp

đã biết trước là sẽ có hơm nay nên sau khi từ giã liền đi hái thuốc khắp các núi, suốt ba tháng mới đủ

dược vị, dù bệnh nặng gần chết uống vào cũng khỏi. Nhưng vì đâu mà mắc bệnh thì phải lấy đó dẫn

thuốc, nên khơng thể khơng nhờ nàng ra sức".

Lý hỏi cần giúp gì, Liên đáp "Chỉ cần một ít nước bọt từ mơi son thơi. Ta sẽ đặt hồn thuốc lên



miệng chàng, phiền nàng kề môi nhổ nước bọt đưa thuốc xuống". Lý đỏ bừng cả mặt, cúi đầu quay qua

ngó chiếc giày Liên hỏi "Em chỉ có chiếc giày là đắc ý thơi sao?". Lý càng thẹn, nhìn quanh như khơng

còn mặt mũi nào, Liên nói "Đó là ngón thường ngày đã quen nay sao lại tiếc?", kế lấy thuốc đặt lên

môi sinh rồi quay qua giục Lý. Lý bất đắc dĩ phải làm, Liên bảo nhổ thêm lần nữa, Lý lại làm theo, ba

bốn lần thì hồn thuốc trôi xuống cổ họng sinh. Giây lát trong bụng sinh có tiếng ùng ục như sấm, Liên

cho uống một hồn nữa, tự mình kề mơi tiếp hơi cho sinh nuốt. Sinh thấy đan điền nóng ran, tinh thần

phấn chấn, Liên nói "Khỏi rồi".

Lý nghe gà gáy vội vàng từ giã.

Liên vì sinh vừa khỏi bệnh còn cần chăm sóc, qua láng giềng ăn cơm thì khơng tiện bèn đóng cổng

lại khóa ngồi, giả làm ra vẻ như sinh về quê để tuyệt hết bạn bè, ngày đêm ở cạnh chăm sóc cho sinh.

Lý thì đến đêm là tới, lo cơm nước rất ân cần, thờ Liên như chị, Liên cũng rất thương yêu. Được ba

tháng thì sinh khỏe mạnh như cũ, Lý bèn vài đêm mới tới. Ngẫu nhiên ghé qua thì chỉ nhìn qua sinh rồi

đi ngay, lúc ngồi với nhau cũng thường rầu rầu không vui. Liên thường giữ lại ngủ chung nhưng nhất

định không chịu, sinh đuổi theo bế về, thấy thân thể nhẹ bổng như hình nộm. Lý khơng trốn được bèn

để ngun áo nằm n, co ro còn khơng đầy hai thước, Liên càng thêm thương xót, lén bảo sinh ơm ấp

vuốt ve nhưng lay gọi mấy cũng không tỉnh. Sinh thiếp đi, khi tỉnh dậy sờ xem thì nàng đã biến mất.

Hơn mười ngày sau Lý không tới nữa, sinh nhớ nhung tha thiết cứ đem chiếc giày ra mân mê. Liên

than "Người yểu điệu như thế thiếp nhìn thấy cũng thương, huống gì là đàn ơng". Sinh nói "Trước đây

cứ mân mê chiếc giày là lập tức nàng tới, ta vẫn ngờ vực nhưng không ngờ nàng là ma. Nay thấy vật

nhớ người, thật rất thương xót" rồi sa nước mắt.

Nguyên là nhà giàu họ Chương có con gái tên Yến Nhi, mười lăm tuổi thì bị bệnh tắc mồ hơi chết,

qua đêm lại sống lại, trở dậy nhìn ngó rồi định chạy, Chương đóng chặt cửu khơng cho chạy ra. Cơ gái

nói "Ta là hồn con gái Lý Thơng phán, cảm tình Tang qn thương u, giày ta còn để ở nhà chàng.

Thật ra ta là ma thôi, ngăn cấm ta làm gì” Chương nghe lời nói có dun do liền hỏi vì sao tới đây cơ

gái cúi xuống ngẩng lên cũng mịt mờ khơng tự hiểu. Có người nói Tang sinh bị ốm đã về quê rồi, nàng

cố cãi là bịa đặt, người nhà nghe thế rất nghi ngờ. Người bạn láng giềng của sinh nghe chuyện bèn trèo

tường vào nhìn, thấy sinh đang ngồi trò chuyện với một mỹ nhân liền xơ cửa xơng vào, đang lúc ầm ĩ

thì mỹ nhân đã biến mất. Bạn hoảng sợ gạn hỏi, sinh cười nói "Lúc trước ta đã nói với ơng rồi, con

cái tới thì sẽ mời vào mà".

Bạn kể lại lời Yến Nhi, sinh muốn ra ngoài tới nhà họ Chương dò la nhưng khổ nỗi khơng có cớ.

Bà Chương nghe tin quả sinh chưa về quê càng lấy làm lạ bèn sai mụ ở tới đòi chiếc giày, sinh liền

đưa ra. Yến Nhi được giày rất mừng nhưng mang thử thì nhỏ hơn chân một tấc, cả sợ cầm gương soi

bỗng sực hiểu ra là mình mượn xác để sống lại, nhân kể rõ lại mọi việc, bà Chương lúc ấy mới tin. Cơ

gái soi gương khóc lớn, nói "Mặt mũi ngày trước thấy rất tự tin mà mỗi khi gặp chị Liên còn xấu hổ,

giờ đây thành ra thế này thì cứ làm ma còn hơn?". Rồi cầm chiếc giày kêu khóc khơng ai khun dỗ

được, kế trùm chăn nằm n, mang cơm tới cũng khơng ăn, tồn thân sưng phù. Bảy ngày liền không ăn

uống mà không chết, dần dần hết phù, thấy đói q khơng chịu nổi bèn ăn uống trở lại. Vài hơm sau



tồn thân ngứa ngáy, da cũ lột hết, sáng ra mang giày thấy rơi ra mới so lại thì giày lớn quá, lại thử

chiếc giày cũ thấy vừa khít. Mừng quá soi gương thì mặt mũi mày mắt giống hệt lúc trước, càng mừng

rỡ liền rửa mặt chải đầu tới gặp mẹ, ai thấy cũng ngạc nhiên.

Liên Hương nghe chuyện lạ bèn khuyên sinh nhờ người mai mối dạm hỏi, nhưng sinh vì giàu

nghèo xa cách nên chưa dám làm ngay. Vừa gặp dịp sinh nhật bà mẹ Yến Nhi, sinh theo bọn con cháu

dâu rể tới chúc thọ. Bà thấy có tên sinh bèn bảo Yến Nhi đứng sau rèm nhận mặt. Sinh vào sau cùng,

nàng sấn ra kéo áo đòi theo về nhà, mẹ quát mắng mới xấu hổ trở vào. Sinh nhìn kỹ rõ ràng là Lý, bất

giác động lòng rơi lệ lạy phục xuống đất khơng đứng dậy, bà không cho là khinh mạn, bước ra đỡ lên.

Sinh về năn nỉ ông cậu làm mối, bà Chương bàn cho sinh ở rể. Sinh về kể lại cho Liên Hương và bàn

chuyện sính lễ. Liên buồn bã hồi lâu rồi từ biệt đi. Sinh hoảng sợ khóc lóc, Liên nói "Chàng làm đám

cưới ở nhà người ta, thiếp đi theo thì còn mặt mũi nào nữa?". Sinh bàn trước hết đưa Liên về quê rồi

sau sẽ cưới Yến Nhi, Liên nghe theo. Sinh đem tình thật thưa với Chương, Chương nghe nói sinh đã

có vợ nổi giận chửi mắng, Yến Nhi hết sức phân trần Chương mới nghe theo.

Đến ngày sinh đi đón dâu, khi đi trong nhà chỉ xếp đặt qua loa nhưng lúc về thì từ cổng tới thềm

đều trải nệm, trăm ngàn ngọn đèn lồng sáng rực bày ra như gấm. Liên Hương đỡ cô dâu vào phòng tân

hơn, bỏ khăn che mặt ra, hai người thấy nhau vui mừng chuyện trò như ngày trước. Liên Hương mời

rượu hợp cẩn rồi gạn hỏi chuyện lạ hoàn hồn. Yến Nhi nói "Hơm ấy uất ức buồn bã, nghĩ mình là ma

rất thẹn thùng nên sau khi từ biệt phẫn uất khơng trở về mồ, theo gió phiêu bạt, thấy người sống nào

cũng thèm, ban ngày thì nương tựa cỏ cây, ban đêm thì theo chân vất vưởng. Ngẫu nhiên tới nhà họ

Chương, thấy có xác thiếu nữ nằm trên giường liền nhập luôn vào, cũng không biết là được sống lại

ngay".

Liên nghe thế im lặng như có điều suy nghĩ. Hai tháng sau Liên sinh một con trai, sinh xong phát

bệnh nặng, ngày càng trầm trọng, cầm tay Yến nói "Dám xin lấy đứa nhỏ làm phiền, con ta cũng như

con nàng vậy". Yến sa nước mắt ân cần an ủi, bàn rước thầy thuốc nhưng Liên cứ chối từ. Bệnh Liên

càng nặng, hơi thở thoi thóp, sinh và Yến Nhi đều khóc. Chợt Liên giương mắt nói "Đừng như thế,

chàng vui được sống, riêng thiếp vui được chết, nếu có dun thì mười năm sau lại gặp thơi", dứt lời

thì tắt hơi. Mở chăn ra liệm thấy xác dã biến thành chồn, sinh không nỡ coi là khác lồi, chơn cất rất

hậu.

Đứa con tên Hồ Nhi, Yến săn sóc như con mình sinh ra, mỗi năm đến tiết Thanh minh đều bế ra

mộ Liên khóc lóc. Mấy năm sau sinh đỗ thi hương, nhà cũng dần khá giả, chỉ ngặt nỗi Yến không sinh

nở, mà Hồ Nhi thông minh nhưng yếu ớt nhiều bệnh nên Yến thường nghĩ tới việc mua hầu thiếp cho

sinh. Một hôm chợt tỳ nữ thưa ngồi cổng có một bà già dắt con gái muốn bán. Yến gọi vào, vừa nhìn

đã cả kinh nói "Chị Liên lại ra đời sao?". Sinh nhìn thấy thấy quả rất giống cũng kinh ngạc, hỏi nàng ta

bao nhiêu tuổi, bà già đáp là mười bốn. Hỏi muốn bán giá bao nhiêu, bà nói "Già chỉ có mình nó là

con, nếu nó được chỗ n thân, ta cũng có cơm ăn, sau này nắm xương già khơng bị ném ra ngồi ngòi

rạch là đủ”. Sinh trả nhiều tiền, giữ bà ở lại. Yến cầm tay cô gái dắt vào phòng kín cười hỏi "Ngươi

biết ta khơng?”, nàng đáp khơng biết. Hỏi tên họ, nàng nói "Thiếp họ Vi, cha làm nghề bán tương ở



thành Từ Châu, qua đời đã ba năm". Yến bấm đốt tay nghĩ lại thì Liên đã chết đúng mười bốn năm, lại

nhìn kỹ mặt mũi dáng điệu nàng thấy đều giống hệt Liên bèn đập vào trán nàng gọi "Chị Liên, chị Liên,

đã hẹn mười năm gặp lại, xin đừng dối ta!".

Cô gái chợt như tỉnh mộng, bật kêu lên "ôi!" rồi nhìn Yến Nhi chằm chằm. Sinh cười nói "Đây

cũng giống chim én quen nhà về chốn cũ vậy". Cô gái sa nước mắt nói "Phải rồi. Nghe mẹ nói lại là

lúc thiếp vừa sinh ra đã biết nói, nhà cho là điềm bất tường bèn lấy máu chó cho uống nên quên mất

tiền duyên, nay thật đúng như vừa tỉnh mộng. Nương tử là dì Lý tủi phận làm ma đó chăng?", rồi cùng

nói chuyện tiền sinh, nửa mừng nửa tủi. Một hơm vào ngày Hàn thục, Yến nói “Hàng năm đến hơm nay

là ngày thiếp với lang qn khóc chị". Rồi cùng nhau tới mộ Liên, thấy cỏ hoang rậm rạp, cây cối đã

vừa ôm, cô gái cũng than thở, nói với sinh rằng "Thiếp cùng chị Liên hai đời tình nghĩa, khơng nỡ xa

nhau, nên chơn chung một huyệt".

Sinh theo lời, bốc mộ Lý lấy cốt đem về hợp táng với di cốt Liên. Bạn bè nghe chuyện lạ mặc

quần áo đẹp tới dự lễ hợp táng, không hẹn mà có tới vài trăm người.

Năm Canh tuất ta đi chơi miền nam tới Nghi Châu gặp mưa dầm nghỉ lại nhà trọ, có Lưu Tử Kính

là anh em cô cậu đưa cho xem tập Tang sinh truyện do bạn đồng xã là Vương Tử Chương soạn khoảng

hơn vạn chữ, ta được đọc hết, đây chỉ tóm tắt ghi lại thơi.

Dị Sử thị nói: Than ơi, người chết thì cầu được sống, kẻ sống lại cầu được chết, cái khó có

được trên đời há khơng phải là thân xác con người sao? Sao có được tấm thân trọn vẹn lại bỏ

mặc, đến nỗi thản nhiên mà sống chẳng bằng hồ, lặng lẽ mà chết chẳng bằng ma!



029. A Bảo (A Bảo)

Tôn Tử Sở người Việt Tây là danh sĩ, sinh ra có ngón tay thừa, tính viễn vơng thật thà, ai lừa cũng

tin là thật, ai mời dự tiệc mà có ca kỹ thì nhìn thấy từ xa đã bỏ chạy. Có người biết thế dụ tới, cho kỹ

nữ ơm ấp thì mặt đỏ tới cổ, mồ hơi ròng ròng. Họ vì vậy buồn cười, nhại lại dáng vẻ ngây ngốc của

sinh đặt lời chế nhạo, gọi là “Tôn ngây".

Nhà buôn lớn trong huyện là ông Mỗ, giàu ngang bậc vương hầu, thông gia họ hàng đều là nhà quý

hiển, có con gái tên A Bảo rất xinh đẹp đến tuổi gả chồng. Các nhà đại gia tranh nhau đưa sính lễ tới

dạm hỏi nhưng ơng đều khơng vừa ý. Tơn bấy giờ góa vợ, có người đùa khun nên cậy mối đến hỏi.

Sinh hồn tồn khơng xét mình, quả nhiên theo lời. Ông vốn nghe tiếng sinh nhưng chê nghèo, bà mối

ra thì gặp A Bảo hỏi, bà ta kể lại. Cơ gái đùa nói “Y chặt bỏ ngón tay thừa đi thì ta sẽ về theo". Bà

mối kể lại, sinh nói “Khơng khó". Bà ta về rồi, sinh lấy búa chặt ngón tay thừa, đau thấu cả ruột, máu

chảy lênh láng suýt chết, qua mấy ngày mới dậy được, qua nhà bà mối cho xem. Bà ta hoảng sợ chạy

qua nói với cơ gái. Nàng cũng lấy làm lạ, nhưng đùa nói ráng xin bỏ cái ngây đi. Sinh nghe thế cãi ầm

lên, nói mình khơng ngây, nhưng không sao làm rõ cho được. Bèn đổi sang nghĩ rằng A Bảo chưa chắc

đã đẹp như tiên, sao tự đánh giá mình q cao như thế, từ đó lòng mong ước cũng nguội lạnh.

Gặp tiết Thanh minh, theo tục lệ thì hơm ấy phụ nữ ra ngồi đi chơi, đám thiếu niên khinh bạc

cũng họp bọn đi theo mặc tình bình phẩm. Có đám bạn học lơi kéo sinh đi, có kẻ đùa nói “Lại khơng

muốn xem mặt người mình thích sao?” Sinh cũng biết là nói đùa, nhưng vì đã bị cơ gái coi thường nên

cũng muốn biết mặt một lần, bèn vui vẻ theo họ đi tìm. Thấy xa xa có một cơ gái nghỉ dưới gốc cây,

đám trai trẻ suồng sã vây quanh như bức tường, mọi người nói “Đó ắt là A Bảo” Rảo bước tới xem thì

quả là Bảo, nhìn kỹ thấy xinh đẹp có một khơng hai. Một lát người xem càng đông, cô gái đứng dậy

vội vàng bỏ đi. Mọi người đều say mê khen tóc khen chân, nhao nhao như điên, chỉ riêng sinh im lặng.

Đến lúc cả bọn đã tan đi, ngối nhìn thấy sinh vẫn đúng ngây ra ở chỗ cũ, gọi thì khơng đáp. Mọi

người kéo đi nói "Hồn theo A Bảo rồi à?”, cũng khơng đáp. Họ biết tính sinh vốn lẩn thẩn nên cũng

khơng lấy làm lạ, người xô kẻ kéo dẫn về.

Đến nhà sinh lên ngay giường nằm, cả ngày không dậy, thiêm thiếp như say rượu, gọi cũng không

tỉnh. Người nhà ngờ là hồn đi lạc, ra gọi hồn ngoài đồng trống song vơ hiệu, đập mạnh hỏi thì ú ớ nói

"Ta ở nhà cơ Bảo", hỏi kỹ thì lại im lặng khơng đáp, người nhà phát hoảng không hiểu thế nào. Vốn khi

sinh thấy cơ gái bỏ đi thì lòng khơng nỡ dứt, thấy mình đi theo, dần dần sát tới vạt áo dây lưng cũng

không ai la mắng, bèn theo nàng về nhà, ngồi nằm đều dựa kề một bên, đêm về lại ơm ấp vuốt ve, rất

lấy làm thích, nhưng thấy trong bụng đói quá, muốn trở về nhà mà quên mất cả đường. Cô gái cứ nằm

mơ thấy giao hoan với một người, hỏi tên thì đáp "Ta là Tơn Tử Sở”, lấy làm lạ nhưng khơng thể nói

ra với ai. Sinh nằm ba ngày, hơi thở chỉ còn thoi thóp, người nhà hoảng sợ nhờ người tới lấy lời mềm

mỏng nói với cha cơ gái xin tới nhà để gọi hồn sinh. Ơng Mỗ cười nói "Trước nay không từng qua lại,

làm sao mất hồn ở nhà ta được?", năn nỉ mãi ông mới chịu.



Thầy đồng cầm áo mặc và chiếu nằm của sinh qua, cô gái gặp hỏi biết chuyện, hoảng sợ khơng

cho đi tìm chỗ khác mà dẫn thẳng vào phòng mình, cho mặc ý kêu gọi rồi ra. Thầy đồng vừa về tới

cổng thì ở sinh trên giường đã rên lên. Khi tỉnh dậy thì đồ vật hộp phấn trong phòng cơ gái màu gì tên

gì đều kể ra vanh vách. Cơ gái nghe chuyện lại càng hoảng sợ, thầm cảm thâm tình của sinh. Sinh khi

đi lại được rồi thì đứng ngồi đều trầm tư như đãng trí, cứ dò tin tức A Bảo, chỉ mong gặp lại.

Đến ngày Phật đản nghe tin nàng sẽ dâng hương ở chùa Thủy Nguyệt, sinh dậy thật sớm ra đợi bên

đường, mỏi mòn trơng ngóng, đến giữa trưa cơ gái mới tới. Nàng ngồi trong nhìn ra thấy sinh, lấy bàn

tay búp măng vén rèm nhìn đăm đăm, sinh càng xao xuyến bèn đi theo. Nàng bỗng sai tỳ nữ tới hỏi tên

họ, sinh nói rõ cả, lòng càng say mê. Xe đi rồi mới quay về, tới nhà lại mắc bệnh trở lại, nằm thiêm

thiếp không ăn không uống, trong giấc mơ cứ gọi tên A Bảo, thường giận vì hồn mình khơng thiêng

nữa.

Trong nhà vốn có ni một con vẹt, bỗng lăn ra chết, đứa nhỏ cầm chơi trên giường. Sinh nghĩ nếu

mình được làm con vẹt thì có thể vỗ cánh bay đến phòng cơ gái ngay. Lòng đang mơ tưởng thì thấy

mình đã là con vẹt, liền bay thẳng tới phòng A Bảo. Cô gái mừng rỡ bắt lấy, buộc cánh lại lấy hạt

vừng cho ăn. Vẹt kêu to "Đừng buộc, ta là Tôn Tử Sở đây!". Cô gái kinh hãi, mở dây cũng khơng bay,

bèn khấn “Tình sâu đã khắc trong lòng, nhưng nay người và chim khác lồi, làm sao tròn được nhân

duyên?” Chim nói "Được gần vóc thơm là đủ mãn nguyện rồi". Người khác cho mồi thì khơng ăn, cơ

gái cho mới ăn, nàng ngồi thì đậu trên gối, nàng nằm thì đậu cạnh giường. Như thế ba ngày, cơ gái rất

thương, lén sai người qua thăm dò thì sinh đã nằm cứng đờ tắt thở đã ba ngày, chỉ trên ngực còn hơi

ấm thơi. Nàng lại khấn rằng "Nếu chàng trở lại làm người thì xin theo đến chết". Chim nói "Lừa ta

đấy!", cơ gái bèn thề thốt, chim nghiêng đầu nhìn như suy nghĩ. Lát sau nàng bó chân, cởi giày để dưới

giường. Vẹt sà xuống ngậm giày bay đi, nàng vội gọi lại thì đã bay xa rồi. Nàng sai bà đầy tớ qua

thăm dò thì sinh đã tỉnh. Người nhà thấy con vẹt ngậm chiếc giày thêu bay về rơi xuống đất chết, đều

đang lạ lùng. Sinh vừa tỉnh là hỏi ngay tới chiếc giày, mọi người đều khơng biết vì sao. Vừa lúc bà

đầy tớ tới, vào thăm sinh, hỏi chiếc giày đâu, sinh nói "Đó là vật làm tin của A Bảo, nhờ về nhắn hộ

rằng tiểu sinh không dám quên lời vàng đá".

Bà già về thưa lại, cô gái càng lấy làm lạ bèn bảo tỳ nữ kể lại sự tình cho mẹ. Mẹ hỏi lại thấy

đúng bèn nói “Y tài danh cũng khơng tệ, có điều nghèo q. Kén chọn mấy năm lại được rể như thế, e

các nhà quý hiển cười cho” Cô gái lấy cớ chiếc giày thề không lấy người khác. Ơng bà chiều lòng,

cho người báo với sinh, sinh mừng khỏi bệnh ngay. Ông bàn cho sinh ở rể, nàng nói "Con rể khơng thể

ở lâu tại nhà cha vợ, huống chàng lại nghèo, càng ở lâu càng bị coi thường. Con đã theo chàng thì ở

nhà tranh nhà lá cũng cam lòng, ăn rau lê rau hoắc cũng khơng ốn trách". Sinh bèn làm lễ cưới, vui

mừng như qua kiếp khác được gặp lại nhau.

Từ đó nhà sinh nhờ có của hồi mơn của nàng cũng hơi dư dật, mua thêm ruộng đất. Nhưng sinh mê

sách, không biết sai bảo người nhà làm lụng, được cô gái khéo buôn bán nên cũng không phiền sinh

phải lo tới việc nhà. Được ba năm nhà giàu thêm, bỗng sinh mắc bệnh tiêu khát mà chết. Cơ gái khóc

lóc rất đau thương, bỏ ăn bỏ ngủ, không sao khuyên giải được. Nhân lúc đêm khuya nàng thắt cổ tự tử,



đứa tỳ nữ biết được vội cứu nên tỉnh lại, nhưng vẫn không chịu ăn uống. Ba hôm sau mời họ hàng tới

để liệm sinh, nghe trong quan tài có tiếng rên, mở ra thì sinh đã sống lại. Sinh kể khi ra mắt Diêm

Vương, vì bình sinh thành thật chất phác nên được cho làm Bộ tào. Chợt có người bẩm vợ Bộ tào họ

Tôn sắp tới, Diêm Vương tra sổ rồi nói người ấy chưa đáng chết, người kia lại bẩm đã bỏ ăn ba ngày

rồi, Diêm Vương ngoảnh lại nói cảm vì vợ ngươi tiết nghĩa nên cho sống lại rồi sai lính thắng ngựa

đưa về. Từ đó bình phục dần.

Gặp năm có kỳ thi hương, trước khi vào trường bọn thiếu niên đùa cợt, cùng nghĩ ra bảy đề bài

hiểm hóc, kéo sinh ra chỗ vắng nói riêng là nhờ quen biết với nhà đại gia nọ, xin đưa kín cho nhau.

Sinh tưởng thật, đêm ngày mài miệt làm thành bảy bài, mọi người cười thầm. Năm ấy quan Chủ khảo

nghĩ rằng ra đề quen thuộc thì thường có cái tệ sao chép văn cũ, bèn cố sức thay đổi cho khác hẳn.

Giấy đầu bài phát ra đều đúng bảy đề nọ, nhờ vậy sinh đỗ Thủ khoa. Năm sau đỗ Tiến sĩ, được bổ

chức Hàn lâm. Vua nghe chuyện lạ triệu vào hỏi, sinh khải tấu, vua rất khen ngợi, lập tức triệu A Bảo

vào bệ kiến, tặng thưởng rất nhiều.

Dị Sử thị nói: Tính ngây thì chí ngưng, nên kẻ mê sách thì văn ắt hay, kẻ mê nghề thì tài ắt

khéo. Những người lận đận không thành công trên đời đều tự cho rằng mình khơng ngây, nhưng

những kẻ ham sắc đẹp mất nghiệp, mê cờ bạc khuynh gia thì là ngây việc người chăng? Từ đó đủ

biết kẻ trí tuệ khơn lanh mà phạm lỗi mới đúng là ngây thật, chứ Tôn Tử Sở kia thì có gì ngây đâu!



030. Nhiệm Tú (Nhiệm Tú)

Nhiệm Kiến Chi ngươi đất Ngư Đài (tỉnh Sơn Đông), làm nghề buôn áo lông chiên, mang hết tiền

bạc tới Thiểm Tây. Trên đường gặp một người tự xưng là Thân Trúc Đình q ở Túc Thiên (tỉnh

Giang Tơ), trò chuyện rất hợp ý bèn kết làm anh em, cùng đi với nhau. Tới đất Thiểm Nhiệm mắc

bệnh không dậy nổi, Thân chăm sóc rất chu đáo, nhưng hơn mười hơm thì bệnh càng nặng, bèn nói với

Thân “Nhà ta vốn khơng giàu có, tám miệng ăn đều trơng vào một người dãi nắng dầm sương. Nay ta

bất hạnh chết ở q người, chỉ có ơng là anh em, chứ ngồi hai ngàn dặm có ai đâu. Trong túi ta còn

hơn hai trăm lượng vàng, ơng lấy một nửa mua quan tài khâm liệm cho ta và làm tiền đi đường, còn

một nửa để lại cho vợ con ta, chở giúp quan tài về quê cho. Nếu nắm xương tàn về được tới quê nhà,

thì tất cả nhũng hành lý khác khơng nói tới nữa". Rồi gượng ngồi dậy viết thư đưa Thân, đến đêm thì

chết.

Thân lấy năm sáu lượng bạc mua chiếc quan tài xấu, tẫn liệm xong chủ trọ cứ hối thúc đưa đi.

Thân nói thác là để tìm nơi chùa quán xin quàn tạm rồi trốn ln khơng quay lại. Hơn năm sau gia

đình Nhiệm mới được tin đích xác. Con trai Nhiệm tên Tú, năm ấy mười bảy tuổi, đang còn đi học

nhưng vì cha mất phải thơi, muốn đi tìm quan tài cha. Mẹ thương con còn nhỏ, Tú khóc lóc muốn chết

đi, mẹ bèn cầm bán đồ dùng lấy tiền, sai lão bộc đi cùng Tú, nửa năm mới về tới. Sau khi chơn cất

xong, nhà nghèo khơng còn chút gì, may là Tú thông minh, hết tang xong được vào học trường huyện

Ngư Đài.

Nhưng Tú tính lêu lổng thích cờ bạc, mẹ răn dạy rất nghiêm mà chứng nào tật ấy. Một hôm quan

Học sứ về khảo hạch, Tú bị xếp hạng chót, mẹ uất ức khóc lóc bỏ ăn. Tú sợ hãi thẹn thùng, vào thề

trước mặt mẹ, từ đó đóng cửa học tập hơn một năm, liền được xếp hạng ưu, cấp cho tiền gạo. Mẹ bảo

Tú mở trường dạy học, nhưng rốt lại người ta vẫn dè bỉu vì việc Tú lêu lổng trước kia. Có người chú

họ là Trương Mỗ buôn bán ở kinh tới rủ cùng đi, xin đưa Tú theo làm bạn, bao nhiêu phí tổn xin chịu

hết, Tú mừng rỡ đi theo.

Tới Lâm Thanh (thuộc tỉnh Sơn Đơng) ghé thuyền ngồi cửa quan. Lúc ấy thuyền bn muối khắp

nơi về tụ họp ở đó, cột buồm san sát như rừng. Tú đi nằm mà nghe tiếng nước vỗ, tiếng người nói cứ ì

oạp râm ran, không sao ngủ được. Đến khuya chợt nghe thuyền bên cạnh có tiếng gieo xúc xắc rào rào,

đâm ra ngứa nghề. Lắng nghe khách khứa trong thuyền đều đã ngủ say, lục túi lấy ra một ngàn đồng

tiền định qua thuyền kia chơi một phen. Nhưng rón rén đứng lên mở túi cầm tới tiền rồi lại ngần ngừ,

nhớ lời mẹ răn dạy lại thắt túi lại.

Vào giường nằm ngủ mà trong dạ bồn chồn không sao ngủ được, lại ngồi dậy cởi túi ra, cứ thế

mấy lần, chợt thấy hăng lên không sao nhịn được nữa bèn cầm tiền qua thẳng thuyền kia. Vào tới

khoang thì thấy hai người đang đánh bạc với nhau, tiền bạc đầy cả chiếu, bèn đặt tiền lên ghế ngồi vào

cùng chơi. Hai người kia vui mừng, liền cùng gieo xúc xắc. Tú thắng lớn, một người khách hết sạch cả

tiền bèn lấy đỉnh vàng lớn cầm cho chủ thuyền lấy hơn mười quan chơi tiếp. Đang lúc say máu sát



phạt lại có một người bước vào thuyền, đứng nhìn hồi lâu rồi dốc túi ra trăm lượng vàng cầm cho chủ

thuyền lấy tiền, ngồi vào cùng chơi.

Nửa đêm Trương tỉnh dậy, không thấy Tú trên thuyền, nghe tiếng gieo xúc xắc thì biết ngay, bèn

qua thuyền bên cạnh, định gây sự để cản cháu. Tới nơi thì thấy dưới chân cháu tiền bạc chất đống như

núi bèn khơng nói gì nữa, chỉ mang vài ngàn đồng quay về, gọi mọi người thức dậy qua vác tiền, chỉ

để lại hơn mười ngàn trên chiếu bạc. Không bao lâu cả ba người khách đều thua, tiền bạc trong cả

thuyền đều hết sạch. Khách muốn chơi bằng vàng, nhưng Tú thấy đã thắng nhiều rồi, bèn lấy cớ phải

chơi bằng tiền để từ chối. Trương đứng bên cạnh lại cứ giục về.

Ba người khách cay cú, chủ thuyền tham món tiền xâu bèn qua thuyền khác vay giùm hơn một trăm

ngàn đồng tiền. Khách có tiền đánh càng lớn, không bao lâu lại mất sạch về tay Tú. Trời đã sáng, chèo

qua cửa quan rồi bèn cùng nhau vác tiền về thuyền, ba người khách cũng ra đi. Chủ thuyền nhìn lại số

vàng hơn hai trăm lượng họ cầm thì đều là tro tàn, cả kinh tìm qua thuyền Tú kể lại, ý muốn Tú bồi

thường, đến khi hỏi họ tên quê quán, biết là con trai Nhiệm Kiến Chi thì rụt cổ tốt mồ hơi trở về.

Tú hỏi người chung quanh mới biết chủ thuyền chính là Thân Trúc Đình. Lúc Tú tới Thiểm Tây đã

biết rõ tên họ y, đến đây vì ma quỷ đã rửa hờn nên cũng khơng hỏi tới ốn cũ nữa. Bèn lấy số tiền ấy

chung vốn cùng Trương lên kinh bn bán, tròn năm thì thu lãi gấp mười. Bèn theo lệ nộp tiền mua

chức Giám sinh, lại càng bn may bán đắt, trong vòng mười năm trở nên giàu có đứng đầu một vùng.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Liên Hương (Liên Hương)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×