Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Hiệp Nữ (Hiệp Nữ)

Hiệp Nữ (Hiệp Nữ)

Tải bản đầy đủ - 0trang

nào có thể suồng sã được.

Một hơm nàng ra tới cửa, sinh nhìn theo đăm đăm, nàng bỗng quay lại nhìn sinh mỉm cười. Sinh

mừng q lòng mong mỏi, liền đuổi theo vào tới nhà nàng, chọc ghẹo nàng cũng không chống cự, lại

vui vẻ cùng sinh giao hoan. Kế dặn sinh rằng “Chuyện này chỉ một lần thôi, không có tới hai đâu”.

Sinh im lặng ra về, hơm sau lại hẹn hò, cơ gái nghiêm sắc mặt khơng đếm xỉa tới mà bỏ đi thẳng. Hàng

ngày nàng qua lại sinh cũng thường gặp, nhưng nàng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị từ sắc mặt tới lời nói, hơi

tỏ ý đùa cợt thì nàng lập tức trở nên lạnh lùng. Chợt gặp nhau ở chỗ vắng, nàng hỏi thiếu niên thường

ngày tới chơi là ai, sinh kể rõ, nàng nói "Y mấy lần tỏ vẻ vô lễ với thiếp rồi, nhưng vì chàng thân mật

với y nên thiếp bỏ qua, xin nhắn với y rằng nếu còn như vậy là khơng muốn sống nữa đấy!".

Thiếu niên tới, sinh kể lại rồi nói “Anh nên cẩn thận, nàng ta thì khơng thể phạm vào đâu. Thiếu

niên nói "Đã khơng thể phạm thì sao anh lại phạm?". Sinh ra sức biện bạch là khơng có, thiếu niên nói

"Nếu khơng có thì sao những lời đùa cợt của ta lại tới tai anh được?”. Sinh khơng đáp được thiếu niên

nói “Ta cũng phiền anh nhắn với cô ta là đừng làm ra vẻ, nếu không ta sẽ rêu rao khắp nơi đấy”. Sinh

giận dữ ra mặt, thiếu niên mới đi. Một đêm sinh đang ngồi một mình chợt cơ gái tới cười nói "Ta với

chàng tình dun chưa dứt, há khơng phải số trời sao?". Sinh mừng qnh ơm lấy nàng, chợt nghe có

tiếng giày lẹp kẹp, hai người hoảng sợ vùng dậy thì thiếu niên đã đẩy cửa bước vào. Sinh sửng sốt hỏi

"Anh định làm gì?", thiếu niên cười nói "Ta tới xem con người trinh tiết thôi!", rồi quay qua cô gái nói

"Hơm nay khơng mắng người à?” Cơ gái đỏ mặt dựng ngược lơng mày im lặng khơng nói gì, chỉ phanh

áo ngoài để lộ ra một cái túi da, theo tay tuốt ra thì là một thanh chủy thủ sáng lống dài ngót một

thước. Thiếu niên trơng thấy sợ hãi bỏ chạy, đuổi theo ra cửa nhìn quanh thì đã biến mất. Cơ gái phóng

ngọn chủy thủ lên khơng nghe vút một tiếng, lóe sáng như chiếc cầu vồng bay đi, chớp mắt có vật rơi

huỵch xuống đất, sinh vội cầm đèn ra soi thì là một con chồn trắng, đầu một nơi mình một nẻo. Cơ gái

nói “Đó là thằng nhãi đẹp trai của chàng đấy. Ta vẫn muốn tha, nhưng tự nó khơng muốn sống nữa thì

làm sao được”, rồi thu đao cất lại vào túi. Sinh kéo trở vào, nàng nói "Mới rồi bị con vật này làm mất

hứng, xin hẹn đêm mai", rồi ra cửa đi thẳng.

Đêm sau nàng quả tự tới cùng sinh ân ái, hỏi về thuật lạ thì nàng nói "Đó khơng phải là điều chàng

biết được, nên giữ cho kín, tiết lộ ra e không phải là chuyện hay cho chàng đâu. Sinh bàn chuyện cưới

hỏi, nàng nói "Đầu gối tay ấp rồi, nấu cơm gánh nước rồi, không phải vợ chồng thì là gì? Đã là vợ

chồng mà còn nói chuyện cưới hỏi sao?". Sinh nói "Hay là nàng chê ta nghèo?", nàng đáp "Chàng

nghèo thì thiếp giàu sao? Cuộc gặp gỡ đêm nay chính vì thương chàng nghèo đó thôi". Lúc chia tay lại

dặn "Việc chung lén này không nên làm mãi. Thấy nên thì thiếp tự tới, khơng thì đừng ép nhau vơ ích".

Sau đó gặp nhau sinh cứ lần khân muốn nói chuyện riêng nhưng cơ gái đều tránh đi, có điều việc cơm

nước vá may nàng đều lo toan như là vợ sinh thật vậy.

Mấy tháng sau mẹ nàng mất, sinh hết sức lo việc mai táng. Cơ gái từ đó còn có một mình, sinh

nghĩ vắng vẻ có thể gạ gẫm bèn trèo tường vào đứng ngồi cửa sổ gọi mấy lần khơng thấy đáp, nhìn

tới cửa thì nhà vắng người mà then vẫn cài. Sinh ngờ nàng hẹn hò với ai khác nên tối lại tới nhưng

nàng cũng đi vắng, bèn tháo miếng bội ngọc đặt ở cửa sổ rồi đi. Qua hôm sau gặp nhau ở phòng mẹ,



kế sinh đi ra, nàng theo sau nói "Chàng ngờ thiếp ư? Người ta ai cũng có tâm sự riêng khơng thể nói

ra, nay muốn chàng hết ngờ thì làm sao cho được. Nhưng hiện có chuyện gấp nhờ chàng lo giùm". Sinh

hỏi chuyện gì, nàng đáp "Thiếp có thai tám tháng rồi, e sớm tối là sinh nở. Thân phận thiếp chưa rõ

ràng nên chỉ có thể sinh con chứ khơng thể ni con cho chàng. Vậy chàng nói kín với mẹ để tìm vú

ni, cứ nói là con ni chứ đừng nói là con của thiếp".

Sinh theo lời kể với mẹ, mẹ cười nói "Lạ thật, cơ gái này hỏi cưới thì khơng chịu mà lại tình

nguyện hiến thân cho con ta!", rồi vui mừng sửa soạn để chờ. Lại hơn tháng sau, cô gái mấy hơm liền

khơng ra ngồi, mẹ sinh ngờ vực tới nhà dò xét, thấy vắng vẻ yên ắng, gõ cửa hồi lâu mới thấy nàng

đầu tóc rối bù mặt mũi lem luốc từ trong đi ra mở cửa cho bà vào rồi đóng lại ngay. Vào trong phòng

thì đứa nhỏ mới sinh đã nằm trên giường. Bà giật mình hỏi sinh nở bao lâu rồi, nàng đáp đã ba hơm,

mở tã ra xem thì ra là con trai, mặt vng trán rộng. Bà mừng nói "Con đã sinh cho già cháu nội rồi,

nhưng lênh đênh một mình định nương dựa vào đâu”. Nàng nói “Nỗi riêng trong lòng khơng dám tỏ

bày với mẹ, hãy đợi đến tối mà bế cháu về”. Bà về kể chuyện cho sinh nghe, mẹ con cùng lấy làm lạ,

đến đêm qua bế đứa nhỏ về.

Mấy hôm sau, lúc gần nửa đêm, cô gái chợt gõ cửa bước vào, tay xách cái túi da cười nói "Việc

lớn xong rồi, từ nay xin vĩnh biệt". Sinh vội hỏi duyên cớ, nàng đáp "Cái ơn chàng nuôi mẹ khơng lúc

nào qn. Trước đây nói một lần chứ khơng có hai vì nghĩ chuyện báo đền khơng phải ở chỗ cùng chăn

gối. Thấy chàng nghèo không cưới vợ được nên muốn giúp chàng kéo dài dòng dõi, vốn nghĩ chỉ một

lần là có kết quả, khơng ngờ lại thấy tháng nên phải phá giới mà ăn nằm lần thứ hai. Nay ơn chàng đã

trả, chí thiếp đã toại, khơng ân hận gì nữa". Hỏi vật gì trong túi nàng nói "Cái đầu của kẻ thù”. Sinh

mở xem thấy râu tóc bờm xờm, máu me bê bết sợ quá lại hỏi đầu đi, cơ gái nói “Trước kia khơng

nói với chàng vì việc lớn mà khơng kín đáo e bị tiết lộ. Nay việc đã xong, nói ra cũng không sao.

Thiếp là người đất Chiết (tỉnh Chiết Giang), cha làm quan Tư mã bị kẻ thù hãm hại, tịch thu hết sản

nghiệp. Thiếp dẫn mẹ già đi trốn, mai danh ẩn tích đã ba năm rồi. Sở dĩ khơng trả thù ngay chỉ vì mẹ

còn sống, khi mẹ qua đời lại vướng hòn máu của chàng trong bụng nên đến nay mới ra tay được. Đêm

trước thiếp đi vắng khơng có chuyện gì khác, chỉ vì đường lối cửa ngõ chưa thuộc nên e bị lầm lẫn”

Nói xong đi ra cửa, lại dặn “Nên chăm sóc con cho khéo, chàng phúc mỏng khơng thọ nhưng đứa nhỏ

này có thể làm rạng rỡ cửa nhà. Đêm khuya không thể quấy rầy mẹ, thôi ta đi đây".

Sinh đang buồn rầu định hỏi đi đâu thì cơ gái như ánh chớp lướt đi, trong nháy mắt không thấy đâu

nữa. Sinh thở than thương tiếc đứng ngẩn ra như mất hồn. Hôm sau kể chuyện cho mẹ nghe, chỉ còn

cùng nhau thở than khen lạ mà thôi. Ba năm sau quả nhiên sinh chết, đứa con năm mười tám tuổi thi đỗ

Tiến sĩ, phụng dưỡng bà nội đến già.

Dị Sử thị nói: Người ta ắt trong phòng có kẻ nữ hiệp thì về sau mới có thể ni được con hay,

nếu khơng thì chỉ là người này thích heo nọc già còn người kia thích heo đực con của người này

[34]



mà thơi.



027. Bạn Rượu (Tửu Hữu)

Xa sinh nhà không khá giả mấy nhưng thích uống rượu, đêm đến mà khơng uống thật say thì khơng

ngủ được, nên vò rượu ở đầu giường ít khi rỗng khơng. Một đêm chợt tỉnh, trở mình thấy như có người

cùng nằm ngủ chung, nghĩ là cái màn rơi xuống. Đưa tay sờ, thấy rõ ràng có con vật giống con mèo mà

lớn hơn, thắp đèn nhìn thì là con chồn uống rượu say nằm phục xuống đó, nhìn tới vò rượu thì đã cạn

sạch. Sinh cười nói "Đây là bạn rượu của ta, khơng nỡ làm nó sợ!”. Bèn đắp thêm chăn cho nó, lại

nằm xuống bên cạnh nhưng vẫn để đèn chờ xem động tĩnh. Đến nửa đêm con chồn duỗi ra như tỉnh

dậy, sinh cười nói "Ngủ ngon chứ hả?” Giở chăn ra nhìn, thì một nho sĩ tuấn tú đứng lên vái lạy trước

giường, tạ ơn khơng giết.

Sinh nói "Ta có tật thích rượu, người ta cho là ngu si, ông là người tri kỷ của ta, nếu không ngờ

vực hãy làm bạn rượu với nhau. Kế lại lên giường cùng ngủ, sinh nói "Ơng cứ tới đây thường, đừng

nghi ngại gì", hồ hứa sẽ tới. Khi sinh tỉnh dậy thì hồ đã đi, bèn mua một vò rượu lớn để đợi. Đến tối

quả nhiên hồ tới, cùng ngồi xếp bằng uống rượu với nhau rất vui vẻ. Hồ tửu lượng rất cao, lại khéo

đùa giỡn, nên hai người đều hận là gặp nhau q muộn. Hồ nói "Mấy lần uống rượu nhờ, khơng biết

lấy gì báo đáp?". Sinh đáp "Vui vẻ với nhau là chính, một đấu rượu có đáng cái gì". Hồ nói "Nhưng

ơng là học trò nghèo, kiếm tiền mua rượu rất khơng dễ, phải tính cách giúp ơng mới được"

Đêm hơm sau tới nói "Từ đây đi về phía đơng nam bảy dặm, cạnh đường có tiền rơi nên tới sớm

mà nhặt”. Mờ sáng sinh ra đi, quả nhặt được hai đồng tiền vàng, bèn mua thức ăn ngon thêm vào bữa

rượu đêm. Hồ lại nói "Phía sau nhà có tiền thôn nên đào lên". Sinh theo lời, quả đào được hơn trăm

quan tiền, mừng nói "Trong túi đã có tiền, không phải buồn nỗi thiếu rượu nữa rồi". Hồ nói “Khơng

phải vậy, nước trong vũng làm sao có thể vốc uống mãi được? Phải cùng nhau tính cách thơi”.

Ngày khác, hồ nói với sinh “Hạt hướng dương ngồi chợ rất rẻ, đó là món hàng q có thể tích

trữ”. Sinh nghe theo, gom mua tới hơn bốn mươi thạch, ai thấy cũng cười. Nhưng ít lâu sau trời đại

hạn, lúa đậu đều khơ cháy, chỉ có hướng dương là trồng được, sinh đem bán hướng dương cho người

ta làm hạt giống, lãi gấp chục lần vốn mua. Từ đó giàu lên, mua hai trăm mẫu ruộng tốt, chỉ hỏi hồ mà

trồng trọt, trồng lúa nếp thì trúng lúa nếp, trồng lúa tẻ thì trúng lúa tẻ, mọi việc gieo cấy sớm hay

muộn đều theo lời hồ. Hồ ngày càng thân với sinh, gọi vợ sinh là chị, coi con sinh như con. Sau sinh

chết, hồ thôi không tới nữa.



028. Liên Hương (Liên Hương)

Tang sinh tên Hiểu tự Tử Minh là người huyện Nghi Châu (tỉnh Sơn Đông), mồ côi từ nhỏ, dạy

học ở phố Hồng Hoa. Sinh là người lặng lẽ yên phận, mỗi ngày hai lần qua nhà láng giềng ăn cơm,

ngồi ra chỉ ngồi lì ở nhà mà thơi. Người bạn nhà láng giềng tình cờ ghé chơi, đùa nói "Ơng ở một

mình mà khơng sợ hồ quỷ à?". Tang cười đáp "Trượng phu sợ gì hồ quỷ. Con đực tới thì ta có gươm

sắc, con cái tới thì sẽ mở cửa mời vào".

Bạn về bàn với người quen, cho một kỹ nữ bắc thang trèo qua tường gõ cửa. Sinh nhìn ra hỏi là ai,

người kỹ nữ tự xưng là ma. Sinh sợ quá run cầm cập, người kỹ nữ quanh quẩn một lúc rồi bỏ đi. Sáng

sớm người bạn nhà láng giềng tới, sinh kể lại rồi nói muốn về quê, bạn vỗ tay cười hỏi "Sao không

mở cửa mời vào?". Sinh sực hiểu là giả nên lại ở yên như cũ.

Được nửa năm có cô gái đang đêm tới gõ cửa, sinh cho là bạn lại trêu ghẹo liền mở cửa mời vào,

thì là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, kinh ngạc hỏi từ đâu tới. Cô gái đáp “Thiếp là Liên

Hương, kỹ nữ bên xóm tây". Nguyên trên phố vốn có nhiều thanh lâu nên sinh tin là thật, bèn tắt đèn

lên giường, yêu đương cực kỳ âu yếm. Từ đó cứ năm ba ngày nàng lại tới một lần.

Một đêm sinh đang ngồi một mình nghĩ ngợi thì có một thiếu nữ lãng đãng bước vào Sinh cho là

Liên Hương nên bước ra chào hỏi, nhưng nhìn mặt thì khơng phải, thấy khoảng mười lăm mười sáu

tuổi, tay áo tha thướt, mái tóc bng rủ, dáng vẻ phong nhã xinh đẹp, bước chân nửa như muốn tới nửa

như muốn lui, sinh hết sức kinh ngạc, ngờ là hồ. Nàng nói "Thiếp là con nhà lương dân, họ Lý, hâm

mộ chàng cao nhã, mong được đoái tưởng". Sinh mừng rỡ cầm tay nàng, thấy lạnh như băng liền hỏi

sao lạnh thế, nàng đáp "Tấm thân yếu đuối đơn hàn lại dầm sương đêm làm sao khơng lạnh". Kế cởi

bỏ quần áo thì rõ ràng còn là xử nữ. Nàng nói "Thiếp vì tình dun mà tấm thân nhỏ nhoi này một sớm

khơng giữ được nữa, nếu chàng khơng chê là xấu xí hèn hạ thì xin được thường hầu hạ chăn gối. Trong

nhà chàng khơng có ai khác chứ?”. Sinh đáp "Khơng có ai khác, chỉ có một kỹ nữ ở cạnh đây nhưng

cũng khơng tới thường” Cơ gái nói “Thế thì phải tránh mặt, thiếp khơng thể ví như hạng kỹ nữ. Xin

chàng giữ kín đừng tiết lộ, cứ cơ ta tới thì thiếp đi, cơ ta đi thì thiếp tới là được".

Khi gà gáy nàng muốn ra đi, tặng sinh một chiếc giày thêu, nói "Đây là vật thiếp mang dưới chân,

mân mê cũng đủ bớt nhớ nhung, nhưng có người khác thì cẩn thận đừng lấy ra". Sinh cầm xem thấy

cong cong nhỏ tí, trong lòng rất thích. Qua đêm sau nhân lúc vắng người lấy ra ngắm nghía vuốt ve,

chợt cô gái lãng đãng bước vào, lại cùng nhau ân ái. Từ đó cứ lúc nào sinh đem chiếc giày ra là cơ

gái theo lòng mong mỏi tới lập tức. Sinh lấy làm lạ gạn hỏi thì nàng cười đáp "Ngẫu nhiên đúng lúc

thôi”.

Một đêm Liên Hương tới, sửng sốt nói “Thần sắc chàng sao tiều tụy thế?”, sinh đáp là không biết.

Liên Hương bèn từ biệt, hẹn mười ngày nữa sẽ tới. Sau khi Liên đi đêm nào Lý cũng tới, thường hỏi

"Tình nương của chàng sao lâu q khơng thấy tới?” sinh bèn nói lại lời hẹn. Lý cười hỏi "Chàng thấy

thiếp với Liên Hương ai đẹp hơn?”. Sinh đáp "Có thể nói cả hai đều rất đẹp, nhưng nàng Liên Hương



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Hiệp Nữ (Hiệp Nữ)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×