Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Châu Nhi (Châu Nhi)

Châu Nhi (Châu Nhi)

Tải bản đầy đủ - 0trang

người thiếp đáp bảy ngày. Đứa nhỏ nói “Trời đang rất lạnh, chắc xác chưa rã, xin đào mồ lên xem thử,

nếu như vẫn còn ngun vẹn thì con có thể sống lại".

Lý mừng rỡ dắt nó cùng đi, đào mồ Châu nhi lên xem thấy xác vẫn như cũ, đang còn đau xót,

ngoảnh lại nhìn thì đứa nhỏ đã biến mất, lấy làm lạ bèn cáng cái xác về. Vừa đặt lên giường thì mí mắt

đã động đậy, giây lát đòi uống nước, uống xong ra mồ hơi đầm đìa, kế đứng lên. Mọi người mừng

Châu nhi đã sống lại, lại còn thêm khơn ngoan thơng minh khác hẳn ngày trước. Đến đêm lại lên

giường nằm cứng đờ không có chút hơi thở nào, mọi người cùng vào xoay trở vẫn nhắm mắt nằm yên

như chết, mọi người đều cả sợ cho rằng lại chết rồi.

Trời vừa sáng nó mới như tỉnh mộng, mọi người xúm lại hỏi han, đứa nhỏ đáp "Trước đây lúc còn

theo gã yêu tăng, còn có hai đứa nhỏ khác, một đứa tên Ca Tử, vừa rồi đuổi theo cha khơng kịp vì nán

lại phía sau chia tay Ca Tử đó thơi. Nay Ca Tử ở dưới âm ty làm con nuôi của Khương Viên ngoại,

cũng được thong thả. Đêm qua nó tới chơi đùa với con, kế lấy ngựa đưa con về” Vợ Lý nhân hỏi có

thấy Châu nhi dưới âm ty khơng, đứa nhỏ đáp "Châu nhi đã đi đầu thai rồi, nó với cha khơng có dun

phận cha con, chẳng qua chỉ là Nghiêm Tử Phương ở Kim Lăng (tỉnh thành Giang Tơ) tới đòi món nợ

mấy trăm ngàn đồng tiền trước đây mà thôi”. Trước là Lý buôn bán ở Kim Lăng, còn thiếu tiền hàng

của Nghiêm chưa trả, kế Nghiêm chết, chuyện ấy không ai hay biết. Lý nghe thấy cả sợ.

Vợ Lý bèn hỏi đứa nhỏ rằng con gặp chị Huệ khơng, nó đáp "Khơng biết, lần sau con xuống đó sẽ

hỏi thăm". Ba bốn hơm sau, nó nói với mẹ rằng "Chị Huệ dưới âm ty sung sướng lắm, làm vợ của con

trai út Sở Giang vương, vàng ngọc đeo đầy người, ra cửa thì có hàng ngàn người tiền hơ hậu ủng". Vợ

Lý hỏi "Sao nó khơng về thăm nhà một chuyến?” đứa nhỏ nói "Kẻ đã chết thì khơng dính líu gì với

người thân nữa, nếu có ai kể rõ chuyện kiếp trước mới nhớ lại thôi. Hôm rồi con theo Khương Viên

ngoại nên được gặp chị, chị gọi con lên ngồi trên giường san hơ, con nói cha mẹ đều rất nhớ nhung mà

chị cứ như đang ngủ mơ. Con nói lúc chị còn sống thích thêu quả cầu kết hoa bằng lụa, lúc cắt vải bị

đứt tay làm dính máu vào đó, nay mẹ còn treo ở đầu giường, thương nhớ khơng ngi, chị quên rồi

sao? Chị mới buồn rầu, nói sẽ thưa với lang quân xin về thăm mẹ. Vợ Lý hỏi lúc nào, nó đáp là khơng

biết.

Một hơm nói với mẹ rằng “Chị sắp về tới, có rất nhiều tùy tùng đi theo, phải chuẩn bị nhiều rượu

thịt". Giây lát nó chạy vào phòng mẹ nói “Chị tới rồi!” rồi đẩy ghế ra sảnh đường nói "Chị hãy ngồi

xuống nghỉ mệt, đừng khóc lóc", mọi người khơng ai nhìn thấy gì cả. Đứa nhỏ bảo mọi người ra đốt

giấy tiền vàng bạc ngồi cổng rồi trở vào nói “Con đã cho những người tùy tùng tạm lui về rồi. Chị

nói rằng trước đây cái chăn gấm xanh chị vẫn đắp bị lửa đèn bắn vào làm thủng một lỗ to bằng hạt

đậu, nay có còn khơng?” mẹ đáp “Vẫn còn". Rồi lập tức mở rương lấy ra, đứa nhỏ nói "Chị bảo con

đem trải trong phòng cũ, chị hơi mệt phải nghỉ một lúc, ngày mai sẽ lại nói chuyện với mẹ".

Có cơ gái họ Triệu bên láng giềng vốn chơi thân với Huệ, đêm ấy chợt mơ thấy Huệ đội khăn mặc

áo màu tía tới thăm, chuyện trò cười nói thân thiết như lúc còn sống, kế nói "Ta nay khác loài, giáp

mặt cha mẹ mà chẳng khác nào xa cách nhau muôn núi ngàn sông, định mượn xác muội tử về trò

chuyện với người nhà, xin đừng hoảng sợ". Đến sáng nàng đang trò chuyện với mẹ chợt ngã lăn ra đất



mê man, lát sau mới tỉnh, nói "Tiểu Huệ xa cách thím mấy năm rồi, khơng ngờ tóc thím đã bắt đầu

bạc”. Bà Triệu hoảng sợ nói "Con điên rồi à?", nàng lạy chào rồi đi ra. Bà Triệu biết là có chuyện lạ

bèn đi theo, thấy nàng tới thẳng nhà Lý, vào ơm vợ Lý khóc sướt mướt, vợ Lý hoảng sợ khơng biết

chuyện gì. Nàng nói “Hơm qua con về mệt q chưa nói được câu nào. Con bất hiếu nửa đường chết

đi bỏ cha mẹ lại, lại làm cha mẹ phải nhớ nhung, biết lấy gì để chuộc tội?". Mẹ sực hiểu ra bèn khóc

hỏi "Nghe nói nay con rất quý hiển, mẹ rất được an ủi, nhưng con gởi thân ở nhà bậc vương hầu, làm

sao tới được đây?". Cơ gái nói “Chồng con rất thương yêu con, cha mẹ chồng cũng rất thương mến,

nên khơng bị ghét bỏ gì".

Lúc Huệ còn sống hay lấy tay chống cằm, cơ gái nói xong cũng làm giống hệt. Giây lát Châu nhi

chạy vào nói “Người đón chị tới rồi", cơ gái bèn đứng lên khóc lóc từ biệt, nói “Con đi đây". Nói

xong ngã lăn ra đất hồi lâu mới tỉnh.

Sau đó vài tháng, Lý mắc bệnh nặng, thuốc men gì cũng vơ hiệu. Đứa nhỏ nói "Sợ trong sớm tối sẽ

khó cứu, có hai con quỷ ngồi ở đầu giường cha, một đứa cầm gậy, một đứa cầm dây dài bốn năm

thước, con đã đêm ngày năn nỉ mà chúng khơng đi". Mẹ khóc chuẩn bị đồ liệm, đến tối thì đứa nhỏ

bước vào nói "Đàn bà con gái tránh ra hết, anh rể tới thăm cha đấy". Giây lát lại vỗ tay cười lớn mẹ

hỏi vì sao, nó đáp “Con cười hai con quỷ nghe nói anh rể tới đều rúc vào gầm giường như con rùa rụt

đầu”. Lát sau lại thấy nó nhìn lên trời nói chuyện, hỏi thăm anh rể khỏe khơng, kế vỗ tay nói "Hai

thằng quỷ kia, ta năn nỉ không chịu đi bây giờ thật hả dạ". Rồi đi ra cổng, kế quay vào nói "Anh rể đi

rồi, hai con quỷ bị bắt buộc sau yên ngựa, chắc cha khơng sao đâu. Anh rể nói trở về sẽ thưa với Đại

vương xin cho cha mẹ sống lâu trăm tuổi", cả nhà đều mừng rỡ.

Đến đêm thì Lý đỡ bệnh, qua vài ngày thì khỏi hẳn. Bèn rước thầy về dạy học cho, đứa nhỏ rất

thông minh, mười tám tuổi được vào học trường huyện, vẫn thường nói chuyện dưới âm ty. Thấy trong

làng có ai bị bệnh thì chỉ rõ nơi ma quỷ trốn núp, lấy lửa thiêu đất, ai cũng khỏi bệnh. Về sau nó bị

bệnh nặng, người sưng phù lên, da chỗ xanh chỗ tím, tự nói là quỷ thần phạt ta về tội tiết lộ chuyện âm

ty, từ đó trở đi khơng nói gì nữa.



023. Quan Nhân Nhỏ Bé (Tiểu Quan Nhân)

[32]



Có quan Thái sử

Mỗ, ta qn mất tên họ, một hơm nghỉ trưa trong phòng chợt thấy có một đội

nghi trượng bé tí trong góc phòng kéo ra, ngựa như con ếch, người như con kiến xếp thành vài mươi

đội đưa một viên quan đội mũ sa mặc áo thêu ngồi kiệu, rầm rộ kéo ra ngoài cửa đi mất. Thái sử lấy

làm lạ, ngờ là mình ngái ngủ hoa mắt nhìn lầm, chợt có một người tí hon quay vào phòng, vác một cái

bao lông chiên to bằng nắm tay đi tới dưới giường, nói rằng chủ nhân có món q mọn kính biếu Thái

sử. Nói xong đứng sững ra đó khơng đưa q, lát sau lại cười nói "Vật mọn nhỏ tí, nghĩ chắc Thái sử

cũng khơng dùng được vào việc gì, chẳng bằng ban cho tiểu nhân cho xong". Thái sử gật đầu, y vui vẻ

vác cái bao đi, về sau không lần nào thấy như thế nữa. Tiếc là Thái sử trong lòng đang sợ sệt, chưa

kịp hỏi người ấy rằng họ từ đâu tới.



024. Cô Tư Họ Hồ (Hồ Tứ Thư)

Thượng sinh người Thái Sơn (tỉnh Son Đông), ở một mình nơi nhà học. Gặp đêm mùa thu, sơng

Ngân vằng vặc, trăng sáng giữa trời, sinh bồi hồi dưới bóng hoa, nghĩ ngợi vẩn vơ. Chợt có cơ gái

trèo tường vào, cười nói “Tú tài nghĩ gì lung thế?”. Sinh tới gần nhìn thấy nàng xinh đẹp như tiên,

mừng quýnh ôm lấy dìu vào, thả sức ân ái. Nàng tự xưng họ Hồ tên Tam Thư, hỏi nhà ở đâu chỉ cười

khơng nói. Sinh cũng khơng căn vặn, chỉ hẹn gắn bó với nhau dài lâu mà thơi, từ đó đêm nào nàng cũng

tới.

Một đêm nàng cùng sinh ngồi kề gối dưới đèn trước màn, sinh âu yếm nhìn khơng chớp. Cơ gái

cười hỏi "Sao cứ nhìn thiếp chằm chằm thế”, sinh nói “Nàng như hồng dược bích đào, dù nhìn suốt

đêm cũng khơng chán”. Cơ gái nói “Thiếp xấu xí mà chàng còn để vào mắt xanh, nếu gặp em Tư nhà

thiếp thì khơng biết chàng điên đảo tới đâu”. Sinh càng động lòng, hận là chưa được một lần thấy mặt,

bèn quỳ xuống nài nỉ.

Đêm sau quả nhiên nàng dắt Tứ Thư cùng tới, thấy tuổi mới cập kê, như cánh sen đượm sương,

đóa hạnh khói tỏa, nụ cười chúm chím vơ cùng quyến rũ. Sinh mừng qnh mời ngồi, khi Tam Thư

cùng sinh cười nói chuyện trò thì Tứ Thư chỉ cúi đầu mân mê giải thắt lưng thêu mà thôi. Giây lát Tam

Thư đứng lên cáo biệt, cơ em định theo về thì sinh kéo lại khơng chịu bng, nhìn qua Tam Thư nói

“Ái khanh, phiền nàng nói giùm một tiếng". Tam Thư cười nói "Chàng cuồng yêu quýnh lên rồi, em

hãy ở lại một lúc".

Tứ Thư khơng nói gì, người chị bèn ra về. Hai người cùng nhau ân ái rất vui sướng, kế gối đầu

lên tay nhau kể hết mọi chuyện về mình khơng hề giấu diếm. Tứ Thư tự nói là hồ nhưng sinh say mê

sắc đẹp nên cũng không lấy làm lạ. Tứ Thư nhân nói “Chị thiếp tàn độc, nghiệp căn là phải giết ba

người, ai bị thị ấy dụ dỗ đều phải chết. Thiếp may được chàng đoái thương nên khơng nỡ nhìn chàng

bị hại, hãy sớm dứt tình với chị ấy đi” Sinh sợ hãi xin chỉ cách, Tứ Thư nói "Thiếp tuy là hồ nhưng

học được chính pháp của tiên, vẽ một lá bùa dán lên cửa phòng thì có thể cự tuyệt chị ấy", rồi vẽ ra

ln. Sáng sớm Tam Thư tới nhìn thấy lá bùa liền lui lại nói "Con nhãi phụ ơn, hết lòng với tân lang

mà không nhớ tới bà mối. Hai người các ngươi có dun phận với nhau, ta cũng khơng thù oán gì,

nhưng cần gì phải làm như thế!", rồi bỏ đi.

Vài hơm sau Tứ Thư có việc, hẹn đi vắng một đêm. Hơm ấy sinh ngẫu nhiên ra ngồi đi dạo, dưới

chân núi vốn có đám cây kiều mộc, chợt thấy một thiếu phụ từ trong đám cây xanh tốt bước ra, cũng

khá xinh đẹp, tới cạnh sinh nói "Tú tài cần gì phải quyến luyến chị em họ Hồ, họ thì khơng có một

đồng để tặng", rồi lập tức đưa cho sinh một quan, nói “Chàng cứ đem về trước mua rượu ngon, thiếp

sẽ đem một ít thức ăn tới cùng chàng vui chơi”.

Sinh đem tiền về, làm như lời dặn, giây lát quả nhiên thiếu phụ tới, đặt lên bàn một con gà quay,

một vai lợn muối, rút dao thái nhỏ ra rồi cùng ăn uống đùa giỡn rất vui vẻ. Kế tắt đèn lên giường ôm

ấp mơn trớn vô cùng buông thả. Sáng ra vừa dậy, đang ngồi ở đầu giường mang giày chợt nghe có



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Châu Nhi (Châu Nhi)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×